- Lời này của đại trưởng lão sai rồi.
Giọng Vân Ngoại Thiên vừa dứt, một vị trưởng lão Vân gia liền lập tức lên tiếng:
- Luận về uy vọng, thực lực, cùng những cống hiến cho Vân tộc chúng ta bao năm qua, ngôi vị gia chủ đời tiếp theo, ngoài đại trưởng lão ra thì còn ai xứng đáng hơn?
- Không sai.
Một vị trưởng lão khác cũng gật đầu phụ họa:
- Luận về địa vị, đại trưởng lão đứng đầu hội trưởng lão. Luận về thực lực, ngài cũng là người mạnh nhất. Những năm gia chủ thân thể bị phế, mọi đại sự trong tộc đều do một tay đại trưởng lão gánh vác. Nếu phải chọn ra một vị gia chủ thích hợp nhất, khiến người người khâm phục nhất, thì chỉ có đại trưởng lão mà thôi.
- Ta cũng cho là như vậy.
Mấy vị trưởng lão liên tiếp lên tiếng, đều hết lòng ủng hộ đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên kế nhiệm vị trí gia chủ. Dần dần, những lời tán thành Vân Ngoại Thiên ngày một nhiều, số trưởng lão im lặng cuối cùng chỉ còn lại vài người, chỉ biết âm thầm thở dài. Ngay sau đó, trong hàng ngũ trung tầng của Vân gia, thậm chí cả các đệ tử trẻ tuổi cũng bắt đầu hô vang tên đại trưởng lão.
Trăm năm trước, Vân Thương Hải một đi không trở lại, Vân Khinh Hồng kế nhiệm gia chủ Vân gia. Khi đó, luận về uy vọng và sức ảnh hưởng trong gia tộc, mười Vân Ngoại Thiên cộng lại cũng không sánh bằng Vân Khinh Hồng. Vân Khinh Hồng được lòng người trong Vân gia, trên dưới toàn tộc đều một lòng quy thuận, không một ai dám trái lời. Mặc dù khi ấy mười một nền tảng mạnh nhất của Vân gia đã sụp đổ chỉ trong một đêm, thực lực sa sút thê thảm, lại còn phải gánh vác tội danh, nhưng trên dưới Vân gia đều tin tưởng rằng, dưới sự dẫn dắt của Vân Khinh Hồng, Vân gia nhất định sẽ có ngày quật khởi trở lại. Ngoài Vân gia, cũng không có ai thật sự dám xem thường một Vân gia đã suy yếu trầm trọng… Bởi vì khi đó, Vân gia có một Vân Khinh Hồng tuyệt tài kinh diễm.
Nhưng hai mươi hai năm trước, Vân Khinh Hồng lại bị phế.
Trong một thế giới lấy thực lực làm đầu, một kẻ yếu đuối với tu vi thấp đến mức không đáng kể, lại vĩnh viễn không có khả năng mạnh lên, thì dù có mang vầng hào quang “Gia chủ” cũng khó lòng khiến người khác thật sự kính sợ và tôn trọng. Trong hai mươi hai năm, danh vọng mà hắn từng tích lũy đã tan biến nhanh chóng. Sự kính ngưỡng, tôn trọng, kính sợ, sùng bái, kiêng kỵ… mà mọi người dành cho hắn, theo sự tàn phế của thân thể, dần dần biến thành tiếng thở dài, sự coi thường, thậm chí là nụ cười nhạo và hả hê. Những bậc tiền bối, những người cùng thế hệ, những hậu bối từng ký thác hy vọng sâu sắc vào hắn đều chỉ còn lại nỗi thất vọng và tiếc nuối vô tận. Mà Vân gia, với tư cách là gia tộc tu huyền đỉnh cao nhất Huyễn Yêu Giới, lại có ai cam tâm để một phế nhân không hơn không kém dẫn dắt?
Ngay cả những người từng ngầm thề nguyện trung thành với Vân Khinh Hồng cả đời, một bộ phận đã âm thầm rời đi, bộ phận còn lại vẫn nguyện thề sống chết đi theo thì lại bị chính Vân Khinh Hồng chủ động xua đuổi… Bởi vì khi đó, hắn biết rõ tình trạng thân thể của mình, sao có thể nỡ lòng làm lỡ dở tương lai của những người thật tâm đối đãi với mình.
Đến cuối cùng, hắn vẫn mang thân phận “Gia chủ”, nhưng bên cạnh chỉ còn lại thê tử và nhi tử.
Hơn hai mươi năm trước, ai có thể ngờ rằng, Vân Khinh Hồng, người gần như sở hữu vầng hào quang chói lọi nhất toàn bộ Huyễn Yêu Giới, giờ đây lại lâm vào cảnh không ai thèm đoái hoài.
Tàn phế hai mươi hai năm, đến hôm nay, vị gia chủ từng dẫn dắt Vân gia này, ngay trong chính gia tộc của mình, lại không một ai đứng ra nói giúp hắn một lời, không một ai lên tiếng ủng hộ hắn tiếp tục làm gia chủ.
Chỉ có điều, đối mặt với hiện thực phũ phàng như vậy, Vân Khinh Hồng cũng không trách cứ bất kỳ ai. Dù sao mình cũng là một phế nhân, dù là hội trưởng lão hay thái trưởng lão, ước nguyện ban đầu của họ cũng đều là vì tương lai của Vân gia. Suy cho cùng, để một tên phế nhân làm gia chủ Vân gia, chẳng những bị người đời chê cười, mà còn khiến người ta không nhìn thấy tương lai. So với tương lai của Vân gia, chuyện huyết mạch gia chủ có vẻ không còn quan trọng như vậy nữa.
Tiếng hô ủng hộ đại trưởng lão ngày càng lớn, Vân Ngoại Thiên cố nén kích động, khiêm tốn nói:
- Chư vị ưu ái, ta thật sự thụ sủng nhược kinh, nhưng tài hèn sức mọn, thật không dám đảm đương ngôi vị gia chủ này… Nhưng thất trưởng lão tài năng xuất chúng, chính là ứng cử viên tuyệt vời cho vị trí tân gia chủ.
“Thất trưởng lão” được Vân Ngoại Thiên nhắc đến vội vàng xua tay:
- Lời này của đại trưởng lão thật khiến ta hổ thẹn. Xin thứ cho ta nói thẳng, nhìn khắp trên dưới Vân gia, có đại trưởng lão ở đây, bất kỳ ai khác kế nhiệm gia chủ cũng khó lòng khiến kẻ dưới phục tùng.
- Đúng vậy! Ủng hộ đại trưởng lão kế nhiệm gia chủ!
- Đại trưởng lão, ngài đừng từ chối nữa, gia chủ kế nhiệm của Vân gia, không phải ngài thì còn ai vào đây.
Tiếng hô của Vân gia lại vang lên dồn dập, hai tay Vân Ngoại Thiên siết chặt thành quyền, kích động đến mức trong lòng dậy sóng… Hai mươi hai năm trước, sau khi Vân Khinh Hồng bị phế, hắn đã nhen nhóm ý định trở thành gia chủ. Hai mươi hai năm qua, hắn cũng luôn nỗ lực vì mục tiêu này, tích lũy danh vọng ngày càng cao trong Vân gia… Nếu hắn trở thành gia chủ, huyết mạch gia chủ kéo dài vạn năm của Vân gia sẽ thay đổi. Sau trăm tuổi, con trai hắn là Vân Tâm Nguyệt có thể trở thành gia chủ đời tiếp theo, rồi đến cháu trai hắn, và các thế hệ sau của hắn…
Đối mặt với một Vân Khinh Hồng đã thành phế nhân và một đứa con trai không thể sử dụng Huyền Cương của hắn, Vân Ngoại Thiên biết ngày này sẽ không xa… Và hôm nay, cuối cùng nó cũng đã đến.
Giữa những tiếng hô ngày càng vang dội của đệ tử Vân gia, một giọng cười lạnh lẽo không mấy hài hòa vang lên:
- Nếu Vân đại trưởng lão đã thấy mình không xứng với ngôi vị gia chủ, mấy người các ngươi cần gì phải mù quáng ồn ào, khiến Vân đại trưởng lão khó xử chứ? Lỡ như Vân đại trưởng lão không chịu nổi áp lực, đổi ý mà nhận lời, chuyện này truyền ra ngoài, người khác chẳng phải sẽ nói đại trưởng lão Vân gia các ngươi vừa ham muốn ngôi vị gia chủ, lại vừa giả nhân giả nghĩa chối từ hay sao? Cái tiếng đạo đức giả, âm hiểm xảo trá này, e rằng không dễ nghe chút nào đâu… Vân đại trưởng lão, ngài nói có phải không?
Lời nói của Mộ Vũ Bạch có thể nói là vô cùng ác độc. Trên dưới Vân gia đều ủng hộ Vân Ngoại Thiên kế nhiệm gia chủ, bản thân Vân Ngoại Thiên chẳng qua chỉ giả vờ từ chối một chút, lại bị Mộ Vũ Bạch vin vào đó, cứng rắn chụp cho hắn cái mũ “đê tiện, âm hiểm, xảo trá” nếu hắn nhận lời. Khóe miệng Vân Ngoại Thiên co giật kịch liệt, vừa định nói gì đó, bên tay phải, một giọng nói ngang ngược khác lại vang lên:
- Lời này của Mộ thiếu gia chủ, ta lại rất đồng tình.
Người nói chính là Hách Liên Bằng, hắn híp đôi mắt tam giác, chậm rãi nói:
- Nghe nói sau khi Vân Khinh Hồng bị phế, đại trưởng lão Vân gia liền thâu tóm mọi công việc lớn nhỏ trong gia tộc, tuy chỉ là đại trưởng lão, nhưng còn ra dáng gia chủ hơn cả gia chủ… Chậc chậc, từ mười mấy năm trước, ta đã thỉnh thoảng nghe không ít người bàn tán rằng đại trưởng lão Vân gia chắc chắn đang mơ tưởng đến ngôi vị gia chủ. Nhiều năm trôi qua, lời đồn này ngày càng nhiều. Nếu Vân đại trưởng lão thật sự đột nhiên trở thành người đứng đầu Vân gia, chẳng phải đã chứng thực lời đồn đó hay sao? Đến lúc đó, ha ha, cái danh gia chủ này ở Vân gia thì vang dội thật đấy, nhưng ra bên ngoài, e rằng sẽ thành danh tiếng thối nát.
Lúc trước Hách Liên Bằng còn giúp Vân Ngoại Thiên nói chuyện, thậm chí suýt nữa đã đánh nhau với Mộ Vũ Bạch, vậy mà lần này lại quay sang hùa theo Mộ Vũ Bạch, hơn nữa lời lẽ còn sắc bén, cay nghiệt hơn cả Mộ Vũ Bạch. Sắc mặt Vân Ngoại Thiên tức thì biến đổi, các trưởng lão cốt cán của Vân gia cũng đưa mắt nhìn nhau. Mộ Vũ Bạch nhíu mày, liếc nhìn Hách Liên Bằng… Hắn không ngây thơ đến mức cho rằng Hách Liên Bằng có lòng tốt mà thuận theo lời mình.
Hay là, gã này hôm nay đến đây chỉ để gây rối?
Lời của Mộ Vũ Bạch khiến Vân Ngoại Thiên như nuốt phải ruồi bọ, còn lời của Hách Liên Bằng thì chẳng khác nào trét phân vào miệng hắn, khiến hắn tức giận đến mức ngũ tạng như muốn nổ tung. Hắn đã nghĩ đến việc nếu mình muốn trở thành gia chủ, Mộ Vũ Bạch chắc chắn sẽ là trở ngại lớn, không ngờ ngoài Mộ Vũ Bạch ra, lại còn thêm một Hách Liên Bằng phá đám! Hắn co giật khóe miệng hồi lâu, cố gắng khiến vẻ mặt mình không quá khó coi, miễn cưỡng nói:
- Ta, Vân Ngoại Thiên, bao năm qua làm tất cả mọi việc đều là vì Vân gia, chưa từng có tham niệm với ngôi vị gia chủ này.
- Haizzz!
Thái trưởng lão Vân Giang, người đã im lặng từ lâu, khẽ thở dài, nói:
- Ngoại Thiên, hiện tại trên dưới Vân gia, ngươi thật sự là người thích hợp nhất cho vị trí gia chủ. Dù ngươi có muốn hay không, việc ngươi kế nhiệm gia chủ là kết quả tốt nhất cho Vân gia lúc này, ngươi đừng từ chối nữa. Còn về lời đàm tiếu của người ngoài, không nghe là được.
Lời của thái trưởng lão tự nhiên nặng tựa ngàn cân. Vân Ngoại Thiên mừng thầm trong lòng, vừa định mượn nước đẩy thuyền nhận lời, lại nghe Huy Dạ quận vương đột nhiên mở miệng:
- Về chuyện tân gia chủ của Vân gia, bổn vương ngược lại có chút thiển kiến, không biết chư vị Vân gia có muốn nghe qua không.
Huy Dạ quận vương vừa mở miệng, lập tức thu hút mọi ánh mắt và sự chú ý. Vân Ngoại Thiên nuốt lại lời sắp nói ra, quay về phía Huy Dạ quận vương, cung kính nói:
- Huy Dạ điện hạ có cao kiến gì, xin lắng tai nghe.
Huy Dạ quận vương vẻ mặt thong dong, mỉm cười, chiếc quạt xếp trong tay xòe ra, chậm rãi nói:
- Theo ý kiến của bổn vương, lời của Mộ thiếu gia chủ và Hách Liên trưởng lão không phải không có lý. Vân đại trưởng lão tuy vất vả, công lao to lớn, uy thế trong Vân gia không ai sánh bằng, nhưng quả thật không thích hợp với vị trí gia chủ này. Bằng không, như lời Mộ thiếu gia chủ và Hách Liên trưởng lão đã nói, rất dễ trở thành đề tài bàn tán của người ngoài, mà miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ. Nếu chỉ liên quan đến một mình đại trưởng lão thì thôi, nhưng tình cảnh hiện tại của Vân gia vốn đã đáng lo ngại, nếu lại vì chuyện này mà trở thành tâm điểm bàn tán của thiên hạ, sẽ càng thêm bất lợi cho Vân gia.
Lời của Huy Dạ quận vương khiến trái tim Vân Ngoại Thiên đột nhiên run lên, hắn cúi đầu, che giấu biểu cảm còn khó coi hơn cả khóc trên mặt:
- Huy Dạ quận vương nói rất phải, ta thật sự không thích hợp với vị trí gia chủ này.
Ngay sau đó, Huy Dạ quận vương nói tiếp:
- Với tình cảnh hiện tại của Vân gia, việc thay đổi gia chủ là thế tất yếu. Bổn vương ngược lại có một người mà tự nhận là ứng cử viên sáng giá cho vị trí này.
- Không biết Huy Dạ quận vương đang nói đến ai?
Thái trưởng lão Vân Khê hỏi.
Huy Dạ quận vương thu quạt lại, đứng dậy, thong thả bước tới, nói:
- Đại trưởng lão không thích hợp trở thành gia chủ, mà trong thế hệ của đại trưởng lão ở Vân gia, lại không tìm ra được người nào có thể khiến mọi người khâm phục hơn đại trưởng lão. Như vậy, tại sao không lựa chọn tân gia chủ này, hướng đến một thế hệ khác?
- Ý của Huy Dạ quận vương là?
Huy Dạ quận vương nói:
- Năm đó, các ngươi mất đi gia chủ và mười vị thái trưởng lão mạnh nhất, thực lực suy vong chỉ trong một đêm, lại còn gánh vác tội danh trăm năm. Vân gia muốn quật khởi trở lại, không thể nghi ngờ cần một khoảng thời gian rất dài, càng cần một người dẫn dắt vô cùng ưu tú. Một người dẫn dắt đủ ưu tú, tất nhiên cần thời gian đủ dài để bồi dưỡng. Theo bổn vương thấy, nếu thế hệ trưởng lão khó có lựa chọn, vậy không ngại chọn từ thế hệ trẻ. Hiện giờ toàn thành đều biết, con trai của Vân đại trưởng lão là Vân Tâm Nguyệt, tuyệt tài kinh diễm, thiên tư hơn người, lại bẩm sinh sở hữu Huyền Cương màu xanh giống với Yêu Vương, tính tình lại khiêm tốn, không kiêu căng không ngạo mạn, thật sự là thiên chi kiêu tử mà trời ban cho Vân gia. Bổn vương không chỉ một lần nghe người ta khen ngợi đây là hy vọng quật khởi lớn nhất của Vân gia. Nếu để hắn kế nhiệm ngôi vị đứng đầu Vân gia, có đại trưởng lão và các vị trưởng lão phụ tá, tin rằng không tới mười năm, Vân Tâm Nguyệt nhất định có thể trở thành một người dẫn dắt tuyệt vời, và ngày Vân gia quật khởi cũng ở trong tầm tay.
- Hơn nữa, tuy Vân Tâm Nguyệt còn trẻ, nhưng tin rằng thiên tư và cách làm người của hắn ra sao, người Vân gia các ngươi là rõ ràng nhất. Nếu hắn tiếp nhận vị trí gia chủ, bổn vương tin rằng không ai không phục, có lẽ sự phản đối còn ít hơn so với đại trưởng lão vài phần. Các vị thấy thế nào?