Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 519: CHƯƠNG 518: LONG TRỜI LỞ ĐẤT

- Càn rỡ!

Lời của Vân Triệt khiến toàn trường kinh ngạc đến ngây người, còn Vân Ngoại Thiên thì giận tím mặt. Hắn chỉ tay vào Vân Triệt, gầm lên giận dữ:

- Tiểu bối cuồng vọng, lại dám mạo phạm Huy Dạ quận vương như thế! Nếu không phải nể mặt Vân Khinh Hồng, chỉ bằng mấy câu vừa rồi của ngươi, lão phu đã phải tự tay vả cho ngươi mấy cái!

Vân Triệt lại thản nhiên cười, không hề hoảng loạn:

- Đại trưởng lão nổi giận thật sao, chẳng lẽ lời ta vừa nói có gì sai à? Vị quận vương này là người ngoài mà còn có thể quản chuyện của Vân gia các ngươi, ta là nửa con cháu Vân gia lại không thể? Hơn nữa, người vừa hỏi có ai dị nghị hay không, hình như cũng chính là vị quận vương điện hạ này mà.

Thấy Vân Triệt không những không biết điều cút đi mà ngược lại còn ngang ngược hơn, Vân Ngoại Thiên giận quá hóa cười:

Huy Dạ điện hạ có thân phận quận vương cao quý, lời nói của ngài đáng giá ngàn vàng, giúp Vân gia ta gạt bỏ mây mù, thấy rõ ánh dương trong vấn đề gia chủ. Ngươi có tư cách gì mà cũng xứng đặt mình ngang hàng với Huy Dạ điện hạ? Nếu có dị nghị, ngay cả các trưởng lão Vân gia ta còn chưa dám hé răng nửa lời, đến lượt thứ ranh con không biết trời cao đất rộng như ngươi dám lên tiếng sao? Cút mau! Ngươi còn dám nói thêm nửa chữ…

- Haizz…

Huy Dạ quận vương đúng lúc này đưa tay lên, ngăn lời nói tiếp theo của Vân Ngoại Thiên, sắc mặt hắn vẫn hoàn toàn thản nhiên, không hề có chút tức giận nào… Một kẻ ngay cả bối cảnh cũng không có, huyền lực khí tức cũng chỉ ở Thiên Huyền Cảnh, đúng là không có tư cách khiến hắn nổi giận. Nếu hắn thật sự vì vậy mà tức giận, ngược lại mọi người sẽ cảm thấy kỳ quái. Hắn cười hề hề nói:

- Đại trưởng lão đừng nóng giận, thay đổi gia chủ là chuyện lớn, có người dị nghị cũng là chuyện hết sức bình thường. Tuy Vân Triệt không phải người của Vân gia, nhưng suy cho cùng cũng là nghĩa tử của gia chủ hiện tại, nói là nửa người Vân gia cũng không sai. Hơn nữa, nghĩa phụ của mình sắp thoái vị, hắn có lời muốn nói cũng là lẽ thường tình, vậy không ngại nghe xem hắn muốn nói gì.

- Điện hạ, nghe nói tiểu tử này từ Nam Cương tới, đến Yêu Hoàng Thành cũng mới hai tháng, người trong Vân gia chúng ta quen biết hắn còn chưa được mấy người. Điện hạ thân phận tôn quý như vậy, vốn không cần nghe một tên tiểu tử như hắn nói lời vô nghĩa.

Vân Ngoại Thiên thấp giọng nói.

- Không, không.

Huy Dạ quận vương lắc đầu:

- Việc đề cử Vân Tâm Nguyệt kế nhiệm vị trí gia chủ này cũng không phải do Vân gia các ngươi quyết định, mà là do bổn vương đề xuất. Vân Triệt nói không sai, đối với Vân gia các ngươi, bổn vương dù sao cũng là người ngoài. Đề nghị của một người ngoài, có người dị nghị là chuyện quá đỗi bình thường. Mà Vân Triệt lại là nghĩa tử của gia chủ đương nhiệm, nếu ngài cứ thế đuổi hắn đi, chẳng phải sẽ khiến người ta thấy bổn vương lòng dạ hẹp hòi, cậy thế ép người, không dung thứ được lời dị nghị hay sao?

Bốp, bốp, bốp…

Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên, Vân Triệt vừa vỗ tay vừa lớn tiếng tán thưởng:

- Không hổ là quận vương, khí độ và sự quyết đoán này thật khiến người ta khâm phục, mạnh hơn nhiều so với mấy kẻ sống vô ích mấy trăm năm rồi.

- Ngươi!

Vân Ngoại Thiên lập tức nổi giận. Vân Triệt ở trước mặt mọi người mạo phạm Huy Dạ quận vương còn có thể hiểu là do lỗ mãng không biết điều, nhưng câu nói sau cùng rõ ràng là đang châm chọc hắn. Chỉ là hắn vừa thốt ra một chữ “Ngươi” liền không nổi giận nữa, mà chỉ khinh thường cười lạnh một tiếng. Hắn nghĩ đến thân phận của mình, ở trước mặt bao nhiêu người mà nổi nóng với một tiểu bối như vậy chính là tự hạ thấp thân phận. Hơn nữa, tiểu tử này đã chọc giận Huy Dạ quận vương, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Huy Dạ quận vương này tuyệt đối không phải kẻ hiền lành độ lượng gì.

- Hắn chính là người trẻ tuổi ngày đó đã cứu Đệ Thất?

Ngồi ở bàn tiệc, Thiên Hạ Vô Địch nhìn Vân Triệt, nói với vẻ đăm chiêu.

- Chính là hắn.

Thiên Hạ Đệ Nhất gật đầu.

- Người trẻ tuổi này, có hơi liều lĩnh.

Thiên Hạ Vô Địch nói.

Thiên Hạ Đệ Nhất trầm ngâm một lát rồi nói:

- Ta và hắn tuy chỉ gặp một lần, nhưng hắn không phải kẻ lỗ mãng ngu ngốc.

- Ha ha.

Thiên Hạ Vô Địch khẽ cười, ánh mắt dời đi, dừng lại trên người Vân Khinh Hồng một thoáng, rồi nói đầy ẩn ý:

- Nếu hắn thật sự được Vân Khinh Hồng thu làm nghĩa tử, thì tiểu tử này tuyệt đối không đơn giản. Cha ngươi đã từng nói không chỉ một lần, cho dù Vân Khinh Hồng có hoàn toàn tàn phế, cũng tuyệt đối không phải là người có thể xem thường. Bề ngoài tuy quyền lực Vân gia đang nằm trong tay Vân Ngoại Thiên, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Cha ngươi và cả ta đều tuyệt đối không tin Vân Khinh Hồng không có con bài tẩy nào… Vân Khinh Hồng đã nguyện thu người này làm nghĩa tử, vậy chứng tỏ kẻ này tuyệt đối không tầm thường.

Thiên Hạ Đệ Nhất: “…”

- Bổn vương đã nói, không muốn nghe lời vô nghĩa.

Huy Dạ quận vương khẽ híp mắt, nhìn Vân Triệt bằng ánh mắt tàn nhẫn, giống như đang đối mặt với một món đồ chơi thú vị:

- Ngươi nói ngươi có dị nghị, vậy là không đồng ý để Vân Tâm Nguyệt làm gia chủ kế nhiệm của Vân gia. Vậy ngươi hãy nói ra lý do, hoặc là ngươi tìm được một người thích hợp làm người đứng đầu Vân gia hơn hắn. Nếu lý do của ngươi đầy đủ, hoặc có thể khiến người khác tâm phục khẩu phục, thì đương nhiên là tốt nhất. Nếu không thể, hoặc ngươi nhảy ra chỉ đơn thuần để phá rối… Ha, trò hề ác ý như vậy, đừng nói là trên dưới Vân gia, ngay cả bổn vương, nói không chừng cũng sẽ nổi giận.

Lời của Huy Dạ quận vương vừa dứt, một luồng khí thế kinh người cũng phóng thích ra, khiến một vài đệ tử trẻ tuổi ngồi gần đó bất giác rùng mình. Huy Dạ quận vương đứng trong hàng ngũ “Thất Tử Huyễn Yêu”, thực lực mạnh mẽ không cần bàn cãi, mà hắn lại sinh ra trong vương tộc, khí tức vương giả bẩm sinh và được bồi dưỡng sau này tuyệt đối không phải người thường có thể sánh bằng.

Vân Triệt mặt không đổi sắc nói:

- Ta là nửa người của Vân gia, tự nhiên nói gì, làm gì, cũng đều hoàn toàn suy nghĩ cho Vân gia. Gia chủ là người dẫn dắt một gia tộc, là chuyện trọng đại tuyệt đối không cho phép có một chút sơ suất hay qua loa. Để đề cử người làm chủ một gia tộc, thực lực tất nhiên phải đủ mạnh, nhưng tương đối mà nói đó lại là thứ yếu, quan trọng hơn cả là tính tình và nhân phẩm… Quận vương điện hạ, điểm này, tin rằng ngài cũng sẽ đồng ý.

Huy Dạ quận vương cười nhẹ:

- Đó là tự nhiên. Chỉ có điều nghe ngươi nói, ngươi đang chất vấn phẩm cách của Vân Tâm Nguyệt? Nhưng theo bổn vương được biết, Vân Tâm Nguyệt không chỉ có thiên tư hơn người, phẩm cách cũng không chê vào đâu được, nếu không, cả gia tộc đã không thể không một ai phản đối hắn kế nhiệm gia chủ mới. Chẳng lẽ, sự hiểu biết của những người trong tộc suốt mấy chục năm đối với Vân Tâm Nguyệt, lại không bằng một người ngoài như ngươi mới đến Yêu Hoàng Thành hai tháng sao?

Vân Triệt lại nở một nụ cười quỷ dị, nói đầy thâm ý:

- Chưa chắc, trên đời này thứ khó nhìn thấu nhất chính là lòng người. Trước đó ta đã nói, ta sở dĩ được Vân gia chủ thu làm nghĩa tử là vì khi mới đến Yêu Hoàng Thành đã cứu con trai ngài ấy là Vân Tiêu. Ngày đó, cùng bị tập kích với Vân Tiêu còn có Thiên Hạ Đệ Thất công chúa của Thiên Hạ gia tộc. Vân Tiêu và Thiên Hạ Đệ Thất đều có thể là gia chủ đời sau, việc họ đồng thời bị tập kích không phải là chuyện nhỏ, tin rằng các vị đang ngồi đây đều đã nghe nói qua.

- Bổn vương đúng là có nghe nói, nhưng chuyện này thì liên quan gì đến việc Vân Tâm Nguyệt kế nhiệm gia chủ?

Huy Dạ quận vương cười nhạt nói.

- Có, đương nhiên là có, hơn nữa còn có quan hệ rất lớn!

Vân Triệt không chút do dự nói. Câu này của hắn vừa thốt ra, Vân Khinh Hồng trên xe lăn đột nhiên nhíu chặt mày, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo… nhưng lại lập tức tan đi.

- Thiên Hạ Đệ Thất và Vân Tiêu bị tập kích, hơn nữa đối phương ra tay vô cùng ác độc, mục đích rõ ràng là muốn đẩy họ vào chỗ chết. Vì vậy Thiên Hạ gia chủ chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, tra rõ chuyện này do ai gây ra, cữu cữu của Vân Tiêu là Mộ tiền bối cũng nhất định sẽ không bỏ qua. Nhưng mà động tĩnh của Vân gia… Ha, thôi không nhắc đến thì hơn. Chẳng qua, ngày đó ba hắc y nhân tập kích Vân Tiêu và Thiên Hạ Đệ Thất đều che mặt, hơn nữa còn che giấu huyền công, muốn tra ra thân phận của chúng quả thực vô cùng khó khăn. Hiện giờ đã hai tháng trôi qua, cho dù là bên Thiên Hạ gia tộc hay bên Mộ tiền bối, đều không tra được kết quả gì…

- Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì!

Vân Ngoại Thiên không nhịn được nữa, tức giận quát.

- Nơi này là đại hội toàn tộc của Vân gia, không phải đến để nghe ngươi nói nhảm!

- Đại trưởng lão đừng vội, trọng điểm sắp tới rồi.

Vân Triệt không nhanh không chậm nói:

- Ta và Vân Tiêu kết nghĩa huynh đệ, chuyện hắn bị tập kích, Vân gia có thể không quan tâm, thậm chí coi như không biết, nhưng ta làm đại ca lại không thể. Hai tháng này, ta vẫn luôn truy xét xem rốt cuộc là ai đã hạ độc thủ với Vân Tiêu và công chúa nhà Thiên Hạ. Cũng may vận khí của ta không tệ, cách đây không lâu, ta cuối cùng đã biết được thân phận của một trong những tên tặc nhân đó.

Ngồi ở bàn tiệc, sắc mặt của Thiên Hạ Đệ Nhất và Thiên Hạ Vô Địch đồng thời biến đổi, ánh mắt trở nên vô cùng ngưng trọng. Hai tháng trước, Thiên Hạ Đệ Thất suýt nữa mất mạng dưới tay hắc y nhân. Thiên Hạ Hùng Đồ đã nổi giận lôi đình, không tiếc tự mình điều tra việc này, nhưng cuối cùng vẫn không có kết quả. Lời của Vân Triệt lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của họ. Thiên Hạ Đệ Nhất trực tiếp đứng dậy, hỏi trước mặt mọi người:

- Vân huynh đệ, lời này là thật sao? Người ngươi tra được, rốt cuộc là ai?

Mộ Vũ Bạch véo cằm, cau mày thấp giọng nói:

- Tiểu tử này rốt cuộc muốn làm gì, chuyện này ngay cả lão tử cũng tra không ra, hắn có thể tra được cái gì?

- A? Đại ca huynh ấy thật sự điều tra được sao?

Vân Tiêu tỏ vẻ khó hiểu:

- Nhưng mà, hai tháng nay, huynh ấy gần như không ra khỏi cửa nhà, chuyện này…

- Phu quân, Triệt nhi rốt cuộc muốn làm gì?

Mộ Vũ Nhu càng thêm hoang mang bất an.

- Đừng nhiều lời, cứ xem tiếp đi.

Vân Khinh Hồng nhíu chặt mày nói, bàn tay đặt trên xe lăn lặng lẽ siết chặt.

Vân Triệt nghiêng người, nói với Thiên Hạ Đệ Nhất:

- Thiên Hạ đại ca, người nhà suýt nữa rơi vào tay độc của tặc nhân, tin rằng huynh và Thiên Hạ gia chủ dù có lóc xương róc thịt tên tặc nhân đó cũng khó giải mối hận trong lòng. Chỉ có điều hôm nay, xin Thiên Hạ đại ca và cả Thiên Hạ tiền bối hãy khống chế cảm xúc, bởi vì một trong những tặc nhân ta điều tra được, thân phận của hắn sẽ khiến người ta phải kinh ngạc, nói ra có lẽ ngay cả Thiên Hạ đại ca cũng không tin.

Ánh mắt Vân Triệt dời đi, sau đó dừng thẳng trên người Vân Tâm Nguyệt:

- Một trong những tặc nhân đứng sau vụ ám sát Vân Tiêu và Thiên Hạ Đệ Thất, không phải ai khác, chính là con trai của Đại trưởng lão Vân gia… Vân Tâm Nguyệt!

Ba chữ “Vân Tâm Nguyệt” vừa thốt ra từ miệng Vân Triệt, giống như ba tiếng sét giữa trời quang, toàn bộ quảng trường hoàn toàn tĩnh mịch, sau đó là một tràng cười vang trời.

Chỉ có điều, đó không phải là tiếng kinh ngạc, mà là… tiếng cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!