Quân Huyền Cảnh là cảnh giới tối cao có thể đạt tới ở Thiên Huyền Đại Lục, và ở Huyễn Yêu Giới cũng vậy. Tại Huyễn Yêu Giới, cường giả Quân Huyền Cảnh cơ bản đều xuất thân từ Yêu Hoàng thành, bên ngoài Yêu Hoàng thành, mấy ngàn năm cũng khó lòng xuất hiện một người. Mà ngay cả ở Yêu Hoàng thành, cường giả Quân Huyền Cảnh cũng vốn đã ít ỏi. Một gia tộc có mạnh mẽ hay không, số lượng cường giả Đế Quân có thể xem là yếu tố phán xét mấu chốt nhất.
Mà với tư cách là tồn tại đỉnh cao nhất của Huyền Giới, Đế Quân cũng được phân chia thành ba bảy loại... Sơ Kỳ Đế Quân và Trung Kỳ Đế Quân tuy đều là cảnh giới Quân Huyền, nhưng về mặt thực lực lại có khác biệt một trời một vực.
Danh chấn Yêu Hoàng thành, Nham Long Tôn Giả là một Đế Quân cấp hai không ai không biết... nhưng hai mươi lăm năm trước, Vân Khinh Hồng... đã bước vào Đế Quân cấp năm, một Trung Kỳ Đế Quân đích thực, sao có thể so sánh với Nham Long Tôn Giả được!
Nhìn Nham Long Tôn Giả cường đại bị Vân Khinh Hồng dễ dàng đánh cho tan tác, như một con chó chết, đến đứng cũng không nổi, các đệ tử Vân gia đều kinh ngạc đến ngây người tại chỗ, tựa như đang ở trong mộng. Lúc này, Vân Khinh Hồng phiêu diêu giữa không trung, trong mắt bọn họ, tựa như thiên thần hạ phàm.
Các trưởng lão toàn bộ choáng váng, những kẻ ngày thường sau lưng gọi Vân Khinh Hồng là "gia chủ phế nhân", chưa bao giờ tôn trọng, đến chào hỏi cũng chẳng được mấy lần, thậm chí còn xem đó là trò cười và nỗi sỉ nhục của gia tộc, giờ đây hoàn toàn thất thanh, như có thứ gì đó chặn trong cổ họng, không thể phát ra nửa điểm âm thanh. Dưới uy thế che trời của Vân Khinh Hồng, bọn họ cảm thấy mình quả thực nhỏ bé như hạt cát giữa biển sâu.
Thiên Hạ Đệ Nhất cùng Thiên Hạ Vô Địch cũng đứng chôn chân tại chỗ, nhìn thần uy của Vân Khinh Hồng, bọn họ khiếp sợ đến quên cả lửa giận.
Mộ Vũ Nhu cũng không cần che giấu nữa, nàng thu lại huyền khí che giấu trên Phong Huyền Khấu, một luồng uy thế huyền lực Quân Huyền Cảnh vô hình tỏa ra, khiến mấy vị trưởng lão xung quanh vốn đã há hốc miệng, giờ lại càng mở to hơn nữa. Mộ Vũ Nhu bay người lên, đáp xuống bên cạnh Vân Triệt:
- Triệt Nhi, con không sao chứ?
- Con không sao.
Vân Triệt mỉm cười lắc đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào Huy Dạ Quận Vương.
Lúc này, sắc mặt Huy Dạ Quận Vương đen như đít nồi, khó coi tới cực điểm. Đồng thời, hắn cũng giống như mọi người, kinh hãi trước thần uy bỗng nhiên bộc phát của Vân Khinh Hồng... Hắn càng cảm thấy, tất cả những gì xảy ra hôm nay vốn dĩ là một cơn ác mộng!
- Con cháu Vân gia dù có phạm phải sai lầm tày trời, cũng phải do Vân gia tự mình xử trí, chưa đến lượt kẻ ngoài xen vào!
Vân Khinh Hồng nhìn xuống bộ dạng chật vật của Nham Long Tôn Giả, giọng trầm thấp:
- Nể tình ngươi đã từng làm hộ vệ cho Tiểu Yêu Hoàng mười năm, hôm nay ta có thể không giết ngươi! Trước khi ta đổi ý, mang theo chủ nhân của ngươi cút khỏi đây ngay!
Thân phận Huy Dạ Quận Vương cao quý, bối cảnh càng thêm dọa người. Nhưng bây giờ khi biết bọn họ cấu kết với nhau trong chuyện ám hại Vân gia, hắn đã không cần phải nể nang Huy Dạ Quận Vương chút tình cảm nào... Dù sao, chỉ với hai điểm này, đã đủ để trở thành tử địch của Vân gia, còn cần gì phải kiêng kỵ nữa.
Uy thế từ Vân Khinh Hồng khiến trái tim Nham Long Tôn Giả khó có thể đập nổi, hắn không chút nghi ngờ, nếu mình còn dám làm càn, dù chỉ nói thêm vài lời hung ác để giữ thể diện, Vân Khinh Hồng thật sự có thể sẽ ra tay giết hắn... thậm chí cả Huy Dạ Quận Vương. Huy Dạ Quận Vương không biết Vân Khinh Hồng trước đây là nhân vật thế nào, nhưng hắn thì biết rất rõ. Trăm năm trước, trong cơn thịnh nộ, y đã từng bên đường đánh chết một Quận Vương có hành vi đồi bại... hơn nữa còn là khi biết rõ thân phận của Quận Vương đó.
- Điện hạ, chúng ta... đi...
Nham Long Tôn Giả bò đến chân Huy Dạ Quận Vương, liều mạng dùng ánh mắt cảnh báo phải rời đi ngay lập tức, tuyệt đối không được cố gắng dùng thân phận Quận Vương để so kè cao thấp với Vân Khinh Hồng ở đây.
Huy Dạ Quận Vương nghiến chặt răng, sau đó gầm nhẹ một tiếng:
- Vân Khinh Hồng... Ngươi cứ chờ đó mà hối hận đi... Đi!
- Sau khi trở về, nhớ truyền lời lại cho phụ vương của ngươi.
Vân Khinh Hồng quay lưng về phía Huy Dạ Quận Vương, thản nhiên nói:
- Nể tình giao tình năm đó, ta, Vân Khinh Hồng, xin khuyên một câu, đừng vì tham niệm và cái gọi là nữ nhân mà đánh mất vinh hoa hiện tại, tự rước lấy diệt vong! Hiện tại thu tay vẫn còn kịp, Tiểu Yêu Hậu lợi hại hơn các ngươi tưởng tượng nhiều! Vân gia chỉ cần còn một hơi thở, sẽ vĩnh viễn trung thành với Yêu Hoàng!
Bước chân Huy Dạ Quận Vương dừng lại, bả vai hắn co rúm kịch liệt, sau đó xoay người, gương mặt dữ tợn:
- Vân Khinh Hồng, bản vương thay lời phụ vương ta nói cho ngươi biết... Vân gia các ngươi bây giờ quy hàng vẫn còn kịp! Đừng để đến lúc đó... gia tộc vạn năm, tan thành mây khói, không còn một ngọn cỏ!
Vân Khinh Hồng hai tay khoanh trước ngực, không chút tức giận, ngược lại còn khinh thường mỉm cười:
- Nói xong rồi à? Vậy thì cút đi.
- Ngươi...
Một ngụm máu tươi từ lồng ngực Huy Dạ Quận Vương chực trào ra, hắn cắn răng, thân thể run rẩy, nhanh chóng phi thân rời đi.
Lúc này, một tiếng quát giận dữ truyền đến:
- Hách Liên Bằng, ngươi định đi đâu! Món nợ giữa chúng ta còn chưa tính toán sòng phẳng đâu!
Hách Liên Bằng đang định lặng lẽ bỏ chạy, thân thể chợt khựng lại, quay người, liền thấy được khuôn mặt âm trầm của Thiên Hạ Vô Địch, hắn cười lạnh một tiếng, nói:
- Thiên Hạ Vô Địch, các ngươi đã biết cả rồi, vậy ta cũng chẳng ngại nói thẳng. Mười hai gia tộc thủ hộ chúng ta, đời đời kiếp kiếp đều trung thành với Yêu Hoàng đại nhân! Tiểu Yêu Hậu chỉ là một nữ nhân, dựa vào cái gì mà bắt chúng ta phải cúi đầu xưng thần với ả! Thôi thì đến nước này, ta cũng thẳng thắn nói cho ngươi biết, trong mười hai gia tộc thủ hộ, đã có hơn một nửa ngả về phía Hoài Vương, ta tốt bụng khuyên ngươi một câu...
- Câm miệng!
Thiên Hạ Vô Địch tức giận nói:
- Dối trá xảo quyệt, lòng mang dị tâm, mà vẫn còn mặt dày nói năng đường hoàng như vậy. Bất luận ngươi mang trong lòng dị tâm gì, tộc Hách Liên các ngươi ám hại con gái của gia chủ, việc này nhất định phải cho toàn tộc ta một lời giải thích!
- Muốn giải thích?
Hách Liên Bằng cười gằn:
- Một tháng sau, tại đại yến của Yêu Hậu, ta luôn chờ ngươi đến!
- Muốn chạy à? Hôm nay không chém ngươi một tay, lão tử không còn là Thiên Hạ Vô Địch nữa!
Nhìn thấy Hách Liên Bằng phi thân bỏ chạy, Thiên Hạ Vô Địch nổi giận gầm lên, nhanh chóng đuổi theo. Thiên Hạ Đệ Nhất liếc mắt nhìn Vân Triệt, hơi do dự, rồi cũng cấp tốc đuổi theo.
Ra khỏi địa bàn Vân gia, Huy Dạ Quận Vương đi chưa được bao xa, thân thể loạng choạng, đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn.
- Điện hạ, người không sao chứ?
Nham Long Tôn Giả vội vàng hỏi.
- Vốn dĩ... hôm nay đưa Vân Tâm Nguyệt lên làm gia chủ Vân gia, là có thể khống chế được Vân gia, rồi dùng Vân gia để kiềm chế Mộ gia, giúp phụ vương loại bỏ hai trở ngại lớn... Không ngờ, không ngờ...
Huy Dạ Quận Vương hai tay siết chặt, rồi bỗng nhiên trừng mắt:
- Đều tại tên Vân Triệt! Hai tháng trước, hắn phá hỏng đại sự của bản vương, hôm nay, lại cũng vì hắn! Đều tại hắn, chẳng những không khống chế được Vân gia và Thiên Hạ gia tộc, ngược lại còn khiến bọn họ cảnh giác và căm hận! Nếu bọn họ báo cáo tất cả cho Tiểu Yêu Hậu, nói không chừng Tiểu Yêu Hậu sẽ có thêm phòng bị và hành động...
- Mọi chuyện đều đổ bể... Phụ vương mà biết được... nhất định sẽ trách phạt bản vương! Khốn nạn... Tất cả những chuyện này, đều do tên Vân Triệt kia gây ra!!
- Sau khi trở về, điều tra cho ta toàn bộ lai lịch của tên Vân Triệt kia... Bản vương muốn tru di cửu tộc nhà hắn!
- Tâm Nguyệt... Tâm Nguyệt... Tâm Nguyệt... A! Tại sao... Tại sao lại như vậy!!
- Vân... Khinh... Hồng!
Huy Dạ Quận Vương chậm rãi lau vết máu nơi khóe miệng, trong mắt tràn đầy oán hận. Vân Khinh Hồng tuy không ra tay với hắn, nhưng uy thế của một Trung Kỳ Đế Quân, sao hắn có thể chịu đựng nổi. Chỉ chịu đựng khí thế của Vân Khinh Hồng, lục phủ ngũ tạng của hắn gần như bị chấn cho nát bấy.
Vân Ngoại Thiên ôm thân thể Vân Tâm Nguyệt, gào khóc. Chịu một kích kia của Nham Long Tôn Giả, thân thể Vân Tâm Nguyệt đã bị xuyên thủng, hơn nữa không có huyền lực hộ thân, chết không thể chết thêm được nữa. Vân Ngoại Thiên trong phút chốc đã trải qua niềm vui tột cùng rồi lại rơi vào nỗi đau tột độ. Vốn đang vui mừng như điên chuẩn bị nhìn đứa con trai kiêu ngạo nhất của mình được Huy Dạ Quận Vương đề cử, được thái thượng trưởng lão và toàn tộc tán thành để leo lên vị trí gia chủ, sao có thể ngờ được, chưa đầy nửa canh giờ, đã là âm dương cách biệt.
Dù nó có phạm phải lỗi lầm gì, dù sao cũng là máu mủ của mình.
Vân Khinh Hồng hạ xuống, đứng bên cạnh Vân Ngoại Thiên, nhìn vị đại trưởng lão Vân gia đang khóc rống như một đứa trẻ, trong đầu hắn lóe qua những năm tháng phải chịu đựng nỗi đau mất con, thở dài, nói:
- Đại trưởng lão, xin hãy nén bi thương. Vân Tâm Nguyệt hắn tuy có sai, nhưng suy cho cùng cũng là do bị người khác ép buộc, cũng có thể thông cảm. Tin rằng các tộc nhân chúng ta cũng sẽ tha thứ cho nó. Ba ngày sau, đưa nó vào Tổ Lĩnh an táng đi. Những sai lầm khi còn sống của nó, ta sẽ hạ lệnh, không cho phép bất kỳ ai tiết lộ ra ngoài nửa lời.
Thân thể Vân Ngoại Thiên khẽ run lên... Phạm phải trọng tội, chết rồi sẽ không có tư cách vào Tổ Lĩnh. Vân Tâm Nguyệt cùng người ngoài hợp mưu ám hại đồng môn, còn suýt nữa đẩy toàn bộ Vân gia vào cảnh vạn kiếp bất phục, phạm phải tội đủ để người đời phỉ nhổ trăm năm. Vậy mà Vân Khinh Hồng lại đồng ý cho nó được vào Tổ Lĩnh, còn che giấu sai lầm, giữ lại thanh danh cho nó, đây có thể xem là sự khoan dung tột bậc.
- Tạ ơn... Gia chủ...
Vân Ngoại Thiên cúi đầu, nghẹn ngào nói. Nghĩ đến việc sau khi ngài ấy tàn phế, mình đã đối xử với ngài ấy vô cùng vô lễ, không coi ra gì, hắn càng thêm xấu hổ không có chỗ dung thân.
- Tâm Nguyệt tuy đã mất, nhưng ngươi vẫn còn hai người con là Tâm Văn và Tâm Ngạc, chúng nó cần ngươi chăm sóc. Tâm Nguyệt tuy có lỗi, nhưng không liên quan đến ngươi, sau này, ngươi vẫn là đại trưởng lão của Vân gia. Vân gia muốn quật khởi, tuyệt đối không thể thiếu ngươi. Vì vậy, vì người nhà của ngươi, vì toàn bộ Vân gia, ngươi tuyệt đối không được suy sụp.
Vân Ngoại Thiên ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ nhìn Vân Khinh Hồng, nghẹn ngào không nói nên lời.
- Tiêu Nhi, Triệt Nhi, chúng ta đi thôi.
Vân Khinh Hồng xoay người.
- Gia chủ... Gia chủ!
Một tiếng gọi từ phía sau truyền đến, bước chân Vân Khinh Hồng dừng lại, giơ tay lên nói:
- Hôm nay thanh trừng gia tộc, trước tiên hãy dọn dẹp nơi này một chút. Ta biết các ngươi có rất nhiều chuyện muốn hỏi, nhưng trước mắt, Yêu Hoàng Thành sắp nổi cơn sóng gió, Vân gia chúng ta nhất định phải chuẩn bị đầy đủ. Trưa mai, tại đây tổ chức đại hội toàn tộc, ta sẽ giải thích tất cả, sau đó thương nghị đại sự gia tộc... Tất cả thành viên từ cấp trung trở lên đều không được vắng mặt.
- Vâng, gia chủ!
Tiếng đáp lại vang dội rung trời, đặc biệt là hai chữ "Gia chủ", khiến không ít trưởng lão gọi đến lệ nóng lưng tròng.
Vợ chồng Vân Khinh Hồng rời đi, toàn bộ Vân gia cũng triệt để sôi sục, thật lâu không thể lắng lại.
- Gia chủ... đã trở về! Gia chủ thật sự đã trở về!
- Vân gia quật khởi... có hy vọng rồi!
- Chúng ta đều ủng hộ để Vân Tâm Nguyệt kế nhiệm gia chủ... Lúc đó chúng ta đúng là có mắt như mù, may có gia chủ cơ trí, nếu không hậu quả thật không dám tưởng tượng!
- Ngoài gia chủ ra, còn phải cảm tạ Vân Triệt, nghĩa tử của gia chủ! Vậy mà trước đây chúng ta lại còn nực cười đi châm chọc cậu ấy.
Các trưởng lão Vân gia vây quanh, không còn chút hình tượng nào, xôn xao bàn tán, gương mặt già nua vì kích động mà đỏ bừng.
Lúc này, Vân Ngoại Thiên đã ngừng khóc, ôm thi thể Vân Tâm Nguyệt, quỳ sụp tại đó, ngơ ngác nhìn về phía trước. Lúc này, nhị trưởng lão Vân Đoạn Thủy đi tới, do dự một lúc, thở dài một tiếng, nói:
- Đại trưởng lão, ngươi có thấy kỳ lạ không, tại sao khi gia chủ "trở về", trong chúng ta lại có nhiều người kích động đến thế không?
Ánh mắt Vân Ngoại Thiên giật giật.
Vân Đoạn Thủy chậm rãi nói:
- Sau Vân Thương Hải, Vân Khinh Hồng chính là gia chủ của Vân gia, dù ngài ấy có tàn phế cũng không thay đổi, chúng ta chắc chắn sẽ không cho phép có người vì ngài ấy tàn phế mà nghi ngờ vị trí và quyền uy của gia chủ. Nhưng, gia chủ vì chính mình tàn phế, lại sớm biết Vân Tiêu không phải con ruột, tự nhận khó có thể tiếp tục thực hiện chức trách gia chủ, nên đã muốn chúng ta bỏ qua ngài ấy, lấy ngươi làm trung tâm, để tương lai đưa ngươi lên làm gia chủ Vân gia.
Vân Ngoại Thiên: "..."
- Gia chủ nói, ngươi tuy có dã tâm, nhưng ngoài dã tâm ra, ngươi cũng một lòng trung thành tuyệt đối với Vân gia, đồng thời cũng khao khát gia tộc quật khởi hơn bất kỳ ai. Mạch của ngài ấy đã đứt, người khiến ngài ấy yên tâm nhất để giao phó, chính là mạch của đại trưởng lão ngươi. Ngài ấy bảo chúng ta phải phối hợp và nghe theo lệnh của ngươi, giúp ngươi bồi dưỡng uy tín trong Vân gia ngày càng cao, mặc kệ chính mình làm gia chủ, ngài ấy nghiêm cấm chúng ta, thậm chí đến thăm ngài ấy cũng không được. Chờ thời cơ đến, sẽ để ngươi kế nhiệm gia chủ.
"A..." Vân Ngoại Thiên há miệng, toàn thân run rẩy.
- Thực ra, dù đã qua hơn hai mươi năm, chỉ cần gia chủ ra lệnh một tiếng, trong ba mươi sáu trưởng lão của Vân gia chúng ta, ít nhất hai mươi người sẽ không chút do dự đứng về phía gia chủ. Kể cả mục đích của đại hội toàn tộc hôm nay, gia chủ cũng đã sớm biết. Là ta và tứ trưởng lão cùng nhau báo cho gia chủ. Gia chủ đáp lại, bảo chúng ta cứ trực tiếp đề cử ngươi làm tân gia chủ, còn việc sau đó mọi người đều tán thành Vân Tâm Nguyệt, ngược lại là một điều ngoài ý muốn.
- Gia chủ tàn phế chịu đủ lạnh nhạt, không phải vì chúng ta lạnh nhạt với ngài ấy, mà là ngài ấy muốn chúng ta lạnh nhạt. Ngài ấy trầm mặc, cũng không phải tự oán trách bản thân, mà là làm hao mòn uy vọng của chính mình để vun đắp uy vọng cho người khác. Bởi vì đối với một vị gia chủ mà nói, tương lai của gia tộc quan trọng hơn danh vọng và danh dự của bản thân... Ngài ấy là một gia chủ vĩ đại và nhìn xa trông rộng, dù đã tàn phế, cũng đáng để chúng ta tôn kính.
- Có điều, trời cao cuối cùng cũng xem như hậu đãi Vân gia, gia chủ đã trở về, còn hóa giải một hồi đại nạn cho gia tộc.
Vân Đoạn Thủy nhìn ánh mắt dại ra của Vân Ngoại Thiên, nói:
- Những năm này, ngươi đối xử với gia chủ thế nào, trong lòng ngươi tự rõ, con trai ngươi Vân Tâm Nguyệt phạm phải lỗi lớn đến đâu, ngươi càng nên rõ hơn. Nhưng gia chủ đối xử với ngươi thế nào, ngươi cũng vừa mới thấy... Ta nói những lời này, chỉ hy vọng đại trưởng lão sau ngày hôm nay, đừng phụ lòng gia chủ, đừng phụ lòng Vân gia.
Vân Đoạn Thủy rời đi, Vân Ngoại Thiên ngẩn người thật lâu, như hóa đá. Mãi đến nửa khắc sau, thân thể hắn mới run lên, rồi ngã quỵ xuống đất, gào khóc thảm thiết...