- Vũ Nhu, muội phu, hai người đều đã bình phục… Thật sự bình phục hoàn toàn rồi sao?
Đường đường là gia chủ tương lai của Mộ gia, vậy mà lúc này lại hưng phấn khua tay múa chân như một đứa trẻ.
Tính tình của Mộ Vũ Bạch, hôm nay Vân Triệt cũng đã hiểu được phần nào. Hắn là người thẳng thắn, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt, không hề che giấu, lúc này sự kích động và vui mừng khôn xiết cũng hoàn toàn lộ ra.
- Mười ngày trước, chúng ta đã hoàn toàn bình phục. Mấy ngày nay, chúng ta đều đeo phong huyền khấu để che giấu hơi thở huyền lực.
Mộ Vũ Nhu mỉm cười yếu ớt nói. Hơn hai mươi năm qua, nhìn người đàn ông đã gắn bó cả đời với mình đứng dậy khỏi xe lăn, tái hiện vẻ hiên ngang năm xưa, nàng đã nhiều lần không kìm được mà mừng đến phát khóc. Không ai hiểu rõ hơn nàng, người đàn ông kiêu ngạo ấy đã phải chịu đựng nỗi đau khổ lớn đến nhường nào trong suốt hai mươi hai năm tàn phế.
- Bất luận là thân thể hay huyền lực, đều đã hoàn toàn bình phục, chứ không phải là vẻ ngoài sớm nở tối tàn.
Vân Khinh Hồng giơ tay lên, mỉm cười nói:
- Tất cả những điều này đều là công lao của Triệt nhi. Vỏn vẹn chưa đầy hai tháng, Vân Khinh Hồng ta tự nhận mình kiến thức rộng rãi, nhưng nếu chuyện này không xảy ra trên chính người mình, ta cũng tuyệt đối không dám tin. Y thuật của Triệt nhi thần diệu vô cùng, tất cả thần y trong Huyễn Yêu Giới này gộp lại cũng không bằng một góc của nó. E rằng Đại La Kim Tiên trong truyền thuyết cũng chỉ đến thế mà thôi, ha ha.
Lời nhận xét này quả thực rất cao, hơn nữa lại xuất phát từ chính miệng Vân Khinh Hồng. Nhưng Mộ Vũ Bạch không hề cảm thấy khoa trương chút nào. Thân thể của Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu vốn đã tàn phế đến mức nào, hắn là người rõ hơn ai hết. Kể từ hai mươi năm trước, toàn bộ Huyễn Yêu Giới không một ai cho rằng họ có thể bình phục… thậm chí đến việc bình phục thành một người bình thường cũng là không thể.
Cảnh tượng trước mắt đây, gọi là thần tích cũng không hề quá đáng!
Hơn nữa, chỉ dùng thời gian ngắn ngủi chưa đầy hai tháng!
Mộ Vũ Bạch khoác vai Vân Triệt kéo qua, hai mắt trợn trừng, vô cùng kích động nói:
- Tiểu tử tốt… Ta, Mộ Vũ Bạch, sống hơn một trăm tám mươi năm, người khiến ta thật sự khâm phục chỉ có em rể Vân Khinh Hồng này thôi. Nhưng bây giờ, ta còn khâm phục tiểu tử ngươi gấp mười lần! Quả thực là phục sát đất. Ngươi cứu muội phu ta, chính là cứu cả Vân gia, lại cứu muội muội Vũ Nhu của ta, càng là đại ân nhân của Mộ gia. Ừm…
Mộ Vũ Bạch bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, nắm lấy tay Vân Triệt siết chặt… Đây chính là sức mạnh của Đế Quân, khiến Vân Triệt đau đến nhe răng:
- Tiểu tử… À không không, Vân tiểu huynh đệ, hai ta kết bái làm huynh đệ được không? Sau này, ta là đại ca của ngươi, ngươi là tiểu đệ của ta, chuyện của ngươi chính là chuyện của ta! Nếu kẻ nào dám bắt nạt ngươi, ta một quyền đập nát đầu hắn!
Thiếu chủ Mộ gia chủ động yêu cầu kết nghĩa huynh đệ, chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng có thể kinh động cả một tòa thành. Nếu là trong hoàn cảnh bình thường, Vân Triệt nhất định sẽ vui vẻ đồng ý… có một chỗ dựa lớn như vậy, hắn có thể nghênh ngang đi lại trong Yêu Hoàng Thành. Nhưng lời này của Mộ Vũ Bạch vừa thốt ra, lại dọa Vân Triệt toát cả mồ hôi lạnh, hắn vội vàng xua tay:
- Mộ… Mộ… Mộ tiền bối, việc này sao có thể được, vãn bối chỉ là một tiểu bối, sao dám kết bái cùng Mộ tiền bối.
Chênh lệch bối phận thực ra không phải vấn đề gì to tát, nhưng mấu chốt là, Mộ Vũ Bạch chính là cữu cữu của hắn! Nếu bây giờ kết bái, sau này một khi nhận ra nhau, Mộ Vũ Bạch nhất định sẽ muốn tìm một miếng đậu phụ đập đầu chết cho xong.
- Dừng!
Mộ Vũ Bạch vung tay:
- Cái gì mà tiền bối với tiểu bối, đều là vớ vẩn. Tuy ngươi tuổi còn nhỏ, huyền lực kém một chút, nhưng chỉ bằng y thuật của ngươi, cộng thêm biểu hiện của ngươi hôm nay, bảo ta gọi ngươi một tiếng đại ca cũng cam lòng! Ừm… nếu ngươi không muốn làm tiểu đệ, sau này làm đại ca cũng được! Đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát!
Lời Mộ Vũ Bạch nói quả thật không hề miễn cưỡng. Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu tàn phế đến mức đó mà còn có thể hoàn toàn bình phục trong hai tháng, trong mắt Mộ Vũ Bạch, Vân Triệt quả thực có thể được xem là thần nhân! Nếu có thể kết giao với một người như vậy, dù chịu chút thiệt thòi cũng đáng. Thân là huyền giả, ai mà không có lúc bệnh tật tai ương, không bị thương không gặp nạn, có Vân Triệt bên cạnh, chẳng khác nào có thêm vô số mạng sống, e rằng muốn chết cũng khó, cho dù tàn phế như chó, cũng có thể thay máu đổi cốt, trở lại bình thường… Nếu phải chọn giữa mười Đế Quân và một Vân Triệt, Mộ Vũ Bạch tuyệt đối sẽ không do dự mà chọn Vân Triệt.
Vân Triệt vẻ mặt đau khổ:
- Mộ tiền bối, vãn bối thật sự là… thật sự là…
Mặt Mộ Vũ Bạch nhất thời trầm xuống, khó chịu nói:
- Sao thế? Có phải ngươi xem thường Mộ Vũ Bạch ta, cảm thấy ta không xứng kết bái với ngươi?
- Đương nhiên không phải.
Vân Triệt vội xua tay:
- Mộ tiền bối nguyện ý kết giao với vãn bối, vãn bối tự nhiên vui mừng khôn xiết. Nhưng vấn đề là, vãn bối đã kết nghĩa huynh đệ với Vân Tiêu, mà muội muội của ngài, muội phu của ngài lại là nghĩa phụ nghĩa mẫu của vãn bối. Nếu vãn bối cùng ngài kết bái huynh đệ, thì bối phận sẽ loạn hết cả lên. Chuyện này đối với tiền bối không công bằng, đối với nghĩa phụ nghĩa mẫu cũng có chút bất kính.
- Có gì đâu, mấy chuyện vặt vãnh đó chẳng phải chuyện gì to tát, ngươi kết bái với tiểu tử Vân Tiêu kia, ta cũng đâu phải không biết.
Mộ Vũ Bạch vung tay, nói một cách chẳng hề để tâm.
- Được rồi, đại ca, huynh cũng đừng làm khó Triệt nhi nữa.
Mộ Vũ Nhu nói với vẻ hơi buồn cười:
Coi như huynh không để ý bối phận, nhất quyết muốn kết bái huynh đệ với Triệt nhi, thì cũng ít nhất phải thể hiện thành ý ra chứ. Nào có ai vừa đến đã hùng hổ dọa người như vậy, không dọa Triệt nhi sợ mới là lạ.
Mộ Vũ Bạch trừng mắt, rồi vỗ đầu một cái, ảo não nói:
- Trời ạ! Xem cái đầu của ta này, đột nhiên lại hấp tấp như vậy. Nếu có người hùng hổ đòi kết bái với ta, ta cũng chẳng đồng ý đâu… A! Vân Triệt tiểu tử… à không, Vân tiểu huynh đệ, vừa rồi là ta đường đột. Hôm nào ngươi đến Mộ gia ghé chơi, ta nhất định sẽ cho ngươi thấy thành ý của ta. Ta, Mộ Vũ Bạch, cam đoan với ngươi, nhất định phải kết nghĩa huynh đệ với ngươi!
- Được rồi, được rồi, chuyện này để sau hãy nói. Đại ca, huynh về trước nói chuyện hôm nay cho phụ thân biết, để người cũng có sự chuẩn bị, Yêu Hoàng Đại Điển một tháng sau nhất định sẽ có đại sự xảy ra. Hai ngày nữa, ta và Khinh Hồng sẽ về thăm một chuyến.
Mộ Vũ Nhu nói.
- Ừ, lão gia tử mà biết muội và muội phu hoàn toàn bình phục, chắc sẽ vui đến ba ngày không ngủ được… À! Lúc muội và muội phu về, nhất định phải mang theo tiểu tử này đấy!
Mộ Vũ Bạch dặn dò lần nữa.
- Tiêu Nhi, con cùng mẫu thân tiễn cữu cữu con đi.
Vân Khinh Hồng thúc giục.
- A? Vâng, thưa cha.
Vân Tiêu vẫn còn hơi choáng váng, hiển nhiên vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận tất cả những gì vừa xảy ra.
Mộ Vũ Bạch liếc nhìn Vân Khinh Hồng, hắn hiểu rằng Vân Khinh Hồng để Mộ Vũ Nhu và Vân Tiêu cùng tiễn mình là vì có lời muốn nói riêng với Vân Triệt, nên cũng không từ chối, vẫy tay rồi sải bước rời đi.
- Cha, người có lời muốn nói với con sao?
Sau khi họ rời đi, trong đình viện chỉ còn lại hai người Vân Khinh Hồng và Vân Triệt.
- Ừm.
Vân Khinh Hồng gật đầu, rồi mỉm cười nói:
- Triệt nhi, lần này thật sự là nhờ có con. Nếu không có con, Vân gia vạn năm trung nghĩa suýt nữa đã bị hủy trong một sớm, thậm chí có khả năng từ đây vạn kiếp bất phục.
Vân Triệt nhếch miệng cười:
- Ha ha, cha khách sáo quá, con dù sao cũng là một nửa người của Vân gia. Hơn nữa, người chịu áp lực lớn nhất vẫn là cha. Với tầm nhìn của cha, dù không có con, chắc hẳn cũng đã sớm nhìn thấu mọi chuyện rồi.
Vân Khinh Hồng lắc đầu, nói:
- Những năm qua, vì thân thể tàn phế, ta tự biết không đủ sức chống đỡ Vân gia, nên cũng luôn tự phong bế mình. Dã tâm của Hoài Vương, ta tuy đã sớm phát hiện, cũng đoán được thủ đoạn ngầm của hắn đã bắt đầu nhắm vào Vân gia, nhưng lại không biết hắn nhắm vào đâu. Hơn nữa, nếu không phải con giúp vợ chồng ta bình phục thân thể và huyền lực, thì dù ta có biết hết mọi chuyện, cũng vô lực xoay chuyển.
Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi nói:
- Cha, con có một suy đoán… Con nghĩ, những trưởng lão cùng thế hệ với cha, những năm qua có phải cũng không hề gạt bỏ cha chỉ vì người tàn phế không? Việc cha bị lạnh nhạt suốt những năm này, có phải là do cha cố ý làm vậy?
Vân Khinh Hồng cười, nhìn hắn với ánh mắt tán thưởng:
- Đúng là như vậy. Tuy rằng ta thuộc dòng chính, không muốn nhường ngôi vị gia chủ cho kẻ khác, nhưng lúc đó ta toàn thân tàn phế, mà Tiêu Nhi lại không phải con ruột của ta. Ta thà để thân tàn phế này liên lụy Vân gia, còn hơn là giao thực quyền cho Vân Ngoại Thiên. Dù sao, vinh quang của dòng chính tuy quan trọng, nhưng sao có thể so với tương lai của cả Vân tộc. Nếu không có Triệt nhi con giúp ta bình phục, hôm nay, ta vốn đã chuẩn bị chứng kiến Vân Ngoại Thiên kế nhiệm gia chủ. Bây giờ ta đã bình phục, có đủ sức gánh vác trọng trách gia tộc, ngôi vị gia chủ này, ta tuyệt đối sẽ không nhường cho kẻ khác. Triệt nhi, con quả thật đã thay đổi toàn bộ vận mệnh của Vân gia, đại ân này, đủ để Vân gia ghi khắc ngàn vạn đời.
- Ta giữ con lại là có một chuyện muốn thẳng thắn với con.
Vân Khinh Hồng khẽ thở dài, có chút thất vọng nói:
- Vân Tâm Nguyệt, thật ra là ta cố ý để Nham Long Tôn Giả giết chết.
- Con biết.
Ngoài dự liệu của Vân Khinh Hồng, Vân Triệt trả lời ngay lập tức mà không hề kinh ngạc, hắn nói tiếp:
- Với năng lực của cha, lúc đó lại ở khoảng cách gần như vậy, nếu muốn ra tay bảo vệ Vân Tâm Nguyệt, có thể nói là dễ như trở bàn tay.
- …Vậy con có cảm thấy ta quá độc ác không?
- Không!
Vân Triệt lắc đầu:
- Hoàn toàn ngược lại, con vô cùng tán thành quyết định này. Vân Tâm Nguyệt đã nói ra ‘Hách Liên’ và ‘Hoài Vương’, cũng không cần thiết phải hỏi thêm nữa. Hắn tuy bị hạ cổ độc, bị người ta bức bách, nhưng vì mạng sống của bản thân, cũng vì ngôi vị ‘Gia chủ’ và ‘Vương vị’, hắn đã ám hại đồng môn, đáng hận hơn là không tiếc gieo vạ cho cả gia tộc! Tội nặng như vậy, chết một vạn lần cũng không hết tội! Nếu để gia tộc xử tử, Vân Ngoại Thiên đương nhiên không thể nói gì, nhưng trong lòng cũng sẽ tồn tại oán hận. Còn việc hắn bị Huy Dạ Quận Vương ‘đúng lúc diệt khẩu’, đây quả thực là kết cục không thể tốt hơn. Thứ nhất, có thể khiến ông ta căm hận Hoài Vương phủ. Thứ hai, sự giúp đỡ, an ủi và khoan dung của cha dành cho ông ta sẽ khiến ông ta cảm động đến rơi nước mắt, đồng thời lòng mang hổ thẹn, từ đó một lòng trung thành với cha và Vân gia, không còn tâm tư nào khác. Dù sao, Vân Ngoại Thiên là Đại trưởng lão của Vân gia, là trụ cột thứ hai của gia tộc sau cha, không thể mất đi. Kết quả này là hoàn mỹ nhất.
Vân Khinh Hồng nhìn Vân Triệt một lúc, rồi phá lên cười ha hả:
- Ha ha ha ha… Triệt nhi, ta quả thật đã xem thường con rồi. Ta thật khó tin rằng năm nay con mới chỉ hai mươi hai tuổi. Lấy tài năng và tâm tính của con, dù con nói mình đã sống ngàn năm, ta cũng sẽ không hoài nghi.
Vân Triệt cũng cười theo, trong lòng khẽ thở dài một tiếng… Những tao ngộ, những lần trải qua sinh tử và hiểm ác của mình, e rằng người khác có sống ngàn năm gộp lại cũng không sánh bằng…