Mộ Vũ Nhu ấn Vân Triệt ngồi xuống ghế gỗ, gương mặt tựa lê hoa đẫm mưa, đôi tay vẫn còn khẽ run. Nàng nhìn nhi tử ngay trước mắt, ánh mắt không nỡ rời đi dù chỉ một khắc.
Trong tay nàng vẫn nắm chặt viên Luân Hồi Kính, trên cánh tay Vân Triệt, ấn ký huyền cương vẫn đang khẽ lấp lóe. Gương mặt hắn giống Vân Khinh Hồng thời trẻ đến bảy phần, huyết mạch tương liên rung động rõ rệt... Đây là nhi tử của nàng... là nhi tử ruột thịt của nàng.
- Triệt nhi... Con của ta...
Mộ Vũ Nhu khẽ nỉ non, giọng lại một lần nữa nghẹn ngào:
- Ta thật sự... không phải đang nằm mơ chứ...
Bọn họ đã ở chung hơn hai tháng, Vân Triệt vẫn thường gọi nàng là "nương", nhưng cảm xúc của nàng lúc này khi đối diện với Vân Triệt lại hoàn toàn khác biệt. Vân Triệt mấp máy môi, nhẹ giọng nói:
- Nương, xin lỗi... Lần đầu tiên gặp người, con đã biết hai người là cha nương ruột của mình, thế nhưng... mãi đến hôm nay con mới chính thức thừa nhận.
Mộ Vũ Nhu chậm rãi lắc đầu, chuyện đó đối với nàng không còn quan trọng. Vào giờ phút này, vạn vật thế gian đối với nàng cũng chẳng còn quan trọng nữa. Nàng cảm thấy tất cả niềm vui và hạnh phúc trong đời này cộng lại cũng không sánh bằng khoảnh khắc hiện tại, nàng khẽ nói:
- Phu quân, chàng xem con của chúng ta kìa, lớn lên thật tuấn tú, còn đẹp hơn cả chàng lúc trẻ, không biết đã hấp dẫn biết bao nhiêu thiếu nữ. Nó còn ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lương thiện như vậy... Hơn hai mươi năm qua, chúng ta chẳng những không làm tròn trách nhiệm dù chỉ một ngày, mà còn để nó vừa sinh ra đã phải chịu đủ mọi khổ cực. Vậy mà con của chúng ta không hề oán trách... không một lời oán trách...
- Hơn nữa, khí phách và trí tuệ của nó còn hơn cả ta năm đó, y thuật lại càng thiên hạ vô song. Nó mới về hai tháng đã đưa chúng ta thoát khỏi vực sâu, khiến đại ca phải tranh lấy để kết nghĩa huynh đệ, khiến kế hoạch trăm phương ngàn kế của Hoài Vương bị hủy trong một ngày, khiến Vân gia chúng ta thắp lại hy vọng... Đây chính là nhi tử của chúng ta.
Vân Khinh Hồng ngẩng đầu nói, trong thanh âm chứa đựng vô vàn kích động và kiêu hãnh.
- Con của chúng ta...
Mộ Vũ Nhu một tay vuốt ve gò má Vân Triệt, một tay che môi. Sau cơn khóc lớn, nàng muốn trở nên mạnh mẽ, không muốn nhi tử vừa trở về đã chỉ thấy nước mắt của mình, nhưng dù cố gắng bao nhiêu, nàng cũng không thể ngăn được dòng lệ, nỉ non như trong mộng:
- Ta từng nghĩ rằng đời này sẽ... sẽ không bao giờ được gặp lại con nữa... Trời xanh có mắt...
Vân Triệt đưa tay, nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho mẫu thân:
- Nương, đừng khóc nữa. Gia đình chúng ta đã đoàn tụ, hai người cũng đã hồi phục như xưa, mọi khổ đau đều đã qua rồi.
- Ừ... Nương không khóc... không khóc nữa... Nương chỉ là... quá vui mừng mà thôi...
Mộ Vũ Nhu gật đầu, đưa tay cố gắng lau đi vệt nước mắt. Nhưng nước mắt nàng tuôn ra quá nhiều, lau mãi vẫn ướt đẫm cả khuôn mặt.
- Triệt nhi,
Vân Khinh Hồng chậm rãi hít một hơi sâu:
- Những năm qua, con đã sống thế nào? Làm sao con từ Thiên Huyền Đại Lục xa xôi tìm được đến nơi này?
Câu hỏi của Vân Khinh Hồng cũng là nỗi lòng của Mộ Vũ Nhu, nàng vội nắm lấy tay Vân Triệt, khẩn thiết hỏi:
- Đúng vậy... Triệt nhi, những năm qua con sống có tốt không? Có phải chịu nhiều khổ cực lắm không?
Lúc này, trái tim Mộ Vũ Nhu hoàn toàn đặt trên người con trai nên không suy nghĩ nhiều. Nhưng Vân Khinh Hồng biết, với tâm tính không tương xứng với tuổi tác của hắn, những gì hắn phải chịu đựng đâu chỉ là "rất nhiều khổ cực", mà là những nỗi đau người thường khó lòng tưởng tượng, có như vậy mới tôi luyện nên tâm tính, lòng can đảm và năng lực hơn xa người thường.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Chuyện những năm qua, con nhất định sẽ kể tỉ mỉ cho hai người nghe. Nhưng trước lúc đó...
Hắn đưa tay kéo Vân Tiêu lại, nói:
- Cha, nương, đến bây giờ, cũng là lúc nên nói cho hai người biết thân thế của đệ đệ rồi. Vân Tiêu hiện tại đã không còn là một đứa trẻ, mà đã là một nam nhân đội trời đạp đất, đệ ấy cũng có quyền được biết thân thế thật sự của mình.
Vân Tiêu thoáng sững sờ, rồi ánh mắt trở nên trong suốt và kiên định, hắn gật đầu dứt khoát:
- Cha, nương, xin hãy cho con biết thân thế của mình. Con muốn biết mình đến từ đâu, cha mẹ ruột của con là ai. Xin cha nương yên tâm, tuy con không phải con ruột của hai người, nhưng công ơn dưỡng dục và tình thương yêu bao năm qua là thật. Tương lai, bất luận con có nhận tổ quy tông, tìm lại được phụ mẫu ruột thịt, hai người vẫn mãi là cha nương của con, cả đời này đều như vậy.
Lúc trước, Vân Tiêu còn hoang mang, bối rối và hụt hẫng, nhưng khi nói ra những lời này, hắn phát hiện tất cả nỗi thấp thỏm trong lòng lập tức tan biến, thay vào đó là niềm vui mừng chân thành khi thấy gia đình họ được đoàn tụ.
Dù không phải phụ mẫu ruột thịt, nhưng những năm qua, họ đã chăm sóc mình vô cùng chu đáo, chỉ riêng công ơn nuôi dưỡng này đã cả đời khó báo đáp. Đại ca đã cứu mạng mình, bao lần giúp đỡ và chỉ dẫn, thậm chí còn vì suy nghĩ cho cảm nhận của mình mà trì hoãn việc gia đình đoàn tụ suốt hai tháng ròng...
Tuy không cùng huyết thống, nhưng tình cảm họ dành cho mình đều xuất phát từ tận đáy lòng, mình còn có gì để mất mát chứ? Cha nương mình kính trọng nhất đã tìm lại được nhi tử sau bao năm xa cách, mình nên mừng cho họ. Đại ca mình kính trọng nhất đã đoàn tụ với cha mẹ, mình đương nhiên nên mừng cho đại ca...
Giờ khắc này, hắn cảm nhận rõ ràng bản thân đã trưởng thành hơn, giống như sự thăng hoa về mặt tâm hồn mà Vân Triệt từng miêu tả.
Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu nhìn nhau, mỉm cười mãn nguyện. Vân Khinh Hồng gật đầu:
- Được! Hài tử ngoan. Tiêu Nhi, cha ruột của con và ta vốn là huynh đệ kết nghĩa, càng là tri kỷ duy nhất trong đời ta. Ta và cha con đã kết nghĩa kim lan, hai nhà chúng ta vốn dĩ đã là một nhà.
- A... - Vân Tiêu há hốc miệng:
- Cha và cha ruột của con... đã sớm quen biết nhau?
- Đúng vậy.
Vân Khinh Hồng gật đầu, rồi kéo tay Vân Tiêu:
- Tiêu Nhi, con ngồi xuống đi. Hôm nay, ta và nương con sẽ kể tỉ mỉ cho con nghe về thân thế của mình.
Trong căn phòng không quá rộng rãi, bốn người ngồi đối diện nhau. Bất luận là Vân Khinh Hồng, Mộ Vũ Nhu hay Vân Triệt, cảm giác về một "gia đình" chưa bao giờ trọn vẹn như lúc này. Vân Khinh Hồng mang theo nỗi hoài niệm và lòng cảm kích sâu sắc, kể lại cho Vân Tiêu nghe về ba năm họ ở Thiên Huyền Đại Lục, đặc biệt là cuộc gặp gỡ, quen biết, tâm đầu ý hợp rồi kết nghĩa kim lan giữa ông và Tiêu Ưng... Mãi cho đến khi Tiêu Ưng vì vợ chồng họ mà thiết kế con đường trốn thoát, rồi lặng lẽ đem con trai mình ra trao đổi...
Vân Tiêu im lặng lắng nghe, sau khi Vân Khinh Hồng kể xong tất cả, hắn ngây người một lúc lâu, rồi thất thần lẩm bẩm:
- Hóa ra... quê hương của con... thật sự ở Thiên Huyền Đại Lục...
- Thiên Huyền Đại Lục không hiểm ác như Huyễn Yêu Giới, chỉ là một nhóm người mà thôi. So với Huyễn Yêu Giới, điểm khác biệt lớn nhất của Thiên Huyền Đại Lục về cơ bản là sự phân bố chủng tộc. Nơi đó chủ yếu là con người và huyền thú, rất hiếm khi xuất hiện yêu tộc.
Vân Triệt nói.
Ở Huyễn Yêu Giới, Thiên Huyền Đại Lục bị xem là nơi yêu ma hóa, hắn không muốn Vân Tiêu vì thế mà nảy sinh thành kiến không đáng có.
- Vâng...
Vân Tiêu chậm rãi gật đầu, vẻ mặt vẫn còn đôi chút mông lung. Hắn cần thời gian để tiếp thu và tiêu hóa tất cả những điều này:
- Tiêu... Hóa ra con họ Tiêu... Chẳng trách... cha nương lại đặt tên cho con là Vân Tiêu...
- Ha ha, bởi vì chúng ta vẫn luôn mong có một ngày, có thể để con trở về Thiên Huyền Đại Lục nhận tổ quy tông.
Vân Khinh Hồng mỉm cười nói.
- Đại ca, phụ mẫu ruột của con... bây giờ họ vẫn khỏe chứ? Có phải vẫn đang ở nơi gọi là... Lưu Vân Thành không?
Vân Tiêu hỏi với ánh mắt mông lung.
Dù Vân Triệt đã sớm biết đây là câu hỏi chắc chắn sẽ được đặt ra và đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi Vân Tiêu hỏi đến, vẻ mặt hắn vẫn cứng lại trong giây lát, hồi lâu không nói nên lời.
Biểu hiện của Vân Triệt khiến sắc mặt Vân Khinh Hồng khẽ biến, lại nghĩ đến những năm qua Vân Triệt chắc chắn đã chịu không ít khổ cực, lòng ông càng thêm thắt lại. Ông nắm lấy vai Vân Triệt, nhìn thẳng vào mắt hắn:
- Tiêu Ưng bây giờ thế nào rồi? Ở Lưu Vân Thành, Tiêu gia cũng là một gia tộc có tiếng, hắn chắc chắn... sống rất tiêu dao tự tại chứ?
Vân Triệt nặng nề thở ra một hơi, hắn không trả lời thẳng Vân Khinh Hồng mà nhìn sang Vân Tiêu, nghiêm nghị nói:
- Vân Tiêu, hãy nhớ những lời ta đã nói trước đây. Một nam nhân chân chính phải biết thản nhiên đối mặt với mọi sự trêu đùa của số phận. Chuyện trên đời này, bất kể vui buồn, một khi đã xảy ra thì chỉ có thể chấp nhận và đối mặt... Cách chấp nhận và đối mặt thế nào chính là thử thách đối với một người.
Vân Tiêu nhìn Vân Triệt, hai tay bất giác siết chặt lại. Một lúc lâu sau, ánh mắt hắn mới trở nên kiên nghị:
- Đại ca, huynh cứ nói đi... Bất luận kết quả thế nào, đệ cũng sẽ thản nhiên chấp nhận.
Vân Triệt gật đầu, rồi nhắm mắt lại, chậm rãi nói:
- Tiêu thúc thúc... hai mươi hai năm trước, đã qua đời rồi.
Vân Khinh Hồng "vụt" một tiếng đứng bật dậy, gương mặt trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy. Trên đời này, không có nhiều chuyện có thể khiến ông phản ứng kịch liệt đến thế... Nhưng Tiêu Ưng là huynh đệ kết nghĩa duy nhất, là tri kỷ chân chính duy nhất trong đời ông, càng có ơn nặng như núi với ông. Năm đó nếu không có hắn, vợ chồng ông không thể nào sống sót trở về Huyễn Yêu Giới.
Ông không bao giờ ngờ rằng, người đó vậy mà đã... qua đời... Hai mươi hai năm trước... đã qua đời rồi...
Mà thời điểm đó... lẽ nào... lẽ nào...
- Hắn... hắn... hắn chết thế nào? Chết như thế nào?
Giọng Vân Khinh Hồng run rẩy hỏi.
Vân Triệt không do dự che giấu, nói thẳng:
- Hai mươi hai năm trước, không lâu sau khi cha nương rời khỏi Lưu Vân Thành, những kẻ truy sát hai người không biết từ đâu biết được hai người từng tiếp xúc với Tiêu thúc thúc, liền tìm đến ông ấy, ép hỏi tung tích của hai người. Tiêu thúc thúc thà chết không nói, liền... liền...
Cơ thể Vân Khinh Hồng đột nhiên lảo đảo.
- Tiêu thúc thúc mất rồi, thê tử của người cũng nhanh chóng tuẫn tình theo. Tổ mẫu vì quá đau thương mà sinh bệnh, sau khi sinh ra tiểu cô nhỏ hơn con một tuổi cũng qua đời. Con thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy dáng vẻ của họ... Là gia gia một mình nuôi nấng con và tiểu cô khôn lớn...
- ...
Đôi môi Vân Khinh Hồng run rẩy, hai mắt trợn trừng, toàn thân đột nhiên kịch liệt run lên, một ngụm máu tươi phun ra, cả người ngã ngửa về phía sau.
- A... Phu quân!
- Cha!!
Mộ Vũ Nhu và Vân Triệt cùng kinh hãi thốt lên, vội vàng lao tới đỡ lấy Vân Khinh Hồng. Khóe miệng Vân Khinh Hồng mấp máy, máu tươi đỏ thẫm trông đến kinh người. Ông hai mắt vô thần nhìn lên trời, hai hàng lệ tuôn rơi:
- Là ta... là ta đã hại chết Tiêu huynh đệ... Là ta đã hại cả nhà họ... Là ta... chính ta... đã hại họ...
- Tiêu huynh đệ đối với ta ơn nặng như núi... vậy mà ta lại hại hắn... nhà tan cửa nát...