Từ lúc Huy Dạ quận vương đến cho tới khi an tọa, tất cả đều do Vân Ngoại Thiên nghênh đón và dẫn dắt, hoàn toàn không liên quan gì đến Vân Khinh Hồng. Trong suốt thời gian này, Huy Dạ quận vương thậm chí còn không liếc mắt nhìn về phía Vân Khinh Hồng một lần, dường như xem vị gia chủ chân chính của Vân gia này không hề tồn tại.
Thời gian đã định, Vân Ngoại Thiên nhảy lên Thánh Vân đài, đối mặt với tổ bia, cất cao giọng nói:
- Hôm nay, đại hội so tài toàn tộc của Vân gia chính thức bắt đầu. Về nguyên nhân tiến hành cuộc so tài lần này, tin rằng chư vị đã rõ. Khoảng một tháng nữa chính là đại điển kỷ niệm một trăm năm tại vị của Tiểu Yêu Hậu, đây là đại sự của toàn bộ Huyễn Yêu Giới. Là một trong mười hai gia tộc nhiều đời thủ hộ vương tộc Huyễn Yêu, Vân gia chúng ta cũng sẽ có mặt trong đại điển. Đến lúc đó, vương tộc mở thịnh yến, khách từ tám phương hội tụ, tuy Vân gia chúng ta không phải nhân vật chính, nhưng theo thông lệ các đại điển trước đây, Vân gia sẽ nhân dịp đó thể hiện quang huy của mình trước Tiểu Yêu Hậu và quần hùng thiên hạ.
- Cho nên, để không làm tổn hại uy danh của gia tộc, chỉ những người xuất sắc nhất trong cùng thế hệ mới có tư cách tham dự đại điển. Bởi vì khi đó, người tham dự đại điển sẽ đại biểu cho thực lực của Vân gia ta ở lứa tuổi tương ứng… Nhất là thế hệ trẻ, kẻ yếu không có tư cách đến đại điển làm mất mặt, đó sẽ chỉ khiến Vân gia ta hổ thẹn!
Bất kể ở đâu, thực lực của thế hệ trẻ vĩnh viễn là thứ được các thế lực coi trọng nhất. Bởi vì thực lực hiện tại của một thế lực đã gần như định sẵn, biến số duy nhất quyết định tương lai chính là thế hệ trẻ!
- Cuộc so tài toàn tộc lần này chính là dùng phương thức công bằng và trực tiếp nhất để chọn ra những người nổi bật trong các thế hệ. Ai thắng ai bại, ai mạnh ai yếu, liếc qua là rõ…
- Được rồi, đừng nói lời thừa thãi nữa, vào thẳng chủ đề chính đi.
Thái trưởng lão Vân Hà bỗng nhiên mở miệng, cắt ngang lời của Vân Ngoại Thiên.
Sự có mặt của Huy Dạ quận vương khiến Vân Ngoại Thiên nói năng hết sức cẩn trọng, thái trưởng lão Vân Hà đột nhiên lên tiếng, hắn ngược lại thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với ba vị thái trưởng lão, sau đó bỏ qua những lời dạo đầu, nói tiếp:
- Nếu đã như vậy, ta sẽ không nói thêm lời thừa. Chỉ có điều…
Hắn chuyển giọng, nghiêm mặt nói:
- Trước khi bắt đầu so tài, có một đại sự liên quan đến tương lai của tộc ta cần phải quyết định ngay tại đây. Chuyện này, hội trưởng lão chúng ta đã bắt đầu thương nghị từ mấy tháng trước.
- Ồ? Đại sự liên quan đến tương lai tộc các ngươi ư? Không biết là đại sự gì vậy?
Hách Liên Bằng híp mắt, tỏ vẻ hứng thú.
Câu nói này của Vân Ngoại Thiên vừa thốt ra, không ít người có mặt lập tức nín thở, những ánh mắt hoặc sáng hoặc tối đều đổ dồn về phía Vân Khinh Hồng. Gần như tất cả mọi người đều biết “đại sự” mà Vân Ngoại Thiên nói đến là gì, ngày này cuối cùng cũng đã tới.
Ánh mắt của Vân Ngoại Thiên đảo qua toàn trường, rồi dừng lại trên người Vân Khinh Hồng, thần sắc nghiêm nghị nói:
- Vân gia ta cường thịnh vạn năm, uy phong tám cõi, nhưng sau kiếp nạn trăm năm trước, mười một cường giả trụ cột của Vân gia đã ngã xuống trong một đêm, khiến thực lực tổng hợp của gia tộc tuột dốc không phanh. Trăm năm nay, chúng ta gánh trên vai tội lỗi, khiến sự phát triển của thế hệ trẻ bị hạn chế rất lớn. Hai mươi hai năm trước, gia chủ lại bị phế hết huyền lực, càng khiến tội lỗi mà Vân gia phải gánh vác thêm nặng nề.
- Hiện giờ, người đời đều biết Vân gia ta đã sa sút nhanh chóng, gia chủ đại nhân toàn thân bị phế, khó lòng cáng đáng. Cứ tiếp tục như vậy, Vân gia chúng ta e rằng sẽ thật sự không còn tư cách đứng trong hàng ngũ mười hai gia tộc thủ hộ. Cho nên, chọn ra một vị gia chủ mới thích hợp để dẫn dắt Vân gia, vực dậy Vân thị nhất tộc đã là đại sự hàng đầu của toàn tộc ta…
- Chờ đã!!
Vân Ngoại Thiên còn chưa dứt lời, một tiếng quát khẽ đã không chút khách khí cắt ngang lời hắn, Mộ Vũ Bạch đứng dậy, trầm giọng nói:
- Chọn ra gia chủ mới? Vân Ngoại Thiên, ngươi có ý gì? Ngươi định bức Vân Khinh Hồng thoái vị sao?
Việc Mộ Vũ Bạch đứng ra không khiến bất kỳ ai cảm thấy bất ngờ, sắc mặt Vân Ngoại Thiên không đổi, bình tĩnh đáp:
- Mộ thiếu gia chủ nói quá lời rồi, chúng ta nào dám dùng hai chữ “bức bách” với gia chủ đại nhân. Nhưng, gia chủ đại nhân thân thể tàn phế, tinh lực, thể lực, tâm lực đều vô cùng thiếu thốn, điểm này, tin rằng Mộ thiếu gia chủ sẽ không phủ nhận. Hiện tại chính là thời khắc sinh tử tồn vong của Vân gia, chúng ta sao có thể đè gánh nặng vực dậy gia tộc lên vai một vị gia chủ đã không còn sức lực. Cho nên, vì toàn tộc, cũng là vì sự an toàn của gia chủ, Vân gia chúng ta đã đến lúc phải thay đổi gia chủ.
Dù sao Mộ Vũ Bạch cũng là gia chủ tương lai của Mộ gia, với tình thế hiện tại của Vân gia, không một gia tộc thủ hộ nào muốn đắc tội, cho nên đối mặt với sự vô lễ của Mộ Vũ Bạch, lời lẽ của Vân Ngoại Thiên vẫn ôn hòa cẩn trọng.
Mộ Vũ Bạch lại cười nhạt một tiếng:
- Vân gia các ngươi đã trải qua vạn năm, thay đổi sáu bảy mươi đời gia chủ, nhưng mỗi một vị gia chủ nhậm chức đều thuộc nhất mạch gia chủ của Vân gia các ngươi…
Mộ Vũ Bạch chỉ vào tổ bia Vân gia, nói:
- Dưới tấm tổ bia của Vân gia các ngươi, đều là anh linh của nhất mạch gia chủ đang yên nghỉ! Vân Ngoại Thiên, ngươi nói cho ta nghe xem, toàn bộ Vân gia này, ngoài Vân Khinh Hồng ra, còn ai là hậu duệ của nhất mạch gia chủ! Ngươi tốt nhất đừng nói với ta rằng các ngươi định ép Vân Khinh Hồng thoái vị, sau đó tìm một người ngoài nhất mạch này lên làm gia chủ mới… Hừ! Nếu ta nhớ không lầm, vạn năm trước, bộ tộc Vân thị các ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu tộc man di ở Tái Bắc. Người sáng tạo ra Tử Vân Công, dẫn dắt toàn tộc các ngươi rời khỏi Tái Bắc, từ đó uy chấn thiên hạ, đứng vào hàng ngũ mười hai gia tộc thủ hộ, chính là lão tổ của nhất mạch gia chủ! Từ đó về sau, tất cả gia chủ đều là hậu nhân trực hệ của nhất mạch này, chưa từng có ngoại lệ! Nếu không có sự dẫn dắt của họ, toàn tộc các ngươi không biết giờ này đang ở đâu mà hít gió trời! Các ngươi muốn ép hắn rời khỏi vị trí gia chủ… Các ngươi không sợ sau này xuống suối vàng, không có mặt mũi nào gặp lại tổ tông sao!?
Những lời này của Mộ Vũ Bạch không hề nể nang, gần như mắng tất cả người Vân gia trừ Vân Khinh Hồng. Dù Vân Ngoại Thiên cố gắng nhẫn nhịn, sắc mặt vẫn hơi đỏ lên. Lúc này, Hách Liên Bằng lớn tiếng nói:
- Mộ Vũ Bạch, không phải ta nói ngươi, nhưng những lời này của ngươi thật nực cười đến mức khiến người ta không thể nghe nổi. Bộ tộc Vân thị thuộc về tất cả người của Vân gia, ai quy định phải là nhất mạch của Vân Khinh Hồng làm gia chủ? Cho dù Vân gia thật sự có truyền thống như vậy thì… hừ, Vân Khinh Hồng đã phế đến không thể phế hơn được nữa, để hắn tiếp tục làm gia chủ, khiến người đời chê cười thì cũng thôi, Vân gia sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy hoại triệt để. Hơn nữa, Vân gia hiện giờ ngoài Vân Khinh Hồng ra, nhất mạch gia chủ dường như đã không còn ai… À, còn về đứa con trai kia của Vân Khinh Hồng, ha ha… Chẳng lẽ chờ Vân Khinh Hồng chết đi, Vân gia sẽ vĩnh viễn không có gia chủ nữa hay sao? Hay là, ngươi càng hy vọng nhìn thấy Vân gia để một tên dã chủng đến từ Đại lục Thiên Huyền…
- Câm miệng!
Mộ Vũ Bạch quát lên một tiếng chói tai, không cho Hách Liên Bằng nói tiếp, hắn sa sầm mặt:
- Đây là chuyện của Vân gia! Gia chủ Vân gia là con rể của Mộ gia ta, chuyện này ta có thể quản, nhưng chưa đến lượt Hách Liên Bằng ngươi xen mồm vào! Ngươi còn dám nói thêm nửa chữ ta không thích nghe, có tin ta bắt ngươi quỳ lết ra khỏi đây không!
Tính tình Mộ Vũ Bạch thẳng thắn cương liệt, không bao giờ che giấu cảm xúc, nói được là làm được. Dù đối phương đến từ bộ tộc Hách Liên mạnh nhất hiện nay, lời nói của hắn vẫn cứng rắn không chút nể nang. Xét về thực lực, Hách Liên Bằng chắc chắn không phải là đối thủ của Mộ Vũ Bạch, nhưng hắn vẫn không hề tỏ ra kiêng dè, ngược lại cười lạnh một tiếng:
- Mộ Vũ Bạch, đừng tưởng ta sợ ngươi, thật sự đánh nhau, ai phải quỳ lết ra ngoài còn chưa biết đâu!
- Muốn chết!
Câu nói này của Hách Liên Bằng không nghi ngờ gì đã châm ngòi cho cơn giận của Mộ Vũ Bạch, mà Mộ Vũ Bạch cũng đang muốn tìm một cơ hội để gây náo loạn, hắn gầm lên một tiếng, huyền quang toàn thân bùng nổ, một sợi xích băng giá to lớn bay vút lên trời…
- Tất cả im miệng! Đây là đại hội của Vân gia, không phải nơi để hai kẻ ngoại tộc các ngươi tranh cãi, càng không được động thủ.
Giọng nói bình thản như nước, nhưng mang theo uy áp khó có thể chống lại. Theo tiếng nói của Huy Dạ quận vương, Nham Long tôn giả bên cạnh hắn cũng đảo mắt, một luồng kim quang từ trong mắt bắn ra, va chạm với sợi xích băng của Mộ Vũ Bạch, một tiếng “phụt” vang lên, sợi xích băng đang bay lên liền tiêu tán.
Huy Dạ quận vương đã lên tiếng, Mộ Vũ Bạch không thể động thủ được nữa, hắn lạnh lùng liếc Hách Liên Bằng một cái, rồi quay về bên cạnh Vân Khinh Hồng, ánh mắt khóa chặt trên người Vân Ngoại Thiên.
- Đại ca, huynh quá bốc đồng rồi.
Mộ Vũ Nhu có chút lo lắng và trách móc.
- Ha ha, Vũ Bạch tuy dễ kích động, nhưng không phải là người hành động lỗ mãng.
Vân Khinh Hồng lại cười một cách bí ẩn.
- Quả nhiên vẫn là muội phu hiểu ta.
Mộ Vũ Bạch khẽ cười.
- Hả, chẳng lẽ vừa rồi cữu cữu đột nhiên nổi giận là cố ý sao?
Nghe bọn họ nói chuyện, Vân Tiêu nhỏ giọng hỏi bên tai Vân Triệt.
- Ừm.
Vân Triệt gật đầu:
- Mộ tiền bối biểu hiện càng kích động, nóng nảy, bọn họ sẽ càng cảm thấy bình thường… Xem ra, Mộ tiền bối đã thăm dò được vài thứ.
- Thăm dò được vài thứ? Thăm dò cái gì?
Vân Tiêu hoàn toàn không hiểu.
Vân Triệt liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Huy Dạ quận vương, khẽ nói:
- Sẽ sớm có đáp án thôi. Vân Tiêu, lát nữa dù xảy ra chuyện gì, cũng đừng kinh ngạc.
- Hả? À…
Vân Tiêu càng thêm hoang mang.
- Vân gia chủ.
Huy Dạ quận vương lại mở miệng, lần này trực tiếp đối diện với Vân Khinh Hồng. Xét về bối phận, Huy Dạ quận vương là vãn bối của Vân Khinh Hồng, nhưng giọng điệu của hắn lại không hề có chút tôn kính nào, dù sao, Vân Khinh Hồng đã hoàn toàn là một phế nhân:
- Theo thiển ý của bổn vương, với tình trạng cơ thể của ngươi, quả thực không còn thích hợp để tiếp tục dẫn dắt bộ tộc Vân thị lớn mạnh như vậy. Bổn vương rất đồng tình với lời của Vân Ngoại Thiên trưởng lão, lựa chọn một vị gia chủ mới để dẫn dắt Vân gia, đối với bộ tộc Vân thị hay đối với Vân gia chủ mà nói, đều là một chuyện tốt. Không biết ý của Vân gia chủ thế nào?
- Haizz.
Thái trưởng lão Vân Hà khẽ thở dài:
- Vân gia vạn năm đều do nhất mạch gia chủ dẫn dắt, nhưng Vân gia đến tình cảnh hôm nay, đổi chủ cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Thái trưởng lão Vân Khê nói:
- Khinh Hồng, ngươi cũng nên nghỉ ngơi rồi.
Thái trưởng lão Vân Giang nói:
- Không phải chúng ta muốn vậy, mà là thân thể và năng lực của ngươi đã thật sự khó gánh vác trọng trách gia tộc.
Các thái trưởng lão đã lên tiếng, ngay cả Huy Dạ quận vương cũng ủng hộ Vân gia đổi chủ. Việc Vân gia thay đổi gia chủ đã là điều chắc chắn. Mọi người đều quan sát phản ứng của Vân Khinh Hồng, lại thấy sắc mặt hắn hoàn toàn bình thản, không chút mất mát, thậm chí không hề thở dài. Hắn chậm rãi nói:
- Các vị thái trưởng lão và Huy Dạ quận vương đều đã nói như vậy, Vân Khinh Hồng ta tự nhiên khó có thể dị nghị. Nếu mấy tháng trước các vị trưởng lão đã thương nghị chuyện đổi gia chủ mới, xin hãy cho biết, nếu người đó đủ để khiến tộc nhân tâm phục khẩu phục, Vân Khinh Hồng ta tự nhiên vui vẻ thoái vị.
- Hừ! Vậy còn phải hỏi sao?
Mộ Vũ Bạch cười lạnh:
- Đương nhiên là đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên, kẻ đã hao tâm khổ tứ bày ra cái gọi là đại hội so tài này, thực chất chính là bức vua thoái vị!
- Chuyện đổi gia chủ mới không phải là đề nghị của một mình ta, mà là quyết định của toàn bộ hội trưởng lão.
Vân Ngoại Thiên mặt không đổi sắc nói:
- Vân Ngoại Thiên ta tài đức gì, nào dám mơ tưởng đến vị trí gia chủ