Tiểu nha đầu này không chỉ có sinh mệnh và thể chất đặc thù, mà còn luôn vui vẻ nhảy nhót. Rõ ràng bụng đói réo vang nhưng lại không ăn lương khô, cũng chẳng ăn thịt… Vân Triệt lúc này vô cùng hoài nghi tiểu nha đầu này vốn không phải nhân loại.
Nhưng vẻ ngoài của nàng chính là một nhân loại, hơn nữa cho dù là yêu thú hóa hình thành người thì cũng không thể nào không ăn cả lương thực và thịt!
Điều khiến Vân Triệt sụp đổ chính là, bụng của tiểu nha đầu đã đói đến kêu ùng ục, vậy mà ngay cả bản thân thích ăn gì cũng không biết!
Ầm ầm ầm…
Tiếng động nặng nề bỗng nhiên vang lên, không gian bắt đầu rung động khe khẽ.
- Ôi chao? Âm thanh thật kỳ quái… Mặt đất rung chuyển! Sắp có chuyện gì xảy ra sao?
Không gian chấn động dị thường khiến thiếu nữ bỗng chốc hưng phấn, nàng chớp đôi mắt màu đỏ thắm nhìn bốn phía, phấn khích đến mức tạm thời quên cả cơn đói.
- Không gian chấn động… Là điềm báo khí tức bài xích của Thái Cổ Huyền Chu sắp xuất hiện! Phải lập tức rời khỏi đây!
Mạt Lỵ nhanh chóng nói.
Khi không gian bắt đầu lay động, tinh thần Vân Triệt liền ngưng trọng… Tính từ lúc bắt đầu rung chuyển, còn khoảng nửa canh giờ nữa, Thái Cổ Huyền Chu sẽ xuất hiện khí tức bài xích, khí tức này cũng là phương thức duy nhất để hắn rời khỏi đây!
Mà thời điểm này, có thể nói là vừa vặn hoàn hảo! Nếu hắn thoát khỏi thạch thất kia chậm một ngày, sẽ không thể bị khí tức này tống ra ngoài, hậu quả chính là lại rơi vào trong không gian loạn lưu dài đến mười tám tháng!
Vân Triệt nhanh chóng bay lên, trong nháy mắt đã vọt tới lỗ hổng mà hắn dùng băng diễm phá ra. Hắn vừa định lao ra ngoài thì phía dưới liền truyền đến tiếng gọi vội vã của bé gái:
- A! Đại ca ca, huynh muốn đi đâu? Mang ta đi cùng… Mang ta đi cùng!
Vân Triệt quay đầu nhìn về phía cô bé, nghi ngờ hỏi:
- Ngươi không biết bay?
- Bay?
Thiếu nữ nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu, dường như mới hiểu được “bay” có nghĩa là gì, rồi dậm chân nói:
- Ta chỉ là một thiếu nữ xinh đẹp nhỏ bé như vậy, làm sao có thể bay được chứ!
“…” Mặc dù thể chất và tính cách của tiểu nha đầu này vô cùng quái dị, nhưng vẻ ngoài của nàng quả thật chỉ là một tiểu cô nương hết sức bình thường, lại còn có vẻ kiêu kỳ và bám người, hắn cũng không thể thật sự bỏ mặc nàng ở đây. Vân Triệt đành phải bay xuống, đưa nàng lên.
- Đợi đã! Mang theo Vĩnh Hằng Chi Khu kia! Đó là một bảo vật phi thường.
Mạt Lỵ nhắc nhở.
Vân Triệt lại bay xuống, nhét Vĩnh Hằng Chi Khu vào trong Thiên Độc Châu, sau đó theo lỗ hổng xông lên, trở lại tầng thứ nhất của pháo đài cổ thần bí.
- Wow! Đây là nơi nào, thật lớn!
Tiểu cô nương vặn vẹo thân thể trong vòng tay Vân Triệt, nhìn đông ngó tây, dường như không hề lo lắng mình sẽ bị ngã.
- Ngươi không có chút ấn tượng nào với nơi này sao?
Vân Triệt hỏi.
- Ấn tượng? Hoàn toàn không có, người ta cái gì cũng không nhớ!
Tiểu cô nương cao giọng kêu lên, đặc biệt là câu “người ta cái gì cũng không nhớ” kia, lại được nói ra với vẻ vô cùng… tự hào!
Tính cách của tiểu nha đầu này rốt cuộc là thế nào? Phải là cha mẹ thế nào mới nuôi dạy ra được!
Kệ đi!
Tóm lại cứ rời khỏi nơi này rồi tính sau!!
Vân Triệt tăng tốc, một đường lao như bay về phía cửa chính của pháo đài cổ. Pháo đài cổ này thật sự quá lớn, dù tốc độ cực hạn hiện tại của hắn đã vượt xa trước kia, nhưng muốn từ nơi sâu nhất ra đến cửa chính, ít nhất cũng cần hơn một khắc.
Thời gian đến lúc khí tức bài xích xuất hiện còn khoảng bốn khắc, hoàn toàn đủ, nhưng hắn vẫn dùng hết tốc độ lao về phía trước để phòng có gì bất trắc xảy ra.
Rất nhanh, vừa vặn một khắc đồng hồ, Vân Triệt đã thấy được cửa ra của pháo đài cổ… Mà suốt quãng đường này, bên tai Vân Triệt luôn là tiếng la hét của tiểu cô nương, gần như không ngừng nghỉ một giây nào. Nếu không phải hắn có đủ lòng kiên nhẫn, cộng thêm việc tiểu cô nương này có dung nhan đủ để nghịch thiên, có lẽ hắn đã ném nàng ra ngoài từ lâu.
Bóng dáng Vân Triệt như một mũi tên, xuyên qua cửa lớn của pháo đài cổ, thoáng chốc đã đến thế giới bên ngoài.
Ánh sáng trở nên rực rỡ, Vân Triệt giảm tốc độ, khi nhìn thấy cảnh tượng phía trước, hắn nhất thời sững sờ.
Lúc trước, hắn tiến vào pháo đài cổ từ một cánh đồng hoang vu vô cùng trống trải… Cánh đồng hoang vu đó thuần túy chỉ là hoang vu và trống trải, đó là đặc điểm duy nhất, khó mà quên được.
Nhưng hiện giờ, hiện ra trước mắt hắn lại là một mảnh cỏ xanh, xa xa trong tầm mắt còn có một hàng cây cổ thụ cao chọc trời, chỉ là thân cây và cành lá của chúng đều có màu xanh đen, không hề có sức sống.
- Chuyện gì thế này? Đây tuyệt đối không phải nơi ta tiến vào pháo đài cổ lúc trước.
Vân Triệt nhìn lại pháo đài cổ cao không thấy đỉnh phía sau, kinh ngạc nói.
- Ta đoán quả nhiên không sai.
Mạt Lỵ ngược lại vô cùng bình tĩnh:
- Còn nhớ lúc đầu ta nói với ngươi không? Pháo đài cổ này rất có thể biết di động… Quả nhiên là vậy! Bằng không, nó tất đã sớm bị người của Thiên Huyền đại lục phát hiện ra rồi.
Trong lòng Vân Triệt càng thêm kinh ngạc… Nếu đây là sự thật, pháo đài cổ khổng lồ như vậy, rốt cuộc di động bằng cách nào? Chẳng lẽ bản thân nó có sinh mệnh sao?
Vân Triệt càng cảm thấy, đại thế giới, thật sự không thiếu chuyện lạ. Trước mười sáu tuổi, hắn chỉ là một kẻ yếu đuối thuần túy, thế giới mà hắn biết khi đó chỉ có một Lưu Vân Thành. Hiện giờ, theo thực lực ngày càng mạnh, cảnh giới ngày càng cao, thế giới hắn thấy được cũng ngày một lớn hơn… nhưng ngược lại lại cảm thấy bản thân càng thêm nhỏ bé. Trên thế giới này, không biết còn tồn tại bao nhiêu chuyện không thể tưởng tượng nổi, đảo lộn nhận thức của hắn.
Ví dụ như tiểu cô nương bên cạnh hắn đây!
- Đây là nơi nào? Có phải nơi vui chơi không… Thật nhiều cỏ nhỏ, còn có cây to nữa! Nhưng mà, vì sao cỏ lại không xanh chút nào, trông như sắp chết vậy.
Tiểu cô nương dùng ánh mắt tò mò đánh giá thế giới mới xung quanh, không ngừng líu ríu và lẩm bẩm. Tầm mắt nàng đảo một vòng, lại phát hiện Vân Triệt đã đi rất xa, vội vàng lon ton chạy đuổi theo:
- A… Đợi ta với! Đợi ta với!
Bịch!
- A… Đau đau đau đau đau…
Thiếu nữ ngủ say quá lâu, lại đang đói bụng, thân thể vẫn còn rất yếu ớt, thêm nữa lại chạy quá nhanh, lập tức ngã sấp mặt trên đất. Nàng nằm bò trên mặt đất không dậy nổi, vừa xuýt xoa kêu đau, trong mắt đã ngấn lệ.
Vân Triệt bất đắc dĩ quay lại, xách nàng từ dưới đất lên. Lúc này trong lòng hắn rối như tơ vò… Vốn dĩ, hắn men theo giọng nói thần bí, đến một nơi thần bí, nhìn thấy một vầng sáng thủ hộ thần bí, nhận một “nhiệm vụ” thần bí… Trong lòng hắn vô cùng mong đợi, nghĩ rằng một “tiểu chủ nhân” trong miệng người có thể khống chế huyền chu khổng lồ như thế, tất nhiên phải là một đại nhân vật kinh thiên động địa. Sau khi cứu ra, nói không chừng sẽ mang ơn mình, dù sao cũng nợ mình một ân tình cứu mạng, đối với mình mà nói, đó là một chỗ tốt không thể đo đếm… Là sẽ tặng mình bảo vật nghịch thiên gì đó chăng? Hay là dùng lực lượng cường đại hoàn thành tâm nguyện nào đó của mình? Nói không chừng còn có thể trực tiếp đưa mình trở về Thiên Huyền đại lục.
Nhưng kết quả, hắn cứu ra không phải là một nhân vật tầm cỡ nào, càng không có được chỗ tốt gì, mà là một tiểu nha đầu như vậy! Tiểu nha đầu thì cũng thôi đi… Nơi này ngoài hắn ra không còn ai khác, mà trên người tiểu nha đầu này lại không có chút khí tức lực lượng nào, nếu để nàng một mình ở đây, chắc chắn sẽ chết không thể nghi ngờ. Còn nếu mang nàng theo mình cùng rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu…
Chết tiệt! Đây chẳng phải là tự rước vào thân một cục nợ cực lớn hay sao!
Một mình hắn có thể tùy tâm sở dục, không vướng bận làm việc, nơi nguy hiểm cũng có thể xông vào. Nhưng nếu mang theo một cục nợ lớn như vậy…
Vân Triệt chỉ nghĩ thôi đã thấy hô hấp không thông.
Nhưng nếu thật sự bỏ nàng lại… Haizz, dù sao cũng là do chính mình cứu ra, thật sự không đành lòng.
Tiểu cô nương nước mắt lưng tròng nhìn Vân Triệt, lại phát hiện hắn không nói một lời mà ngẩn người ở đó, hoàn toàn không thấy được vẻ đáng thương trong mắt nàng, đôi môi anh đào của nàng nhất thời vểnh lên, uất ức nói:
- Đại ca ca, người ta bị ngã đau, huynh cũng không quan tâm…
- Ục ục ục…
Bụng của tiểu cô nương vô cùng đúng lúc vang lên, nàng ôm bụng nhỏ, vẻ mặt và ánh mắt càng trở nên đáng thương:
- Hu hu… Người ta đói quá, sắp đói chết rồi. Đại ca ca, cho người ta ăn ngon có được không?
- Vậy ngươi ít nhất cũng phải nói cho ta biết ngươi muốn ăn gì chứ.
Vân Triệt tỏ vẻ thống khổ nói.
- Hu… Không biết…
- Làm gì có ai đói bụng mà ngay cả mình muốn ăn gì cũng không biết!
- Nhưng người ta thật sự không biết mà!
Vân Triệt sắp phát điên.
- Được rồi, ta đi tìm đồ ăn cho ngươi.
Vân Triệt chỉ có thể thuận miệng nói một câu để trấn an nàng, sau đó đi về phía trước, quan sát địa hình xung quanh, tìm kiếm xem có gì lạ không.
- Đại ca ca, huynh muốn đi đâu?
Vừa thấy Vân Triệt đi khỏi, tiểu cô nương vội vàng đi theo, sau đó như hình với bóng bám sau lưng hắn. Hắn đi đâu, nàng đi đó, hắn dừng lại, nàng cũng dừng lại, đôi mắt màu đỏ thắm luôn nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn, như sợ hắn đột nhiên chạy mất.
- Ngươi không phải định sau này cứ đi theo ta mãi như vậy chứ?
Vân Triệt xoay người, vẻ mặt thống khổ nói.
- Đương nhiên! Người ta là một thiếu nữ xinh xắn đáng yêu như vậy đi theo huynh, huynh nhất định rất vui vẻ đúng không?
Hai tay tiểu cô nương nâng má, làm ra vẻ đáng yêu.
Vân Triệt cúi người, trên mặt lộ ra vẻ gian tà, giọng nói trầm thấp:
- Tiểu muội muội, quên nói cho ngươi biết, ta chính là… một đại sắc ma siêu cấp chuyên đi lừa gạt tiểu cô nương đó!
- Chuyện này ta có thể làm chứng!
Mạt Lỵ ở bên cạnh hờ hững nói.
- Siêu cấp… đại sắc ma?
Cô bé cắn ngón tay, nghi hoặc chớp chớp mắt:
- Đó là thứ gì? Có ăn được không?
- … Chính là đại ác nhân siêu cấp chuyên đi bắt nạt thiếu nữ xinh đẹp, còn có thể ăn thịt cả nàng nữa!
Vân Triệt nghiến răng nghiến lợi, tỏ vẻ hung dữ nói:
- Ngươi có sợ không!
- Ừm…
Thiếu nữ mơ màng chớp mắt:
- Tuy rằng vẫn không hiểu rõ, nhưng cảm giác có vẻ rất lợi hại. Tóm lại huynh vẫn nên đưa người ta đi tìm đồ ăn ngon trước đi!
“~!@#$%…”
Toàn thân Vân Triệt dâng lên một cảm giác bất lực sâu sắc. Hắn dự cảm trừ phi mình nhẫn tâm vứt bỏ tiểu nha đầu này, để nàng tự sinh tự diệt, bằng không đừng hòng thoát khỏi cục nợ này.
Không gian rung động dần dần trở nên càng lúc càng kịch liệt. Vân Triệt đi đến trước một cây cổ thụ, nhìn về phương xa một lúc, phát hiện nơi xa nhất trong tầm mắt vẫn là một mảnh cỏ hoang, trong thời gian còn lại hắn không thể nào đi đến tận cùng. Hắn liền yên vị ngồi xuống đất, vừa nghĩ chuyện của tiểu cô nương, vừa yên lặng chờ đợi khí tức bài xích xuất hiện.
- Cuối cùng cũng phải rời khỏi nơi này…
Hồi tưởng lại hai năm ở trong Thái Cổ Huyền Chu, trong lòng Vân Triệt thổn thức không thôi. Hai năm này, gian khổ mà hắn phải chịu đựng, người thường quyết không thể tưởng tượng nổi, đồng thời tu vi cũng có sự tăng tiến vô cùng vĩ đại. Nhưng mà, dù tăng tiến cao hơn nữa, hắn cũng đã không tìm được đường về.
- Tàn hồn kia từng nói lão khống chế huyền chu tìm kiếm Thiên Độc Châu ở các thế giới, như vậy mỗi lần huyền chu dừng lại, hẳn là đều giống như Thiên Huyền đại lục, là thế giới có rất nhiều sinh linh, chứ không phải thế giới hoang vu… Hy vọng là vậy.
Vân Triệt không thể biết được thế giới mình sắp bị đưa đến, chỉ có thể tạm thời tự an ủi mình. Nhưng cho dù đến thế giới nào, thứ quyết định vận mệnh và đẳng cấp, vĩnh viễn đều là thực lực.
Nghĩ đến đây, Vân Triệt lấy hai đoạn Long Khuyết đã gãy ra, đặt ở phía trước. Long Khuyết gãy, là tiếc nuối và tổn thất lớn nhất đối với hắn, mà không có Long Khuyết, lực chiến đấu của hắn tự nhiên cũng giảm đi rất nhiều. Đến một thế giới hoàn toàn mới, hắn hoàn toàn không có lòng tin trong thời gian ngắn có thể tìm được một thanh vũ khí thay thế cho Long Khuyết. Nhìn Long Khuyết không còn sinh khí, hắn lẩm bẩm:
- Đến thế giới mới, chuyện đầu tiên ta muốn làm, chính là tìm cách chữa trị cho ngươi…
- Hít… Hít hít!
Bên cạnh Vân Triệt, bỗng nhiên truyền đến từng trận hít mũi nặng nề, tiểu cô nương vốn đói đến thê thảm chợt bật người dậy, liều mạng hít cái mũi nhỏ:
- Thơm quá… Thơm quá! Ta ngửi thấy đồ ăn ngon! Ở đâu, ở đâu, ở đâu…
Cô bé vừa ngửi, nước miếng bên khóe miệng liền tí tách chảy xuống. Nàng dùng sức hít một ngụm lớn, nhưng lập tức lại ào ào chảy đầy đất, làm thế nào cũng không ngừng được. Tiểu cô nương tìm kiếm một hồi lâu, khi ánh mắt nàng dừng lại trên thân Long Khuyết, hai tròng mắt nhất thời lấp lánh ánh sáng vô cùng rực rỡ.
- Đồ ăn ngon… Đồ ăn ngon!!
Tiểu cô nương hét lên một tiếng, gần như bay nhào tới, ôm lấy Long Khuyết. Hành động vô cùng quái dị của nàng khiến vẻ mặt Vân Triệt co giật, hắn bất lực nói:
- Đừng quậy nữa, nó rất nặng… Ta… Chết tiệt!!
Tiểu cô nương túm lấy Long Khuyết, sau đó trực tiếp nghiêng người, ôm Long Khuyết lên…
Ôm lên!!
Tuy rằng Long Khuyết đã gãy, mất đi tất cả khí tức lực lượng, nhưng trọng lượng của nó không hề thay đổi chút nào! Mỗi một đoạn, đều nặng vạn cân! Nhưng tiểu cô nương đi còn thấy mệt, còn thường xuyên ngã sấp mặt này, lại tùy tay liền ôm được một đoạn Long Khuyết lên, hơn nữa nhìn dáng vẻ của nàng, còn không tốn chút sức nào!
Rào rào…
Nước miếng không ngừng chảy ra từ trong miệng thiếu nữ, thoáng chốc đã làm ướt một mảng lớn thân kiếm màu xám đen. Thiếu nữ lại dùng sức hít một ngụm lớn nước miếng, sau đó lóe lên ánh mắt hưng phấn, miệng mở ra, một phát cắn lên lưỡi kiếm Long Khuyết.
Rắc!
Lưỡi kiếm Long Khuyết lập tức bị hàm răng của thiếu nữ cắn xuống một miếng lớn. Nàng phồng má, nhai "rôm rốp" như đang ăn kẹo đậu thơm giòn, sau đó "ực" một tiếng, nuốt vào bụng.
Vân Triệt nhìn chằm chằm vào lỗ hổng hình dấu răng trên lưỡi kiếm Long Khuyết, hai mắt trợn trừng, cả người hoàn toàn hóa đá, miệng há to đến mức đủ để nhét vừa một con bò Tây Tạng trưởng thành.