— Cảm tạ ngươi… Ánh mắt ngươi chân thành mà kiên định, trong ngươi ẩn giấu một linh hồn cường đại, và còn cường đại hơn nữa, chính là tiềm lực không thể đo lường của ngươi… Như vậy, ta cuối cùng cũng có thể yên tâm siêu thoát… Ta sẽ ở thế giới bên kia, cầu nguyện cho tiểu chủ nhân, và cả cho ngươi nữa…
— Cảm tạ ngươi…
Giọng nói của lão nhân ngày càng chậm rãi, mỏng manh. Khi giọng bà hoàn toàn tắt lịm, Vân Triệt còn chưa kịp hỏi thêm điều gì, bóng dáng của bà đã như một làn khói nhẹ bị gió thổi tan, hoàn toàn tiêu tán tại chỗ.
— Tàn hồn cuối cùng của bà ta đã hoàn toàn tiêu tán, thời gian cũng không chênh lệch nhiều so với dự đoán của ta. Chỉ tiếc là, bà ta chắc chắn không thể chuyển thế luân hồi, cũng không có khả năng đi đến cái gọi là “thế giới bên kia”.
Mạt Lỵ thản nhiên nói.
Vân Triệt nhìn vầng hào quang màu đỏ phía trước, vừa định lên tiếng thì đột nhiên, ánh sáng trên vầng hào quang ngừng chớp động, hoàn toàn tĩnh lại, sau đó bỗng truyền đến một tiếng “choang” rất nhỏ.
Âm thanh tựa như tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Trong nháy mắt, một vết nứt dọc xuất hiện trên vầng hào quang đã tĩnh lặng, rồi nó vỡ tan như một bong bóng xà phòng bị chọc thủng, hóa thành vô số mảnh vỡ màu đỏ bắn ra bốn phía, sau đó lại phân tán thành những điểm sáng nhỏ hơn tràn ngập không trung, cho đến khi chậm rãi biến mất.
Vầng hào quang thủ hộ màu đỏ biến mất, nhưng ánh sáng đỏ lại không hoàn toàn tan đi. Theo sau vầng hào quang, một chiếc quan tài thủy tinh tỏa ra ánh sáng đỏ mong manh xuất hiện trong tầm mắt của Vân Triệt.
Có một người đang nằm trong quan tài thủy tinh… một tiểu cô nương còn… nhỏ hơn rất nhiều so với dự đoán của Vân Triệt!
Thân hình thiếu nữ xinh xắn, lanh lợi, hai tay đặt trước ngực, lẳng lặng nằm trong quan tài thủy tinh, khóe môi khẽ cong lên một nét điềm tĩnh. Nàng có một mái tóc rất dài, buông xõa tự nhiên sau lưng, kéo dài đến tận gót chân. Mái tóc nàng mang một màu đỏ diễm lệ… đó không phải là sắc đỏ rực như lửa, mà là màu đỏ óng ánh, trong suốt tựa như hồng ngọc.
Cô bé có một gương mặt như được tạc từ ngọc thạch, vẻ hoàn mỹ pha lẫn nét non nớt chỉ thiếu nữ mới có. Trên gương mặt trắng như sữa, chiếc mũi ngọc tinh xảo đáng yêu khẽ vểnh lên, đôi môi đầy đặn nhẹ nhàng mím lại. Dưới hàng mi cũng mang màu đỏ, bất cứ ai cũng tin rằng khi mở ra sẽ là một đôi mắt đẹp tựa sao trời.
Nàng mặc một bộ váy màu đỏ tươi, y phục có vẻ rất mỏng, phác họa nên đường cong hoàn mỹ của thân thể nhỏ nhắn, tinh xảo. Một đôi cánh tay tuyết trắng mảnh khảnh và một đôi cẳng chân trắng nõn lặng yên lộ ra. Trên chân là một đôi giày công chúa óng ánh, trong suốt như thủy tinh màu đỏ. Điều thu hút nhất là trên hai cổ tay và hai mắt cá chân của nàng, mỗi nơi đều có một chiếc vòng thủy tinh màu đỏ. Vòng thủy tinh cực kỳ nhỏ nhắn, ôm sát vào làn da non mịn trên cổ tay và mắt cá chân nàng.
… Một tiểu cô nương thật đáng yêu…
Khoan đã… Sao lại là một tiểu nữ hài?
— Đây chính là… “tiểu chủ nhân” mà người kia nhắc đến?
Vân Triệt trừng lớn mắt. Tiểu cô nương này trông còn nhỏ hơn Mạt Lỵ lúc hắn mới gặp, nhiều nhất cũng chỉ khoảng mười tuổi. Nhưng tuy tuổi còn nhỏ, nàng lại có dung mạo từ sớm đã lộ ra vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Có lẽ bất cứ ai lần đầu nhìn thấy nàng đều sẽ ngỡ rằng mình đang thấy một con búp bê xinh đẹp đang ngủ say.
— Cứ như vậy, chẳng phải ngươi sẽ càng muốn cứu nàng ta hơn sao… Đại—sắc—ma!
Mạt Lỵ nửa châm chọc nửa oán hận nói.
— …Nàng ấy có nguy hiểm gì với ta không?
Vân Triệt tự động lờ đi ba chữ cuối cùng trong lời Mạt Lỵ.
— Hửm? Ngươi, tên đại sắc ma chuyên đi lừa gạt các loại nữ hài tử, lại có thể sợ một tiểu nữ hài nhỏ bé như vậy sao?
— Ngươi cũng biết đấy, nàng ấy rất có thể là một nhân vật từ thời đại thượng cổ. Lỡ như cũng lợi hại như ngươi thì phải làm sao?
Trên mặt Vân Triệt quả thật lộ ra vẻ cẩn trọng. Trước khi gặp Mạt Lỵ, hắn tuyệt đối không tin một tiểu cô nương xinh đẹp như búp bê lại có thể dính dáng đến hai chữ “đáng sợ”. Nhưng có tiền lệ là Mạt Lỵ, Vân Triệt không thể không cảnh giác với thiếu nữ trong quan tài thủy tinh này.
Mạt Lỵ trầm mặc một lúc, sau đó nói:
— Quan tài thủy tinh này chắc là “Vĩnh hằng chi khu” mà người kia đã nói. Ý thức của ta hoàn toàn không thể tiến vào bên trong, khí tức của nàng ta cũng bị phong tỏa hoàn toàn, không hề rò rỉ chút nào, nên ta không thể biết trên người nàng ta có sức mạnh đủ để uy hiếp ngươi hay không. Nếu ngươi sợ, cứ mặc kệ nàng ta là được.
Vân Triệt không do dự, tiến lên một bước, đứng trước quan tài thủy tinh:
— Ta đã hứa với người kia rồi, đương nhiên phải nói được làm được. Hơn nữa… ừm, một tiểu cô nương đáng yêu như vậy, trông thế nào cũng không giống ác nhân… Huống chi sau khi ta cứu nàng ấy tỉnh lại, ta cũng xem như là ân nhân của nàng.
Vừa nói, Vân Triệt vừa đặt tay lên nắp quan tài thủy tinh, nhẹ nhàng dùng sức… Ngoài dự đoán của hắn, nắp quan tài lại dễ dàng mở ra theo tiếng động.
Trước khi tàn hồn kia tiêu tán, hiển nhiên đã đồng thời giải trừ cả vầng hào quang thủ hộ và Vĩnh hằng chi khu.
— Quả nhiên là khí tức ma độc… Mau giải độc cho nàng ta!
Mạt Lỵ đột nhiên gấp giọng nói:
— Vĩnh hằng chi khu vừa mở, ma độc bị áp chế đã thức tỉnh trong nháy mắt! Nhanh dùng Thiên Độc Châu tinh lọc! Nếu không, hiện giờ nàng ta đang hôn mê, không có năng lực chống cự, sinh mệnh, ý thức và linh hồn đều sẽ bị ma độc nhanh chóng ăn mòn!
Khi giọng Mạt Lỵ vang lên, trên người nữ hài tóc đỏ, một luồng sương đen lượn lờ bốc lên, hơn nữa còn trở nên nồng đậm với tốc độ kinh người.
Vân Triệt nhíu mày, khẽ gật đầu, tay trái nhanh chóng đưa ra, đặt lên ngực nữ hài. Ánh sáng màu xanh biếc lập tức lóe lên rồi lan tỏa.
Trước đây Vân Triệt chưa từng nghe đến cái tên “ma độc”, nhưng từ trên người thiếu nữ, hắn cảm nhận được một luồng độc khí cực kỳ đáng sợ. Loại độc khí này, dù kết hợp ký ức hai đời của hắn, cũng là thứ chưa từng nghe qua… Chỉ có điều, nó lại có phần giống với kịch độc khủng bố mà Mạt Lỵ từng trúng phải, chỉ là không bá đạo bằng mà thôi.
Trong thiên hạ không có loại độc nào mà Thiên Độc Châu không thể tinh lọc. Dưới sức mạnh của Thiên Độc Châu, ma độc vừa thức tỉnh trên người nữ hài tóc đỏ đã bị áp chế từng bước, sau đó bị từ từ cắn nuốt, tinh lọc. Làn sương đen bốc lên chưa được bao lâu đã nhanh chóng tiêu tán, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Sau hai khắc đồng hồ, ma độc trên người nữ hài cuối cùng đã được tinh lọc hoàn toàn… Có thể khiến Thiên Độc Châu phải mất thời gian lâu như vậy cũng đủ cho thấy sự đáng sợ của loại ma độc này. Với cường độ của nó, nếu đã hoàn toàn xâm nhập vào hồn phách của thiếu nữ như tình huống của Mạt Lỵ, e rằng tinh lọc mười mấy ngày cũng còn là ngắn.
Ánh sáng tinh lọc của Thiên Độc Châu biến mất, Vân Triệt thu tay về, đưa tay lau đi mồ hôi trên trán.
Nữ hài vẫn điềm tĩnh ngủ say, khiến người ta không nỡ phát ra bất kỳ âm thanh nào để tránh đánh thức nàng. Đúng lúc này, Vân Triệt bỗng nhận ra điều gì đó, lại một lần nữa đưa tay ra, đặt lên lồng ngực nàng… Một lát sau, hắn thu tay lại, sắc mặt rối rắm.
— Không có khí tức sinh mệnh?
Mạt Lỵ hỏi.
— Hoàn toàn không có dấu hiệu sinh mệnh…
— Nói như vậy, nàng ta thực ra đã chết rồi?
Ánh sáng đỏ lóe lên bên cạnh Vân Triệt, hiện ra bóng dáng Mạt Lỵ. Nàng nhìn chằm chằm vào thiếu nữ trong quan tài thủy tinh, linh giác quét qua thân thể nàng ta nhưng không dò được một chút khí tức sinh mệnh nào. Nàng thấp giọng nói:
— Quả nhiên… Xem ra ngươi đã phí công vô ích.
Vân Triệt im lặng, trong lòng dâng lên một trận tiếc nuối. Vừa rồi hắn toàn lực tinh lọc ma độc trên người nữ hài, không dám phân tâm. Sau khi tinh lọc xong, hắn mới chợt nhận ra trong suốt quá trình bàn tay mình tiếp xúc với cơ thể nàng, hắn vốn không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào. Hiện giờ ma độc đã được loại bỏ hoàn toàn, nữ hài vẫn không hề có chút sức sống nào… Hiển nhiên, ở trong Vĩnh hằng chi khu, nàng đã mất đi sinh mệnh từ lúc nào không hay. Nhưng người thủ hộ của nàng lại không biết, vẫn si ngốc khổ sở bảo vệ nàng, chấp nhất không để tàn hồn của mình tan biến, chỉ để chờ đợi một tia hy vọng mong manh.
Thiên Độc Châu mà lão nhân kia khao khát đã đến, lão nhân cũng đã bình yên rời đi, nhưng đáng tiếc…
Cũng may mà tàn hồn của lão nhân đã tiêu tán gần hết từ trước, nếu không nghe thấy lời này, nhìn thấy kết quả như vậy, lão nhân nhất định sẽ chết không nhắm mắt.
Vân Triệt chưa từ bỏ ý định, đưa tay điểm lên các bộ phận như cổ, trán, cổ tay, ngực… của nữ hài. Có lẽ vì luôn ở trong Vĩnh hằng chi khu, nhiệt độ cơ thể nàng không hề lạnh như băng, da thịt mềm mại, mịn màng như ngọc. Nhưng dù hắn thử thế nào, cũng không cảm nhận được một chút dấu hiệu sinh mệnh nào tồn tại, thậm chí ngay cả máu lưu thông cũng không có.
Vân Triệt cuối cùng cũng hết hy vọng, âm thầm thở dài một tiếng, ngẩng đầu lên, nói với không trung:
— Lão tiền bối, vãn bối đã hoàn thành lời hứa với người, đã hoàn toàn tinh lọc ma độc trên người “tiểu chủ nhân” của người. Nhưng chỉ tiếc là mọi chuyện không như người mong muốn… Điều duy nhất ta có thể làm bây giờ, chính là để nàng ấy tiếp tục yên nghỉ tại đây.
Vừa nói, bàn tay Vân Triệt vừa đặt lên nắp của Vĩnh hằng chi khu… Ngay khi hắn chuẩn bị đóng nắp lại, không quấy rầy thiếu nữ này yên nghỉ nữa, hàng mi màu đỏ của nàng đột nhiên khẽ run lên. Sau đó, đôi mắt đã nhắm chặt không biết bao nhiêu năm tháng kia lại chậm rãi mở ra.
Đó là một đôi mắt tuyệt mỹ tựa như thủy tinh màu đỏ. Trong khoảnh khắc đôi mắt ấy mở ra, tựa như hai vì sao lộng lẫy đột nhiên tỏa sáng giữa đêm đen. Đôi mắt của Mạt Lỵ thỉnh thoảng cũng sẽ biến thành màu đỏ… nhưng đó là màu đỏ của máu tanh, còn màu đỏ thắm trong đôi mắt này lại giống như sắc màu hoàn mỹ nhất được tinh hoa trời đất ngưng kết thành, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Cả người Vân Triệt đứng bất động, thần thái ngưng trệ, ánh mắt kinh ngạc đối diện với đôi mắt vừa mở ra của thiếu nữ, tựa như hóa đá… Hắn đã xác nhận nhiều lần, trên người nàng không hề có một chút khí tức sinh mệnh nào, ngay cả Mạt Lỵ cũng đưa ra kết luận tương tự, nhưng nàng thế mà lại mở mắt… Hơn nữa còn là một đôi mắt xinh đẹp đến thế.
Khi Vân Triệt đang sững sờ nhìn nàng, đôi mắt đẹp màu đỏ thắm ấy cũng đang nhìn chăm chú vào hắn. Lát sau, đôi mắt của nữ hài nhẹ nhàng chớp chớp, rồi rất nhẹ nhàng ngồi dậy trong quan tài thủy tinh. Phát hiện Vân Triệt vẫn đang ngây ngốc nhìn mình, ánh mắt nàng lại chớp một cái, rồi bỗng nhiên khóe mắt cong lên, đôi ngươi cong thành một cặp trăng non tinh tế, đáng yêu. Trên mặt nàng cũng nở một nụ cười ngây thơ vô hại:
— Đại ca ca, chào huynh!
“…”
Sau khi ngủ say không biết bao lâu bỗng nhiên tỉnh lại, ở một nơi trống trải, u ám, nhìn thấy một người hoàn toàn xa lạ… Thiếu nữ này thế mà lại không hề có chút căng thẳng hay sợ hãi nào, thậm chí ngay cả vẻ mơ màng, mờ mịt cũng không có. Ngược lại, khuôn mặt non nớt của nàng lại tràn đầy ý cười, tự nhiên cất tiếng… chào hỏi hắn