Mạt Lỵ lại hừ khẽ một tiếng:
- Sắp nhập vai rồi sao? Tuy họ là cha mẹ ngươi, nhưng về bản chất, chẳng qua chỉ là những người qua đường có chung huyết thống mà thôi! Trước hôm nay, ngươi và họ không hề có chút liên quan nào, vậy mà bây giờ lại định vì họ mà dấn thân vào nguy hiểm?
Vân Triệt bình tĩnh đáp:
- Thứ gọi là tình thân này, tốt đẹp hơn ta tưởng tượng rất nhiều. Ngày hôm qua, ta và họ vẫn chưa từng gặp mặt, là những người xa lạ chẳng chút ân oán, nhưng hôm nay, ta lại không thể kiềm chế được khát vọng bằng mọi giá phải bảo vệ họ… Đây có lẽ là bản năng về tình thân của con người... một bản năng đã khắc sâu trong huyết mạch.
- Hừ!
Giọng nói của Mạt Lỵ tràn đầy vẻ khinh thường:
- Đó chẳng qua là do vận khí của ngươi tốt, gặp được một cặp phụ mẫu đáng để ngươi bảo vệ mà thôi. Trên đời này, không phải tình thân nào cũng tốt đẹp, có những thứ, thậm chí sẽ khiến ngươi hận thấu xương.
Trong giọng nói của Mạt Lỵ, rõ ràng xen lẫn một luồng khí tức âm u và oán hận. Vân Triệt ngẩn ra, nhíu mày hỏi:
- Mạt Lỵ, ta nhớ ngươi rất quý ca ca và mẫu thân của mình, lời này của ngươi là có ý gì...
- Ha…
Mạt Lỵ cười lạnh một tiếng.
- Ca ca và mẫu thân là những người quan trọng nhất trong cuộc đời ta, nhưng họ đều đã chết, còn về kẻ kia… Kẻ mà ta phải gọi là “Phụ vương” ấy, một ngày nào đó… ta nhất định sẽ tự tay giết hắn!!
Khi Mạt Lỵ nói, một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương cũng tỏa ra, khiến thân thể Vân Triệt đột nhiên cứng đờ. Phụ vương… cũng chính là phụ thân của nàng, nhưng khi nàng nhắc tới phụ thân, thứ toát ra lại là oán hận và sát ý khắc cốt ghi tâm!
- Ngươi oán hận phụ thân mình? Vì sao?
Vân Triệt thăm dò.
- Đây không phải chuyện ngươi cần quan tâm.
Mạt Lỵ lạnh lùng nói.
Vân Triệt vẫn không bỏ cuộc, hỏi thẳng:
- Phụ vương của ngươi… Nghe có vẻ là vua của một nơi nào đó, nếu ngươi đã lợi hại như vậy, phụ vương của ngươi chắc chắn còn lợi hại hơn nhiều đúng không?
Giọng Mạt Lỵ không hề có chút cảm xúc nào:
- Ngươi muốn biết hắn lợi hại đến mức nào sao? Ta có thể nói cho ngươi biết… Đó là một sự cường đại mà ngươi không tài nào tưởng tượng nổi.
Vân Triệt sờ cằm, khẽ nói:
- Lẽ nào là… Thần Huyền cảnh trong truyền thuyết?
- Thần Huyền cảnh?
Mạt Lỵ khẽ bật cười khinh miệt:
- Ngươi đã từng nghe nói tới… “Giới Vương” chưa?
- Giới Vương? Đó là danh hiệu gì?
Vân Triệt nghi hoặc hỏi.
- Đã không biết thì đừng hỏi nhiều lời vô ích! Chờ đến khi ngươi thật sự hiểu được hai chữ “Giới Vương” này có ý nghĩa thế nào, tự nhiên sẽ hiểu được sự cường đại của kẻ kia… Chỉ có điều, cho dù hắn có cường đại đến đâu, một ngày nào đó, ta cũng nhất định phải giết hắn!!
Vân Triệt: “…”
… … … … … … …
Vân Triệt cứ thế ở lại Vân gia, toàn lực chữa trị thân thể cho vợ chồng Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu. Gần năm ngày sau, hàn độc trên người hai người đã được giải trừ hoàn toàn, không còn sót lại chút nào, khiến hai vợ chồng và cả Vân Tiêu gần như mừng đến phát khóc. Tiếp đó là quá trình hồi phục kinh mạch, huyền mạch và thân thể. Dưới sự thần kỳ của Đại Đạo Phù Đồ Quyết cùng với y thuật xuất quỷ nhập thần của Vân Triệt, thân thể vốn đã tàn phế của hai người hồi phục với tốc độ như một kỳ tích. Vào ngày thứ mười, Vân Khinh Hồng đã có thể tự do đi lại, đến ngày thứ mười lăm, huyền mạch của hắn đã hồi phục, giúp hắn có thể lướt đi trong hư không trong thời gian ngắn…
Vợ chồng Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu cả đời trải qua sóng to gió lớn, được mất vô số, nhưng những ngày này, mỗi ngày trôi qua, họ đều có cảm giác như đang ở trong mộng.
Vân Triệt ở lại Vân gia cũng không gây ra sóng gió gì lớn. Chuyện Vân Triệt và Vân Tiêu kết bái huynh đệ, được vợ chồng Vân Khinh Hồng nhận làm nghĩa tử nhanh chóng truyền khắp toàn bộ Vân gia, nhưng sau khi biết huyền lực của Vân Triệt chỉ ở Thiên Huyền cảnh, thì gần như không còn ai quan tâm đến chuyện này nữa. Để nghênh đón đại điển tại vị trăm năm của Tiểu Yêu Hậu và cuộc so tài toàn tộc, mỗi người đều đang khẩn trương chuẩn bị, nhất là những đệ tử trẻ tuổi đang mong muốn thể hiện tài năng.
Một tháng trôi qua trong yên bình, kinh mạch, huyền mạch và thân thể của Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu đã hồi phục hoàn toàn. Trong niềm vui sướng tột cùng, họ lặng lẽ bắt đầu khôi phục huyền lực. Năm đó, cấp độ huyền lực của hai người đều cao hơn Vân Triệt rất nhiều, nhưng Đại Đạo Phù Đồ Quyết của hắn vẫn có thể tạo ra tác dụng phụ trợ cực lớn. Hắn không còn cần phải mỗi ngày đều trong tình trạng kiệt sức như một tháng trước nữa. Hắn xin Vân Tiêu một phòng luyện công, cuối cùng cũng có thời gian rảnh rỗi mỗi ngày để bắt đầu tu luyện nâng cao thực lực bản thân.
Trời dần tối, màn đêm lặng lẽ buông xuống.
Keng!
Một “Băng Di Huyễn Kính” dài năm trượng mở ra trong phòng luyện công rộng rãi, ngăn cách mọi âm thanh bên trong. Sau khi lặp đi lặp lại xác nhận xung quanh không có ai đang âm thầm dò xét mình, hắn từ trong Châu Thiên Độc lấy ra một ngọc giản tỏa ra ánh sáng mờ ảo, trên ngọc giản khắc rõ bốn chữ “Huyễn Quang Lôi Cực”.
Bản Huyễn Quang Lôi Cực này là do Hoa Minh Hải chủ động đưa tới cửa. Trước đây vì trong lòng còn e ngại nên hắn không hề xem qua. Nhưng hiện giờ, thân ở thế giới này, muốn quay về Thiên Huyền đại lục lại chẳng biết đến ngày tháng năm nào, hắn không có lý do gì để từ chối một huyền kỹ thân pháp có năng lực bảo mệnh cực mạnh này.
Vân Triệt chậm rãi lật xem ngọc giản, khi ngón tay hắn chạm vào, huyền khí khởi động, huyền quyết khắc bên trong từ từ tiến vào đầu hắn. Lúc này hắn mới phát hiện, Huyễn Quang Lôi Cực không chỉ đơn thuần là một huyền kỹ thân pháp, mà nó bao gồm hai bộ phận.
Bộ phận thứ nhất là Lưu Quang Lôi Ẩn.
Bộ phận thứ hai mới là Huyễn Quang Lôi Cực.
Huyễn Quang Lôi Cực chính là thân pháp quỷ thần khó lường mà Hoa Minh Hải đã sử dụng, còn Lưu Quang Lôi Ẩn lại càng khiến Vân Triệt vui mừng khôn xiết… Đây rõ ràng là một huyền kỹ ẩn nấp vô cùng cường đại!
Khi thi triển Lưu Quang Lôi Ẩn, có thể tùy ý áp chế biên độ khí tức huyền lực của bản thân, khiến cho mình biểu hiện ra khí tức huyền lực thấp hơn thực tế. Mấu chốt nhất là khi tu luyện Lưu Quang Lôi Ẩn đến cực hạn, có thể ẩn giấu hoàn hảo hơi thở của mình, khiến cho cả cường giả có thực lực cao hơn mình rất nhiều cũng khó lòng phát hiện.
Sự cường đại của Lưu Quang Lôi Ẩn đã được Hoa Minh Hải thể hiện một cách vô cùng nhuần nhuyễn. Hắn có thể trốn thoát dưới sự truy đuổi của Thần Tông Phượng Hoàng là nhờ vào Huyễn Quang Lôi Cực, nhưng hắn có thể lặng lẽ không một tiếng động lẻn vào Thần Tông Phượng Hoàng, nơi mà Bá Hoàng đầy rẫy, Vương Tọa nhiều như chó, không nghi ngờ gì chính là nhờ vào Lưu Quang Lôi Ẩn này! Tu vi huyền lực của Hoa Minh Hải là Vương Tọa hậu kỳ, mà Thần Tông Phượng Hoàng có rất nhiều Bá Hoàng, lại không một ai phát hiện ra, bị hắn lẻn vào kho báu như chốn không người. Nếu không phải Hoa Minh Hải không cẩn thận kích hoạt huyền trận, có lẽ Thần Tông Phượng Hoàng còn không biết có người đã lẻn vào.
Vân Triệt hồi tưởng lại lần đầu tiên tiếp xúc với Hoa Minh Hải, hắn hoàn toàn không cảm nhận được khí tức của y, chỉ dựa vào cảm giác bản năng nhiều năm mới nhận ra có người đang nhìn chằm chằm vào mình mà thôi.
“Có thể khiến người có thực lực vượt qua bản thân một đại cảnh giới cũng không phát hiện ra khí tức của mình, đây quả thật là thần kỹ của đạo tặc!” Vân Triệt thầm cảm thán trong lòng, sau đó nhanh chóng tập trung tinh thần, bắt đầu tìm hiểu huyền quyết của Lưu Quang Lôi Ẩn.
Lưu Quang Lôi Ẩn khác với Băng Vân Chi Bích và Băng Di Huyễn Kính. Băng Vân Chi Bích và Băng Di Huyễn Kính có tác dụng ngăn cách, có thể ngăn cách lực lượng, khí tức, âm thanh, còn Lưu Quang Lôi Ẩn lại có tác dụng phong tỏa, thu liễm khí tức bản thân. Về việc che giấu khí tức, Vân Triệt vốn đã luyện thành nền tảng ở Thương Vân đại lục, cộng thêm ngộ tính cường đại của hắn, chưa đến hai canh giờ, bộ huyền quyết vô cùng huyền diệu đã được hắn lĩnh ngộ hoàn toàn trong tâm hải. Theo nội tức vận chuyển, khí tức huyền lực tỏa ra từ người hắn cũng dần dần phai nhạt.
Hai canh giờ, Lưu Quang Lôi Ẩn đã nhập môn!
Vân Triệt tự tin rằng nhiều nhất là nửa tháng, hắn có thể luyện đến cảnh giới như Hoa Minh Hải.
Đêm càng lúc càng sâu, Vân Triệt tĩnh tu hơn ba canh giờ, khí tức huyền lực trên người đã từ từ hạ xuống Địa Huyền cảnh trung kỳ, hơn nữa, cảm giác trên người cũng không có chút gì bất thường. Lúc này, Vân Triệt mở mắt, bật người đứng dậy, cánh tay duỗi ra, khẽ hô một tiếng:
- Hồng Nhi, ra đây!
Theo kiếm ấn đỏ sậm trên cánh tay hắn lóe lên, một tia chớp đỏ như máu xẹt qua tay Vân Triệt, sau đó hóa thành Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm khổng lồ. Dưới sức nặng khủng bố, cánh tay Vân Triệt chợt trĩu xuống, hai chân cũng “Ầm” một tiếng, lún sâu xuống mặt đất… Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm lúc ban đầu, Vân Triệt khống chế trong tay đã vô cùng vất vả, sau khi Hồng Nhi nuốt chửng toàn bộ Long Khuyết, trọng lượng của nó đã tăng lên rõ rệt.
Vân Triệt điều chỉnh hơi thở, một lúc lâu sau mới có thể cầm chắc được Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, hai chân cũng có thể vững vàng đứng trên mặt đất mà không bị lún xuống. Theo tiếng quát khẽ của hắn, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm vung lên, nhất thời, cuồng phong nổi loạn, khiến Băng Di Huyễn Kính xung quanh rung chuyển dữ dội.
Đại điển sắp đến, hắn phải trong thời gian ngắn nhất thích ứng với sức nặng của Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, phát huy ra uy lực lớn nhất của nó.
- Ư hu, chủ nhân thật đáng ghét, người ta đang ngủ ngon lại bị đánh thức, hu…
Hồng Nhi phát ra âm thanh bất mãn, trong viên châu trên thân kiếm, Hồng Nhi phiên bản thu nhỏ đang dụi đôi mắt ngái ngủ, phồng má, vẻ mặt đầy oán giận.
- Ngày mai sẽ tìm đồ ăn ngon cho ngươi, được chưa.
Vân Triệt thở hổn hển nói.
Giọng Vân Triệt vừa dứt, đôi mắt vốn mệt mỏi buồn ngủ của Hồng Nhi lập tức sáng rực lên:
- Thật sao! Oa! Chủ nhân phải giữ lời đấy, chủ nhân là tốt nhất! Ngày mai chủ nhân nhất định không được quên đâu!
Bên tai Vân Triệt rõ ràng truyền đến tiếng nuốt nước miếng không ngừng của Hồng Nhi. Hắn từng hỏi thăm Vân Tiêu, trong Yêu Hoàng thành có nơi bán Thiên Huyền kiếm, thậm chí cả Vương Huyền kiếm. Vì tiền tệ của hai đại lục không giống nhau, hắn chỉ có thể dùng tiền của Vân Tiêu. Tiền riêng của Vân Tiêu… có lẽ chỉ miễn cưỡng mua được một thanh Thiên Huyền kiếm, tạm thời đủ để dỗ dành tiểu nha đầu chỉ biết ăn với ngủ này.
… … … … … … …
Thời gian trôi nhanh trong lúc vợ chồng Vân Khinh Hồng toàn lực hồi phục và Vân Triệt cấp tốc tu luyện Huyễn Quang Lôi Cực. Trong nháy mắt, lại một tháng nữa trôi qua.
Đêm nay, Vân Triệt không tu luyện mà ngủ một giấc thật say. Khi hắn tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng. Hắn từ trên giường nhảy xuống, giơ cánh tay lên, trên cánh tay lóe lên ánh sáng huyền cương, trong đầu hắn hiện lên bóng dáng của Vân Thương Hải.
“Gia gia, ông yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không để Vân gia suy tàn như vậy! Càng không để cho danh dự của ông bị vấy bẩn dù chỉ một chút!” Vân Triệt thấp giọng lẩm bẩm.
Tuy Vân Triệt dậy rất sớm, nhưng trong Vân gia đã sớm tấp nập bóng người.
Bởi vì hôm nay, chính là ngày so tài của toàn tộc Vân thị