Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 496: CHƯƠNG 495: THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT

Giọng Mạt Lỵ vừa dứt, một luồng cuồng phong từ phương bắc đã gào thét cuốn tới. Vân Triệt chỉ cảm thấy trước mắt loé lên một bóng xanh, một nam tử cao lớn tựa như thuấn di đã xuất hiện trong tầm mắt.

Nam tử một thân áo xanh, tướng mạo anh tuấn bất phàm, ánh mắt cương nghị, hai tai to hơn người thường khoảng ba phần. Toàn thân hắn toả ra luồng khí tức kinh người, ngay cả cặp cánh ve trong suốt sau lưng cũng dâng trào huyền khí nồng đậm. Vừa trông thấy nữ tử tinh linh, hắn nhanh như tia chớp hạ xuống từ không trung, đáp xuống bên cạnh nàng:

- Thất muội, muội bị thương sao?

- Đại ca, cuối cùng huynh cũng tới rồi!

Nhìn thấy nam tử cao lớn xuất hiện, nữ tử tinh linh hoàn toàn yên lòng:

- Vết thương của muội không nặng, là Vân ca ca bị thương nặng hơn…

- Hừ!

Thấy muội muội không sao, nam tử cao lớn thở phào một hơi nhẹ nhõm, rồi hừ lạnh một tiếng, xoay người lại, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Vân Tiêu, toàn thân nổi lên sát khí:

- Tiểu tử họ Vân! Ta biết ngay lại là ngươi mà! May mà lần này Thất muội không có chuyện gì, bằng không… ta sẽ tự tay phế ngươi!

- Ta…

Vân Tiêu há miệng, nhưng không thể phản bác, chỉ đành xấu hổ cúi đầu.

- Đại ca! Huynh không được nói huynh ấy như thế!

Nữ tử tinh linh vội vàng níu lấy cánh tay hắn:

- Chuyện này không liên quan đến Vân ca ca, hơn nữa… huynh ấy vì cứu muội nên mới bị thương nặng như vậy. Huynh không cảm ơn Vân ca ca thì thôi, sao còn hung dữ với huynh ấy!

- Cảm tạ? Hừ!

Ánh mắt nam tử cao lớn trầm xuống:

- Lần này chẳng lẽ không phải hắn hẹn muội ra ngoài sao?

- Muội… Không, không phải, là muội lén hẹn Vân ca ca ra ngoài. Huynh muốn trách thì cứ trách muội đi.

Nữ tử tinh linh phồng má nói, nhưng rõ ràng nàng không biết nói dối, ánh mắt lảng tránh và vẻ mặt bối rối đã bán đứng nàng.

- Chuyện không liên quan đến Thất muội, đều là lỗi của ta.

Vân Tiêu cúi đầu, vẻ mặt đầy áy náy và bất an.

- Đã biết là lỗi của mình thì sau này tránh xa Thất muội ra một chút!

Nam tử cao lớn lạnh lùng nói:

- Nếu còn có lần sau, ta nhất định sẽ tự tay phế đi hai chân của ngươi! Ta nói được làm được! Thất muội không phải là người mà ngươi có thể xứng đôi… Hừ! Ngươi chẳng qua chỉ là một tên dã chủng không biết nhặt về từ đâu, thật sự cho rằng mình là thiếu chủ của Vân gia sao!

- Đại ca!

Lời nói của nam tử cao lớn khiến sắc mặt nữ tử tinh linh đại biến, nàng lo lắng liếc nhìn sắc mặt Vân Tiêu, giận dữ nói:

- Sao huynh có thể nói những lời như vậy với Vân ca ca… Huynh mà còn như thế, muội sẽ không thèm để ý đến huynh nữa!

- Thất muội, ta… Thôi, hừ!

Nam tử cao lớn nghẹn lời, cũng tự thấy mình nói hơi quá đáng, đành quay mặt đi, không nói thêm gì nữa.

Sắc mặt Vân Tiêu trở nên ảm đạm, hắn cắn môi, rồi khẽ cười buồn, lắc đầu nói:

- Thất muội, đừng trách đại ca, huynh ấy nói cũng là sự thật… Nhưng mà.

Vân Tiêu ngẩng đầu lên, nói một cách dõng dạc như chém đinh chặt sắt:

- Nhưng bất kể thế nào, cho dù huynh muốn đánh gãy chân ta, ta cũng tuyệt đối không buông tay Thất muội! Lần này đúng là vì ta mà Thất muội mới suýt chút nữa bị ám toán. Sau này ta nhất định sẽ khổ luyện tu hành, tuyệt đối không để Thất muội phải chịu bất kỳ sự ức hiếp nào nữa, để huynh và bá phụ có thể yên tâm giao nàng cho ta.

- Vân ca ca…

Tròng mắt nữ tử tinh linh ngấn lệ, chan chứa tình ý.

Nam tử cao lớn lại khinh thường xoay người đi, nhưng khi nhìn về phía nữ tử tinh linh, ánh mắt nhanh chóng chuyển thành yêu thương và nghiêm nghị:

- Chuyện của hai đứa, về thành rồi nói sau… Thất muội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vừa rồi muội nói bị ba tên hắc y nhân thực lực Bá Hoàng vây công à? Bọn chúng đâu rồi?

Ánh mắt nữ tử tinh linh chuyển sang phía Vân Triệt:

- Vừa rồi muội và Vân ca ca suýt chút nữa đã chết trong tay bọn chúng, là vị Vân đại ca này đã cứu chúng muội. Nếu không có Vân đại ca, bây giờ huynh tới nơi cũng chỉ có thể nhìn thấy thi thể của chúng muội thôi. Huynh phải cảm ơn người ta cho đàng hoàng.

- Ngươi?

Nam tử cao lớn quay đầu nhìn về phía Vân Triệt, ánh mắt đầy hoài nghi. Hắn đã thấy Vân Triệt ngay từ đầu, nhưng khí tức huyền lực trên người Vân Triệt chỉ ở Thiên Huyền Cảnh, lại là một gương mặt xa lạ nên hắn đã thẳng thừng bỏ qua.

Vân Triệt nhàn nhạt cười:

- Tại hạ Vân Triệt.

Nữ tử tinh linh nói tiếp:

- Vân đại ca và Vân ca ca tuổi tác tương đương, nhưng lợi hại vô cùng. Vân đại ca chỉ một chiêu đã giết chết một tên hắc y nhân, hai kẻ còn lại cũng bị dọa cho chạy mất... Thật sự chỉ dùng một chiêu! Ba tên hắc y nhân kia đều có thực lực Bá Huyền Cảnh, muội và Vân ca ca liên thủ còn không đánh lại nổi một người trong số chúng.

Ánh mắt nam tử cao lớn quét qua toàn thân Vân Triệt, chân mày cũng dần nhíu lại. Hắn dò xét lại khí tức huyền lực trên người Vân Triệt, nhưng trước sau vẫn chỉ là Thiên Huyền Cảnh cấp mười… Cấp bậc này, ở toàn bộ Yêu Hoàng thành chỉ có thể xem là kẻ yếu, làm sao có thể tiêu diệt được Bá Hoàng… Hơn nữa còn là giết trong chớp mắt!

Khi ánh mắt hắn nhìn kỹ lại, hắn phát hiện Vân Triệt trước mặt vẫn bình thản ung dung, không hề bị khí tức áp bách của hắn ảnh hưởng. Trong lòng hắn nhất thời khẽ kinh ngạc, rồi không nói một lời, hắn bước lên một bước, bàn tay đột ngột đẩy về phía Vân Triệt.

Một chưởng trông có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, lại khiến không gian giữa hắn và Vân Triệt xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ đến kinh người. Sau đó, vòng xoáy khổng lồ này tức thì phân tán thành chín mươi chín cơn lốc không gian nhỏ hơn, rồi lại trong nháy mắt tụ lại thành một luồng, đâm thẳng vào ngực Vân Triệt.

Huyền lực hệ phong?

Đây là một đòn tấn công đến từ một Bá Hoàng cao cấp, có thể nói là công kích khủng bố nhất mà Vân Triệt phải trực tiếp đối mặt từ khi sinh ra đến nay. Nhưng hắn không hề hoảng sợ, cũng không lùi bước, thậm chí ngay cả chân cũng không nhúc nhích, trực tiếp đẩy một tay ra. Một luồng Phượng Hoàng Viêm bùng cháy nơi lòng bàn tay, chính diện nghênh đón luồng huyền khí xoáy tròn cuồng bạo vô song.

Ầm!!!

Huyền lực cuồng phong và huyền lực hỏa diễm va chạm trực diện không chút hoa mỹ, dù chỉ là một đòn thăm dò đơn giản nhất, nhưng trong khoảnh khắc đó, không gian vẫn bị xé rách một cách tàn nhẫn. Gió lốc cuồng bạo xé toạc hỏa diễm, hỏa diễm hung tàn thiêu đốt gió lốc, dòng khí trong phạm vi hơn mười trượng xung quanh đều bị gió lửa khuấy động thành một mớ hỗn loạn.

Vân Triệt và nam tử cao lớn đang ở trong tâm điểm của gió lốc và lửa cháy đồng thời lùi lại ba bước. Họ nhìn về phía đối phương, ánh mắt đã hoàn toàn khác trước, trong lòng cả hai đồng thời dấy lên hai chữ giống hệt nhau:

Thật mạnh!

Vân Triệt có Long Thần huyết mạch và cánh tay được ban cho sức mạnh của trời đất, nên khi va chạm chính diện, hắn có ưu thế cực lớn. Dù vậy, khi đối đầu trực diện không chút hoa mỹ với nam tử cao lớn, hắn cũng không chiếm được chút thượng phong nào… Đây là trong tình huống không biết đối phương đã dùng mấy phần thực lực.

Mà sự chấn động trong lòng nam tử cao lớn không nghi ngờ gì còn lớn hơn Vân Triệt rất nhiều. Bởi vì Vân Triệt trước mắt, trên người rõ ràng chỉ toả ra khí tức của Thiên Huyền Cảnh, mà vừa rồi nghe Thất muội nói, tuổi của hắn cũng chỉ mới ngoài hai mươi… Người này, rốt cuộc có lai lịch gì! Tại sao mình chưa từng gặp qua?

- Đại ca, huynh làm gì vậy?

Nữ tử tinh linh trách móc:

- Vân đại ca là ân nhân cứu mạng của muội và Vân ca ca, huynh không cảm ơn người ta thì thôi, lại còn đột nhiên ra tay! Thật quá đáng!

- Ha ha ha ha!

Nam tử cao lớn phá lên cười, ôm quyền về phía Vân Triệt, chân thành nói:

- Huynh đệ đừng phiền lòng, tại hạ tuy thuộc Tinh linh tộc, nhưng trời sinh hiếu chiến, vừa thấy cao thủ là không nhịn được ngứa tay. Tại hạ là Thiên Hạ Đệ Nhất, cảm tạ đại ân cứu mạng của Vân huynh đệ đối với Thất muội nhà ta. Tinh linh tộc chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực báo đáp.

“…” Vân Triệt há miệng, nhất thời không nói nên lời. Hắn từng gặp kẻ kiêu ngạo, nhưng chưa từng thấy ai kiêu ngạo đến mức này, vừa mở miệng đã tự xưng là thiên hạ đệ nhất! Dù ngươi rất lợi hại, nhưng cũng đâu đến mức là thiên hạ đệ nhất chứ? Mà cho dù ngươi thật sự là thiên hạ đệ nhất… khiêm tốn một chút thì chết à!?

Vừa thấy vẻ mặt của Vân Triệt, nam tử cao lớn liền biết hắn đang nghĩ gì, bèn cười khổ một tiếng, nói:

- Vân huynh đệ đừng hiểu lầm, tại hạ không phải kẻ cuồng vọng kiêu ngạo, mà là họ kép Thiên Hạ, tên Đệ Nhất. Tên họ này do gia phụ đặt cho, cũng là bất đắc dĩ.

Họ kép Thiên Hạ… Tên Đệ Nhất…

Vân Triệt nghe xong mà trong lòng không khỏi cảm thán, cái tên này quả thật là độc nhất vô nhị!

Tuy Vân Triệt đã cố gắng hết sức để khống chế, nhưng khóe mắt vẫn giật lên mấy hồi. Hắn nhìn sang nữ tử tinh linh, gật đầu nói:

- Thì ra là thế, vậy quý danh của lệnh muội chẳng lẽ là…

- À, tiểu muội xếp thứ bảy, nên tên là Thiên Hạ Đệ Thất…

- Không được nói!! Hu…

Nữ tử tinh linh muốn ngăn cản nhưng đã chậm một nhịp, đành ảo não che mặt:

- Đều tại cha, đặt cho cái tên tệ hại đó… Tóm lại cứ gọi muội là Thất muội! Thất muội!

“…” Vân Triệt phải dùng đến nghị lực phi thường mới cứng rắn nhịn được cười. Cũng khó trách Thất muội này lúc trước sống chết không chịu nói tên mình. Lão đại tên Thiên Hạ Đệ Nhất, lão thất tên Thiên Hạ Đệ Thất… Không cần nghĩ cũng biết, từ lão nhị đến lão lục chắc chắn sẽ lần lượt là Thiên Hạ Đệ Nhị, Thiên Hạ Đệ Tam... cho đến Thiên Hạ Đệ Lục…

Không biết có còn Thiên Hạ Đệ Bát, Thiên Hạ Đệ Cửu hay không…

Xem ra toàn bộ bảng xếp hạng đứng đầu thiên hạ đều bị gia tộc bọn họ bao trọn rồi!

- Vân huynh đệ trông rất lạ mặt, có phải vừa mới đến nơi này không?

Thiên Hạ Đệ Nhất vừa báo tên mình, phản ứng của Vân Triệt đã khiến hắn tin chắc Vân Triệt tuyệt đối không phải người của Yêu Hoàng thành. Hơn nữa, với tuổi tác và cấp bậc huyền lực như thế lại có thực lực kinh người đến vậy, nếu là người của Yêu Hoàng thành hay các vùng lân cận, hắn không thể nào không biết.

- Không sai.

Vân Triệt gật đầu:

- Cả đời này, ta chưa từng thực sự bước chân vào Yêu Hoàng thành.

- Thì ra là vậy.

Thiên Hạ Đệ Nhất gật đầu, rồi chân thành nói:

- Thất muội là bảo bối quan trọng nhất của Thiên Hạ gia tộc chúng ta. Vân huynh đệ đã cứu mạng Thất muội, chính là đại ân nhân của Thiên Hạ gia tộc. Nếu không chê, mời huynh đệ đến Thiên Hạ gia tộc của ta ở lại một thời gian được không? Gần đây ta cũng rất rảnh rỗi, có thể cùng Vân huynh đệ dạo quanh Yêu Hoàng thành bất cứ lúc nào.

Vân Tiêu và Thiên Hạ Đệ Thất đều lộ vẻ kinh ngạc… Họ là người rõ nhất thân phận và địa vị của Thiên Hạ Đệ Nhất ở Yêu Hoàng thành. Từ nhỏ đến lớn, họ chưa từng thấy hắn chủ động muốn kết giao với một người nào như thế… Nhưng khi nghĩ đến tuổi tác và thực lực của Vân Triệt, họ lại thầm thấy hợp lý. Với thực lực ở độ tuổi này của Vân Triệt, dù là ở toàn bộ Yêu Hoàng thành, cũng thuộc hàng đỉnh cao nhất. Thiên Hạ gia tộc tuy có thế lực khổng lồ ở Yêu Hoàng thành, nhưng nếu có thể kết giao với một người bạn như vậy, tương lai sẽ chỉ có lợi.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Xin nhận tấm lòng của Thiên Hạ huynh đệ. Ta và Vân Tiêu lão đệ đều họ Vân, rất có duyên, đã đồng ý đến Vân gia làm khách một thời gian. Chỉ mong ngày khác khi đã quen thuộc Yêu Hoàng thành, biết được nơi ở của Thiên Hạ huynh, nhất định sẽ chủ động đến cửa bái phỏng.

Thiên Hạ Đệ Nhất liếc nhìn Vân Tiêu, rồi chậm rãi gật đầu:

- Một khi đã vậy, ta cũng không ép buộc. Nơi ở của Thiên Hạ gia tộc ta, tiểu tử họ Vân này rất rõ. Nếu Vân huynh đệ có chuyện gì khó giải quyết ở Yêu Hoàng thành, có thể đến tìm ta bất cứ lúc nào. Thiên Hạ gia tộc ta tuy không lớn, nhưng ở Yêu Hoàng thành này, thậm chí là toàn bộ Huyễn Yêu Giới, vẫn có vài phần trọng lượng.

Vân Triệt khoát tay:

- Nếu đã vậy, tại hạ xin cảm tạ Thiên…

Lời của Vân Triệt đột ngột im bặt. Hắn sững sờ nhìn về phía trước, ánh mắt hoàn toàn ngây dại…

Huyễn… Yêu… Giới…

Huyễn Yêu Giới!?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!