- Mạt Lỵ… Mạt Lỵ…
Gọi tên Mạt Lỵ, trái tim Vân Triệt thắt lại. Mức độ kịch độc phát tác trong cơ thể nàng còn mãnh liệt hơn bốn tháng trước nào chỉ gấp bội. Dù sao, lần trước nàng chỉ giải quyết hai kẻ ở Linh Huyền Cảnh đã thống khổ không chịu nổi, lần này lại trực tiếp miểu sát một chân long thuộc Vương Huyền Cảnh! Cường độ sử dụng Huyền lực vốn cách biệt một trời một vực.
Mạt Lỵ sao có thể không biết hậu quả khi nàng đánh chết Viêm Long này là gì. Nhưng nàng không thể không ra tay, bởi vì nếu nàng không ra tay, Vân Triệt sẽ chết, mà Vân Triệt chết, nàng cũng chắc chắn sẽ chết.
Sự tự trách mãnh liệt khiến lồng ngực Vân Triệt đau nhói… Trong quá trình lẻn vào hang động của Viêm Long, Mạt Lỵ đã khuyên can hắn ba lần, còn nhấn mạnh cảnh cáo rằng bảo vật của chân long đều có ấn ký sức mạnh do nó bố trí, không dễ dàng lấy được như vậy. Nhưng hắn vẫn nghĩa vô phản cố mà đi vào… Hắn quả thật có đủ can đảm và quyết đoán, nhưng có một điều hắn đã vô tình xem nhẹ, đó là hắn không còn là Vân Triệt oai phong lẫy lừng khắp đại lục năm xưa nữa, mà chỉ là một tiểu nhân vật mới ở Sơ Huyền Cảnh cấp bốn mà thôi, đối mặt với một Vương Huyền thú khủng bố đến cực điểm. Chỉ cần một chút sơ sẩy, hắn sẽ mất mạng, còn liên lụy Mạt Lỵ cùng chết theo.
Và hậu quả đó, cuối cùng vẫn xảy ra.
- Xin lỗi Mạt Lỵ… Xin lỗi… Xin lỗi… Ta không nên không nghe lời ngươi, ta không nên lỗ mãng như vậy…
Cảm nhận sự biến đổi trên cơ thể Mạt Lỵ, trái tim Vân Triệt càng lúc càng siết chặt. Hắn liên tục nói lời xin lỗi… Nhưng lúc này, dù hắn có xin lỗi và hối hận nhiều hơn nữa cũng không thể cứu vãn được tình hình.
Đôi môi Mạt Lỵ khẽ mấp máy, phát ra âm thanh nhưng nhỏ đến mức không thể nghe thấy.
Thân thể nàng trở nên lạnh như băng, bất tri bất giác đã biến thành trạng thái nửa trong suốt.
Mặc dù thân thể của Mạt Lỵ chỉ là một dạng tồn tại nửa hư nửa thực dựa vào sinh mệnh lực của Vân Triệt, nhưng vật dẫn là hồn phách của nàng. Nếu thân thể này biến mất, hồn phách của Mạt Lỵ sẽ mất đi vật dẫn mà phiêu tán, sau đó hoàn toàn tan biến dưới sự cắn nuốt của kịch độc.
- Mạt Lỵ!! Mạt Lỵ!!
Vân Triệt nghiến chặt răng, tay trái liều mạng phóng thích năng lực tinh lọc của Châu Thiên Độc, tay phải ra sức lay động cơ thể nàng, hi vọng mong manh có thể đánh thức một tia ý thức của nàng. Cuối cùng, hắn thấy đôi môi trắng bệch của nàng lại một lần nữa khẽ mở, Vân Triệt sững người, rồi vội vàng ghé tai lại gần môi nàng…
- Ta… không muốn… chết… Còn chưa… vì mẫu hậu… và ca ca… báo thù… Không… giết sạch… bọn chúng… Ta không… muốn… chết…
Giọng Mạt Lỵ yếu ớt vô cùng, dù ghé sát như vậy vẫn không thể nghe rõ. Giọng nói yếu ớt ấy lại khiến lòng Vân Triệt rung động mãnh liệt…
Bốn tháng trước, khi Mạt Lỵ lần đầu chính thức xuất hiện trước mặt hắn, hắn đã cảm nhận được một cảm giác quen thuộc khó tả từ trên người nàng… Một cảm giác cực kỳ giống với hắn năm đó… Nàng rõ ràng tuổi còn nhỏ như vậy, dung mạo lại xinh đẹp lạ thường, lại tự xưng là công chúa, đáng lẽ phải lớn lên trong vạn người yêu chiều… Nhưng trong đôi mắt xinh đẹp của nàng lại luôn ngập tràn sự lạnh lùng băng giá, lúc giết người, trên khuôn mặt non nớt ấy không hề có một chút sợ hãi hay không đành lòng nào, mà chỉ có sự tàn nhẫn… và lạnh lẽo đã hằn sâu.
Lúc này, hắn cuối cùng đã hiểu cảm giác quen thuộc trên người nàng là gì…
Là thù hận!
Tại Thương Vân đại lục, sau năm mười bảy tuổi, hắn sống trong bóng ma sư phụ bị bức tử, khi đó, lòng hắn chỉ tràn ngập thù hận, thù hận vô tận… Khi đó, ánh mắt của hắn, sự lạnh lùng của hắn, sự tàn nhẫn của hắn… có lẽ đều giống hệt Mạt Lỵ mà hắn thấy lúc này.
Nhưng khi đó, hắn đã mười bảy tuổi, ít nhất cũng được xem là người trưởng thành. Còn Mạt Lỵ… năm nay mới chỉ mười ba tuổi. Hắn không thể tưởng tượng nổi, là mối thù hận thế nào đã ép một cô bé vốn nên là thiên sứ trở thành một ác ma lạnh lùng tàn nhẫn.
Trong lời tự thì thầm vừa rồi, nàng đã xưng là “Ta”, mà không còn là “Bản công chúa”. Phát hiện này cũng khiến lòng Vân Triệt dâng lên một cảm xúc phức tạp. Bởi vì lúc này ý thức của Mạt Lỵ đã gần như tĩnh lặng, những lời nàng nói ra trong trạng thái này mới là tiếng nói từ sâu thẳm linh hồn.
Điều đó cho thấy, ba chữ “Bản công chúa” không phải là cách xưng hô quen thuộc của nàng, mà là nàng luôn cố gắng ép mình xưng hô như vậy, dường như dùng ba chữ đó để thời thời khắc khắc nhắc nhở bản thân điều gì đó.
Một cảm giác đồng bệnh tương liên nảy sinh từ sâu trong nội tâm Vân Triệt, hòa cùng với sự áy náy và tự trách vô hạn. Hắn bắt đầu lay động cơ thể Mạt Lỵ mạnh hơn, lớn tiếng hét lên:
- Mạt Lỵ, mau tỉnh lại! Tuyệt đối đừng mất đi ý thức! Chúng ta còn có giao dịch, ngươi cho ta Huyền mạch mới, ngươi bảo ta làm mấy việc cho ngươi, ta còn chưa làm được… Ngươi cam tâm rời đi như vậy sao! Còn nữa… ngươi là sư phụ của Vân Triệt ta, nhưng ngươi chưa dạy ta bất cứ điều gì, ngươi làm sư phụ không thể không làm tròn trách nhiệm như vậy! Mau tỉnh lại, tỉnh lại!!
Nhưng mặc cho Vân Triệt liều mạng thúc giục Châu Thiên Độc, ra sức lay động thế nào, Mạt Lỵ đều không có phản ứng. Gương mặt nhỏ nhắn của nàng đã mất đi chút huyết sắc cuối cùng, thân thể cũng ngày càng trở nên trong suốt. Dù vẫn có thể chạm vào cơ thể nàng, nhưng xuyên qua lồng ngực nàng, Vân Triệt gần như có thể thấy rõ cát đá trên mặt đất phía dưới.
Lòng Vân Triệt lạnh buốt, răng gần như bị hắn cắn nát. Hắn hung hăng đấm một quyền vào trán mình, nhưng cảm giác đau đớn cũng không khiến lòng hắn dễ chịu hơn chút nào… Đều tại ngươi! Tại sao không nghe lời Mạt Lỵ! Mạng của ngươi không chỉ là của riêng ngươi, mà còn là mạng của Mạt Lỵ… Kết quả lại để Mạt Lỵ phải dùng mạng cứu ngươi! Là ngươi đã hại chết nàng!!
Vân Triệt nghiến răng, hung hăng mắng nhiếc bản thân. Da thịt trên trán bị nắm đấm làm rách, một giọt máu tươi chậm rãi nhỏ xuống, rơi trên mặt đất nóng bỏng. Nhìn giọt máu nhanh chóng khô đi, Vân Triệt chợt sững sờ:
- Máu… Đúng rồi, máu của ta!!
Mạt Lỵ thông qua việc hút máu của hắn mà có được sự liên kết sinh mệnh, bao gồm cả thân thể nửa hư nửa thực của nàng cũng được sinh ra từ máu và sinh mệnh của hắn. Đồng thời, cơ thể hắn đã dung hợp với Châu Thiên Độc, máu của hắn có lẽ cũng vì vậy mà có năng lực kháng độc cực mạnh!
Bất chợt nắm được một tia hy vọng, Vân Triệt không dám do dự dù chỉ một giây. Hắn đưa cánh tay trái ra, dùng đầu ngón tay phải hung hăng rạch một đường vừa dài vừa sâu, máu tươi lập tức tuôn ra. Hắn vội dùng ngón tay cẩn thận tách đôi môi không còn chút huyết sắc nào của Mạt Lỵ, để máu của mình chảy vào miệng nàng, đồng thời dùng tay ấn mạnh vào vai mình để máu chảy ra nhanh hơn.
Mạt Lỵ, ta sẽ không để ngươi chết… Tuyệt đối không!
Cho dù là vì lời thề ta đã lập một năm nay…
Máu tươi nhanh chóng chảy xuống, rơi vào đôi môi hé mở của Mạt Lỵ. Nhưng ngay lập tức, những giọt máu lại từ khóe miệng nàng chậm rãi tràn ra… Ý thức của Mạt Lỵ đã hoàn toàn biến mất, không thể tự mình nuốt xuống.
Vân Triệt nhíu chặt mày, sau một thoáng do dự, hắn nâng cánh tay lên, cắn vào miệng vết thương của mình rồi ra sức hút. Hút được gần nửa miệng máu, hắn cúi người xuống, lại dùng tay nhẹ nhàng tách môi Mạt Lỵ ra:
- Nếu ngươi có thể tỉnh lại, dù trừng phạt ta thế nào, ta đều cam lòng…
Trong tiếng thì thầm, Vân Triệt cúi đầu, nhẹ nhàng áp môi mình lên môi nàng, cẩn thận mà chậm rãi truyền từng chút máu trong miệng mình vào miệng nàng, rồi dùng hơi thở nhẹ nhàng thổi xuống, để máu của mình theo khoang miệng nàng chảy vào cơ thể.
Mặc dù đôi môi Mạt Lỵ cực kỳ tái nhợt, nhưng lại vô cùng mềm mại, khiến Vân Triệt không kìm được muốn dừng lại thêm một lát. Truyền xong một ngụm máu, Vân Triệt lập tức áp môi trở lại vết thương, ra sức hút, sau khi đầy miệng lại cẩn thận truyền vào cho Mạt Lỵ.
Sau khi lặp lại vài lần, miệng vết thương trên cánh tay đã bắt đầu khép lại, khiến tốc độ hút máu của hắn chậm đi rất nhiều. Vân Triệt lập tức đưa tay phải ra, rạch thêm một vết máu thật sâu bên cạnh vết thương đầu tiên, máu tươi lại lần nữa tuôn ra…
Máu không ngừng được truyền vào miệng Mạt Lỵ. Khi năm vết thương xuất hiện trên cánh tay, gần một phần năm lượng máu trong cơ thể hắn đã chảy vào người Mạt Lỵ. Đầu óc Vân Triệt bắt đầu choáng váng dữ dội, nhưng đúng lúc này, hắn chợt phát hiện thân thể Mạt Lỵ đã không còn trở nên hư ảo nữa, ngược lại còn rõ ràng hơn một chút. Phản ứng kịch độc mà Châu Thiên Độc cảm ứng được cũng như ngọn lửa gặp mưa, từ từ dịu xuống.
Thành công rồi… Thành công rồi sao!!
Trong lòng Vân Triệt vui mừng khôn xiết, không chút do dự lại đưa tay lên, rạch một vết máu thứ sáu trên cánh tay trái. Toàn bộ cánh tay đã đau đến chết lặng, nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui sướng… Nếu máu của mình thật sự có thể cứu nàng, vậy thì có gì mà phải tiếc.
Cơ thể con người trong thời gian ngắn mất quá một phần năm lượng máu sẽ khiến công năng cơ thể suy kiệt, vượt quá một phần ba sẽ bị sốc, vượt quá một nửa sẽ chết…
Vân Triệt với y thuật cao siêu đương nhiên biết rõ điều này, nhưng động tác của hắn vẫn không hề có chút chậm chạp hay do dự, vẫn tiếp tục rạch thêm từng vết thương trên cánh tay mình.
Cho đến khi hắn không thể chống lại cảm giác choáng váng cực độ trong đầu, trước mắt trắng xóa một mảng, hắn dựa vào vách đá phía sau rồi ngất đi…
Trong ý thức mông lung, bóng dáng một cô gái mà hắn luôn cố gắng không nghĩ tới lại chậm rãi hiện lên…
Bảy năm sống trong thù hận, để có được sức mạnh cường đại hơn, hắn đã liều mạng tu luyện, mỗi ngày đều khiến bản thân mình đầy thương tích, vô số lần cận kề cái chết… Mỗi lần như vậy, nàng luôn dịu dàng bôi thuốc lên vết thương cho hắn, bưng đồ ăn ngon cho hắn, vá lại quần áo rách nát cho hắn, trải sẵn giường cho hắn… Ngày hôm sau, lại lặng lẽ nhìn hắn rời đi…
Nàng là hơi ấm duy nhất trong khoảng thời gian đó của hắn, cũng là bến cảng duy nhất hắn có thể yên lòng chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng, khi đó lòng hắn chỉ có thù hận, ngoài việc mình đầy thương tích lảo đảo trở về chỗ nàng, những lúc khác hắn chưa từng ở bên nàng, chưa từng mua cho nàng dù chỉ một chiếc trâm cài tóc, chưa từng cho nàng bất kỳ lời hứa hẹn nào, thậm chí, chưa từng nở một nụ cười với nàng…
Mãi cho đến ngày đó, nàng nằm trong lòng hắn, vĩnh viễn ra đi. Ánh mắt của nàng khi đó, và cả giọng nói, đã trở thành nỗi đau xé lòng mà cả đời này hắn không thể nào quên…
- … Trên người huynh có bao nhiêu vết thương… trong lòng muội, liền có bấy nhiêu vết thương… Nhưng mà… muội không hối hận… Có thể trở thành cô gái ở bên cạnh huynh khi huynh cô độc nhất… tuy rằng đau khổ… nhưng cũng rất hạnh phúc…
- … Vân Triệt ca ca… Nếu sau này, khi huynh cô đơn, có một cô gái bằng lòng ở bên cạnh… thì nàng… nhất định là thiên sứ trời cao phái xuống cho huynh… Đừng làm nàng bị thương… có được không…
………………………
Lời tác giả: Kẻ có được Mạt Lỵ, sẽ có được cả thiên hạ!