Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 485: CHƯƠNG 484: HỒNG NHI (HẠ)

Mạt Lỵ từng nói, đại thế giới bao gồm vạn vạn tỷ tinh cầu, cùng với ngàn vạn tỷ tinh giới cấp độ cao hơn, Lam Cực Tinh chẳng qua chỉ là một hành tinh cực kỳ bình thường trong vạn vạn tỷ tinh cầu mà thôi. Cho dù nó đột nhiên bị hủy diệt, thì trong đại thế giới này, cũng chỉ tương đương với việc một hạt bụi nhỏ biến mất, không thể dấy lên chút gợn sóng nào. Mà Lam Cực Tinh có chín mươi bảy phần là nước, ba phần là lục địa, Lục địa Thiên Huyền với lãnh thổ cực kỳ khổng lồ trong nhận thức của người dân Thiên Huyền, cũng chỉ chiếm gần một phần trăm diện tích của Lam Cực Tinh mà thôi. Ở trong đại thế giới, ngay cả một hạt bụi cũng không tính là gì.

Thế giới khổng lồ như thế, tồn tại sinh linh kỳ quái cỡ nào cũng là điều có thể.

Tồn tại sinh linh có thể ăn bất cứ thứ gì!

Ví dụ như, nữ hài tóc đỏ trước mắt này, nàng không ăn mì, không ăn thịt… Lại ăn… Long Khuyết!!

Mà điểm này, cắn răng một cái xem như cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng mà… Long Khuyết! Trước khi bị gãy, nó chính là một thanh Vương Kiếm! Hơn nữa còn là Vương Huyền trọng kiếm! Vân Triệt một đường chém giết trưởng thành, nó từng uống vô số máu tươi, phá hủy vô số nham thạch, từng san bằng núi cao, càng làm vỡ nát vô số vũ khí và áo giáp. Cho dù bây giờ nó đã mất đi linh tính và khí tức lực lượng, nhưng độ bền chắc của nó tuyệt đối không suy giảm bao nhiêu. Dù là Vân Triệt có thực lực tăng vọt, trừ phi vận dụng băng diễm, bằng không cũng khó mà dùng sức mạnh của bản thân để làm tổn hại nó.

Về phần dùng răng cắn xé… Cho dù hắn dùng hết toàn bộ sức mạnh, cũng đừng mong lưu lại một chút dấu vết nào trên thân kiếm.

Nhưng tiểu nha đầu mới nhìn qua không hề có một chút khí tức sức mạnh, ngay cả cắn một chiếc bánh nướng cũng chê cứng, vậy mà lại dễ dàng cắn một miếng lớn từ Long Khuyết, sau đó nhai hai ba cái liền nuốt vào… Nuốt… Nuốt vào…

- Ăn ngon… Ăn thật ngon!!

Thiếu nữ bụng đói kêu vang cuối cùng cũng được ăn món ngon, vui vẻ đến mức hai gò má ửng hồng, ngay cả đôi mắt cũng mơ hồ hiện ra ánh đỏ lấp lánh. Nàng vội vàng há miệng cắn thêm một miếng lớn, “Rắc” một tiếng, lưỡi kiếm của Long Khuyết lại bị nàng cắn phập một miếng lớn hơn, lại nhai hai ba cái liền nuốt xuống. Sau đó, nàng trực tiếp đưa Long Khuyết đến bên miệng, há mồm cắn lấy, giống như đang gặm bắp ngô, cắn từng hàng ngang. Trong nháy mắt, phần lưỡi kiếm đã bị cắn thành nham nhở.

Vân Triệt lúc này mới sực tỉnh từ trong trạng thái hóa đá như mộng, hắn gầm lên một tiếng, lao tới, một tay giật lại đoạn Long Khuyết từ tay tiểu cô nương đang gặm nhấm tứ phía. Nhìn lưỡi kiếm vốn nặng nề uy phong không có mũi nhọn giờ hoàn toàn bị cắn thành hình răng cưa, hơn nữa từ trên xuống dưới không tìm thấy một chỗ nào còn nguyên vẹn, phía trên còn dính đầy nước miếng sáng lấp lánh, trong lòng Vân Triệt thiếu chút nữa đã rỉ máu.

- A!! Đó là đồ ăn của ta… Trả lại cho ta!!

Đồ ăn đột nhiên bị Vân Triệt cướp đi, tiểu cô nương đang ăn ngon lành nhất thời nóng nảy, vung tay múa chân xông đến cướp đoạn kiếm trong tay Vân Triệt. Da đầu Vân Triệt tê dại, mắt trừng lớn, hét lên:

- Ai cho ngươi ăn nó! Nó là Long Khuyết… Là Long Khuyết! Không phải đồ ăn!

- Nhưng nó rõ ràng là đồ ăn ngon… Mau trả lại cho ta! Trả lại cho ta!

Tiểu cô nương nhảy lên đoạt lấy, khóe miệng còn treo một vệt nước miếng dài. Nhưng thân thể nàng dù sao cũng rất nhỏ bé, dù nhảy lên thế nào cũng không tới được độ cao cánh tay của Vân Triệt. Đúng lúc này, nàng chợt nhớ ra, trên mặt đất còn có một miếng ngon khác. Miệng nàng mím lại, trực tiếp bỏ qua thứ trong tay Vân Triệt, xoay người lao về phía đoạn kiếm còn lại. Vân Triệt cũng phản ứng kịp trong cùng một lúc, trái tim run lên, cũng nhanh chóng lao tới.

Nhưng tốc độ của hắn lại chậm hơn nữ hài một chút. Nữ hài đã trực tiếp ôm lấy nửa thân trên của Long Khuyết, vẫn nhẹ nhàng không tốn chút sức lực, sau đó… co cẳng bỏ chạy!

Còn muốn chạy!

Trong mắt Vân Triệt lộ ra vẻ hung tợn… Tuy rằng Long Khuyết đã gãy, nhưng vẫn có khả năng sửa chữa. Nhưng nửa dưới đã bị cắn thành nham nhở, cho dù sửa được, cầm một thanh Long Khuyết chi chít dấu răng, còn khí phách nỗi gì! Hắn nói gì cũng không thể để nàng gặm nốt nửa thân trên của kiếm!

Vân Triệt trong cơn tức giận, tốc độ bộc phát toàn bộ, nhưng dù đã dốc hết tốc lực, hắn vẫn phát hiện mình không tài nào tiếp cận được nàng... Tiểu cô nương tung tăng chạy như điên, mái tóc đỏ thắm bay lên sau lưng nàng tạo thành một dải màu đỏ thật dài, tốc độ quả thật nhanh đến cực điểm. Hơn nữa trong lòng nàng còn ôm Long Khuyết nặng đến vạn cân.

Đây… Đây là tình huống gì!!

Vân Triệt đầu tiên là trừng mắt, sau đó càng thêm tức tối, trực tiếp mở “Luyện Ngục”, tốc độ nhất thời bạo tăng, trong nháy mắt đuổi tới sau lưng tiểu cô nương. Tiểu cô nương vừa quay đầu, nhìn thấy bàn tay Vân Triệt sắp tóm được tóc mình, nhất thời kêu lên một tiếng sợ hãi:

- A a a a! Không được cướp đồ ăn ngon của ta! Không được!!

Vừa kêu sợ hãi, tốc độ của tiểu cô nương cũng trong nháy mắt đột nhiên tăng vọt, cả người như hóa thành một tia sáng đỏ, càng lúc càng xa khỏi tầm mắt của Vân Triệt… Cứ thế bỏ xa Vân Triệt đang ở tốc độ cực hạn.

Vân Triệt hoàn toàn chết lặng. Nữ hài không chỉ có tốc độ nhanh đến kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ, mà nàng vừa chạy như điên, vừa trực tiếp nâng Long Khuyết đến bên môi, với tốc độ kinh người mà gặm cắn. Vân Triệt nghe thấy bên tai truyền đến tiếng “rắc rắc” như sấm, phát hiện chỉ trong chớp mắt, nửa thân trên của Long Khuyết lại biến mất gần một nửa.

Khoảnh khắc này, tròng mắt của Vân Triệt thiếu chút nữa rớt ra ngoài. Mà nửa phần kiếm còn lại cũng không thoát khỏi vận mệnh bị ăn sạch. Chỉ nghe âm thanh “Rắc rắc rắc rắc”, lại hơn một nửa tiến vào trong miệng nữ hài, tốc độ gặm cắn kia còn nhanh hơn cả tốc độ chạy trối chết của nàng. Tiếp theo là tiếng “Rắc rắc rắc rắc”, chuôi kiếm cuối cùng còn lại của Long Khuyết cũng bị nàng ăn sạch sẽ…

Tiểu nữ hài ăn xong Long Khuyết cuối cùng cũng không chạy nữa, đột nhiên dừng lại, xoay người, hai má phồng lên cao, vừa say mê nhai, vừa nói không rõ lời:

- Ưm… Ăn xong rồi, ăn thật ngon… Đuổi theo ta cũng vô dụng rồi nha…

Vân Triệt cũng luống cuống dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên của thiếu nữ kia… Ánh mắt đó, giống như đang nhìn một con tiểu quái vật! À không, đại quái vật!

Sức lực có thể tùy tay nhấc bổng Long Khuyết vạn cân, tốc độ khiến mình đuổi thế nào cũng không kịp… Mấu chốt là hàm răng có thể coi Long Khuyết như bánh kẹo giòn tan mà cắn… Tiểu cô nương không có khí tức sinh mệnh, không có khí tức lực lượng, nhìn thế nào cũng thấy mềm mại yếu ớt này… Rốt cuộc là quái vật gì!

Hơn nữa không nói đến sức nặng của nửa thanh Long Khuyết, chỉ riêng thể tích của nó đã ít nhất không kém thân thể của tiểu nữ hài này. Nhưng nàng ăn hết toàn bộ, bụng lại không hề nhô lên một chút nào… Chẳng biết đã ăn vào đâu rồi!

Chỉ có điều đối với Vân Triệt hiện giờ, mức độ phẫn nộ trong lòng đã vượt xa sự kinh hãi. Nửa thân trên của Long Khuyết bị tiểu cô nương ăn sạch, nửa thân dưới cũng bị cắn nham nhở, Long Khuyết chắc chắn không có khả năng khôi phục. Nhưng thủ phạm gây ra tất cả dù sao cũng chỉ là một thiếu nữ nhỏ tuổi, đôi mắt còn ngây thơ linh động đến mức khiến người ta không thể không yêu thích, Vân Triệt hoàn toàn không nỡ ra tay trừng phạt, chỉ có thể điên cuồng gào thét:

- Ngươi ngươi ngươi ngươi… Ngươi cái tiểu… tiểu nha đầu này! Ta không phải đã nói không cho ngươi ăn nó sao!! Nó không phải đồ ăn, là Long Khuyết kiếm của ta! Là thứ rất quan trọng đối với ta! Sao ngươi có thể ăn nó!

- Nhưng mà, nó chính là đồ ăn ngon nhất.

Dáng vẻ lớn tiếng gào thét, mặt đỏ bừng của Vân Triệt trông có vẻ giận thật. Cổ trắng như tuyết của tiểu cô nương rụt lại, yếu ớt nói:

- Hu… Đại ca ca, ngươi đừng hung dữ với ta có được không, chỉ là một thanh kiếm ăn ngon mà thôi, cùng lắm thì, ta bồi thường cho ngươi là được rồi.

- Kiếm ăn ngon cái gì, đó là Long Khuyết!

Vân Triệt bi phẫn quát:

- Nó không chỉ là một thanh kiếm, nó còn là bằng hữu và đồng bạn theo ta rất nhiều năm! Là thứ quan trọng nhất bên người ta! Toàn thế giới chỉ có một thanh! Ngươi ăn nó rồi thì không còn nữa, ngươi bồi thường thế nào!

Hắn hiện giờ càng cảm thấy, bản thân xen vào chuyện của người khác cứu tiểu nha đầu này thật sự là quyết định sai lầm nhất đời này. Cứu nàng ra trong thời gian ngắn như vậy, không có chút báo đáp nào còn chưa tính, phiền phức đến đâu cũng thôi đi… Lại… ăn… Long Khuyết của hắn!!

Cổ tiểu cô nương rụt lại một chút, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại lộ ra vẻ không phục, cố gắng hếch mũi nói:

- Ta bồi thường cho ngươi thanh kiếm còn lợi hại hơn thứ vừa ăn! Hừ!

Nói xong, trên thân thể nàng bỗng nhiên lóe lên một vầng sáng màu đỏ thắm. Bên trong ánh sáng, nàng chậm rãi lơ lửng lên, cả bóng dáng hoàn toàn bị ánh sáng đỏ bao phủ… Sau đó, ánh sáng đỏ nổ tung trong không trung rồi hoàn toàn biến mất.

Hai mắt của Vân Triệt lại một lần nữa trừng lớn… Số lần kinh ngạc trong một ngày hôm nay của hắn, có lẽ còn nhiều hơn mấy năm bình thường cộng lại.

Theo ánh sáng đỏ tan đi, bóng dáng thiếu nữ biến mất không thấy. Lơ lửng trong không trung, hiện ra trước mắt Vân Triệt, rõ ràng là một thanh… cự kiếm màu đỏ có hình thù kỳ lạ!!

Toàn thân kiếm hiện lên màu đỏ thắm, từng đường vân màu đỏ sậm phủ kín thân kiếm, bao bọc bởi một tầng ánh sáng đỏ mông lung như có như không. Thân kiếm dài chừng chín thước, còn lớn hơn Long Khuyết ba phần, mà độ dài như vậy thậm chí vượt qua tuyệt đại đa số vũ khí thuộc nhóm thương! Chuôi kiếm thẳng tắp thô to, trên chuôi kiếm, đầu thân kiếm rộng đến hai thước kinh người, độ rộng theo thân kiếm lấy đường cong bất quy tắc thu nhỏ dần xuống dưới, đến mũi kiếm đã ngưng tụ thành một mũi nhọn vô cùng sắc bén, lóe ra hàn quang màu son!

Nó còn khổng lồ hơn Bá Vương Cự Kiếm và Long Khuyết, nhưng khác với mũi kiếm dày nặng của Bá Vương và Long Khuyết, mũi kiếm của nó lại vô cùng sắc bén, đủ để tạo ra đòn đâm có lực xuyên thấu cực lớn. Tuy nhiên, trừ hình dạng bên ngoài, thanh kiếm này lại không hề có khí thế… Tĩnh lặng như chết, không hề có một chút khí tức nào, giống như chỉ là một cục sắt bình thường nhất đúc thành.

Ánh mắt Vân Triệt trừng lớn, trợn mắt há mồm… Sự kinh hãi của hắn dĩ nhiên không phải vì bản thân thanh kiếm này, mà là vì hắn đã trơ mắt nhìn tiểu cô nương biến thành nó!

Cự kiếm màu son xoay múa trong không trung, sau đó mũi kiếm hướng xuống, rơi xuống trong ánh mắt ngây dại của Vân Triệt. Một tiếng vang nhỏ, mũi kiếm cắm thật sâu xuống mảnh đất vốn cứng rắn vô cùng. Dù phần mũi kiếm đã cắm xuống đất, nhưng cự kiếm màu son đứng thẳng vẫn cao hơn Vân Triệt, đỉnh đầu hắn chỉ có thể đến dưới chuôi kiếm của nó mà thôi.

Khi nó hạ xuống, Vân Triệt mới phát hiện dưới chuôi kiếm màu son, ở trung tâm phần rộng nhất của thân kiếm, còn được khảm một viên bảo châu dài bảy tám tấc. Viên châu ánh lên màu đỏ thắm nhàn nhạt, óng ánh trong suốt. Ánh mắt của Vân Triệt dừng lại trên viên châu này… Ở bên trong viên châu, hắn rõ ràng thấy được tiểu cô nương đã biến mất!

Thân thể nàng đã thu nhỏ lại chỉ còn dài chừng bảy tấc, tuy trở nên đặc biệt nhỏ bé, nhưng quần áo, màu tóc, dung mạo, thậm chí ánh mắt đều có thể nhìn thấy rõ. Nàng ở trong viên châu hai tay chống nạnh, đắc ý cười vang:

- Hi hi hi hi! Thành công rồi, thành công rồi! Ta quả nhiên thật lợi hại! Đại ca ca thấy không, có phải lợi hại hơn cái mà ngươi gọi là… Ừm… Nông Khuyết kia không!

- Là Long Khuyết!

Giọng Vân Triệt hơi run rẩy.

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!