- Vậy sau này thì sao?
Hai tay Vân Triệt bất giác siết chặt, giọng nói dồn dập.
- Sau này… Vợ chồng ta vừa phải ứng phó với sự truy sát của Thiên Uy Kiếm Vực, vừa không ngừng tìm cơ hội quay về Thiên Kiếm Sơn Trang tìm phụ thân. Nhưng đột nhiên lại có thêm một thế lực khác, hai vợ chồng ta đều trúng phải hàn độc, hơn nữa Vũ Nhu lại đang mang thai, không dám vận dụng huyền lực quá mức, cuộc trốn chạy của chúng ta trở nên vô cùng gian nan hiểm ác. Đến lúc đó, chúng ta không còn dám hy vọng xa vời về việc trở lại Thiên Kiếm Sơn Trang nữa, ngay cả việc giữ mạng cũng trở nên vô cùng khó khăn. Ta bảo vệ Vũ Nhu, Vũ Nhu bảo vệ hài tử trong bụng, chúng ta đã gồng mình chống đỡ cho đến nửa năm sau, khi Vũ Nhu sinh con.
- Vợ chồng ta kết hôn mười mấy năm, cuối cùng cũng có một đứa con, nhưng lại không cảm nhận được chút vui sướng nào, trái lại còn đau khổ vì đứa con vừa mới chào đời đã phải chìm trong hiểm nguy tột cùng. Điều khiến vợ chồng ta thống khổ nhất chính là, dù Vũ Nhu đã liều mạng bảo vệ, hàn độc vẫn xâm nhập vào cơ thể của hài tử. Điều an ủi duy nhất là, sáu tháng bảo vệ trong đau khổ của Vũ Nhu cũng đã có kết quả tốt, lượng hàn độc trong người hài tử rất ít, không đến mức lập tức lấy đi tính mạng của nó…
Nói đến đây, gương mặt Vân Khinh Hồng lại không hề lộ ra chút vui mừng nào, hắn nhắm mắt, đau thương thở dài:
- Nhưng hàn độc đó cũng không cách nào trục xuất khỏi cơ thể. Rơi vào đường cùng, vợ chồng ta đành phải đưa ra một lựa chọn thống khổ… Dùng huyền lực, dồn toàn bộ hàn độc trên người nó vào huyền mạch non nớt vừa mới hình thành, sau đó dùng huyền lực lôi điện để trấn áp hàn độc. Nhưng cũng vì vậy… mà triệt để hủy đi huyền mạch của nó.
“…” Lồng ngực Vân Triệt phập phồng dữ dội. Đến tận giờ phút này, hắn mới biết, hóa ra huyền mạch của mình bị tàn phế không phải do người khác hãm hại, mà là… vì hàn độc!
Dù đã qua hơn hai mươi năm, nhưng khi nhớ lại chuyện cũ, vẻ mặt Vân Khinh Hồng vẫn vô cùng thống khổ. Tự tay hủy đi huyền mạch của con mình cũng đồng nghĩa với việc hủy đi cả cuộc đời nó, cảm giác đó còn đau đớn và dằn vặt hơn vạn lần việc tự phế bỏ bản thân. Hắn thở dài nói:
- Đứa trẻ vừa mới sinh ra, huyền mạch còn chưa trưởng thành, bị hủy đi từ khi còn nhỏ như vậy, cả đời nó chắc chắn sẽ trở thành một phế nhân… Nhưng mà, đó cũng là cách duy nhất để giữ lại mạng sống cho nó, nếu không, một khi hàn độc khuếch tán, có lẽ nó không sống nổi quá bảy ngày.
- Con biết…
Vân Triệt khẽ đáp:
- Sau khi đứa trẻ đó lớn lên, nhất định sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của hai người, tuyệt đối sẽ không trách hai người đâu.
Vân Khinh Hồng lại lắc đầu:
- Chỉ tiếc rằng, dù chúng ta đã giữ được mạng sống cho nó, nhưng cả đời này, e rằng cũng không có duyên gặp lại. Bởi vì hai mươi hai năm trước, nó đã bị bỏ lại ở Thiên Huyền Đại Lục…
Câu chuyện phía sau, Vân Triệt về cơ bản đã biết, hắn im lặng, lắng nghe Vân Khinh Hồng kể tiếp…
- Vợ chồng ta mang theo hài tử liều mạng trốn chạy, chúng ta chạy trốn hoàn toàn không có phương hướng. Cho đến một ngày, chúng ta đi ngang qua một nơi quen thuộc, tiến vào một thành nhỏ, rồi gặp lại người huynh đệ kết nghĩa của ta là Tiêu Ưng, lúc đó mới biết nơi ấy chính là Lưu Vân Thành mà hắn đang ở. Khi đó, vợ chồng ta toàn thân bê bết máu, huyền lực cũng gần như cạn kiệt, vốn đã ôm lòng quyết tử. Nhưng khi gặp được Tiêu Ưng huynh đệ, hắn đã quát lớn, bảo ta rằng dù không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho đứa con sau này không có cha mẹ, phải liều mạng mà sống sót. Sau đó, trong thời gian ngắn nhất, hắn đã chuẩn bị cho vợ chồng ta rất nhiều quần áo, thức ăn và thuốc men, rồi tự tay vẽ bản đồ, chỉ cho chúng ta một con đường trốn thoát và một nơi ẩn náu tuyệt vời…
- Vợ chồng ta hoàn toàn xa lạ với Thiên Huyền Đại Lục, lúc trước chạy trốn chẳng khác nào ruồi bọ không đầu. Có sự chỉ dẫn của Tiêu Ưng huynh đệ, chúng ta đã thành công thoát khỏi vòng vây truy đuổi và ẩn náu dưới một thác nước… Nếu không có sự giúp đỡ và chỉ dẫn của Tiêu Ưng huynh đệ, vợ chồng ta đã không thể nào thoát được, cũng không thể nào sống sót đến ngày hôm nay. Mạng của hai vợ chồng ta đều là do hắn ban cho… Thậm chí, trong một canh giờ ngắn ngủi chứa chấp chúng ta, hắn đã lén gạt chúng ta, vụng trộm đưa đứa con vừa mới sinh không lâu của mình, đổi lấy con của chúng ta. Mà chúng ta thì mải miết chạy trốn, cho đến khi tìm được nơi ẩn náu kia mới phát hiện ra…
Vân Triệt: “…”
- Thật ra, sau khi gặp được Tiêu Ưng huynh đệ, ta cũng từng có ý định gửi gắm hài tử lại cho hắn, còn vợ chồng ta thì chịu chết, nhưng lại sợ làm vậy sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho cả nhà Tiêu Ưng. Lại không ngờ rằng, Tiêu Ưng huynh đệ vì muốn bảo toàn huyết mạch cho vợ chồng ta mà đã lén đổi con của chúng ta…
Vân Khinh Hồng nhắm mắt lại, khóe mắt không ngừng run rẩy:
- Vân Khinh Hồng ta đời này có được một người huynh đệ như vậy, xem như là ân huệ lớn nhất mà ông trời ban cho ta.
- Nói cách khác, con của hai người đã bị bỏ lại ở Thiên Huyền Đại Lục, tại nơi gọi là Lưu Vân Thành, còn con của vị Tiêu thúc thúc kia… chính là Vân Tiêu?
Vân Triệt khẽ hỏi.
- Ừm…
Vân Khinh Hồng chậm rãi gật đầu:
- Đây chính là thân thế của Tiêu nhi. Sau khi chúng ta thoát khỏi vòng vây, cũng từng nghĩ đến việc quay lại Lưu Vân Thành. Nhưng lúc đó, cơ thể vợ chồng ta đã bị tổn hại nặng nề, thân trúng hàn độc, chỉ còn lại chút sức lực tàn tạ, nếu vội vàng trở về, một khi bị phát hiện, chúng ta không chỉ chết mà còn mang đến tai họa khủng khiếp cho nhà Tiêu Ưng. Vì vậy, việc duy nhất chúng ta có thể làm là dốc hết toàn lực… bằng mọi giá phải bảo vệ thật tốt con của hắn. Ta lúc đó hiểu rất rõ, Tiêu Ưng huynh đệ giao con cho chúng ta, một nửa là vì muốn bảo toàn huyết mạch của chúng ta, nửa còn lại cũng là để khơi dậy tất cả ý chí sinh tồn trong chúng ta.
- Vậy sau này hai người đã trốn thoát như thế nào?
Vân Triệt hỏi.
- Vân gia chúng ta có một món bí khí có thể xuyên qua không gian, nhưng mỗi lần sử dụng, phải mất ba năm để khôi phục lại lực lượng. Ba tháng sau, món bí khí đó cuối cùng cũng khôi phục, chúng ta đã dùng nó để trở về Huyễn Yêu Giới.
- Đã có bí khí có thể đi thẳng đến Thiên Huyền Đại Lục, vậy sau này hai người có dùng nó để đến Thiên Huyền Đại Lục tìm lại con của mình không?
Vân Khinh Hồng lắc đầu, cười nhạt đầy bất lực:
- Sau mấy lần bị Huyễn Yêu Giới chúng ta xâm nhập, phía Thiên Huyền Đại Lục cũng đã có cảnh giác và đề phòng rất cao. Bí khí của Vân gia chúng ta đúng là có thể sử dụng lại, nhưng một khi tiến vào Thiên Huyền Đại Lục, sẽ lập tức bị người bên đó phát giác. Thân thể vợ chồng ta đều đã tàn phế, nếu lại dùng bí khí, chẳng khác nào đi chịu chết. Về phần những người khác… sao có thể vì con của chúng ta mà dấn thân vào nguy hiểm. Cho nên, chúng ta chỉ có thể coi Tiêu nhi như con ruột của mình, đồng thời che giấu thân thế thật sự của nó… Nhưng con cháu Vân gia chúng ta, trong huyết mạch đều tồn tại Huyền Cương Lực, khi nó lớn lên, thân thế của nó chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, từ đó sẽ phải lớn lên trong vô vàn lời dị nghị và chỉ trích… Chúng ta đã sớm đoán được điều này, nhưng cũng đành bất lực.
Chân tướng năm đó, trong mấy năm nay Vân Triệt cũng đã biết được đại khái, nhưng khi nghe Vân Khinh Hồng kể lại tường tận, cảm xúc của hắn vẫn dâng trào, khó mà bình tĩnh lại được. Dã tâm của Tứ Đại Thánh Địa đã gây nên bi kịch cho Vân gia và Tiêu gia bọn họ. Cuộc đời của hắn và Vân Tiêu cũng vì thế mà long trời lở đất.
- …Cha nói với con những chuyện này, là hy vọng có một ngày, con có thể cùng Vân Tiêu đến Thiên Huyền Đại Lục, tìm lại người thân thật sự của đệ ấy sao?
Vân Triệt thấp giọng hỏi.
Vân Khinh Hồng chậm rãi gật đầu:
- Mặc dù ta không biết vì sao con lại đối xử tốt với gia đình ta như vậy, nhưng con đối xử tốt với Vân Tiêu, thậm chí gọi chúng ta là cha, là nương, đều không có một chút hư tình giả ý nào. Hơn nữa, dù ta có hoài nghi rất lớn về con, nhưng lại không cách nào sinh ra chút bài xích nào, ngược lại còn có một cảm giác… thân thiết và tin tưởng khó tả.
Hắn cười nhẹ một tiếng, dường như rất thích cảm giác khó hiểu này:
- Tiêu nhi vì bị nghi ngờ đến từ Thiên Huyền Đại Lục nên bị mọi người xa lánh, từ nhỏ đã không có bạn bè. Năm nay nó đã gần hai mươi hai tuổi, con là người duy nhất nguyện ý làm bạn với nó… Tuy nói ra có phần ép buộc, nhưng thiên phú tu vi của Tiêu nhi không cao lắm, tương lai người có thể giúp nó trở về Thiên Huyền Đại Lục, nhận tổ quy tông, cũng chỉ có con. Một ngày nào đó nó cũng nên trở về nơi ấy, dù sao, đó mới là nhà của nó, cả nhà Tiêu Ưng chắc chắn cũng đang ngày đêm mong ngóng nó…
- …Vậy còn đứa con ruột mà hai người ngày đêm mong nhớ thì sao?
Giọng Vân Triệt rất thấp.
Vân Khinh Hồng nhắm mắt lại, giọng nói chậm rãi như gió thoảng:
- Ta thì còn đỡ, dù sao ta tin rằng Tiêu Ưng huynh đệ tuyệt đối sẽ không bạc đãi con ta, có Tiêu Ưng huynh đệ, nó sẽ không bị bắt nạt, còn có thể sống rất hạnh phúc, điểm này ta không hề nghi ngờ. Nhưng mà, Vũ Nhu nàng ấy… Những năm nay, ngày đêm mong nhớ, đã khóc không biết bao nhiêu nước mắt, có khi đang ngủ còn khóc đến tỉnh giấc… Nàng lo sợ hài tử có gặp chuyện không may hay không, huyền mạch của nó bị phế, nàng lo sợ nó có bị người ta bắt nạt và chế nhạo hay không. Đồng thời, nàng lại thường xuyên tự trách và căm hận bản thân… Nhiều năm trôi qua như vậy, nỗi nhớ của nàng chẳng những không hề vơi đi, mà nỗi uất nghẹn trong lòng lại ngày càng nặng nề. Mấy năm nay, nàng đổ bệnh rất nhiều lần, mọi người đều tưởng là do hàn độc của nàng tái phát, nhưng chỉ có ta biết, đó là do thương tâm tích tụ thành bệnh. Điều luôn chống đỡ nàng chính là Tiêu nhi. Nàng coi Tiêu nhi như con ruột của mình, đối xử tốt với nó gấp bội, hy vọng rằng bản thân đối xử tốt với Tiêu nhi bao nhiêu, thì con của chúng ta cũng có thể nhận được sự đối đãi tốt đẹp như vậy.
… … …
… … …
Sau khi giải độc cho Vân Khinh Hồng, trời đã tối hẳn. Dưới tác dụng phụ của việc loại bỏ hàn độc, vợ chồng Vân Khinh Hồng đều đã thiếp đi, Vân Triệt bước ra khỏi phòng, đứng trong sân, ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết đã treo trên cao tự lúc nào. Gió đêm thổi qua, làm bay lọn tóc trên trán hắn.
- Vì sao không cho họ biết thân phận của ngươi? Ngươi có rất nhiều cách để chứng minh ngươi chính là con trai của họ… Dùng máu, Huyền Cương, Luân Hồi Kính, cái nào cũng được!
Mạt Lỵ lạnh nhạt hỏi.
- …Bây giờ chưa phải lúc.
Vân Triệt lặng lẽ nhìn về phía trước:
- Ít nhất, như vậy không công bằng với Vân Tiêu.
- Thời cơ? Hừ, vậy tiếp theo ngươi định làm thế nào?
Đầu Vân Triệt khẽ ngẩng lên, trong mắt lóe lên một tia băng hàn:
- Nếu vận mệnh đã để ta đến đây, để ta tìm lại gia tộc và cha mẹ ruột của mình, vậy thì ta đương nhiên phải làm gì đó… Năm xưa vì để ta có được đường sống, gia gia đã tự hủy tâm mạch. Mạng của ta là dùng mạng của gia gia để đổi lấy, di nguyện của gia gia, chí lớn của gia gia, ta cũng phải thay gia gia hoàn thành!
- Gia gia vì bộ tộc Yêu Hoàng mà chịu đựng trăm năm khổ ải rồi uất hận qua đời, nhưng đổi lại lại là tội danh, còn giáng tội lên toàn bộ Vân gia… Dựa vào cái gì!
Vân Triệt nghiến chặt răng:
- Vì bộ tộc Yêu Hoàng, ta mất đi gia gia. Vì gia gia, cha mẹ ta thân thể tàn phế suốt hơn hai mươi năm, cùng với ta của những năm đó, tàn phế và chịu đủ mọi ánh mắt khinh khi… Ta là cháu của Vân Thương Hải, là con của Vân Khinh Hồng, họ có lòng trung thành tuyệt đối với vương tộc Huyễn Yêu… Nhưng ta thì không!! Ta chỉ thấy, bọn họ đã nợ gia đình ta quá nhiều!! Vương tộc Huyễn Yêu nợ gia gia ta, nợ cha mẹ ta, nợ cả ta… Ta muốn bọn họ… phải trả lại gấp mười, gấp trăm lần!