Lời của Huy Dạ quận vương khiến cả Vân gia trên dưới dấy lên một trận xôn xao. Hầu hết mọi người sau một thoáng kinh ngạc liền sáng bừng hai mắt. Phần lớn trưởng lão cốt cán trong hội trưởng lão đều nhìn nhau, sau đó bất giác cùng chậm rãi ngẩng đầu.
Ngay cả ba vị đại thái trưởng lão là Vân Hà, Vân Giang và Vân Khê cũng lâm vào trầm tư, nhưng không hề tỏ vẻ bài xích.
- Hửm?
Vân Triệt xoa cằm, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn vẻ mặt thản nhiên của Huy Dạ quận vương, rồi cười khẽ, thấp giọng:
- À, thì ra là vậy... Trước đó chỉ nắm chắc chín phần, bây giờ thì đã là mười phần.
Lời thì thầm của Vân Triệt lọt hết vào tai Vân Khinh Hồng, ông liếc mắt nhìn hắn một cái thật sâu.
- Nếu cha nhất định phải thoái vị… để Tâm Nguyệt ca đảm nhiệm gia chủ, hình như cũng rất tốt.
Vân Tiêu nhỏ giọng nói.
- Đề nghị của Huy Dạ quận vương quả là một đề nghị hay!
Sau một hồi bàn tán ngắn, một trưởng lão cốt cán vỗ tay tán thưởng trước tiên:
- Vân tộc chúng ta từ trước đến nay, mỗi đời gia chủ kế vị đều đã ngoài trăm tuổi, điều này ngược lại khiến chúng ta theo bản năng bỏ qua một đối tượng tuyệt vời như vậy.
- Không sai!
Một trưởng lão khác cũng đứng lên:
- Tâm Nguyệt là người ưu tú nhất trong thế hệ trẻ của Vân gia ta, các phương diện đều có thể nói là hoàn mỹ không tì vết. Tuy nó không phải con trai gia chủ, nhưng lại là con trai của đại trưởng lão, bất luận là tư chất hay xuất thân, trong cùng thế hệ không ai có thể sánh bằng. Về phần tuổi tác, Tâm Nguyệt hiện giờ đúng là còn trẻ, nhưng đó sao không phải là một ưu thế? Về phương diện tư lịch còn non kém, dưới sự toàn lực phụ tá của chúng ta, hoàn toàn có thể bù đắp được.
- Tâm Nguyệt được ngoại tộc gọi là hy vọng quật khởi của Vân gia ta, đó đâu phải là lời nói suông. Để Tâm Nguyệt kế nhiệm gia chủ, có lẽ thật sự sẽ là một khởi đầu hoàn toàn mới cho Vân gia.
- Đề nghị của Huy Dạ quận vương quả thật tuyệt diệu!
Trong bối cảnh thực lực Vân gia suy giảm nghiêm trọng như hiện nay, vầng hào quang của Vân Tâm Nguyệt quả thực vô cùng chói mắt, hơn nữa trong vầng hào quang ấy còn hội tụ vô số sự công nhận cùng niềm hy vọng và kỳ vọng lớn lao nhất về việc Vân gia quật khởi trở lại. Dưới vầng hào quang này, vấn đề tuổi tác dễ dàng bị xem nhẹ. Các trưởng lão Vân gia đối với đề nghị để hắn kế nhiệm gia chủ quả thực không cảm thấy có gì không ổn, và khi ngày càng có nhiều trưởng lão đồng tình, họ lại càng cảm thấy đây là một việc khả thi, thậm chí là một lựa chọn tuyệt diệu.
Về phần thế hệ trẻ của Vân gia, tự nhiên càng hưởng ứng vô cùng kịch liệt. Để Vân Tâm Nguyệt trở thành người đứng đầu Vân gia, bọn họ, cũng là những đệ tử trẻ tuổi, tự nhiên cũng có một cảm giác kiêu hãnh mãnh liệt.
Tiếng hô hào tại chỗ thậm chí còn vang dội hơn cả tiếng hô hào ủng hộ Vân Ngoại Thiên kế vị gia chủ trước đó.
Ba vị thái trưởng lão sau khi suy nghĩ cũng đều chậm rãi gật đầu. Vân Giang ôn tồn nói:
- Vân tộc chúng ta chưa từng có tiền lệ để người trẻ tuổi kế vị gia chủ quá sớm, nhưng không có nghĩa là không thể mở ra một tiền lệ như vậy. Tâm tính và thiên phú của Tâm Nguyệt đủ để che lấp đi sự thiếu sót về tư lịch của nó. Tổng hợp lại mà xét, với tình hình của Vân gia hiện tại, Tâm Nguyệt còn thích hợp kế nhiệm gia chủ hơn cả Ngoại Thiên.
- Ta cũng cho là như vậy.
Vân Hà gật đầu.
- Không hổ là Huy Dạ điện hạ, đề nghị này khiến lão phu có cảm giác như được khai sáng.
Vân Khê cũng gật đầu nói.
- Có thể nhận được sự tán thành của ba vị thái trưởng lão, cũng là may mắn của bổn vương.
Huy Dạ quận vương mỉm cười nói:
- Vốn chỉ là thuận miệng nhắc tới, không ngờ lại nhận được sự hưởng ứng kịch liệt như vậy từ toàn tộc. Xem ra mức độ công nhận của chư vị Vân gia đối với Vân Tâm Nguyệt còn cao hơn dự tính của bổn vương. Nếu đã như vậy, đại trưởng lão, để lệnh tử kế nhiệm vị trí đứng đầu Vân gia này, xem ra là một lựa chọn gần như hoàn mỹ.
Lời của Huy Dạ quận vương không nghi ngờ gì đã khiến tâm trạng của Vân Ngoại Thiên trong phút chốc từ buồn bực chuyển sang mừng như điên. Để Vân Tâm Nguyệt kế nhiệm gia chủ, điều đó còn khiến hắn vui sướng hơn cả việc chính mình làm gia chủ. Hắn cố nén niềm vui sướng điên cuồng trong lòng, khiêm tốn nói:
- Huy Dạ điện hạ đã ưu ái khuyển tử như vậy, Vân Ngoại Thiên ta vô cùng cảm kích, nhưng mà… Dù sao khuyển tử tuổi còn quá nhỏ, thực sự là… e rằng năng lực không đủ…
Vân Tâm Nguyệt đứng dậy, vẻ mặt rõ ràng có chút bối rối, hắn cung kính nói:
- Lời phụ thân nói rất đúng. Huy Dạ điện hạ ưu ái, Tâm Nguyệt thực sự vô cùng cảm kích, nhưng tuổi của Tâm Nguyệt chưa đến ba mươi, thực lực, năng lực, kinh nghiệm đều vô cùng nông cạn, sao có thể gánh vác trọng trách gia chủ lớn lao như vậy? Tâm Nguyệt thực sự không dám nhận, trong lòng vô cùng bất an.
- Hửm?
Nụ cười của Huy Dạ quận vương tắt dần, sắc mặt trở nên không vui, hắn hừ lạnh một tiếng:
- Hừ, xem ra lời đồn chung quy cũng chỉ là lời đồn. Bổn vương vốn tưởng rằng Tâm Nguyệt ngươi thật sự là nhân tài có một không hai mà trời ban cho Vân gia, xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi. Vân gia đang trong thời kỳ sinh tử tồn vong, trên dưới Vân gia nguyện phó thác trọng trách cho ngươi, ngay cả ba vị thái trưởng lão đều tán thành, vậy mà ngươi ngay cả quyết đoán và dũng khí để tiếp nhận cũng không có. Ha, xem ra cái gọi là “Hy vọng quật khởi của Vân gia” chẳng qua chỉ là một trò cười, cái gọi là “Hy vọng” cũng chỉ là một tên thùng rỗng kêu to đáng khinh mà thôi!
Lời của Huy Dạ quận vương khiến sắc mặt Vân Tâm Nguyệt tức thì đỏ bừng, hắn siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói:
- Tâm Nguyệt không đồng tình với lời của Huy Dạ quận vương, chấn hưng Vân gia là nguyện vọng lớn nhất đời này của ta. Nếu có thể đạt thành tâm nguyện này, dù phải trả bất cứ giá nào ta cũng không tiếc…
- Bổn vương khinh thường nghe mấy lời sáo rỗng vô dụng!
Huy Dạ quận vương cười nhạt:
- Bổn vương chỉ muốn biết, vị trí gia chủ Vân gia này, ngươi có dám nhận hay không!
- Dám! Có gì không dám!
Như bị lời của Huy Dạ quận vương kích động mạnh, Vân Tâm Nguyệt thay đổi vẻ do dự lúc trước, trả lời dứt khoát như chém đinh chặt sắt, hắn chau mày, nghiêm nghị nói:
- Chỉ cần chư vị tiền bối, huynh đệ tỷ muội Vân gia coi trọng Vân Tâm Nguyệt ta, nguyện ý để một tiểu bối này làm người đứng đầu Vân gia, ta liền dám cược cả đời này để khiến Vân gia quật khởi lần nữa!
Lời nói hùng hồn này của Vân Tâm Nguyệt vừa thốt ra, trên dưới Vân gia tự nhiên hưởng ứng mãnh liệt, tiếng hô vang dội khắp nơi. Mấy vị đại trưởng lão cốt cán đồng loạt đứng dậy, mỉm cười gật đầu, cùng lên tiếng:
- Không ngờ đại sự gia chủ hôm nay lại có kết quả như vậy, tuy có chút bất ngờ nhưng cũng là một kết quả hoàn mỹ. Chúng ta cũng nhất định sẽ dốc hết toàn lực, phụ tá tân gia chủ!
Vân Ngoại Thiên hít sâu một hơi, kích động vô cùng nói:
- Nếu đã như vậy, khuyển tử mà còn từ chối nữa thì đúng là kẻ nhát gan chỉ giỏi nói mồm. Hiện giờ trọng trách đã đặt lên vai khuyển tử, ta đây làm phụ thân cũng chắc chắn sẽ bỏ ra nỗ lực gấp mười lần trước kia, chỉ cầu phụ tử ta không trở thành tội nhân khiến Vân gia tiếp tục suy tàn.
Người trong Vân gia đều biết, mục đích thật sự của đại hội tộc so lần này chính là thay đổi gia chủ mới. Trước đó, tất cả mọi người đều cho rằng tân gia chủ sẽ là Vân Ngoại Thiên, không ngờ dưới sự thúc đẩy của Huy Dạ quận vương, cuối cùng lại đạt được một kết quả dường như còn hoàn mỹ hơn.
Huy Dạ quận vương cười ha hả:
- Gia tộc đổi chủ vốn là đại sự của một gia tộc, không ngờ bổn vương, một người ngoài, chỉ đưa ra một đề nghị nông cạn mà lại được các vị trong Vân gia tán thành như vậy, bổn vương cũng vô cùng vui mừng và vinh hạnh. Nếu chuyện này do bổn vương thúc đẩy, bổn vương cũng vô cùng mong mỏi được thấy một kết quả trọn vẹn. Nếu các vị đều cho rằng Vân Tâm Nguyệt là người thích hợp nhất để trở thành gia chủ đời tiếp theo của Vân gia, lại thêm việc toàn tộc Vân gia tề tựu, thái trưởng lão, trưởng lão cốt cán không một ai vắng mặt, còn có khách quý từ bên ngoài chứng kiến, thiên thời địa lợi nhân hòa đều đủ cả, vậy thì ngay hôm nay, ngay lúc này, hoàn thành nghi thức kế nhiệm gia chủ này có được không? Các vị, có dị nghị gì không?
Trong cả quá trình, Vân Khinh Hồng, vị gia chủ đương nhiệm này, lại là người ít được chú ý nhất, không ai hỏi ý kiến của ông, cũng chẳng ai bận tâm đến cảm nhận của ông… Bởi vì ông tuy là gia chủ, nhưng cũng là một phế nhân vô dụng, ngay cả một tên ăn mày cũng có thể coi thường… Ít nhất ăn mày còn có thể đi lại bình thường.
Đề nghị để Vân Tâm Nguyệt kế nhiệm gia chủ được toàn tộc Vân gia trên dưới hưởng ứng kịch liệt, không nghe thấy một lời phản đối nào. Mà người đưa ra đề nghị và thúc đẩy kết quả này lại là Huy Dạ quận vương, cho dù có ai thật sự cảm thấy không ổn, trong tình cảnh này, đừng nói là lên tiếng, e rằng ngay cả biểu lộ ra một chút cũng không dám.
Mắt thấy đại hội tộc so này sắp kết thúc bằng việc gia chủ hiện tại thoái vị, gia chủ mới đăng cơ, thì lại có một kẻ “không có mắt” đứng dậy.
- Ta có dị nghị!
Bốn chữ nhàn nhạt, nhưng được huyền lực gia trì nên mang theo sức xuyên thấu cực mạnh, vang lên giữa bầu không khí huyên náo, truyền rõ mồn một vào tai mỗi người, cũng khiến sự ồn ào xung quanh tức thì im bặt. Mọi ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về nơi phát ra âm thanh.
Vân Triệt đứng dậy, thong thả đi về phía trước năm bước, mặt mỉm cười đối diện với Huy Dạ quận vương và Vân Ngoại Thiên, đồng thời cũng khiến bóng dáng mình hiện ra trong tầm mắt của tất cả mọi người.
Dù sao Vân Triệt cũng đã ở Vân gia hai tháng, tuy phần lớn người của Vân gia chưa từng gặp hắn, nhưng đều nghe nói Vân Khinh Hồng đã nhận một nghĩa tử… Chẳng qua, nghĩa tử của một gia chủ phế nhân vẫn chưa đủ để khiến cả Vân gia quá mức chú ý. Lần này hắn đột nhiên đứng ra, lại còn nói bốn chữ kinh thiên động địa “Ta có dị nghị”, khiến mọi người đều ngây ra tại chỗ. Sau đó, sự kinh ngạc trong ánh mắt dần dần bị thay thế bởi vẻ giễu cợt và hả hê ngày một nhiều.
- Tên nhóc này là cái thá gì?
- Hắn có dị nghị? Ha, ý hắn là gì? Hắn tưởng mình là ai? Hắn có biết người đứng trước mặt hắn là ai không?
- À, hình như đây chính là nghĩa tử mà gia chủ đã nhận, tên này không phải là một thằng ngốc đấy chứ?
- Chậc, có lẽ là muốn gây sự chú ý thôi? Ha ha, đứng ra thì được đấy, để xem ngươi dọn dẹp tàn cuộc thế nào… Xem kịch vui, xem kịch vui!
Huy Dạ quận vương, hắn là một nhánh của vương tộc, thực lực được công nhận không thua gì lực lượng mà Tiểu Yêu Hậu nắm trong tay. Đường đường đại trưởng lão Vân gia ở trước mặt vị quận vương trẻ tuổi này còn phải cung kính, không dám có chút thất lễ. Cho dù là người chưa từng nghe nói đến Huy Dạ quận vương, cũng nên biết rõ hắn có bối cảnh gia thế thế nào. Nhưng khi hắn hỏi “Các vị có dị nghị gì không”, lại có người không chút nể mặt mà vả thẳng vào mặt Huy Dạ quận vương.
- Đại… Đại ca!
Vân Tiêu giật mình, định tiến lên kéo Vân Triệt về, nhưng Vân Khinh Hồng lại đưa tay ngăn hắn lại, rồi im lặng lắc đầu.
- Hửm?
Huy Dạ quận vương tự nhiên cũng không ngờ lại có người dám chống đối mình ngay trước mặt, hơn nữa còn là trong tình huống cả Vân gia trên dưới đều hoàn toàn tán thành đề nghị của hắn. Hắn xoay người lại, ánh mắt tùy ý liếc nhìn Vân Triệt một lượt, cũng không tức giận, mà nói với vẻ đầy hứng thú:
- Ngươi là ai?
Vân Ngoại Thiên nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, mày cau chặt lại, sau đó nói:
- Huy Dạ điện hạ, người này không phải người của Vân gia, mà là một nghĩa tử Vân Khinh Hồng đã nhận vào hai tháng trước. Cũng không biết tên này vì sao lại xuất hiện, Huy Dạ điện hạ không cần để ý đến hắn.
Đến lúc này, Vân Ngoại Thiên ngay cả xưng hô “Gia chủ” cũng không gọi, mà gọi thẳng tên “Vân Khinh Hồng”.
- Nghĩa tử?
Huy Dạ quận vương khẽ híp mắt:
- Chuyện này đúng là hiếm thấy, bổn vương ngược lại chưa từng nghe nói Vân gia có ai từng nhận nghĩa tử. Vân gia chủ đã phá lệ như vậy, xem ra vị nghĩa tử này của ngài hẳn phải có chỗ hơn người.
- Không dám nhận.
Vân Triệt cười hì hì, đối mặt với Huy Dạ quận vương khí tức cường đại, hắn vẫn bình thản ung dung, như thể đối mặt không phải là một nhân vật đứng ở đỉnh cao nhất của Huyễn Yêu Giới, mà là một người bạn cùng lứa bình thường không thể bình thường hơn:
- Ta chỉ là một tiểu nhân vật, Huy Dạ điện hạ đương nhiên không thể nào biết ta. Tuy ta không phải người Vân gia, nhưng vốn dĩ cũng họ Vân, tên một chữ Triệt.
- Vân Triệt!
Vân Ngoại Thiên trầm giọng quát:
- Hôm nay là đại sự của Vân gia ta, ngươi dù có họ Vân cũng chỉ là một người ngoài, không có quyền xen vào việc của Vân gia ta. Lập tức tạ tội vì đã mạo phạm Huy Dạ điện hạ, sau đó cút xuống… Bằng không, cho dù là nghĩa phụ kia của ngươi cũng không che chở nổi cho ngươi đâu!
Tiếng quát đầy uy nghiêm của đại trưởng lão Vân gia đủ để khiến một hậu bối sợ đến run lẩy bẩy, mồ hôi đầm đìa, nhưng Vân Triệt lại chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái, mặt không đổi sắc nói:
- Vân Triệt ta chẳng những không phải người của Vân gia, mà cũng không phải người của Yêu Hoàng thành. Hai tháng trước ta mới đến Yêu Hoàng thành, vừa hay cứu được Vân Tiêu bị tập kích ngoài thành. Ta và Vân Tiêu tâm đầu ý hợp, kết bái làm huynh đệ, Vân gia chủ niệm tình ta cứu con trai ông ấy nên đã nhận ta làm nghĩa tử… Đã trở thành nghĩa tử của Vân gia chủ, vậy thì thế nào cũng được coi là nửa người của Vân gia. Muốn nói người ngoài, dường như vị Huy Dạ điện hạ này mới là người ngoài rành rành đi? Một người ngoài có thể dăm ba câu định đoạt việc phế lập gia chủ của Vân gia, ta đây, một nửa ‘người trong nhà’, tại sao lại không có tư cách xen vào?
Vân Triệt nói ra một tràng, Vân Tiêu lập tức toát một lưng mồ hôi lạnh, còn mấy nhân vật cấp trưởng lão trăm tuổi thì đều nghẹn họng nhìn trân trối, trợn mắt há mồm.