— Đây là... thứ gì?
Cầm viên ngọc đỏ kỳ dị trong tay, Vân Triệt nghi hoặc hỏi. Rõ ràng đang nắm trong tay nhưng hắn hoàn toàn không cảm nhận được trọng lượng hay nhiệt độ của nó. Viên ngọc tỏa ra hào quang yêu diễm rực rỡ, sắc đỏ thắm quen thuộc hiện ra trước mắt, nhưng lại mang đến cho Vân Triệt một cảm giác xa lạ, quỷ dị chưa từng có.
Tim hắn không còn đập loạn, nhưng huyền mạch đột nhiên rung chuyển dữ dội, huyết mạch toàn thân cũng sôi trào lên. Một cảm giác kỳ lạ khác ập đến tâm trí Vân Triệt... Hắn chắc chắn mình chưa từng thấy viên ngọc này bao giờ, nhưng khi cầm nó trong tay, hắn lại cảm thấy vô cùng thân thuộc, như thể nó vốn là một phần của cơ thể, nay cuối cùng đã quay về bên mình.
— Bổn công chúa không biết đây là vật gì, nhưng có thể khẳng định một điều, ngươi chết chắc rồi.
Âm thanh của Mạt Lỵ vang lên từ Châu Thiên Độc trầm hẳn xuống, gương mặt nhỏ nhắn cũng trở nên vô cùng nghiêm nghị. Nàng đã khuyên can mấy lần nhưng vẫn không thể ngăn cản Vân Triệt mạo hiểm... Rốt cuộc, vẫn bị dồn đến bước đường này.
Nếu không phải vì sinh mệnh của mình và Vân Triệt tương liên, nàng thật muốn tự tay kết liễu tên lỗ mãng to gan này. Dù có là "kỳ ngộ" đi chăng nữa, cũng không thể vì nó mà chôn thây cùng tên nam nhân này được!
Lời Mạt Lỵ vừa dứt, bên ngoài hang động, bỗng nhiên truyền đến tiếng rồng gầm rú kinh thiên động địa!
— Rống!! Lũ nhân loại ti bỉ!! Hóa ra các ngươi dám mơ ước báu vật của ta! Lũ khốn đáng ghét, không thể tha thứ... Không thể tha thứ!!!
Một con Vương Huyền thú cấp thấp nhất, dù là mười cao thủ Cảnh giới Thiên Huyền tầng mười cũng chưa chắc đã thắng nổi, huống chi chỉ có một người Cảnh giới Thiên Huyền tầng mười cùng bốn người Cảnh giới Thiên Huyền tầng sáu trở xuống. Trong nháy mắt Viêm Long bộc phát sức mạnh chân chính, năm người của Phần Thiên môn đã bị đẩy vào tuyệt cảnh. Từng luồng hỏa diễm không chỉ nóng rực cực độ mà còn mang theo sức mạnh kinh hồn, năm người của Phần Thiên môn suýt chút nữa đã bị cuốn vào vòng xoáy tử thần.
Năm đại cao thủ của Phần Thiên môn đều lộ vẻ tuyệt vọng. Nhưng đúng lúc này, Viêm Long dường như càng thêm hung bạo, toàn thân tỏa ra hỏa khí ngút trời, miệng rít gào phẫn nộ đến inh tai nhức óc. Theo tiếng gầm rú, một luồng hỏa diễm khổng lồ phóng về phía năm người, khiến cả năm đồng loạt hét lên thảm thiết... Nhưng Viêm Long không tiếp tục công kích mà đột ngột đổi hướng, mang theo cơn thịnh nộ ngút trời lao về phía hang động của mình.
Năm đại cao thủ Phần Thiên môn vô cùng chật vật thoát ra khỏi biển lửa của Viêm Long, ai nấy đều bị thương ở các mức độ khác nhau, tóc, râu và y phục trên người đều bị cháy rụi quá nửa. Nhìn Viêm Long bỗng nhiên rút lui, từng người bọn họ sợ hãi không thôi.
— Đã xảy ra chuyện gì, tại sao nó đột nhiên quay trở lại?
Một người thở hổn hển nói.
— Nghe thanh âm tức giận của nó, hình như là có người thừa dịp nó cùng chúng ta giao chiến, nhân cơ hội chạy vào bên trong sào huyệt của nó...
— Bây giờ còn hơi sức đâu mà lo chuyện đó! Mau đi thôi! Mấy người chúng ta đi trêu chọc một con Vương Huyền thú mà còn sống sót trở về, quả thực là nhặt lại được một cái mạng!
— Nói chung, đi mau!
Năm đại cao thủ Phần Thiên môn không dám ở lại, đề tụ sức mạnh, bằng tốc độ nhanh nhất rút lui, ngay cả đầu cũng không dám ngoảnh lại. Giờ khắc này, trong lòng bọn họ hoàn toàn nhất trí... Trở lại Phần Thiên môn, nhất định phải khoe khoang chuyện bọn họ đã đại chiến một trận với Vương Huyền thú đỉnh cấp.
Trong hang động, Vân Triệt đã cảm nhận được nguy cơ cực lớn. Hắn cau mày, không dám trì hoãn, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra ngoài. Nhưng chưa đi được nửa đường, phía trước đã truyền đến tiếng mặt đất rung chuyển, một luồng khí tức nóng rực mang theo cơn thịnh nộ tột cùng ập đến, khiến toàn bộ vách tường và mặt đất trong hang động rung lên bần bật. Không bao lâu, cái đầu khổng lồ của Viêm Long xuất hiện trong tầm mắt Vân Triệt.
Khí tức yếu ớt của Vân Triệt khiến Viêm Long thoáng sững sờ, nhưng khi nó nhìn thấy viên ngọc châu trong tay hắn, đôi đồng tử rực lửa lập tức bùng lên phẫn nộ.
— Nhân loại to gan, dám mơ ước bảo bối của bổn vương! Chuẩn bị hứng chịu lửa giận của bổn vương đi!
“Nguy rồi!” Vân Triệt kinh hãi, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, vắt óc suy nghĩ cách thoát thân. Đương nhiên, viên ngọc châu này phải ngoan ngoãn trả lại... Nhưng con Viêm Long này căn bản không cho hắn cơ hội. Một luồng sức mạnh cường đại đã bao trùm toàn thân hắn, chỉ một giây sau là có thể thiêu hắn thành tro bụi.
— Nếu không muốn chết, mau dừng tay cho bổn công chúa!
Ngay khoảnh khắc cái chết cận kề, một tiếng quát trong trẻo mà lạnh lẽo bỗng từ trên trời vọng xuống. Cùng lúc đó, một luồng áp lực khủng khiếp như trời sập đất lở bao trùm toàn bộ hang động.
Động tác của Viêm Long đình chỉ, dưới áp lực to lớn, thân thể nó không thể khống chế mà run lẩy bẩy. Nó ngẩng đầu rồng lên, nhìn về phía thiếu nữ tóc đỏ trên không trung, sự phẫn nộ lúc trước đã hoàn toàn hóa thành kinh sợ...
Sức mạnh của thiếu nữ này cường đại vượt xa sức tưởng tượng của nó. Trước luồng uy áp đó, nó cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến có thể bị nghiền thành tro bụi bất cứ lúc nào. Miệng rồng mở ra, phát ra âm thanh run rẩy:
— Ngươi... ngươi là ai!
— Ngươi không có tư cách biết tên của bổn công chúa.
Mạt Lỵ lạnh lùng nói, đôi mắt xinh đẹp bắn ra ánh nhìn sắc như dao:
— Hang động này của ngươi, chúng ta lấy. Nếu không muốn chết, lập tức cút khỏi mắt bổn công chúa.
Vân Triệt ngẩng đầu nhìn Mạt Lỵ, trong lòng cũng kinh hãi tột độ... Tiểu cô nương này lại có sức mạnh kinh người đến mức dọa sợ được cả một con Vương Huyền thú! Huyền lực của nàng rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào?
Nhưng đúng lúc này, hắn chợt nhận ra Viêm Long đã ngừng run rẩy.
— Ha ha...
Viêm Long bật cười:
— Bổn vương hiểu rồi, các ngươi chỉ là lũ nhân loại giảo hoạt, chỉ biết phô trương thanh thế! Tuy bổn vương không biết các ngươi dùng cách gì để tạo ra luồng khí tức mạnh mẽ như vậy, nhưng các ngươi nghĩ bổn vương ngu xuẩn đến mức dễ bị lừa thế sao?
Hai hàng lông mày của Mạt Lỵ nhướng lên:
— Ngươi... muốn... chết?
— Bổn vương đương nhiên không muốn chết, chỉ bằng các ngươi thì không giết nổi bổn vương đâu!
Viêm Long nói với giọng điệu trào phúng:
— Nếu các ngươi thật sự có năng lực giết bổn vương, chắc chắn sẽ quang minh chính đại đến cướp, chứ đâu cần phải đợi lúc bổn vương giao chiến với mấy tên ngu xuẩn kia rồi lén lút lẻn vào... Nếu các ngươi thật sự giết được ta, vẻ mặt khi nhìn ta đã không khó coi đến thế!
Vân Triệt choáng váng, trí tuệ của con Viêm Long này quả nhiên không phải huyền thú tầm thường có thể sánh bằng!
— Còn ngươi nữa, tiểu nha đầu. Ánh mắt ngươi lạnh lẽo vô tình, sát khí trên người nồng đậm đến mức khiến bổn vương kinh ngạc. Kẻ có ánh mắt và sát khí như vậy, chắc chắn đã tàn sát vô số sinh linh. Nếu ngươi thật sự muốn giết bổn vương và có đủ năng lực, thì vừa nãy đã ra tay rồi, chứ không lãng phí thời gian nói nhảm với bổn vương. Tuổi của ngươi còn quá nhỏ, với tốc độ tu luyện của nhân loại, ở độ tuổi này không thể nào sở hữu khí tức mạnh mẽ đến vậy. Tất cả chỉ là giả tạo mà thôi, bổn vương sao có thể ngu xuẩn bị lừa! Dám mơ ước bảo bối của bổn vương, lại còn định trêu đùa bổn vương, bổn vương há có thể tha cho các ngươi! Biến thành tro bụi đi!
Viêm Long há to miệng, một ngọn lửa nóng rực phun thẳng về phía Vân Triệt.
“Ầm!” Một luồng sức mạnh đánh vào vai Vân Triệt, đẩy hắn lùi mạnh về sau, vừa vặn tránh được ngọn lửa chí mạng của Viêm Long. Mạt Lỵ nhanh như chớp đã chiếm lấy vị trí của hắn, gò má trắng nõn phủ một tầng sát khí lạnh buốt:
— Ngươi đã muốn chết... Bổn công chúa sẽ tác thành cho ngươi!
Từ trên người Mạt Lỵ, một luồng huyền khí cường đại bộc phát. Luồng huyền khí này khủng bố đến tột cùng, khí tức vô hình ban đầu nay càng thêm cuồng bạo, dập tắt ngọn lửa của Viêm Long chỉ trong nháy mắt.
Vân Triệt bị đẩy văng ra, va đầu vào vách đá, choáng váng một lúc lâu. Khi hắn tỉnh táo lại, vừa nhìn thấy dáng vẻ của Mạt Lỵ, đồng tử liền co rụt lại, thất thanh hô:
— Mạt Lỵ! Dừng tay! Ngươi không muốn sống nữa à!!
— Còn không phải tại ngươi sao! Ngươi chết, bổn công chúa cũng đừng hòng sống sót!!
Mạt Lỵ gầm lên giận dữ, sát ý ngút trời. Dưới luồng huyền khí và sát khí kinh khủng đó, Viêm Long như bị đóng băng tại chỗ, hoàn toàn không thể cử động, chỉ còn đôi mắt rồng tràn ngập sợ hãi. Nó không thể tin nổi, một thiếu nữ nhân loại sao có thể bộc phát ra huyền khí mạnh mẽ đến thế!
— Chết đi... Tinh Hoàng Diệt Trảm!
— Mạt Lỵ, dừng tay!!
Thấy Mạt Lỵ đã mất kiểm soát, Vân Triệt kinh hãi đến biến sắc. Nhưng hắn còn chưa kịp đứng dậy, Mạt Lỵ đã lao vút về phía Viêm Long, thân hình nhỏ bé xuyên thẳng qua cơ thể khổng lồ của nó...
Khoảnh khắc ấy, trời đất như ngừng lại. Tiếng gió rít im bặt, ngọn lửa ngừng cháy, tất cả âm thanh bên tai đều biến mất, thậm chí Vân Triệt còn không nghe được tiếng hét của chính mình... Viêm Long đứng bất động, một vết thương hình chữ “Thập” màu máu đỏ tươi, cắt ngang dọc cơ thể khổng lồ của nó.
— Không... thể... nào...
Đồng tử Viêm Long co rút dữ dội, như thể vừa nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trên đời, một cảnh tượng không thể tin nổi. Ánh sáng trong mắt nó dần tan rã, tiêu cự cũng mất đi... Thân thể khổng lồ của nó vỡ ra làm bốn mảnh, rơi lả tả trên mặt đất.
Viêm Long cường đại, dưới tay Mạt Lỵ, đã bị miểu sát chỉ trong nháy mắt.
Thân thể Viêm Long cứng rắn vô song, Đại trưởng lão của Phần Thiên môn chém mấy nhát cũng chỉ để lại được một vết thương nhỏ. Vậy mà Mạt Lỵ tay không tấc sắt, chỉ dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn như ngó sen đã chém nát thân thể nó dễ như cắt đậu hũ.
Nhìn thân thể Viêm Long bị chia làm bốn mảnh, Vân Triệt kinh ngạc đến không thốt nên lời. Bỗng nhiên, tim hắn thắt lại, ánh mắt vội vã nhìn về phía trước, miệng hét lớn một tiếng:
— Mạt Lỵ!
Hắn liều mạng chạy về phía trước.
Lúc này, Mạt Lỵ đã ngã gục trên mặt đất. Gương mặt, cổ và tay chân nàng đều trắng bệch không còn một tia huyết sắc. Dù chỉ sử dụng huyền lực trong vài giây ngắn ngủi, nhưng chừng đó cũng đủ để kịch độc trong người nàng bùng phát dữ dội. Công sức áp chế kịch độc suốt mấy tháng trời trong Châu Thiên Độc, hôm nay đã đổ sông đổ biển.
— Mạt Lỵ!
Lao đến bên cạnh nàng, Vân Triệt vội vàng quỳ xuống, tay trái đặt lên bờ vai gầy yếu. Châu Thiên Độc đã vận hành toàn lực để thanh lọc cơ thể Mạt Lỵ, nhưng hồn phách của nàng đã quá suy yếu, ngay cả tốc độ thanh lọc kinh người của Châu Thiên Độc cũng không thể nhanh chóng áp chế được kịch độc đang điên cuồng tàn phá. Thân thể nàng dần trở nên lạnh lẽo, từng phần trên cơ thể bắt đầu trở nên trong suốt, hư ảo...
— Lần này... có lẽ... thật sự... chết rồi...
Mạt Lỵ khẽ thều thào, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng, ngạo nghễ, giờ đây chỉ còn lại bóng tối và bi thương...