Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 530: CHƯƠNG 529: SỢ BÓNG SỢ GIÓ MỘT TRẬN

Phản ứng của Vân Khinh Hồng còn kịch liệt hơn cả dự liệu của Vân Triệt. Đối với một người như Vân Khinh Hồng, dù núi Thái Sơn sụp trước mặt cũng không biến sắc, nhưng hai chữ "tình nghĩa" lại còn quan trọng hơn cả tính mạng. Sao hắn có thể chấp nhận được việc người huynh đệ tốt nhất kiếp này lại vì cứu cả nhà mình mà chết, khiến toàn bộ gia đình người ấy phải sụp đổ...

Mộ Vũ Nhu đỡ lấy Vân Khinh Hồng, nàng là người hiểu hắn nhất trên thế gian này, nàng biết rõ chuyện này sẽ giáng một đòn nặng nề đến mức nào. Nàng không khuyên giải, chỉ ở bên cạnh hắn, cùng hắn lặng lẽ rơi lệ.

Vân Triệt khuyên nhủ:

- Cha, Tiêu thúc thúc đã về miền cực lạc từ hai mươi hai năm trước rồi. Hiện tại, có lẽ người đã đầu thai chuyển thế, bắt đầu một cuộc đời mới còn hoàn mỹ hơn, cha không cần phải tự trách. Cha là Gia chủ Vân gia, là trụ cột của cả gia tộc, là phụ thân của con và Vân Tiêu. Trên thế gian này, không có gì có thể đánh gục được cha.

Vân Khinh Hồng liên tiếp nói bốn câu "không có chuyện gì", ánh mắt mất đi tiêu cự, sắc mặt vẫn trắng bệch, nào có nửa điểm dáng vẻ "không có chuyện gì". Vân Tiêu cắn môi, tiến lên nói lớn:

- Cha, người đừng như vậy. Đó không phải lỗi của người, hơn nữa... hơn nữa cha ruột của con là huynh đệ tốt của người, coi như thật sự vì cứu người mà chết, cũng nhất định chết không hối tiếc. Con tin rằng, nếu năm đó người gặp nạn chính là cha ruột con, cha cũng nhất định sẽ có lựa chọn tương tự dù biết trước hậu quả... Vì vậy, cha, người đừng tự trách nữa. Đây là sự lựa chọn của cha ruột con, người sẽ không trách cha, cũng không ai trách cha cả... Cha có sống khỏe mạnh thì mới càng khiến cho cha ruột con trên trời có linh được an lòng...

Tiêu Ưng tuy là cha ruột của Vân Tiêu, nhưng dù sao cũng là người mà Vân Tiêu chưa từng gặp mặt, cũng chưa từng xuất hiện trong ký ức. Thậm chí cho đến hôm nay, hắn mới biết đến sự tồn tại của người này. Vì vậy, đối với cha ruột, ngoài mối liên kết huyết thống ra, hắn không có tình cảm sâu đậm. Nghe tin người đã không còn tại thế, ngoài cơn đau nhói từ sâu trong huyết thống thoáng qua, hắn cũng không quá bi thương, ít nhất không đến mức như Vân Khinh Hồng, như bị sét đánh ngang tai... Mà Vân Khinh Hồng lại có công ơn dưỡng dục hắn hơn hai mươi năm.

Vân Triệt quả thật không ngờ cảm xúc của Vân Tiêu chẳng những không mất kiểm soát mà ngược lại còn an ủi Vân Khinh Hồng. Đối với Vân Khinh Hồng mà nói, lời an ủi của Vân Tiêu hơn ngàn vạn lời của người khác, bởi vì Vân Tiêu là hậu nhân, là huyết mạch của Tiêu Ưng. Lòng cảm kích và tự trách vô tận của hắn đối với Tiêu Ưng có thể báo đáp và ký thác lên người hắn, mà lời an ủi đến từ Vân Tiêu gần như là sự khoan dung của cả Tiêu gia...

Ánh mắt Vân Khinh Hồng dần khôi phục lại sự thanh tỉnh, kinh ngạc nhìn Vân Tiêu, rồi đột nhiên vươn hai tay, nắm lấy vai hắn:

- Tiêu Nhi, con thật sự... không trách ta sao? Là ta, đã khiến con không còn phụ mẫu...

- Không trách.

Vân Tiêu không chút do dự lắc đầu:

- Hơn nữa, tuy con mất đi cha mẹ ruột, nhưng chẳng phải ông trời đã bù đắp cho con một người cha và một người mẹ thương yêu con nhất hay sao... Con đối với cha mẹ chỉ có kính trọng và cảm kích, sao có thể trách hai người được... Cha mẹ ruột của con trên trời có linh, cũng nhất định sẽ không trách hai người. Ngược lại, dùng tính mạng của mình để cứu huynh đệ tốt, đó hẳn cũng là một loại mãn nguyện đi. Giống như... nếu có một ngày, đại ca gặp phải nguy hiểm, mà mạng của con có thể cứu đại ca, con cũng nhất định không oán không hận...

- Vân Tiêu... - Vân Triệt khẽ gọi một tiếng.

- Tốt... Hài tử ngoan!

Vân Khinh Hồng vỗ mạnh lên vai Vân Tiêu, ngẩng đầu lên, bỗng nhiên cất tiếng cười to:

- Ha ha ha ha... Không hổ là con trai của Vân Khinh Hồng ta, không hổ là con trai của Tiêu Ưng! Tiêu huynh đệ, ngươi trên trời có linh, nhìn thấy mình có một đứa con trai như vậy, cũng nhất định sẽ vui sướng cười to đi... Tiêu huynh đệ, con trai của ngươi, chính là con trai của ta! Ngươi cứ việc yên tâm, Vân Khinh Hồng ta chỉ cần còn một hơi thở, chắc chắn sẽ không cho phép bất kỳ ai ức hiếp con trai của chúng ta!

- Tiêu Nhi, cảm ơn con. - Mộ Vũ Nhu nhẹ giọng nói. Nàng biết nếu không có những lời này của Vân Tiêu, Vân Khinh Hồng, người coi tình nghĩa nặng hơn sinh mạng, nhất định khó có thể chấp nhận tất cả trong thời gian ngắn.

- Triệt nhi, Tiêu gia gia đã nuôi nấng con khôn lớn, hiện tại người vẫn khỏe chứ? - Vân Khinh Hồng hỏi.

- Gia gia rất tốt, hiện tại rất khỏe mạnh. - Vân Triệt trong mắt lóe lên vẻ sầu não: - Chỉ là những năm nay, người đã sống rất khổ. Nỗi đau mất con, nỗi bi quan mất vợ... Người còn phải chịu đựng, buông xuống tất cả để nuôi nấng con và tiểu cô lớn lên. Hơn nữa, con từ nhỏ huyền mạch tận phế, không cách nào tu huyền, trở thành trò cười cho cả gia tộc, thậm chí toàn bộ Lưu Vân Thành, cũng khiến gia gia phải chịu hết mọi lời chế nhạo, địa vị ở Tiêu gia càng ngày càng sa sút... Thế nhưng, dù gánh trên lưng tất cả những điều đó, gia gia đối với con, ‘kẻ đầu sỏ’ này, chưa bao giờ có nửa điểm oán hận, mà vẫn thương yêu con như tiểu cô, nhìn con trưởng thành, vì con che gió chắn mưa, dạy con đạo lý làm người, lần lượt an ủi con khi con bị chế giễu, ức hiếp... Người một mặt khổ sở tìm kiếm hung thủ năm đó đã hại chết Tiêu thúc thúc, một mặt lại không biết bao nhiêu lần tìm kiếm danh y kỳ dược để khôi phục huyền mạch cho con...

Có thể nuôi dưỡng được một Tiêu Ưng như vậy, tất nhiên phải là một người phụ thân vĩ đại phi thường, điểm này, Vân Khinh Hồng không hề nghi ngờ. Hắn sâu sắc thổn thức, nói:

- Triệt nhi, đại ân của Tiêu gia, cả nhà chúng ta sẽ khắc cốt ghi tâm cả đời, suốt đời không quên! Tiêu gia gia đã nuôi nấng con khôn lớn... chính là thân gia gia cả đời này của con! Tương lai, bất luận con đạt tới cảnh giới nào, đạt được thành tựu ra sao, những điều này, con tuyệt đối không được quên!

- Vâng! - Vân Triệt nặng nề gật đầu, hắn chuyển hướng sang Vân Tiêu: - Vân Tiêu, tuy cha mẹ ruột của đệ đã không còn, nhưng đệ vẫn còn một người gia gia trên đời. Gia gia rất từ ái, rất vĩ đại. Mấy năm trước, sau khi ta có chút thành tựu, người đã an lòng nhưng cũng muốn tìm đến cái chết, mãi cho đến khi ta nói cho người biết đệ có khả năng vẫn còn sống trên đời này, người mới có lại hy vọng, từ bỏ ý định đó. Nếu một ngày nào đó có cách trở lại Thiên Huyền Đại Lục, ta nhất định sẽ đưa đệ cùng về, gia gia thấy đệ, nhất định sẽ vô cùng cao hứng... Đệ còn có một tiểu cô, tuy tuổi nàng còn nhỏ hơn đệ một tuổi, nhưng là tiểu cô của đệ. Nàng rất xinh đẹp, rất thiện lương, đệ thấy nàng, nhất định sẽ thấy may mắn vì có một người thân như vậy... Còn có, đệ còn có một người được hứa hôn từ trong bụng mẹ... Ừm...

- Hứa hôn từ trong bụng mẹ? - Vân Tiêu trừng mắt.

Vân Triệt nói có chút kích động, buột miệng nói ra chuyện hôn ước "chỉ phúc vi hôn" với Hạ Khuynh Nguyệt vốn thuộc về Vân Tiêu. Vừa nói ra, hắn liền ngớ người, đối mặt với ánh mắt ngây thơ của Vân Tiêu, hắn chỉ đành ngượng ngùng cười, nói:

- Cái kia, cha, nương, có một việc con quên nói cho hai người, lúc con ở Thiên Huyền Đại Lục, đã thành thân rồi.

Hơn nữa còn thành thân hai lần!

- Thật sao? - Vân Khinh Hồng trên mặt lộ ra ý cười.

- Thật sự? - Mộ Vũ Nhu kinh ngạc thốt lên, vẻ mặt vừa kích động lại vừa căng thẳng: - Nói như vậy, ta đã có con dâu rồi sao? Này... Nàng năm nay bao nhiêu tuổi, là cô nương nhà ai? Trông có xinh đẹp không? Tính tình có ngoan ngoãn không? Có tốt với con không?

Mộ Vũ Nhu liên tiếp hỏi nhiều vấn đề, Vân Triệt gãi đầu, có chút lúng túng nói:

- Con thành thân vào năm mười sáu tuổi, hơn nữa... kỳ thực... người con cưới, là do phụ thân của nàng và Tiêu thúc thúc hứa hôn cho Vân Tiêu từ trước khi sinh ra, kết quả... liền... bị con cưới mất.

Nếu không có chuyện năm đó, người thành hôn với Hạ Khuynh Nguyệt hẳn là Vân Tiêu. Vân Triệt lúc đó tuy hoàn toàn không biết chuyện, nhưng dù sao trên thực tế cũng là đã đoạt mất vị hôn thê của Vân Tiêu, hắn mang chút thấp thỏm nói:

- Vân Tiêu, đệ sẽ không trách ta đoạt mất... à, vị hôn thê hứa hôn từ trong bụng mẹ của đệ chứ?

Vân Tiêu sững sờ, cuối cùng cũng hiểu ra, sau đó vội vã xua tay, trên mặt thậm chí còn lộ ra một chút hoảng loạn:

- Không, không, không... Không có, sẽ không đâu! Tuyệt đối sẽ không! Ta đã có Thất muội rồi... Đại ca cưới là được rồi, đại ca cưới là tốt rồi.

Xem dáng vẻ của Vân Tiêu, lại còn có chút vui mừng. Nói xong, hắn còn hạ thấp giọng, ghé vào tai Vân Triệt nói:

- Đại ca, cái này... chuyện ta còn có một người vợ chưa cưới, huynh tuyệt đối đừng nói cho Thất muội biết. Nếu không... nàng chắc chắn sẽ tức giận.

- À! Nhất định không nói. - Vân Triệt vội vàng hứa hẹn, thầm nghĩ đúng là lo hão.

- Mà này... vị hôn thê hứa hôn từ trong bụng mẹ của ta... à không không không, là tẩu tử, tên là gì vậy? Trông có xinh đẹp không?

Vân Tiêu cẩn thận hỏi. Dù Vân Tiêu đối với những nữ nhân khác không có hứng thú, nhưng đối với thứ gọi là "vị hôn thê hứa hôn từ trong bụng mẹ", bất cứ ai cũng sẽ có một loại tò mò không thể kìm nén.

Vân Triệt xoa cằm, nói:

- Tên nàng là Hạ Khuynh Nguyệt, bằng tuổi chúng ta. Trông cũng rất xinh đẹp, chỉ là tính tình có chút lạnh nhạt, theo đuổi lớn nhất chính là huyền lực, ngoài tu luyện ra, đối với những chuyện khác đều không hề hứng thú. Sau khi thành hôn với ta không bao lâu, nàng liền gia nhập sư môn, mấy năm sau đó, ta và nàng cũng chưa gặp lại được mấy lần. Cho tới bây giờ, có lẽ đã quên ta từ lâu rồi.

- Ồ!

Vân Tiêu gật đầu, trong đầu nhất thời phác họa ra hình ảnh một nữ nhân mắt vô hồn, mặt cứng đờ, vẻ mặt lạnh lùng... Vừa nghĩ tới đó, hắn lặng lẽ rụt cổ lại, trong lòng thở phào một hơi... Phù! May mà đại ca đã cưới nàng. Nếu thật sự cưới một nữ nhân như vậy, chẳng phải sẽ buồn chán đến chết sao. Vẫn là Thất muội tốt nhất, giọng nói đáng yêu như vậy, đôi mắt đáng yêu như vậy, tính tình đáng yêu như vậy, ngay cả lúc tức giận cũng đáng yêu như vậy...

Hửm? Trông rất xinh đẹp? Xinh đẹp hơn nữa có xinh đẹp bằng Thất muội được không... Vân Tiêu rất kiên định nghĩ thầm.

- Có thể khiến Tiêu Ưng đồng ý hứa hôn từ trong bụng mẹ, chắc chắn không phải người tầm thường. - Mộ Vũ Nhu con ngươi lại mông lung: - Không ngờ, con trai của ta không ngờ đã thành gia lập thất.

Vân Triệt giật giật môi, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra chuyện mình có tận hai người vợ. Mặt khác, chuyện hắn và một người vợ khác ở bên ngoài còn có một đứa con cũng không thể nói ra, bởi vì sẽ chỉ làm họ thêm lo lắng.

- Triệt nhi, huyền mạch của con là chuyện gì xảy ra? Là ai đã chữa khỏi? - Vân Khinh Hồng trong lòng đã nghi hoặc từ lâu.

Vân Triệt đáp:

- Con có hai vị sư phụ, một vị dạy dỗ con y thuật, một vị khác vào năm con mười sáu tuổi đã vì con tái tạo huyền mạch, chỉ dẫn con tu luyện.

Vân Khinh Hồng sắc mặt kịch biến:

- Con mới hai mươi hai tuổi, y thuật đã vượt qua cả đệ nhất thần y của Huyễn Yêu Giới... Con mười sáu tuổi mới tái tạo huyền mạch, vậy là mới tu huyền được sáu năm. Sáu năm tu luyện, huyền lực Thiên Huyền Cảnh, nhưng lại có thể dễ dàng đánh bại một Phách Hoàng sơ kỳ. Hai vị sư phụ này, nhất định đều là kỳ nhân.

Sư phụ Y Thánh, đích thực là một kỳ nhân có một không hai.

Nhưng Mạt Lỵ...

Đó căn bản chính là một con quái vật không thể nào lý giải nổi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!