Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 50: CHƯƠNG 48: MẦM MỐNG CỦA TÀ THẦN - HỎA (1)

Phương pháp tu luyện của Vân Triệt rất đơn giản, nhưng lại vô cùng cực đoan và đáng sợ.

Hắn dùng sức mạnh cuồng bạo của thác nước để trùng kích, đánh tan toàn bộ huyền lực của bản thân, đẩy sinh mệnh đến bờ vực nguy hiểm. Sau đó, trong trạng thái dầu hết đèn tắt, hắn lại xé rách giới hạn của huyền lực và cực hạn của thân thể.

Bởi vì giới hạn bị xé rách, huyền lực đã nhanh chóng tiến thêm một bước.

Nhưng quá trình này, chỉ cần một chút lơ là sẽ mất mạng ngay lập tức!

Sau đó, hắn ngâm mình trong nước thuốc Ma Khô Đằng. Ma Khô Đằng chứa kịch độc, đồng thời sẽ kích thích thân thể một cách dữ dội. Sau khi ý thức Vân Triệt rơi vào hôn mê, các tế bào trên bề mặt thân thể vẫn bị kích thích, co rút, hoạt động mạnh mẽ, đẩy nhanh quá trình làm lành vết thương, cũng để sức chống đỡ của thân thể tiến thêm một bước đột phá giới hạn. Về phần độc tính của Ma Khô Đằng, Vân Triệt có Thiên Độc Châu trong người, căn bản không hề e ngại.

Mấy ngày qua, hắn đều chịu đựng như vậy, như một kẻ điên không màng tính mạng, dùng phương thức cực đoan nhất để liều mạng tu luyện.

- Hừ, ngươi đã muốn liều mạng như vậy, bản công chúa đương nhiên sẽ không ngăn cản. Thế nhưng, ngươi định ở đây luyện đến bao giờ?

Mạt Lỵ kiêu ngạo nói.

- Đương nhiên là phải chinh phục được ngọn thác này mới thôi!

Vân Triệt nói chắc như đinh đóng cột, ánh mắt lóe lên tia kiên định:

- Ngay cả một ngọn thác cũng không chinh phục nổi, ta lấy gì để chinh phục mục tiêu của mình!

- Được thôi, bản công chúa sẽ xem ngươi dùng bao lâu để chinh phục ngọn thác này. Trước đó...

Gương mặt nhỏ nhắn của Mạt Lỵ thoáng chau lại, lộ vẻ không vui:

- Lập tức đi mua cho bản công chúa một bộ y phục mới! Nội y, ngoại bào, giày, cả dây buộc tóc nữa, một thứ cũng không được thiếu!

- ...Không cần thiết đâu nhỉ? Ta thấy bộ này cũng đẹp mắt mà?

Vân Triệt quan sát Mạt Lỵ từ trên xuống dưới, vẻ mặt thành thật nói.

- Không đi mua, bản công chúa sẽ tức giận.

Trên người Mạt Lỵ bắt đầu tỏa ra sát khí lạnh như băng.

- Được rồi, chờ ta khôi phục huyền lực sẽ đi ngay.

Vân Triệt ngâm mình trong thùng thuốc, bình tâm tĩnh khí, cảm nhận huyền lực trong huyền mạch đang dần tràn đầy trở lại. Một lát sau, hắn đột nhiên hỏi:

- Mạt Lỵ, lần trước khi ngươi tiến vào Thiên Độc Châu, hình như có một vấn đề chưa trả lời ta... Rốt cuộc ngươi đến từ đâu? Có phải là công chúa của hoàng thất nào đó không?

Mạt Lỵ đứng dậy, vẻ mặt bình thản nói:

- Bản công chúa đương nhiên là công chúa, nhưng không phải công chúa hoàng thất. Về phần bản công chúa đến từ đâu... Đó là một nơi mà dù bản công chúa có nói, ngươi cũng không thể nào biết được, khoảng cách tới nơi này... vô cùng xa!

Dáng vẻ của Mạt Lỵ hiển nhiên không muốn trả lời câu hỏi này, Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi nói:

- Nếu xa như vậy, tại sao ngươi lại đến thành Lưu Vân này? Chẳng lẽ bị kẻ thù truy sát ép tới sao?

Vẻ mặt Mạt Lỵ nhất thời trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Những kẻ truy sát bản công chúa đều đã chết cả rồi, chỉ là bản công chúa không ngờ, bọn chúng lại có loại độc dược cấm kỵ đó! Khiến bản công chúa vô tình trúng chiêu! Bản công chúa đến nơi này là để tìm kiếm giọt máu Tà Thần còn sót lại. Tương truyền, Tà Thần có năm nơi được gọi là bí địa. Trong đó có một nơi, đại khái nằm ở phía đông của Thương Phong Đế Quốc này. Bản công chúa đang trong quá trình tìm kiếm thì kịch độc bỗng nhiên phát tác... Chuyện sau đó, ngươi cũng đã biết cả rồi.

- Năm nơi bí địa của Tà Thần?

Vân Triệt kinh ngạc.

- Tà Thần từng nhắc tới, Thiên Huyền Đại Lục này, ngày xưa chính là nơi hắn tạo nên, tại đây có năm nơi từng là chốn an thân của hắn. Trước khi vẫn lạc, hắn đã đem năm 'hạt giống' chia ra cất giấu ở những nơi đó. Hắn cũng đặc biệt nói rõ…

Mạt Lỵ liếc nhìn Vân Triệt:

- Chỉ có người kế thừa sức mạnh của hắn mới có thể tìm được chúng!

- Nói cách khác, chỉ có ta mới tìm được chúng sao?

Vân Triệt nhất thời phấn chấn, vội vàng hỏi:

- Năm hạt giống đó rốt cuộc là gì? Có lợi hại không? Ta phải làm thế nào mới tìm được chúng?

- Hừ, bản công chúa làm sao biết được! Nhưng đã là vật Tà Thần để lại, sao có thể dễ dàng tìm thấy? Ngươi bây giờ tốt nhất nên dẹp mấy suy nghĩ thừa thãi đó đi. Xung quanh những bí địa của Tà Thần chắc chắn ẩn chứa sức mạnh cực kỳ đáng sợ. Đợi đến ngày ngươi có thể coi thường cả Thương Phong Đế Quốc, hẵng nghĩ đến những chuyện này!

Mạt Lỵ ra vẻ người lớn nói.

"..." Vân Triệt đành phải im lặng, thu hồi tâm tư, yên lặng khôi phục huyền lực.

Bảy ngày đã trôi qua, Tiêu Cuồng Vân chắc chắn không còn ở trấn Thanh Lâm nữa. Vân Triệt từ trong Thiên Độc Châu lấy ra một bộ y phục sạch sẽ để thay, rồi quay về trấn Thanh Lâm. Mục đích chỉ có một, mua cho Mạt Lỵ một bộ quần áo mới.

Nhưng cuối cùng, Vân Triệt vẫn phải trở về tay không...

Bởi vì quá trình diễn ra như thế này...

- Mạt Lỵ, bộ y phục này thế nào, trông đẹp đấy chứ?

- Không muốn! Bản công chúa chưa bao giờ mặc y phục màu tím!

- Vậy bộ này thì sao...

- Y phục ở đây sao mà xấu thế! Bản công chúa sao có thể mặc thứ xấu xí như vậy!

- ...Đây chỉ là một trấn nhỏ hẻo lánh, tiệm này đã có y phục tốt nhất trấn rồi...

- Bản công chúa thà không mặc gì, cũng không mặc y phục xấu xí như thế! Những bộ này bản công chúa đều không muốn!

- ...Chờ ta chinh phục được ngọn thác, ta sẽ đến thành Tân Nguyệt. Nơi đó chắc chắn có y phục tốt hơn. Nếu ngươi không muốn y phục ở đây, cũng chỉ có thể đợi đến lúc đó thôi.

- Haiz! Hay là... trước tiên mua tiết khố được không?

- Ngươi... muốn... chết...! Có tin bản công chúa giết ngươi ngay lập tức không!!

Thấm thoắt, bốn tháng đã lặng lẽ trôi qua.

Dãy núi Xích Long, dưới chân thác nước.

Thời tiết đã vào đông, nước thác trở nên lạnh buốt thấu xương. Nhưng trong dòng nước cuồn cuộn, một thiếu niên đang đứng vững vàng. Hắn để trần thân trên, mắt nhắm chặt, mặc cho dòng nước lạnh giá cuồng bạo xối lên người mà sắc mặt không hề thay đổi, giống hệt một tảng đá. Trong cơ thể hắn, huyền lực điên cuồng khởi động, chống lại dòng nước xối xả... cho đến khi tia huyền lực cuối cùng bị rút cạn.

Ầm...

Thân thể thiếu niên bắt đầu lung lay, cuối cùng không thể chống đỡ được nữa, bị dòng nước cuốn phăng vào vũng nước mênh mông.

Vật vã leo từ vũng nước lên bờ, Vân Triệt thở hổn hển, tự mình đi tới một hố nước nhỏ do chính hắn đào, ngâm cả người vào trong, sau đó lấy mấy viên thảo dược màu đen nhét vào miệng... Đây là Huyền Đan do hắn tự tay luyện chế, có thể tăng tốc độ khôi phục huyền lực trong một thời gian ngắn.

Sau khi nuốt Huyền Đan, Vân Triệt thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại, tiến vào trạng thái tĩnh dưỡng. Năm mươi tư huyền quan toàn bộ mở ra, nhanh chóng khôi phục huyền lực.

Mấy tháng nay, hắn vẫn luôn ở lại bên bờ thác nước này, một lần rồi lại một lần xé rách cực hạn của bản thân, đồng thời dùng nước thuốc Ma Khô Đằng để ngâm mình, tránh cho thân thể phải chịu tổn thương vĩnh viễn.

Mạt Lỵ đứng xa xa nhìn hắn, không nói một lời. Nàng đã quen với phương pháp tu luyện liều mạng này của Vân Triệt. Vốn tưởng rằng với cường độ tu luyện này, hắn kiên trì được vài ngày đã là cực hạn, nhưng điều khiến nàng vô cùng kinh ngạc là, suốt bốn tháng, ngày nào hắn cũng như vậy, không một ngày nghỉ ngơi. Nhưng sự điên cuồng tu luyện của hắn không phải không có lý trí, mỗi khi cảm thấy cơ thể bị tổn thương quá nặng, hắn sẽ lập tức ngâm mình trong hố nước Ma Khô Đằng, để cho vết thương từ từ hồi phục. Theo thời gian, lượng Ma Khô Đằng hắn hái mỗi ngày càng lúc càng nhiều, nồng độ nước thuốc cũng ngày càng đậm đặc. Đặc đến mức đủ để một người Sơ Huyền Cảnh ngâm mình trong đó năm sáu giây là sẽ mất mạng ngay lập tức.

Nửa giờ sau, Vân Triệt mở mắt, nhảy ra khỏi hố nước, lau khô người, sau đó cầm lấy một cái chân thỏ nướng còn thừa, ăn ngấu nghiến như hổ đói.

- Lần này kiên trì được hai mươi ba giây, so với lần trước có tiến bộ hơn một chút.

Mạt Lỵ đi tới bên cạnh hắn, khoanh tay trước ngực, thản nhiên nói.

- Theo tiến độ này, khoảng một tháng rưỡi nữa, ngươi có thể đột phá đến Sơ Huyền Cảnh cấp năm. Tốc độ này, cũng xem như không tệ.

Bắt đầu từ con số không, bảy ngày bước vào Sơ Huyền Cảnh cấp một, một tháng bước vào Sơ Huyền Cảnh cấp hai, hai tháng sau là Sơ Huyền Cảnh cấp ba, mười ngày trước lại đột phá đến Sơ Huyền Cảnh cấp bốn. Tốc độ kinh người như vậy, đặt ở Thương Phong Đế Quốc, đủ để xưng là trước nay chưa từng có.

Vân Triệt hiện tại năm mươi tư huyền quan toàn bộ mở ra, thân thể và huyền mạch đã quen thuộc với phương pháp này, lại thêm việc liều mạng tu luyện không kể ngày đêm, có được tốc độ kinh người như vậy cũng không hề khoa trương!

Bây giờ huyền lực của hắn đã không thể so sánh với bốn tháng trước, thân thể cũng trở nên vô cùng cứng rắn. Huyền lực hộ thể chỉ là một phần nhỏ, nguyên nhân lớn hơn là mấy tháng nay hắn đã chịu vô số lần trùng kích của thác nước và ngâm mình trong dịch Ma Khô Đằng. Tuy rằng hiện tại huyền lực của hắn chỉ có Sơ Huyền Cảnh cấp bốn, nhưng độ cường hãn của thân thể có thể so sánh với người tu luyện Sơ Huyền Cảnh cấp sáu.

- A... Vậy ngươi... khi nào mới dạy ta Huyền Kỹ? Ngươi đã tự xưng là sư phụ của ta bốn tháng rồi, mà vẫn chưa dạy ta cái gì cả.

Vân Triệt vừa ăn vừa nói không rõ lời.

- Nền tảng tu huyền ngươi còn rõ hơn cả ta, căn bản không cần bản công chúa dạy.

Mạt Lỵ làm ra vẻ mặt nghiêm nghị, ra dáng một vị sư phụ uy nghiêm nói:

- Ngươi bây giờ phải củng cố Sơ Huyền Cảnh, chờ ngươi đột phá Sơ Huyền Cảnh, đạt tới Nhập Huyền Cảnh thì bản công chúa tự nhiên sẽ dạy ngươi Huyền Kỹ.

Nói đến đây, ánh mắt Mạt Lỵ bỗng nhiên hơi thay đổi, giọng cũng trầm xuống:

- Có người đến.

- Mỗi ngày đều có người tới mà?

Vân Triệt thuận miệng nói.

- Tổng cộng năm người, huyền lực đều ở Thiên Huyền Cảnh. Còn có một người, đã là nửa bước Vương Huyền Cảnh!

Mạt Lỵ nhíu mày, giọng điệu có phần ngưng trọng.

- Thật sao?

Vân Triệt suýt nữa cắn vào lưỡi, thất thanh kinh hô.

Thiên Huyền Cảnh? Đây là trấn Thanh Lâm nhỏ bé nằm cạnh dãy núi Xích Long, sao lại có thể xuất hiện người ở Thiên Huyền Cảnh? Tại Thương Phong Đế Quốc, Thiên Huyền Cảnh đã là cảnh giới đỉnh cao mà vô số người ngưỡng vọng, như Sở Nguyệt Ly!

Mà nửa bước Vương Huyền Cảnh, tức là huyền lực đã đạt tới Thiên Huyền Cảnh cấp mười, khoảng cách tới Vương Huyền Cảnh chỉ còn nửa bước chân! Thực lực đó đủ để đứng đầu cả Thương Phong Đế Quốc!

Những nhân vật như vậy, đều xuất thân từ những gia tộc khổng lồ, hoặc có địa vị cực cao trong tông môn, người bình thường căn bản khó gặp, sao lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh này? Hơn nữa còn xuất hiện một lúc năm người

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!