Vân Triệt ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại. Chỉ sau vài hơi thở, thần sắc hắn đã hoàn toàn bình tĩnh, tâm cảnh tĩnh lặng như mặt hồ. Cảm giác hân hoan và háo hức khi có được huyền mạch mới cũng hoàn toàn lắng lại. Toàn bộ tinh thần của hắn đều tập trung vào huyền mạch vừa được tái sinh trong cơ thể.
Hai đời tu huyền, kinh nghiệm đã có sẵn, hắn không cần bất kỳ ai chỉ dẫn. Luồng huyền lực đầu tiên được chuyển hóa từ nguyên khí của bản thân. Đem nguyên khí trong cơ thể dẫn vào huyền mạch sẽ hóa thành một lớp huyền khí mỏng manh, khi huyền khí sơ khai này lấp đầy huyền mạch, người tu luyện sẽ chính thức bước vào Sơ Huyền Cảnh!
Quá trình này, người có thiên phú bình thường cần khoảng nửa năm. Người có thiên phú xuất chúng thì chỉ mất ba, bốn tháng là có thể hoàn thành. Trúc Cơ là giai đoạn nền tảng quan trọng nhất, sau đó người tu luyện mới có thể hấp thu Thiên Địa Nguyên Khí để tu luyện. Quá trình này không thể đảo ngược, bởi vì chỉ khi chính thức bước vào Huyền Cảnh, người tu luyện mới có thể dùng huyền mạch để hấp thu Thiên Địa Nguyên Khí.
Trong tĩnh lặng, từng sợi huyền khí sơ khai bắt đầu ngưng tụ bên trong huyền mạch… Năm mươi tư huyền mạch được khai thông toàn bộ, nguyên khí từ khắp cơ thể đồng thời cuồn cuộn đổ về, tốc độ có thể tưởng tượng được nhanh đến mức nào…
——————————————————
Trước khi tiến vào Thiên Độc Châu, Mạt Lỵ từng nói với Vân Triệt rằng trong vòng ba ngày không được làm phiền nàng. Nhưng chính nàng cũng không ngờ, khi tỉnh lại thì đã là bảy ngày sau.
Ngủ say trong Thiên Độc Châu bảy ngày đã giúp nàng hoàn toàn loại bỏ những ảnh hưởng tiêu cực của huyền lực. Nàng ở trong Thiên Độc Châu quan sát Vân Triệt một lúc, đôi môi anh đào khẽ bật ra một tiếng “Ồ” kinh ngạc.
Tại Dãy núi Xích Long, giữa vách núi cao hai ba trăm mét, một dòng thác khổng lồ ầm ầm đổ xuống mặt hồ bên dưới, tung lên màn sương trắng xóa. Tiếng nước gầm vang như sấm dậy, đinh tai nhức óc, truyền đi rất xa.
Dưới chân thác, một thiếu niên thân trên trần trụi đang từng bước tiến vào dòng nước, toàn bộ huyền lực yếu ớt được vận khởi để bảo vệ đầu và sau lưng.
Bóng người nhỏ bé chìm nghỉm dưới dòng thác cuồng nộ. Độ cao của thác nước tuy không quá kinh người, nhưng sức mạnh của dòng nước khổng lồ vẫn đủ để dễ dàng nghiền nát thân thể một người…
Nhưng thiếu niên ấy vẫn kiên trì tiến về phía trước, mặc cho dòng nước vùi dập không biết bao nhiêu lần…
Khi Mạt Lỵ rời khỏi Thiên Độc Châu, nàng đã trông thấy cảnh tượng này. Nàng liếc nhìn độ cao của thác nước, đôi mày khẽ nhíu lại.
“Ầm!”
Dòng nước hung hãn đập vào người Vân Triệt, trong nháy mắt phá tan lớp huyền lực phòng ngự mỏng manh, hung hăng giáng xuống thân thể hắn.
Cảm giác đau rát bỏng cháy lan khắp toàn thân Vân Triệt, cả thân trên đỏ rực lên. Khóe miệng hắn rỉ ra một vệt máu. Nhưng đôi mắt hắn không hề có một tia sợ hãi hay lùi bước. Vân Triệt thở hổn hển, gượng mình ngoi lên khỏi mặt nước, dùng hết sức bình sinh chống lại dòng nước xiết, gian nan bơi vào bờ.
Một cú va đập của thác nước đã khiến hắn bị thương không nhẹ, việc chống chọi với dòng nước để bơi vào bờ gần như đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của hắn. Nhưng khi vào đến bờ, Vân Triệt không hề ngã xuống thở dốc, thậm chí thân thể còn không hề lung lay, hắn lại một lần nữa hướng về phía thác nước. Từng tia huyền lực nhỏ bé, cũng là chút huyền lực cuối cùng, được hắn tập trung toàn bộ lên trên để bảo vệ đầu.
- Đã vào Sơ Huyền Cảnh tầng một? Sao có thể nhanh như vậy!
Nhìn thấy huyền lực tỏa ra từ người Vân Triệt, Mạt Lỵ không khỏi kinh ngạc. Chỉ trong bảy ngày ngắn ngủi, hắn đã chính thức bước vào Sơ Huyền Cảnh! Tốc độ này, ngay cả trong ký ức của nàng, cũng đủ khiến người ta phải kinh hãi.
Rõ ràng chỉ là thân thể phàm nhân, huyền mạch vừa mới tái tạo cũng không khác gì người thường… Rốt cuộc hắn đã dùng cách gì để chỉ trong bảy ngày đã chính thức bước vào Sơ Huyền Cảnh! Với thân thể phàm nhân, dù cho khai thông toàn bộ huyền mạch, cũng phải mất ít nhất một tháng!
Nhưng chỉ mới ở Sơ Huyền Cảnh, lại dám khiêu chiến với ngọn thác như vậy, đây căn bản là tìm chết!
Hơn nữa, lần đầu tiên đã bị thác nước làm trọng thương, huyền lực hỗn loạn, vậy mà hắn hoàn toàn không nghỉ ngơi, lại lần thứ hai tiến về phía thác nước.
Mạt Lỵ nhanh chóng bay tới, quát khẽ:
- Ngươi muốn chết à!
Vân Triệt nghe thấy tiếng của Mạt Lỵ, bước chân khựng lại một chút, nhưng chỉ một chút mà thôi, rồi lại tiếp tục tiến về phía thác nước…
“Ầm!!”
Chút huyền lực cuối cùng bị đánh tan trong nháy mắt, sau lưng Vân Triệt tóe ra hàng chục vết máu, trước mắt hắn tối sầm, phun ra một ngụm máu tươi rồi bị dòng nước cuốn phăng đi.
“Đúng là một tên điên!” Mạt Lỵ nhíu mày, thân hình lóe lên, lao về phía Vân Triệt bị cuốn đi, định vớt hắn lên bờ. Rất nhanh, bóng dáng Vân Triệt đã nổi lên mặt nước, nhưng ngay khi nàng đến gần, chuẩn bị đưa tay kéo hắn, nàng lại nghe được một giọng nói khàn khàn yếu ớt, nhưng ẩn chứa sự quật cường vô cùng…
- Không… đừng giúp… ta…
Nổi trên mặt nước, sắc mặt Vân Triệt trắng bệch như tờ giấy, vết máu trên lưng trông thật đáng sợ. Hắn hé mắt, ánh mắt vừa mệt mỏi lại vừa tỉnh táo.
Hắn vậy mà không ngất đi… Mạt Lỵ thu tay lại, trong lòng lại một lần nữa kinh ngạc. Không đúng! Với trạng thái vừa rồi, lại chịu một cú va đập như vậy, đổi lại là người bình thường thì không thể nào giữ được tỉnh táo.
Nhìn hắn lúc này, Mạt Lỵ chợt nghĩ, lẽ nào hắn đã dùng ý chí để ép bản thân không được ngất đi?
- Ngươi không ngất đi đã là may mắn lắm rồi. Ngươi chắc là mình còn có thể bơi vào bờ không?
Mạt Lỵ đứng trước mặt hắn nhưng không hề đưa tay ra. Vừa dứt lời, nàng bỗng nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi, cả người như bị điện giật lùi lại, lùi một mạch ra thật xa, đôi tay nhỏ đồng thời dùng sức giữ chặt lấy váy mình.
Có điều lúc này sự chú ý của Vân Triệt hiển nhiên không đặt trên người nàng. Nếu là bình thường, dòng nước xiết thế này hắn vẫn có thể chống đỡ. Nhưng đối với hắn bây giờ, nó không khác gì cơn ác mộng. Hắn đã cạn kiệt huyền lực, cánh tay giơ lên gần như không còn cảm giác, nhưng vẫn gắng gượng chống lại dòng nước, từng chút một bơi vào bờ…
Chỉ trong chốc lát, cánh tay, bả vai và các cơ bắp của hắn đã bắt đầu co giật… Đây là phản ứng bản năng khi cơ thể đã hoàn toàn cạn kiệt sức lực. Trong trạng thái này, cánh tay gần như tàn phế, căn bản không thể giơ lên nổi. Vết rách sau lưng ngày càng lớn, máu tuôn xối xả… Cảnh tượng này khiến Mạt Lỵ cũng phải kinh hãi, đôi tay đang giữ váy cũng vô thức siết chặt…
Thế nhưng, hai tay Vân Triệt vẫn cử động, thân thể từng chút một nhích vào bờ. Không thể tưởng tượng nổi, một thân thể rõ ràng đã đến cực hạn, hoàn toàn mất đi sức lực, ngay cả tinh thần cũng sắp tan rã, rốt cuộc là nguồn sức mạnh nào đang chống đỡ… Có lẽ, thứ thôi thúc cơ thể hắn lúc này không phải là sức mạnh, mà là ý chí… Một ý chí cực kỳ đáng sợ!
Mạt Lỵ có chút ngẩn người, Vân Triệt lại một lần nữa bò được lên bờ. Khoảnh khắc đó, nội tâm Mạt Lỵ chấn động như vừa chứng kiến một trận đại chiến kinh thiên động địa. Ngay khi nàng nghĩ rằng lần này Vân Triệt sẽ hoàn toàn kiệt sức rồi ngất đi, thì hắn lại loạng choạng đứng dậy.
Hắn vẫn còn đứng lên được!!
Vân Triệt một lần nữa đứng dậy, bước về phía Mạt Lỵ. Bước chân hắn rất chậm, mỗi bước đi, thân thể lại kịch liệt run rẩy, như thể có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Đi được vài chục bước, hắn cuối cùng cũng dừng lại. Lúc này Mạt Lỵ mới phát hiện, nơi đó có một cái hố nước nhỏ. Hố nước đó hiển nhiên do người đào, dài chưa đến một mét, bên trong chứa đầy… chất lỏng màu đen!
Vân Triệt bước vào “Hắc Thủy Đàm”, gian nan ngồi xuống, cả người, ngoại trừ cái đầu, đều chìm vào trong thứ chất lỏng màu đen ấy. Vân Triệt nhắm mắt lại, rồi cuối cùng cũng ngất đi.
Mạt Lỵ từ trên không hạ xuống, ánh mắt phức tạp nhìn Vân Triệt đang hôn mê.
Hố nước này rõ ràng do Vân Triệt đào, xung quanh bày rất nhiều thứ, phần lớn là các loại dược thảo, chủng loại có tới hơn hai mươi loại. Trong đó, nhiều nhất là một đống cành cây khô héo, đen kịt như than, tỏa ra khí tức tương tự như thứ nước trong hố.
Mạt Lỵ tiện tay nhặt một cành cây lên, đặt ở chóp mũi ngửi nhẹ, sắc mặt hơi thay đổi: “Ma khô đằng!”
Hắn thực sự ngâm mình trong thứ này!!
Hắn chính là dùng phương pháp này, chỉ trong bảy ngày… Không! Có lẽ còn chưa đến bảy ngày, đã miễn cưỡng bước vào Sơ Huyền Cảnh?
Mạt Lỵ yên lặng nhìn gương mặt Vân Triệt… Trên gương mặt vẫn còn nét non nớt, chứng tỏ hắn thực sự chỉ mới mười sáu tuổi. Rõ ràng chỉ mới mười sáu tuổi, sao lại có thể tàn nhẫn với bản thân đến mức này! Lẽ nào hắn thật sự… đã từng xuống địa ngục sao?
——————————
Hai giờ sau, Vân Triệt tỉnh lại. Vừa mở mắt, hắn liền thấy Mạt Lỵ đang ở bên cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn mình. Vừa thấy hắn mở mắt, nàng lập tức đưa tay giữ chặt váy như một phản xạ có điều kiện.
- Mấy ngày nay ngươi đều như vậy sao? - Mạt Lỵ mở miệng hỏi.
- Gần như vậy.
Thân thể Vân Triệt vẫn rã rời, nhưng vết thương sau lưng đã cơ bản lành lại. Trong hố nước không chỉ có ma khô đằng, mà còn có cả dược dịch chữa thương tốt nhất.
- Ngươi không sợ mình đột tử sao!
Mặt Mạt Lỵ lạnh đi mấy phần.
- Ta sẽ không để mình chết. Tuyệt đối không!
Vân Triệt khẽ cười, nói một cách tự tin.
Mạt Lỵ tỏ vẻ khinh thường:
- Ngươi quá tự cao rồi. Ngươi nghĩ trong thác nước chỉ có nước thôi sao? Nếu nó cuốn theo một tảng đá, ngươi có thể bị đập thành hai mảnh ngay lập tức… Ta muốn biết, tại sao ngươi phải liều mạng như vậy?
- Bởi vì, ta cần có đủ sức mạnh.
Vân Triệt ngâm nửa người trong hố nước, chậm rãi nói:
- Nếu ta có đủ sức mạnh, sư phụ của ta đã không bị bức đến chết, người thân của ta cũng sẽ không phải chịu uất ức… Trước kia huyền mạch ta tàn phế, không có tư cách theo đuổi sức mạnh. Bây giờ ông trời… à không, là Mạt Lỵ đã tái tạo cho ta huyền mạch mới, ta đương nhiên không có lý do gì để lười biếng… Còn có ngươi nữa! Tiểu sư phụ Mạt Lỵ, ngươi vừa mở miệng đã muốn ta trong vòng ba mươi năm đạt đến cảnh giới mà cả Thương Phong Đế Quốc chưa ai làm được, vì ngươi, ta không liều mạng được sao?