Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 483: CHƯƠNG 482: HỒNG NHI (THƯỢNG)

Tiểu cô nương này... không chết?

Vân Triệt luôn vô cùng tự tin vào y thuật của mình, hắn không thể tin được rằng bản thân lại không thể phán đoán nổi sinh tử của một người. Thế nhưng, thiếu nữ trước mắt rõ ràng không hề có bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào, vậy mà... lại tỉnh lại!

- Ngươi… không chết?

Vân Triệt trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm thiếu nữ, buột miệng hỏi một câu nghe có vẻ cực kỳ ngớ ngẩn.

- Hả?

Thiếu nữ chớp chớp đôi mắt hãy còn mông lung vì ngủ say đã lâu, lí nhí nói:

- Chẳng lẽ... người ta đã chết rồi sao?

- Ta không có ý đó… À, ngươi tên là gì?

Vân Triệt hỏi. Hơi thở của cô bé này thật yếu ớt… chẳng khác gì một thiếu nữ hoàn toàn bình thường.

- Tên? Ừm…

Cô bé suy nghĩ một cách nghiêm túc, sau đó cười hì hì đáp:

- Không biết! Đại ca ca, huynh biết không?

Trong tình huống bình thường, khi một người phát hiện mình ngay cả tên cũng không nhớ nổi, theo bản năng sẽ thất thố hoặc hoang mang, nhưng thiếu nữ tóc đỏ này lại cười rất nhẹ nhàng, nụ cười ngây thơ thuần khiết, đến năng lực nhận biết của Vân Triệt cũng không nhìn ra một chút giả tạo hay gượng ép nào. Dường như đối với nàng, việc không nhớ nổi tên chỉ là một chuyện nhỏ không đáng để tâm.

- Ngươi không nhớ tên mình? Vậy… ngươi có biết nhà mình ở đâu không? Phụ thân và mẫu thân của ngươi là ai?

Vân Triệt nghiêm túc hỏi.

- Ừm a a…

Thiếu nữ vươn vai một cái thật đã, rồi lắc đầu dứt khoát:

- Đương nhiên là không biết! Hoàn toàn không nhớ gì hết.

- Vậy ngươi… có nhớ tuổi của mình không? Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?

- Cái này…

Thiếu nữ suy nghĩ, rồi đưa tay bụm má, lắc lắc đầu:

- Không biết… Mà đại ca ca thật đáng ghét, người ta vẫn chỉ là một thiếu nữ xinh đẹp nhỏ nhắn, sao có thể tùy tiện hỏi tuổi của nữ hài tử chứ.

Vân Triệt á khẩu.

- Xem ra, có thể linh hồn nàng ta đã bị ma độc ảnh hưởng, hoặc do ngủ say quá lâu trong Vĩnh Hằng Chi Khu nên đã mất hết ký ức trước kia.

Mạt Lỵ bình thản nói. Nàng vừa dứt lời, đôi mắt trong veo của thiếu nữ liền nhìn về phía nàng, sau đó, ánh mắt cô bé chợt lóe lên, sáng rực như hai vì sao:

- Oa! Tiểu tỷ tỷ, quần áo của tỷ đẹp quá! Là màu đỏ! Màu đỏ… Người ta thích nhất màu đỏ đó!!

Tuy Vân Triệt mua rất nhiều xiêm y cho Mạt Lỵ, nhưng bộ nàng mặc thường xuyên nhất vẫn là bộ đầu tiên hắn mua, chiếc váy lụa tiên màu hồng khói điểm đầy bảo thạch đỏ. Thiếu nữ thần bí này có mái tóc đỏ, đôi mắt đỏ, cũng mặc một bộ y phục màu đỏ, hiển nhiên cũng yêu thích màu đỏ như Mạt Lỵ, cho nên vừa nhìn thấy chiếc váy lụa tiên vô cùng hoa mỹ trên người Mạt Lỵ, tình cảm yêu thích của cô bé nhất thời bộc phát… Nhưng đó không phải là trọng điểm! Phản ứng của thiếu nữ khiến Mạt Lỵ khẽ chau mày, kinh ngạc nói:

- Ngươi có thể nhìn thấy ta?

Mạt Lỵ không có thân thể, chỉ tồn tại dưới dạng linh hồn. Trừ phi nàng chủ động hiện ra hồn ảnh, hoặc là người có thực lực cường đại đến một cấp bậc nhất định, bằng không chỉ có Vân Triệt mới có thể nhìn thấy nàng. Nhưng lúc này, Mạt Lỵ rõ ràng vẫn đang ở trạng thái vô hình… Tiểu cô nương này vậy mà lại có thể nhận ra sự tồn tại của nàng!

- Đương nhiên là thấy rồi, mắt của người ta đâu có bị hỏng.

Phản ứng của Mạt Lỵ khiến thiếu nữ nghiêng đầu, nàng nhận ra nơi mình đang ở là Vĩnh Hằng Chi Khu, lại khẽ reo lên:

- Oa! Giường thủy tinh đẹp quá! Đây là chỗ ngủ của người ta sao? Đẹp thật… Chỉ có điều cứng quá, có vẻ không thoải mái lắm. Đại ca ca, huynh ôm ta ra ngoài được không, giường thủy tinh này cao quá, nếu tự trèo ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến hình tượng thiếu nữ xinh đẹp của người ta lắm.

- Xinh đẹp… thiếu nữ xinh đẹp…

Hình tượng!?

Cơ mặt Vân Triệt co giật, hắn đưa tay về phía thiếu nữ, nhìn dáng vẻ không chút phòng bị nào của nàng, nghiêm túc hỏi một câu:

- Tiểu muội muội, ngươi không sợ… ta là người xấu sao?

- Người xấu?

Gương mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ ngước lên, cố gắng suy nghĩ một chút, rồi bỗng "A" một tiếng, thân thể co rúm lại, khuôn mặt trắng nõn hiện lên vẻ sợ hãi:

- Chẳng lẽ đại ca ca chính là đại ác nhân trong truyền thuyết sao? Oa… Người xấu đừng ăn ta! Người ta chỉ là một thiếu nữ xinh đẹp nhỏ nhắn, không ngon chút nào đâu. Chờ người ta lớn lên rồi hãy ăn có được không?

- … Ta đương nhiên không phải người xấu!

Phản ứng của tiểu cô nương này khiến trái tim Vân Triệt cũng phải khẽ run lên.

- Ừm…

Thiếu nữ gật đầu lia lịa, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, đáng thương nói:

- Ta biết ngay đại ca không phải người xấu mà. Vậy đại ca ôm người ta ra được không, được không? Được không?

Vân Triệt đưa hai tay ra, một tay đỡ lấy vòng eo non mềm, một tay nâng cặp mông nhỏ của nàng, dễ dàng ôm nàng ra khỏi quan tài thủy tinh. Khi đặt nàng xuống đất, vẻ mặt Vân Triệt lộ ra một tia kinh ngạc.

Trước khi thiếu nữ tỉnh lại, hắn hoàn toàn không cảm nhận được chút dấu vết sinh mệnh nào trên người nàng, có thể là do phán đoán sai lầm.

Thế nhưng, vừa rồi khi hắn chạm vào thân thể nàng, cố ý thăm dò tình hình cơ thể nàng một chút… lại vẫn không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào! Đừng nói là dao động của khí tức sinh mệnh, ngay cả tiếng máu chảy cũng không có!

Chuyện gì thế này?

- Ừm… Thật thoải mái!

Cô bé rời khỏi quan tài thủy tinh lại vươn vai một cái thật đã, sau đó ngẩng mặt lên, chớp đôi mắt tựa hồng ngọc nhìn Vân Triệt:

- Đại ca ca, chúng ta đi đâu chơi đây? Nơi này trông có vẻ vui lắm.

- … Ngươi không muốn biết ta là ai? Không muốn hỏi đây là đâu? Vì sao mình lại ở đây sao?

Vân Triệt rối rắm hỏi.

- Mấy cái đó… có quan trọng lắm sao?

Thiếu nữ tỏ vẻ nghi hoặc, rồi vung tay nhỏ lên, hưng phấn hô:

- Đi chơi vẫn quan trọng hơn! Đại ca ca, tiểu tỷ tỷ, mau dẫn người ta đến chỗ nào vui đi! Người ta muốn nhìn thấy bầu trời xanh bao la, cỏ non xanh biếc, còn có thật nhiều hoa đủ màu sắc nữa!

"..." Lối suy nghĩ hoàn toàn khác người thường của tiểu cô nương này khiến đầu óc Vân Triệt như ngừng hoạt động. Nàng ngủ say không biết bao nhiêu năm rồi tỉnh lại, dường như còn mất hết ký ức, vậy mà lại chẳng hề quan tâm đến bất cứ điều gì… Ngay cả bản thân mình là ai cũng không thèm để ý! Hai kiếp làm người, Vân Triệt đã gặp không ít kẻ có tâm tư đơn thuần, nhưng đơn thuần đến mức kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu như thế này, Vân Triệt tin rằng dù mình có sống thêm mười kiếp nữa cũng không thể gặp được người thứ hai!

Hắn dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Mạt Lỵ, lại phát hiện Mạt Lỵ đang nhìn chằm chằm tiểu cô nương, ánh mắt vô cùng ngưng trọng.

"Ọc…"

Một tiếng động kỳ quái vang lên từ người tiểu cô nương, nàng đưa tay nhỏ lên xoa bụng, khuôn mặt vốn đang hưng phấn bỗng xịu xuống:

- Hu… Tự nhiên thấy đói quá…

Nói xong, nàng đảo mắt, nhìn Vân Triệt chằm chằm:

- Đại ca ca, người ta đói quá, có gì ngon ăn không?

Ngủ say nhiều năm như vậy mới tỉnh lại, đột nhiên cảm thấy đói là chuyện hết sức bình thường. Vân Triệt lục lọi trong Châu Thiên Độc một lúc, sau đó lấy ra một miếng bánh nướng khô khốc:

- Cho ngươi.

Có kinh nghiệm suýt chết đói dưới Ngự Kiếm Đài, trên người Vân Triệt luôn dự trữ lượng lớn thức ăn và nước uống, mà đồ ăn tự nhiên chủ yếu là lương khô cho tiện. Tiểu cô nương cầm lấy miếng bánh nướng, dùng cái mũi nhỏ xinh ngửi ngửi, chớp chớp đôi mắt long lanh, lí nhí nói:

- Mùi vị kỳ quái, trông cũng không ngon chút nào… Cái này ăn được thật sao?

- Đương nhiên là ăn được. Tuy trông không ngon lắm, nhưng cắn vào vẫn rất thơm.

Vân Triệt thuận miệng nói, đồng thời thầm nghĩ… đói bụng có cái ăn là tốt lắm rồi. Năm đó ta ở dưới Ngự Kiếm Đài suýt chết đói, cuối cùng phải liều mạng ăn máu rồng thịt rồng, ngươi hạnh phúc hơn ta nhiều, ít nhất còn có bánh nướng mà ăn!

Cô bé lại ngửi ngửi mùi vị của miếng bánh, do dự một hồi lâu mới hé răng, cắn lên miếng bánh, sau đó rõ ràng phải dùng sức rất lớn mới cắn được một miếng nhỏ.

- Cứng quá, răng của người ta suýt gãy luôn.

Cô bé nhỏ giọng oán thán, rồi cẩn thận nhai nuốt, nhưng mới nhai một miếng, gương mặt cô bé liền hoàn toàn xịu xuống…

- Phụt phụt phụt… Phì phì…

Cô bé lập tức phun hết vụn bánh trong miệng ra, ngay cả một chút mảnh vụn còn sót lại cũng cố sức phun ra bằng được. Nhìn dáng vẻ của nàng, cứ như hận không thể tống khứ toàn bộ mùi vị của miếng bánh ra khỏi khoang miệng:

- Khó ăn quá, khó ăn quá… Không muốn ăn cái này đâu… Khó ăn quá! Khó ăn quá! Khó ăn chết đi được!!

Theo lý thuyết, cho dù ngày thường toàn là sơn hào hải vị, nhưng khi đói lâu ngày thì ăn gì cũng thấy ngon. Thế nhưng nhìn dáng vẻ của tiểu cô nương này, quả thực như ăn phải độc dược, vẻ mặt tràn đầy uất ức, đôi mắt cũng ngấn nước, như sắp khóc đến nơi.

Vân Triệt bất đắc dĩ, lại một lần nữa lục tìm trong Châu Thiên Độc, cuối cùng tìm được một miếng bánh hoa hồng cung đình do chính tay Thương Nguyệt làm… Nhìn miếng bánh hoa hồng này, Vân Triệt thoáng thất thần, suýt nữa đã thu lại, nhưng nhìn vẻ mặt uất ức của cô bé, hắn vẫn đặt nó vào tay nàng:

- Được rồi, có lẽ bánh nướng vừa rồi không hợp khẩu vị của ngươi. Thứ này tên là bánh hoa hồng, rất ngọt rất thơm, ngươi nhất định sẽ thích.

- Ngọt? Thơm? Thật không? Nhưng ngửi thấy cũng không thơm lắm.

Cô bé cầm lấy miếng bánh hoa hồng lớn bằng bàn tay mình, vẻ mặt hoài nghi. Có "vết xe đổ" của miếng bánh nướng lúc nãy, tuy rất đói nhưng nàng ăn rất cẩn thận, vẫn chỉ cắn một miếng thật nhỏ.

- Phụt… A! Khó ăn quá!!

Cô bé lại một lần nữa phun ra, ngay cả miếng bánh hoa hồng cũng rơi xuống đất. Vân Triệt vội vàng lao tới nhặt lên, đau lòng thổi lớp bụi không hề tồn tại trên mặt bánh, rồi vội vàng cất đi. Chỉ là nhìn dáng vẻ của tiểu cô nương, rõ ràng nàng thật sự cảm thấy khó ăn, miếng bánh hoa hồng vốn thơm ngon đặc biệt lại khiến cả khuôn mặt xinh đẹp của nàng trở nên có phần thống khổ. Hắn bất đắc dĩ nói:

- Ngươi không phải là… chỉ thích ăn thịt đấy chứ?

Không ăn bánh… vậy chỉ có thể là thích ăn thịt.

- Thịt… đó là thứ gì, ăn được không? Có ngon không?

Vân Triệt từ trong Châu Thiên Độc lấy ra một miếng thịt sấy khô, đưa cho cô bé:

- Vậy ăn thử cái này xem…

Cô bé đầy mong đợi nhận lấy miếng thịt sấy, dùng mũi nhỏ nhẹ nhàng ngửi một cái… Lần này, nàng ngay cả cắn cũng không thèm, trực tiếp "vèo" một tiếng ném miếng thịt ra xa:

- Hu hu! Khó ngửi quá! Khó ngửi chết đi được! Người ta không muốn ăn thứ này!

- … Vậy ngươi… muốn ăn cái gì?

- Muốn ăn đồ ăn ngon!!

- Đồ ăn ngon… là cái gì?

- Đồ ăn ngon… tóm lại chính là đồ ăn ngon đó!

"..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!