Lúc trước Vân Triệt từng nghe Vân Khinh Hồng kể về chuyện năm đó, hắn nhớ sau khi Tiểu Yêu Hoàng thành hôn với Tiểu Yêu Hậu đã biến mất ngay trong đêm đó... Lúc ấy hắn còn cảm thấy kỳ quái, cho dù Tiểu Yêu Hoàng sốt ruột cứu phụ thân thì đợi thêm hai ba ngày nữa cũng có thể lên đường, cần gì phải chạy đến Thiên Huyền đại lục chịu chết vào thời khắc trọng yếu như vậy.
Hiện tại hắn đã rõ ràng, chuyện sống chết của phụ thân chỉ là cái cớ, chạy trốn mới là mục đích thật sự!
Nếu ta mà nghe nói mình phải cưới một nữ nhân đáng sợ như thế, ta cũng tuyệt đối lựa chọn chạy trốn!
Hả? Không đúng! Tiểu Yêu Hoàng là nhân vật cỡ nào, hắn là người thừa kế Yêu Hoàng, chúa tể của Huyễn Yêu giới. Với thân phận như vậy, chẳng phải nữ nhân toàn cõi Huyễn Yêu giới đều mặc hắn lựa chọn sao, muốn dạng nữ nhân nào mà không có? Tại sao phải tìm một nữ nhân đáng sợ như âm thi ác quỷ làm Yêu Hậu... Lẽ nào gia thế của Tiểu Yêu Hậu rất kinh người? Nếu vậy thì không còn gì để nói, nhưng ở Huyễn Yêu giới, gia thế nào có thể vượt qua Huyễn Yêu vương tộc... Huống hồ Tiểu Yêu Hoàng còn là người đứng đầu Huyễn Yêu vương tộc! Nghĩ thế nào cũng không giải đáp được nghi vấn này.
- Tiêu Vân, rốt cuộc Tiểu Yêu Hậu có xuất thân thế nào? Tại sao năm đó Tiểu Yêu Hoàng phải cưới nàng?
Vân Triệt nói ra nghi vấn trong lòng.
- Híc, bởi vì Tiểu Yêu Hoàng chỉ có thể cưới nàng ta.
Câu trả lời của Tiêu Vân khiến Vân Triệt vô cùng kinh ngạc:
- Chỉ có thể cưới nàng? Lời này nghĩa là sao?
- Vậy mà đại ca không biết...!
Tiêu Vân bỗng nhiên phản ứng lại:
- Đúng rồi! Đúng rồi! Ta lại theo bản năng quên mất, đại ca đến từ Thiên Huyền đại lục. Khà khà, ở Huyễn Yêu giới chúng ta, không thể có người hỏi vấn đề như vậy.
Tiêu Vân bắt đầu giải thích:
- Yêu Hoàng có thể nạp thêm phi tử, nhưng Yêu Hậu lại là cố định. Bởi vì Yêu Hoàng nhất mạch phải duy trì huyết thống hoàn mỹ, vì lẽ đó Yêu Hậu cũng phải mang huyết thống Yêu Hoàng tinh khiết nhất, như vậy đời sau của họ mới tiếp tục sở hữu huyết thống Yêu Hoàng trọn vẹn, từ đó kế nhiệm ngôi vị Yêu Hoàng. Đây là nguyên tắc sắt đá mà Yêu Hoàng nhất mạch tuyệt không thể làm trái.
- Những nhi tử của các phi tần sẽ được phong vương, họ có thể thông hôn với người ngoài tộc, nhưng tuyệt đối không thể kế thừa ngôi vị hoàng đế. Có điều, ta nghe phụ thân nói, Yêu Hoàng nhất mạch vẫn không muốn để huyết thống của mình bị pha loãng, vì lẽ đó mấy ngàn năm qua, Yêu Hoàng rất ít khi nạp thêm phi tử, cho dù có cưới cũng cố hết sức không sinh con. Vì lẽ đó, hiện tại Huyễn Yêu vương tộc không có thân vương, Huy Dạ quận vương mà đại ca nhìn thấy hôm nay và cha của hắn là Hoài quận vương, chính là những người có huyết mạch gần với Yêu Hoàng nhất, nhưng thực ra máu Yêu Hoàng trong huyết mạch của họ đã rất nhạt rồi.
Tiêu Vân giải thích xem như rất đầy đủ rõ ràng, nhưng Vân Triệt nghe xong vẫn trố mắt kinh ngạc, hắn tiếp tục thăm dò:
- Nếu như ta đoán không sai, huyết thống Yêu Hoàng dường như chỉ có một mạch duy nhất. Họ muốn đời đời duy trì huyết thống Yêu Hoàng tinh khiết nhất, nên Yêu Hậu cũng phải có huyết thống Yêu Hoàng tinh khiết, chẳng lẽ nói... Tiểu Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hậu là... là...
- Đúng, Tiểu Yêu Hậu là tỷ tỷ của Tiểu Yêu Hoàng.
Tiêu Vân nói rất thản nhiên.
Vân Triệt hoàn toàn hóa đá.
- Ế? Đại ca, huynh sao thế? Sắc mặt của huynh... bỗng nhiên trở nên rất kỳ quái?
Tiêu Vân không hiểu tại sao mặt Vân Triệt lại co giật.
- ...Yêu Hoàng nhất mạch... các đời đều làm như vậy?
Lúc Vân Triệt nói chuyện, giọng hắn như rít qua kẽ răng.
- Đúng vậy.
Tiêu Vân gật đầu, vẻ mặt không thể bình thường hơn được:
- Mỗi một đời Yêu Hoàng, Yêu Hậu đều sinh ra một trai một gái, một trai một gái này chính là Yêu Hoàng và Yêu Hậu đời kế tiếp. Có rất nhiều gia tộc cũng làm như vậy, đặc biệt là những gia tộc nắm giữ huyết thống truyền thừa sức mạnh. Vì không muốn sức mạnh độc nhất bị truyền ra ngoài, họ không cho phép người trong tộc thông hôn với người ngoài, huyết thống đời sau của gia chủ càng không thể xuất hiện hỗn tạp, đó cũng là kiêng kỵ lớn nhất của gia tộc... Vân gia chúng ta cũng còn khá tốt, lực lượng Huyền Cương có thể truyền cho nam tử đời kế tiếp, nhưng nữ nhân thì không được, nên nữ tử Vân gia chúng ta có thể gả ra ngoài tộc, nhưng nam tử thì không thể thoát ly Vân gia.
Vân Triệt nhìn chăm chú Tiêu Vân một hồi lâu, mới chậm rãi nói:
- Ở Thiên Huyền đại lục, họ hàng gần không thể thành hôn.
- Tại sao?
Tiêu Vân trợn to hai mắt:
- Cùng người có huyết thống gần mình nhất thành hôn, có thể khiến cho huyết mạch đời sau thuần khiết nhất, Thiên Huyền đại lục bên kia... cũng quá kỳ quái đi!
- Ở Thiên Huyền đại lục thì các ngươi mới là kỳ quái...
Vân Triệt thầm nghĩ.
Chuyện này phải gọi là khác biệt văn hóa, không sai, khác biệt một trời một vực mới đúng!
Chẳng trách Tiểu Yêu Hoàng phải cưới Tiểu Yêu Hậu đáng sợ như vậy, hóa ra là không có lựa chọn nào khác!
Xem ra làm Hoàng đế của Huyễn Yêu giới cũng không dễ dàng.
- Hiện tại Tiểu Yêu Hoàng chết rồi, người nắm giữ huyết thống thuần khiết nhất toàn bộ Huyễn Yêu giới cũng chỉ còn lại Tiểu Yêu Hậu. Tiểu Yêu Hậu không thể một mình mang thai sinh ra đời sau... Nói cách khác, từ đời sau Tiểu Yêu Hậu sẽ không còn huyết thống Yêu Hoàng thuần khiết nữa.
Vân Triệt trầm ngâm nói:
- Hơn nữa thân phận Tiểu Yêu Hậu là nữ nhân, cũng khó trách những quận vương kia nảy sinh ý đồ bất chính, ngay cả một vài gia tộc thủ hộ cũng bắt đầu lung lay.
- Hừm, chính là như vậy.
Tiêu Vân rất tán thành gật đầu:
- Cha nói, đây là nguy cơ to lớn nhất của Yêu Hoàng nhất mạch trong vạn năm qua.
- Tiểu Yêu Hoàng cũng thật là quá hấp tấp. Ta có thể hiểu hắn nóng lòng muốn cứu phụ thân và đoạt lại Yêu Hoàng Ấn, nhưng hắn cũng nên biết tính mạng của mình liên quan đến toàn bộ truyền thừa và tương lai của Yêu Hoàng nhất mạch! Hắn chết rồi, Huyễn Yêu giới sẽ không còn huyết thống Yêu Hoàng thuần khiết nữa. Yêu Hoàng chết ở Thiên Huyền đại lục, ông nội ta và mười đại cao thủ Vân gia cũng chôn thây ở nơi đó, hắn không thể nào không biết, mình đơn thương độc mã đến Thiên Huyền đại lục vốn là chịu chết... Coi như thật sự muốn đi chịu chết, chí ít hắn cũng nên đợi đến khi hắn và Tiểu Yêu Hậu sinh ra một cặp nam nữ chứ... So với việc nói hắn bốc đồng, chi bằng nói... hắn thực sự có chút ngu xuẩn!
Nói đến đây, lông mày Vân Triệt bỗng nhiên nhướng lên.
Chờ đã!!
Chính mình vừa mới tới Huyễn Yêu giới không lâu cũng có thể dễ dàng hiểu được sự nghiêm trọng và hậu quả của việc này, chẳng lẽ Tiểu Yêu Hoàng không nghĩ tới sao? Hơn nữa Tiểu Yêu Hoàng thân là người thừa kế huyết thống Yêu Hoàng, đương nhiên phải coi trọng nhất mạch truyền thừa của mình hơn bất kỳ ai... tính mạng của hắn so với phụ hoàng hắn còn quan trọng hơn ngàn vạn lần...
Vậy tại sao hắn vẫn muốn đi chịu chết?
Một khả năng lóe lên trong tâm trí Vân Triệt trong nháy mắt... Lẽ nào Tiểu Yêu Hoàng đến Thiên Huyền đại lục là có ẩn tình khác?
Hoặc là... hắn căn bản không chết ở Thiên Huyền đại lục!? Chuyện mà tất cả mọi người ở Huyễn Yêu giới đều biết, có thể là do ai đó muốn che giấu chân tướng mà bịa đặt ra?
Dù sao, chuyện Tiểu Yêu Hoàng biến mất trong đêm tân hôn và lưu lại tin tức mình đã đến Thiên Huyền đại lục cũng không có ai tận mắt nhìn thấy... Nếu Tiểu Yêu Hoàng không phải kẻ ngu xuẩn đến cùng cực, thì trong đó rất có khả năng có ẩn tình... hoặc là âm mưu.
Lông mày Vân Triệt nhíu lại, hồi ức trở về lúc ở Thiên Kiếm Sơn Trang, khi đó Lăng Khôn dùng lời nói kích thích gia gia Vân Thương Hải, hình như có nhắc tới Tiểu Yêu Hoàng...
Vân Triệt nhắm mắt lại, tập trung tinh thần vào đoạn hồi ức Lăng Khôn nói...
-... Ta không ngại nói cho ngươi biết một chút, Yêu Hoàng của các ngươi đã sớm chết rồi, chết dưới thiên uy của Kiếm Chủ cùng thiên quân của Nhật Nguyệt Thần Cung... Tiểu Yêu Hoàng đáng thương vừa mới kế vị, không biết tự lượng sức mình muốn báo thù cho phụ thân, chậc chậc… hắn cũng chết rất thê thảm, hiện tại toàn bộ Huyễn Yêu giới phải dựa vào một Tiểu Yêu Hậu chống đỡ cục diện...
Vân Triệt trầm mặc.
Trí nhớ của Vân Triệt cực mạnh, dưới sự cố gắng hồi tưởng, hắn có thể xác nhận mình không nghe lầm một chữ nào... Lăng Khôn nhắc tới Tiểu Yêu Hoàng chết thảm... nhưng không nói chết ở đâu, hoặc là chết như thế nào... Chí ít chưa từng nói chết ở Thiên Huyền đại lục.
Tiêu Vân không nhìn thấy sắc mặt Vân Triệt đột nhiên biến hóa, nên hắn chỉ gật gật đầu nói:
- Đúng là Tiểu Yêu Hoàng quá vọng động, có người nói trong ngày đại hôn, hắn uống rất nhiều rượu, hơn nữa cũng không dùng huyền lực để hóa giải men say, vì lẽ đó say rượu mất đi lý trí, làm ra chuyện manh động như vậy... Cũng có khả năng là đêm tân hôn hắn không biết làm sao đối mặt với Tiểu Yêu Hậu. Ta nghe cha nói, Tiểu Yêu Hoàng rất sợ Tiểu Yêu Hậu.
- Sợ?
- Nói chính xác là vừa kính vừa sợ đi.
Tiêu Vân nói:
- Nghe cha nói, Tiểu Yêu Hoàng là người ngạo khí ngút trời, tính tình cũng rất thẳng thắn, tính cách không sợ trời không sợ đất, trước kia Yêu Hoàng cũng không quản được hắn, nhưng hắn lại rất sợ tỷ tỷ của mình, cũng chính là Tiểu Yêu Hậu bây giờ. Tu vi huyền lực của Tiểu Yêu Hậu vẫn luôn vượt trên hắn, hơn nữa từ nhỏ đã là người phi thường mạnh mẽ, mỗi lần Tiểu Yêu Hoàng không nghe lời, nàng đều hành hung hắn một trận, đánh cho hắn phải tâm phục khẩu phục mới thôi. Tiểu Yêu Hoàng đối với Yêu Hoàng thì ngang ngược ngông cuồng, nhưng hễ thấy Tiểu Yêu Hậu thì lại ngoan ngoãn nghe lời, đến thở cũng không dám thở mạnh. Trong đó còn bao gồm cả cha ta nữa, họ ở trước mặt Tiểu Yêu Hậu đều rất đàng hoàng... có một lần ta nghe mẫu thân nói, năm đó, cha ta và Tiểu Yêu Hoàng hứng khởi đi về phương bắc một chuyến, một tháng không hề có tin tức, sau khi trở về, Tiểu Yêu Hoàng bị Tiểu Yêu Hậu đánh cho một trận... tiện thể đánh cha ta một trận khá tàn nhẫn, đánh gãy hơn ba mươi cái xương, phải nằm trên giường nửa tháng…
- ...Thật... tàn nhẫn!
Vân Triệt nghe vậy thì hãi hùng khiếp vía.
- Tuy Tiểu Yêu Hậu rất hung hăng nhưng tính cách lại không cực đoan, hơn nữa còn là người khiến người ta không thể không kính trọng. Thời điểm nàng hơn hai mươi tuổi đã bắt đầu tiếp nhận đại sự của Huyễn Yêu vương tộc, hơn nữa mọi việc đều xử lý vô cùng tốt, ngay cả mười hai gia chủ bảo vệ hoàng thất cũng rất kính trọng nàng... Mãi đến khi tin tức Yêu Hoàng qua đời truyền đến, Tiểu Yêu Hoàng lại bỏ đi, tính tình nàng mới đại biến, khí thế, ánh mắt, thủ đoạn, đều trở nên rất đáng sợ. Chỉ cần nàng vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều câm như hến, hơn nữa gần trăm năm qua, nàng chưa bao giờ cười lại.
Phụ thân vừa mới chết, đệ đệ lại chết... À, là trượng phu chết, oán khí, hận khí không ngút trời mới là lạ! Vân Triệt suy nghĩ một chút, nói:
- Cũng khó trách! Người thân đều chết, chỉ còn lại một mình nàng là người nắm giữ huyết mạch Yêu Hoàng tinh khiết, không chỉ phải chịu đựng nỗi đau mất người thân, mà hết thảy gánh nặng đều đặt trên vai nàng. Đồng thời nàng còn là một cô gái, kế thừa ngôi vị hoàng đế, còn phải dẹp tan vô số lời phản đối, chịu đựng vô số áp lực... xác thực là quá khó khăn. Dưới tình huống này, nếu nàng không hung hăng, không tàn nhẫn thậm chí ác độc hơn một chút, đừng nói trăm năm, mười năm cũng không thể chống đỡ nổi.
- Ừ!
Tiêu Vân gật đầu:
- Cha cũng nói như vậy! Cha rất ít khen người, nhưng những năm này, cha đã than thở về Tiểu Yêu Hậu rất nhiều lần. Đồng thời, cũng vì tương lai của Yêu Hoàng tộc mà lo lắng. Dù sao đời sau của Tiểu Yêu Hậu cũng không còn huyết thống Yêu Hoàng thuần khiết nữa...
- Mặc kệ nó, đó là chuyện của Tiểu Yêu Hậu. Tạm thời không nói, e là một tháng sau, nàng có còn là Tiểu Yêu Hậu hay không cũng chưa chắc. Hoài Vương kia dám ngông cuồng như vậy, hơn nữa còn có chút không sợ bị Tiểu Yêu Hậu biết, xem ra chẳng những hắn có dã tâm rất lớn, mà thực lực cũng rất mạnh.
Vân Triệt bĩu môi nói.
Một tháng sau là Yêu Hậu đại điển, hẳn là có thể nhìn thấy Tiểu Yêu Hậu trong truyền thuyết này... Vân Triệt trầm ngâm... Thái độ của ngươi sẽ quyết định ta có mang vật kia trả lại cho ngươi hay không... Bằng không, cho dù đây là nguyện vọng của gia gia, ta cũng phải vi phạm! Hy vọng... ngươi sẽ không làm ta thất vọng!
Gia gia muốn ta chính miệng nói cho ngươi biết bí mật động trời kia, cũng phải xem ngươi có bản lĩnh để ta cam tâm tình nguyện nói ra hay không!
Còn Luân Hồi Kính... Xin lỗi, ta sẽ không đưa cho Yêu Hoàng tộc các ngươi, bởi vì nó đã là thứ thuộc về ta