Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 531: CHƯƠNG 530: TIỂU YÊU HẬU

Hai vị sư phụ đều đã thay đổi vận mệnh của ta, không có họ, ta cũng không thể sống đến bây giờ.

Vân Triệt có chút cảm khái nói. Sau đó, hắn chợt nghĩ đến chuyện của mình... Có một việc cần phải báo cho cha mẹ, hắn vội nói:

- Cha, mẹ, không phải hai người vừa hỏi con Gia Chủ Lệnh từ đâu tới sao... Ở Thiên Huyền Đại Lục, con đã gặp được gia gia!

Lời này của Vân Triệt khiến Vân Khinh Hồng chấn động mạnh, thất thanh nói:

- Gia gia? Gia gia nào... Ai là gia gia!?

- Là gia gia ruột của con, cha của phụ thân, Yêu Vương của Huyễn Yêu Giới... Vân Thương Hải! Gia Chủ Lệnh chính là do gia gia giao cho con, để một ngày nào đó con sẽ mang nó về cho Vân gia.

- A!

Mộ Vũ Nhu kinh hãi thốt lên, hai tay lập tức che miệng.

Vù!

Một cơn gió lốc nổi lên trước người Vân Triệt, Vân Khinh Hồng đã xuất hiện ngay trước mặt hắn trong nháy mắt. Hai tay y siết chặt lấy cánh tay Vân Triệt, vì quá kích động nên không thể khống chế sức lực, suýt chút nữa đã bóp nát xương tay của con trai mình:

- Con... con thật sự đã gặp gia gia của con... Con gặp người ở đâu... Người đang ở đâu... Người bây giờ có khỏe không...

Tin tức Tiêu Ưng qua đời đã khiến tâm thần y đại loạn, bây giờ lại đột nhiên nghe được tin tức của phụ thân, tâm hồn Vân Khinh Hồng chưa bao giờ chấn động dữ dội như vậy trong cả cuộc đời. Trăm năm, ròng rã trăm năm, y chưa từng được gặp lại phụ thân, thậm chí còn không biết người sống chết ra sao...

Vân Triệt hiểu rõ, Vân Khinh Hồng chắc chắn ngày đêm mong mỏi biết được tung tích và sự an nguy của phụ thân. Nghĩ đến những ngày tháng ở dưới đài Ngự Kiếm của Thiên Kiếm Sơn Trang, trong lòng hắn chợt dâng lên một nỗi chua xót, hắn chậm rãi kể lại:

- Khi huyền mạch của con được tái sinh, bắt đầu tu luyện huyền lực không bao lâu, con đã gia nhập Thương Phong Huyền Phủ của Thương Phong Quốc, sau đó đại biểu cho Hoàng thất Thương Phong tham gia đại chiến xếp hạng giữa các đại thế lực, mà nơi cử hành đại chiến xếp hạng Thương Phong đó chính là Thiên Kiếm Sơn Trang.

"Thiên Kiếm Sơn Trang", đây là cái tên mà Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu đến chết cũng không thể quên. Năm đó, họ trải qua bao gian nguy, mới biết được từ một người của Thiên Uy Kiếm Vực rằng Vân Thương Hải chưa chết, mà đang bị giam cầm. Nơi giam giữ, chính là Thiên Kiếm Sơn Trang của Thương Phong Quốc!

Vân Triệt bèn kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối: từ việc hắn tham gia đại chiến xếp hạng, sau khi kết thúc bị Lăng Khôn của Thiên Uy Kiếm Vực dẫn đi “tham quan” nghi thức phong ấn “yêu nhân”, rồi “yêu nhân” bị lời lẽ của Lăng Khôn kích động đến phát điên khiến Hạ Nguyên Bá rơi vào hiểm cảnh, và cuối cùng là việc hắn vì cứu Hạ Nguyên Bá mà bị phong ấn cùng với “yêu nhân” dưới đài Ngự Kiếm.

- Khi đó, con tuyệt đối không thể ngờ rằng, “yêu nhân” kia lại chính là gia gia của con. Gia gia bị Tinh Vẫn Chi Liên trói buộc thân thể, bị Thiên Uy Trấn Hồn Trận trấn áp huyền lực... Sức mạnh của người bị áp chế đến mức chỉ còn tương đương Vương Huyền Cảnh, lại thêm thanh Hình Thiên Kiếm trấn giữ bên trên, giam cầm người dưới lòng đất tối tăm ngột ngạt...

- ...Con bị gia gia đánh cho gần chết, sau khi bình phục, con liều mạng tu luyện, chỉ muốn giết gia gia để thoát ra ngoài... Mãi cho đến một ngày, Luân Hồi Kính bị gia gia nhận ra, sau đó người lại ép ra ấn ký huyền cương, cuối cùng dùng máu để nhận lại huyết thống... Con mới biết, người lại chính là gia gia của mình.

Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu thất thần hồi lâu. Hơn hai mươi năm trước, dù biết được vị trí của Vân Thương Hải, nhưng họ suýt mất mạng mà cũng không thể đến gần nửa bước, nói gì đến gặp mặt. Họ không tài nào tưởng tượng nổi Vân Triệt đã dùng cách gì để tìm được... Giờ đây, khi nghe được câu trả lời, toàn bộ quá trình lại ly kỳ đến mức khó tin.

- Thiên ý, nhất định là thiên ý! Là ông trời có mắt, đã sắp đặt để các người được gặp nhau ở một thế giới xa xôi!

Vân Khinh Hồng kích động đến mắt ngấn lệ. Một người là con trai lưu lạc ở Thiên Huyền Đại Lục, một người là phụ thân bị giam cầm ở Thiên Huyền Đại Lục, cả hai đều không biết đến sự tồn tại của nhau, vậy mà lại trùng hợp, ly kỳ gặp gỡ. Thiên ý... Đúng là thiên ý!

Vân Triệt tiếp tục nói:

- Sau khi con nhận lại gia gia, người đã cho con biết tên của cha mẹ ruột, kể cho con rất nhiều chuyện về Huyễn Yêu Giới. Trong khoảng thời gian đó, người chỉ dạy con tu luyện, dùng huyền cương ngày đêm đối chiến với con. Cuối cùng, người còn không tiếc hao tổn sức lực để thức tỉnh huyền cương cho con, sau đó đem thứ mà người đã dùng cả tính mạng để bảo vệ suốt trăm năm giao cho con, để con mang về Huyễn Yêu Giới...

- Sau đó thì sao? Nếu con đã thoát ra được, vậy gia gia của con có ra ngoài cùng không? Người hiện đang ở đâu?

Vân Khinh Hồng vô cùng cấp thiết hỏi.

Vẻ mặt Vân Triệt ảm đạm, hắn cúi đầu, nhẹ giọng nói:

- Con và gia gia bị phong tỏa, bên trên lại có Hình Thiên Kiếm trấn áp, với sức mạnh của con lúc đó, căn bản không có cách nào phá vỡ. Tinh Vẫn Chi Liên trói buộc gia gia, cùng với huyền trận trấn áp trên thân Hình Thiên Kiếm, đều liên kết với huyết mạch của người... Gia gia vì muốn để con thoát ra, sau khi đem thứ mà người liều mạng bảo vệ giao cho con... đã tự mình... cắt đứt tâm mạch...

Vân Khinh Hồng như bị sét đánh ngang tai, thân thể lảo đảo lùi về sau mấy bước.

Mộ Vũ Nhu nhắm mắt lại, che lấy đôi môi, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

- Cũng tốt... cũng tốt...

Vân Khinh Hồng hồn bay phách lạc, lẩm bẩm một mình:

- Bị giam cầm trong bóng tối không thấy ngày đêm suốt trăm năm... Người đã chịu quá nhiều khổ cực rồi... Cũng tốt... Như vậy, người sẽ không cần phải chịu khổ nữa, có thể được giải thoát... có thể an nghỉ rồi... Có thể trước khi chết, tìm được người để phó thác, còn gặp được cháu trai ruột của mình, lại dùng chính mạng sống của mình để cứu đứa cháu... Lúc phụ thân ra đi... nhất định là đã mỉm cười...

- Vâng.

Vân Triệt gật đầu:

- Gia gia, đã ra đi với một nụ cười.

- Ừm...

Vân Khinh Hồng nhắm nghiền hai mắt, hai hàng lệ trong lặng lẽ lướt qua gò má. Ra đi với nụ cười... Đây là niềm an ủi duy nhất trong nỗi bi thương xé lòng.

- Thi thể của gia gia, con đã mang về rồi.

Vân Triệt lùi lại hai bước, ánh sáng từ Thiên Độc Châu lóe lên, vĩnh hằng chi cữu xuất hiện trước mặt. Từ khi có được chiếc quan tài vĩnh hằng mà Hồng Nhi đã ngủ say không biết bao nhiêu năm, hắn đã đặt thi thể của Vân Thương Hải vào trong đó. Bởi vì được đặt bên trong vĩnh hằng chi cữu, dù cho vạn năm trôi qua, thi thể cũng sẽ không có bất kỳ tổn hại hay biến đổi nào, phảng phất như thời gian đã vĩnh viễn ngưng đọng lại ở khoảnh khắc đó.

Đứng bên cạnh vĩnh hằng chi cữu, Vân Khinh Hồng ngây người hồi lâu, bàn tay đặt lên thân thể không còn hơi ấm, toàn thân co giật, rồi quỳ sụp xuống đất.

Phụ thân trong ký ức của y, Yêu Vương uy chấn Huyễn Yêu Giới, khí phách phong hoa, hào quang rực rỡ biết bao. Trên người chưa từng có dấu vết của năm tháng, người cũng luôn thích duy trì trạng thái trẻ trung nhất, hai cha con đứng cạnh nhau, trông hệt như một đôi huynh đệ tuổi tác tương đương.

Nhưng, bên trong vĩnh hằng chi cữu, lại là một lão nhân... một lão nhân trông như gần đất xa trời...

Gầy trơ xương, mặt mũi khô héo, tóc, râu, lông mày bạc trắng hỗn độn, trông như một ác quỷ dữ tợn đáng sợ. Nếu không phải là khí tức mà y tuyệt đối không thể nhận sai, y căn bản không thể tin đây là phụ thân của mình... Y càng không thể tưởng tượng nổi, để biến thành bộ dạng này, người đã phải chịu đựng biết bao nhiêu giày vò...

- Phụ... thân...

Vân Khinh Hồng toàn thân run rẩy, hai chữ "Phụ thân" thốt ra từ miệng như mang theo cả máu tươi. Vân Triệt ngẩng đầu, nhẹ giọng nói:

- Trở về cố hương, cũng nhất định là tâm nguyện của gia gia... Nhưng, xin hãy cho phép hài nhi tùy hứng, để gia gia chậm một chút an táng. Con không thể để gia gia chết vô ích... Càng không thể để gia gia chết rồi mà vẫn phải mang trên lưng ‘tội danh’!”

Vân Khinh Hồng cúi đầu, toàn thân co rúm lại, tiếng răng nghiến chặt rõ ràng đến mức khiến người ta không đành lòng nghe.

- Hừ... - Vân Triệt lồng ngực phập phồng dữ dội:

- Cha, muốn khóc thì cứ khóc đi, ở đây chỉ có người nhà. Người là phụ thân của Vân Tiêu, nhưng cũng là... con trai của gia gia...

Lời nói của Vân Triệt đã phá vỡ phòng tuyến cảm xúc cuối cùng của Vân Khinh Hồng. Tiếng khóc lớn của Vân gia chủ vang lên... Từ khi sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên y khóc một cách tùy ý như vậy.

Vân Triệt kéo Vân Tiêu ra ngoài. Từ lúc bước vào đến lúc đi ra, có cảm giác như đã trải qua cả một đời.

- Có phải trong lòng có chút rối loạn không?

Vân Triệt nhìn hắn hỏi.

Vân Tiêu lắc đầu, nói:

- Ta đã biết từ lâu rằng ngày này rồi sẽ đến. Ta vẫn nghĩ khi ngày đó tới, ta sẽ hoang mang lo sợ... Nhưng bây giờ, ta lại cảm thấy lòng mình càng thêm yên ổn.

- Ta cũng vậy.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Nguyên nhân rất đơn giản, trước đây tuy chúng ta đều có nhà, nhưng tâm hồn lại như lục bình trôi nổi. Còn bây giờ, ta đã tìm được cố hương của mình, còn ngươi cũng đã biết được thân thế của mình. Cha mẹ đã bầu bạn với ngươi hơn hai mươi năm, tình cảm đó không hề mất đi, đương nhiên sẽ càng thêm yên ổn.

- Chỉ là ta không ngờ, mọi chuyện lại phức tạp đến thế, cảm giác như đang nghe kể chuyện cổ tích vậy.

Vân Tiêu cảm khái nói.

- Nhân sinh, rất nhiều lúc còn ly kỳ và đặc sắc hơn cả chuyện cổ tích.

Vân Triệt liếc nhìn hắn, đột nhiên nói:

- Vân Tiêu, nếu ngươi đã biết thân thế của mình, vậy cái tên này cũng nên đổi lại, cứ gọi là... Tiêu Vân đi!

- A? - Vân Tiêu ngẩn ra, sau đó gật đầu ngay:

- Được! Sau này, ta sẽ gọi là Tiêu Vân! Dù ở trước mặt người ngoài, ta cũng sẽ tự xưng là Tiêu Vân! Nếu không, cha mẹ ta trên trời có linh thiêng, chắc chắn sẽ mắng chết đứa con bất hiếu này.

- Ha ha ha ha!

Vân Triệt phá lên cười lớn. Trải qua bước ngoặt vận mệnh và cú sốc tinh thần của ngày hôm nay, hắn có thể cảm nhận rõ ràng Vân Tiêu đã trưởng thành hơn rất nhiều. Có lẽ, sau khi biết rõ thân thế của mình, áp lực, thấp thỏm và mê mang bấy lâu nay đã không còn, hắn cũng đã tìm được mục tiêu cho cuộc sống.

Hai người đứng trước sân của đình viện, đề phòng có người đến gần làm phiền Vân Khinh Hồng. Sau một hồi im lặng, Vân Triệt đột nhiên hỏi:

- Vân... à không, Tiêu Vân, ngươi đã từng gặp Tiểu Yêu Hậu chưa?

- Ừm, đã từng gặp.

Tiêu Vân gật đầu:

- Thực ra những năm gần đây, Tiểu Yêu Hậu đã đến thăm phụ thân rất nhiều lần, mỗi lần đều một mình lặng lẽ đến, những người khác đều không biết.

- Xem ra, Tiểu Yêu Hậu vẫn rất tin tưởng và coi trọng cha. Cha đối với Tiểu Yêu Hậu, hay nói đúng hơn là đối với hoàng tộc Yêu Hoàng, vẫn một lòng trung thành.

Vân Triệt trầm ngâm nói:

- Tiểu Yêu Hậu rốt cuộc là người thế nào?

- Cái này... nói thế nào nhỉ...

Tiêu Vân suy nghĩ rất nghiêm túc một lúc, rồi có chút do dự nói:

- Thật ra, số lần ta gặp Tiểu Yêu Hậu cũng không nhiều, hơn nữa, ta gần như không dám nhìn thẳng vào nàng, bởi vì mỗi lần đối mặt với Tiểu Yêu Hậu, ta đều cảm thấy... có chút sợ hãi.

- Sợ hãi?

Vân Triệt nhướng mày.

- Khí tức của Tiểu Yêu Hậu vô cùng đáng sợ.

Tiêu Vân miêu tả:

- Dù đứng cách nàng rất xa, ta vẫn có cảm giác không thở nổi. Ánh mắt của nàng lại càng đáng sợ hơn, ta chưa bao giờ dám nhìn thẳng, dù chỉ bị nàng nhìn một cái, ta cũng sẽ cảm thấy toàn thân lạnh buốt... Vẻ mặt của nàng cũng vậy, dường như từ trước đến nay chưa ai từng thấy nàng cười, cả khuôn mặt cứ như... cứ như hoàn toàn đông cứng lại vậy.

- Nha... đáng sợ đến thế sao?

Vân Triệt trợn to hai mắt.

Tiêu Vân cố gắng nghĩ thêm thông tin về Tiểu Yêu Hậu, tiếp tục nói:

- Tiểu Yêu Hậu luôn mặc trang phục màu xám... không phải màu xám tro, mà là loại màu xám có sắc thái rất ảm đạm. Còn có... còn có... A! Lúc cha nói chuyện với ta về Tiểu Yêu Hậu, từng nói rằng nàng là một người lòng dạ vô cùng độc ác. Trăm năm trước khi Tiểu Yêu Hậu lên ngôi, vì là nữ nhân nên đã vấp phải rất nhiều sự phản đối, mà những người phản đối đó, đã bị nàng giết rất nhiều, trong đó có một phần không nhỏ là do nàng tự tay hạ thủ. Sau này, gần như tất cả mọi người khi thấy nàng đều sợ hãi run rẩy, không dám có thêm bất kỳ sự bất mãn nào.

- ...Quả thật đủ tàn nhẫn.

Vân Triệt hơi sững sờ, trong đầu cũng theo lời miêu tả của Tiêu Vân, phác họa nên hình tượng của Tiểu Yêu Hậu: một người phụ nữ trung niên với ánh mắt sắc như dao, tướng mạo dọa người... có thể là gớm ghiếc, biểu cảm cứng ngắc mà cay nghiệt, trên người tỏa ra khí tức lạnh lẽo thấu xương, mặc một chiếc áo choàng màu xám tro...

Mường tượng xong, Vân Triệt không khỏi rùng mình một cái... Bởi vì hình ảnh này và con ác quỷ âm thi toàn thân phủ đầy tro tàn trong truyền thuyết có độ tương đồng cao đến chín phần

✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!