Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 497: CHƯƠNG 496: HUYỄN YÊU GIỚI

Huyễn Yêu Giới… Huyễn Yêu Giới…

Đầu óc Vân Triệt nhất thời hỗn loạn… Hắn đã đến thế giới này được ba ngày, trong thời gian đó, hắn không hề cố ý đi hỏi thăm tên của nơi này. Dù sao, đây cũng là một thế giới hoàn toàn xa lạ, tên gọi là gì vốn không quan trọng với hắn. Hơn nữa, đi hỏi người khác tên của thế giới này có khi còn có nguy cơ bị xem là kẻ ngốc.

Tên của thế giới này, lại gọi là Huyễn Yêu Giới!

Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào là Huyễn Yêu Giới mà mình biết, chắc chắn chỉ là một cái tên trùng hợp mà thôi! Thái Cổ Huyền Chu đã tiến hành “xuyên qua không gian” suốt mười tám tháng… Là “xuyên qua không gian”, chứ không phải phi hành đơn thuần! Cho dù là phi hành cơ bản nhất, chỉ trong mười tám tháng, với tốc độ của Vân Triệt cũng đủ để vượt qua không biết bao nhiêu đại lục. Mà mười tám tháng “xuyên qua không gian”, cũng không biết đã đến được nơi nào trong vũ trụ bao la… Khoảng cách này so với Thiên Huyền đại lục đã xa xôi đến mức khủng khiếp.

Mà Huyễn Yêu Giới hắn biết, cũng tồn tại trên cùng một tinh cầu với Thiên Huyền đại lục và Thương Vân đại lục.

Mười tám tháng “xuyên qua không gian”, làm sao có thể vẫn còn ở trên Lam Cực Tinh!

Hơn nữa, Huyễn Yêu Giới và Thiên Huyền đại lục luôn có ân oán, người của Huyễn Yêu Giới thậm chí có cách đến được Thiên Huyền đại lục, người của Thiên Huyền đại lục có lẽ cũng từng tiến vào Huyễn Yêu Giới, hai bên ít nhiều sẽ biết một ít tin tức của đối phương… Nếu Huyễn Yêu Giới cũng xuất hiện Thái Cổ Huyền Chu ba trăm năm một lần, thì trong lịch sử dài mấy ngàn năm, thậm chí mấy vạn năm, Thiên Huyền đại lục hẳn là phải biết được mới đúng. Nhưng khi hắn ở Phượng Hoàng Thần Tông, lại chưa bao giờ nghe được một chút tin tức như vậy.

Không đúng… Nhất định chỉ là trùng hợp!

Trong lòng Vân Triệt cố gắng nghĩ như vậy, nhưng đồng thời, ngoài cái tên… Huyễn Yêu Giới là một thế giới nơi người và yêu cùng tồn tại, nơi này cũng thế. Chúa tể của Huyễn Yêu Giới tên là Yêu Hoàng, mà thành trung tâm phía trước có tên là Yêu Hoàng Thành…

Thực sự chỉ là trùng hợp sao… Hay là… Hay là…

- Vân huynh đệ, ngươi sao vậy?

Thấy Vân Triệt bỗng nhiên sững sờ tại chỗ, thần sắc biến ảo liên tục, Thiên Hạ Đệ Nhất nghi hoặc hỏi.

Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt vừa ngưng trọng, vừa mê man:

- Thiên Hạ đại ca, Vân Tiêu, Thất muội, các ngươi… có nghe nói đến một nơi tên là… Thiên Huyền đại lục không?

Khi nói ra bốn chữ “Thiên Huyền đại lục”, giọng Vân Triệt vẫn có chút run rẩy. Bởi vì nơi hắn đã xa cách hai năm kia mới là mảnh đất thuộc về hắn, có rất nhiều người mà hắn tâm tâm niệm niệm. Nếu như nơi này thật sự chính là Huyễn Yêu Giới mà hắn biết, vậy thì việc trở về Thiên Huyền đại lục sẽ không còn xa vời nữa.

Nhưng hắn thấy rõ ràng, khi nhắc tới “Thiên Huyền đại lục”, vẻ mặt của ba người Thiên Hạ Đệ Nhất không phải là mờ mịt, mà là… khẽ biến!

- Chẳng những nghe nói đến, mà còn như sấm bên tai.

Thiên Hạ Đệ Nhất không chút do dự trả lời:

- Vân huynh đệ tuổi còn trẻ đã có thực lực như thế, xem ra thật sự chỉ chìm đắm trong tu luyện, rất ít để ý đến chuyện bên ngoài. Trăm năm trước, ở Huyễn Yêu Giới ta, cái tên Thiên Huyền đại lục đúng là rất xa lạ, chỉ có một số rất ít người biết đến. Nhưng trong trăm năm nay, toàn bộ Huyễn Yêu Giới đã hiếm có ai không biết cái tên Thiên Huyền đại lục này. Bởi vì Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hoàng của Huyễn Yêu Giới chúng ta, chính là vào trăm năm trước, đã lần lượt chết trong tay đám tiểu nhân hèn hạ ở Thiên Huyền đại lục kia! Ngay cả Yêu Vương đại nhân…

Thiên Hạ Đệ Nhất vô tình liếc mắt nhìn Vân Tiêu:

- Cũng rơi vào tay của đám tiểu nhân hèn hạ ở Thiên Huyền đại lục, sống chết chưa rõ! Cái tên Thiên Huyền đại lục này… đối với mười hai gia tộc chúng ta tồn tại để bảo vệ Yêu Hoàng nhất tộc mà nói, đâu chỉ là nghe nói đến, mà cho đến chết cũng phải khắc trong tâm khảm!

- Cái đó… Vân đại ca nói huynh ấy từ nơi rất xa đến, hình như là lần đầu ra ngoài lịch luyện, nên không biết chuyện này cũng có thể hiểu được.

Vân Tiêu vội vàng giải thích thay Vân Triệt.

Vân Triệt ngây người đứng đó, hồi lâu không nói gì.

Thiên Huyền đại lục… Yêu Hoàng… Tiểu Yêu Hoàng… Yêu Vương… Trăm năm trước… Ân oán… Mười hai gia tộc thủ hộ…

Cái tên “Huyễn Yêu Giới” này có thể là trùng hợp, nhưng những chuyện này… chẳng lẽ đều là trùng hợp sao!

Làm sao có thể đều là trùng hợp được!

Thế giới mà mình đang ở đây, đại lục tên là “Huyễn Yêu Giới” này… lại thật sự chính là Huyễn Yêu Giới mà mình biết! Ở cùng một tinh cầu với Thiên Huyền đại lục, còn có ân oán và khúc mắc!

- Mạt Lỵ, đây là chuyện gì?

Vân Triệt lắc đầu, hỏi Mạt Lỵ trong tâm thức:

- Thái Cổ Huyền Chu xuyên qua thời gian lâu như vậy, sao lại dừng ở Huyễn Yêu Giới, cùng một tinh cầu với Thiên Huyền đại lục? Thiên Huyền đại lục cũng chưa từng có tin tức Huyễn Yêu Giới từng xuất hiện Thái Cổ Huyền Chu.

- Ta làm sao biết được.

Mạt Lỵ hờ hững đáp lại, chỉ là trong lòng nàng cũng có chút rung động… Hai năm trước, vì tăng cường độ cho không gian bão táp, khiến Vân Triệt phải chịu đựng lịch luyện cường độ cao, nàng đã mạnh mẽ thúc đẩy tốc độ xuyên qua của Thái Cổ Huyền Chu, cũng can thiệp vào quỹ đạo của nó ở một mức độ nhất định… Chính nàng cũng hoàn toàn không ngờ, sự can thiệp của mình cuối cùng lại khiến Thái Cổ Huyền Chu sau mười tám tháng xuyên qua, quay trở lại Lam Cực Tinh, dừng lại trên không phận Huyễn Yêu Giới!

Đây cũng là lời giải thích duy nhất.

Chỉ là nguyên nhân này, nàng tự nhiên không thể nói cho Vân Triệt biết.

Lúc này, Vân Triệt bỗng nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm vào Vân Tiêu… Mười hai gia tộc thủ hộ… Vân gia… Thiếu gia chủ… Dã chủng nhặt được… Cả cái tên “Vân Tiêu” này nữa… Từng từ ngữ lúc trước hắn chỉ thuận miệng nghe qua, không hề để trong lòng, lúc này lại cuồng loạn đan xen trong đầu hắn, phác họa ra một khả năng khiến hắn không cách nào bình tĩnh… Dưới ánh mắt nhìn thẳng của hắn, Vân Tiêu nhất thời có phần sợ hãi, hắn nuốt nước bọt, hơi run rẩy nói:

- Vân… Vân đại ca, sao huynh lại nhìn ta như vậy… Hả…

Vân Triệt tiến lên một bước, một tay túm lấy bả vai Vân Tiêu, dùng giọng điệu vô cùng ngưng trọng hỏi:

- Vân Tiêu, nói cho ta biết, gia tộc của ngươi… có phải là Vân gia đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ không!

- A…

Phản ứng đột nhiên kịch liệt của Vân Triệt khiến Vân Tiêu nhất thời có chút luống cuống tay chân, hắn dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Thiên Hạ Đệ Thất, dè dặt nói:

- Vân đại ca, là… có phải gia tộc hoặc sư môn của Vân đại ca có ân oán gì với Vân gia không? Huynh huynh huynh… Huynh bình tĩnh một chút trước đã, cho dù có hiểu lầm gì cũng đều có thể hóa giải…

Phản ứng khác thường của Vân Triệt khiến Thiên Hạ Đệ Nhất và Thiên Hạ Đệ Thất đều lộ vẻ kinh ngạc, nhưng kinh nghiệm sống của Thiên Hạ Đệ Nhất tự nhiên hơn xa Vân Tiêu. Tuy rằng cảm xúc của Vân Triệt có chút kỳ lạ, nhưng khi đối mặt với Vân Tiêu, trên người hắn không hề có địch ý. Hắn do dự một lát, sau đó mở miệng nói:

- Ta trả lời thay tiểu tử này vậy, hắn thật sự là người của Vân gia đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ, hơn nữa còn là con trai độc nhất của gia chủ. Chỉ có điều… Hừ, cái danh hiệu đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ này bọn họ đã sớm không xứng. Từ trăm năm trước khi Yêu Vương sống chết chưa rõ, nội bộ Vân gia đã bất an trong một thời gian dài. Hai mươi lăm năm trước, Vân gia chủ kích động đi đến Thiên Huyền đại lục, tuy rằng ba năm sau còn sống trở về, nhưng vợ chồng ông ta đã bị trọng thương, đều trở thành phế nhân, còn làm mất chí bảo quan trọng nhất của Yêu Hoàng nhất tộc! Khiến Vân thị gánh vác tội lớn.

- Chỉ trong vòng trăm năm ngắn ngủi, những nhân vật quan trọng của Vân gia liên tiếp ngã xuống, lại thêm nội tộc rung chuyển, thực lực của Vân gia đã suy giảm nghiêm trọng. Trong mười hai gia tộc, đúng là đã từng lấy Vân gia làm đầu, nhưng hiện giờ, thực lực của Vân gia không thể nghi ngờ là yếu nhất! Thậm chí dần dần mất đi tư cách sánh vai cùng mười một gia tộc khác, lại thêm tội lớn làm mất chí bảo… Có lẽ không bao nhiêu năm nữa, mười hai gia tộc thủ hộ sẽ trở thành mười một gia tộc thủ hộ.

Thiên Hạ Đệ Nhất hờ hững liếc Vân Tiêu một cái, dù con trai của Vân gia đang ở đây, hắn nói ra mỗi một câu đều không chút nể tình, cũng đồng thời cho thấy rõ địa vị của Vân gia hiện giờ đã sa sút đến mức nào. Mà những lời hắn nói cũng không phải bí mật gì của mười hai gia tộc, ở toàn bộ Huyễn Yêu Giới gần như ai cũng biết, cho nên nói ra cũng không có gì phải kiêng kỵ.

Vân Tiêu khẽ cắn môi, trên mặt lộ vẻ không cam lòng, nhưng không nói gì.

Lồng ngực Vân Triệt khẽ phập phồng, vì những lời của Thiên Hạ Đệ Nhất không thể nghi ngờ càng chứng minh một bước sự thật Huyễn Yêu Giới này chính là Huyễn Yêu Giới kia. Đương kim gia chủ Vân gia… hai mươi lăm năm trước bị phế… Lúc này, hắn không thể không nghĩ đến một chân tướng khác… Hai chữ “bị phế” càng khiến trái tim hắn run rẩy kịch liệt.

- Đương kim gia chủ Vân gia, tên là gì?

Vân Triệt cố gắng duy trì bình tĩnh:

- Ông ấy có phải là phụ thân của ngươi không? Phụ thân của ngươi, và mẫu thân của ngươi, đều tên là gì? Có phải gọi là… Vân Khinh Hồng… và Mộ Vũ Nhu không!

Vân Tiêu trừng lớn mắt, có chút đờ đẫn gật đầu:

- Bọn họ… đúng là cha nương ta… Chẳng lẽ, cha nương của ta và tông môn của huynh có va chạm gì sao?

“…” Vẻ mặt Vân Triệt cứng lại, sau đó chậm rãi buông hai tay đang túm bả vai hắn ra, đứng tại chỗ, thật lâu không nói gì.

“… Phụ thân của cháu, tên là Vân Khinh Hồng, tuy rằng năm đó ta đã mấy trăm tuổi, nhưng lại chỉ có phụ thân cháu là một đứa con trai duy nhất, thiên tư của nó coi như không tệ, giống như ta thức tỉnh Huyền Cương màu xanh. Mẫu thân của cháu, tên là Mộ Vũ Nhu, là con gái của gia chủ Mộ gia cũng là một trong các gia tộc thủ hộ Yêu Hoàng. Mặc dù mười hai gia tộc thủ hộ đều tồn tại để bảo vệ Yêu Hoàng nhất tộc, nhưng giữa họ cũng không có gì ngăn cách, quan hệ giữa Vân thị chúng ta và Mộ thị vẫn luôn tốt nhất, phụ thân và mẫu thân cháu là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên. Trăm năm trước, khi ta một mình rời khỏi Huyễn Yêu Giới, hai đứa mới vừa thành thân…”

Lời của Vân Thương Hải vang lên trong đầu hắn, từng chữ như trống chiều chuông sớm.

Lúc trước khi gia gia Vân Thương Hải nói đến Vân thị, ông tỏ vẻ vô cùng tự hào, mấy chữ “đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ” nói ra đầy ngạo nghễ. Mà hiện giờ theo tin tức hắn nghe được từ chỗ Thiên Hạ Đệ Nhất, trong trăm năm này Vân gia đã sớm sa sút… Vân Thương Hải bị giam cầm trăm năm, hoàn toàn không biết địa vị của Vân gia đã xuống dốc không phanh, nếu như ông biết, sợ rằng sẽ chết không nhắm mắt…

Vân Khinh Hồng… Đây là cái tên mà gia gia đã nói cho hắn biết, là tên của phụ thân ruột của hắn.

Mà Vân Tiêu trước mặt này… Hắn… Chẳng lẽ… chính là…

Mạt Lỵ: “…”

Thiên Hạ Đệ Nhất nhíu mày:

- Hay là ngươi thật sự có va chạm gì với Vân gia?

Sau một hồi im lặng, Vân Triệt đã khôi phục bình tĩnh, hắn chậm rãi lắc đầu, nhàn nhạt cười:

- Đương nhiên là không. Chỉ là, đều họ Vân, đối với Yêu Vương Vân Thương Hải năm đó, và gia chủ Vân gia Vân Khinh Hồng hiện giờ luôn có lòng kính ngưỡng sâu sắc, cho nên bỗng nhiên biết Vân Tiêu lại là con trai của gia chủ Vân gia, nên có chút kích động, khiến mọi người chê cười.

- A? Là… là như vậy sao?

Vẻ mặt Vân Tiêu thả lỏng, hắn vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi:

- Hù chết ta rồi, ta còn tưởng ân nhân cứu mạng của mình lại có mâu thuẫn gì với gia tộc ta, ha ha… Quả nhiên là ta nghĩ nhiều quá. Cũng đúng, cha nương ta là người ôn hòa như vậy, làm sao có thể có cừu oán với người khác chứ.

- Thì ra là thế.

Thiên Hạ Đệ Nhất tự nhiên không đơn thuần như Vân Tiêu, hắn cảm giác được Vân Triệt nói không thật lòng, nhưng cũng không chất vấn hay truy hỏi, chỉ chậm rãi gật đầu.

- Nếu là như vậy, hai người thật sự rất có duyên phận!

Thiên Hạ Đệ Thất tỏ ra vui vẻ:

- Vân ca ca tiện thể dẫn Vân đại ca đi gặp Vân thúc thúc đi, Vân đại ca chẳng những lợi hại, còn cứu Vân ca ca, lại còn cùng họ Vân, Vân thúc thúc nhất định sẽ rất cảm kích và yêu thích Vân đại ca. Hi…

Thiên Hạ Đệ Thất cười vô cùng vui sướng. Người có thể được đại ca của nàng là Thiên Hạ Đệ Nhất tán thành, cho dù là trong mười hai gia tộc thủ hộ cũng không có mấy người. Nếu như Vân Tiêu có thể trở thành bạn tốt với một người như vậy, nàng đương nhiên vô cùng vui mừng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!