Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 537: CHƯƠNG 536: HOÀI QUẬN VƯƠNG

Hôm nay, Vân gia có đúng 100 người đến tham dự Yêu Hậu Đại Điển, trong đó đệ tử trẻ tuổi chiếm gần một nửa. Ba mươi sáu trưởng lão thì có hai mươi chín người đi theo, ba vị Thái Thượng Trưởng Lão cũng có mặt đầy đủ.

- Ba vị Thái Thượng Trưởng Lão không một ai ở lại tọa trấn, tất cả đều đi theo. Xem ra lần này, phụ thân đã quyết dốc toàn bộ lực lượng.

Tiêu Vân đến gần Vân Triệt, nhỏ giọng nói.

Vân Triệt gật đầu:

- Có lẽ các gia tộc thủ hộ khác cũng mang theo cường giả đi theo. Mà này, mỗi gia tộc chỉ được phép mang theo 100 người thôi sao?

- Ừm! Lần Yêu Hậu Đại Điển này, các thế lực đỉnh cấp hoặc cường giả ở các đại khu vực trong Huyễn Yêu giới đều sẽ nhận lời mời mà đến, nhưng số người mang theo đều bị hạn định ở mức ba người trở xuống, một ít thế lực hàng đầu cũng không thể vượt quá mười người. Chỉ có mười hai gia tộc thủ hộ chúng ta và các đại vương phủ mới có thể mang theo nhiều người như vậy.

Tiêu Vân giải thích, đối với lần Yêu Hậu Đại Điển mà cả thế gian đều chú ý này, hắn tự nhiên có hiểu biết.

Dù sao mười hai gia tộc thủ hộ cũng là thế lực đứng đầu Huyễn Yêu giới, địa vị tương đương với Tứ Đại Thánh Địa của Thiên Huyền đại lục, lại vì thủ hộ Yêu Hoàng tộc mà tồn tại, nên có ưu đãi đặc thù.

- Trong đại điển, sẽ có bao nhiêu người trình diện?

Vân Triệt lại hỏi.

- Cái này, ta cũng không biết.

Tiêu Vân vỗ vỗ trán nói:

- Ta cũng là lần đầu tiên tham gia Yêu Hậu Đại Điển.

- Sẽ có khoảng 10 vạn người.

Vân Khinh Hồng đi phía trước bọn họ lên tiếng:

- Mười vạn người này không một ai không có thân phận bất phàm. Người mà các đại thành chủ, lãnh chúa, vương công quý tộc, tông môn chi chủ, huyền phủ chi chủ, chủng tộc chi vương mang đến cũng đều là thiếu chủ hoặc thiên tài số một của họ. Huyễn Yêu giới lấy Yêu Hoàng thành làm đầu, luận về thực lực, bọn họ khó có thể so sánh với mười hai gia tộc, nhưng không thể hoàn toàn coi thường.

- Mười vạn người…

Quy mô này gần giống như dự đoán của Vân Triệt. Chỉ có điều, đây là đại sự lớn nhất sau khi Tiểu Yêu Hậu tại vị nên nó tập hợp gần hết cao thủ trong Huyễn Yêu giới. Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi hỏi:

- Hiện tại Huyễn Yêu vương tộc có bao nhiêu vương phủ? Thực lực ra sao?

- Có 103 vương phủ, trong đó Hoài Vương phủ có thực lực cường thịnh nhất.

Vân Khinh Hồng híp mắt nói:

- Những Vương tộc này đều mang huyết thống Yêu Hoàng nên tốc độ tu luyện vượt xa người thường. Hơn nữa, họ còn được hưởng tài nguyên phong phú và kỳ ngộ trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc, khiến thực lực tăng tiến vượt bậc. Vì vậy, trong Vương tộc toàn là cường giả, không một ai là kẻ tầm thường. Đặc biệt là đứa con trai thứ bảy của Huyễn Yêu Vương, danh chấn thiên hạ.

- Tỉ lệ cường giả trong mỗi vương phủ đều cực kỳ kinh người, nhưng quy mô lại kém xa mười hai gia tộc thủ hộ. Những năm gần đây, Hoài Vương âm thầm lôi kéo các vương khác, sức mạnh của các đại vương phủ đều nghiêng về phía Hoài Vương phủ. Hơn nữa, hắn còn dùng tài lực chiêu mộ cường giả các tộc, thực lực Hoài Vương phủ đã sâu không lường được. Hiện tại, ngay cả trong các gia tộc thủ hộ cũng có lượng lớn nghiêng về phía Hoài Vương phủ, đặc biệt là Hách Liên bộ tộc, đã tỏ rõ thái độ hoàn toàn ngả về Hoài Vương phủ... Nếu hôm nay Hoài Vương gây khó dễ, cục diện sẽ cực kỳ bất lợi với Tiểu Yêu Hậu. Có điều, Tiểu Yêu Hậu tuy là nữ tử nhưng cũng không phải hạng người dễ dàng bị kiềm chế, hôm nay Yêu Hậu Đại Điển sẽ phát sinh chuyện gì... không thể nào đoán trước!

Trung tâm Yêu Hoàng thành chính là vị trí của Yêu Hoàng Cung. Còn chưa bước vào phạm vi Yêu Hoàng Cung, một tòa cung điện khổng lồ cao vút tới tận mây đã hiện ra trước mắt. Cung điện này to lớn gần bằng cả Vân gia. Đây chính là nơi cử hành Yêu Hậu Đại Điển —— Yêu Hoàng Đại Điện. Phía trên cung điện có một con chim ba chân đang đứng, ngẩng đầu nhìn trời, tiếp nhận sự ngưỡng mộ và lễ bái của toàn Yêu Hoàng thành.

Thấy Vân Triệt nhìn thẳng vào con chim lớn trên bầu trời, Tiêu Vân giải thích:

- Kia chính là thần thú Kim Ô, huyết thống Yêu Hoàng chính là chỉ huyết thống Kim Ô. Ở Huyễn Yêu giới, thần thú Kim Ô tượng trưng cho tầng thứ cao nhất.

Thời gian còn sớm, đoàn người Vân gia đi không nhanh, lúc họ sắp bước vào Yêu Hoàng Cung thì ở một hướng khác, có mười mấy đội ngũ cũng đang tiến về phía này. Thủ vệ trước cung thấy họ đều cung kính đón tiếp.

Dẫn đầu đám người này là một người đàn ông mặc y phục hào hoa phú quý, thần sắc toát ra khí thế của kẻ bề trên. Ẩn trong ánh mắt bình thản là vẻ ngạo nghễ không hề che giấu, dường như vạn vật thế gian đều không đáng để hắn liếc nhìn. Thấy đội ngũ Vân gia, hắn híp mắt lại, nhếch miệng cười nhạt, vui vẻ nói:

- Ồ? Vân đại ca! Là huynh sao?

Vân Khinh Hồng dừng bước, xoay người nhìn hắn, thản nhiên nói:

- Hoài Quận Vương, đã lâu không gặp.

Hoài Quận Vương?

Ba chữ này khiến Vân Triệt nhanh chóng liếc mắt, nhìn về phía người nói chuyện.

Cả Yêu Hoàng thành đều biết dã tâm của Hoài Vương phủ, thủ đoạn của hắn càng tầng tầng lớp lớp, thậm chí có thể nói là trắng trợn không kiêng dè, dường như không sợ bị Tiểu Yêu Hậu biết. Vân Triệt vốn tưởng rằng Hoài Quận Vương sẽ là kẻ ngạo mạn vô độ, nhưng người được Vân Khinh Hồng gọi là Hoài Quận Vương này lại mỉm cười, một bộ dáng thư sinh hiền lành nho nhã, khiến người ta không cách nào liên hệ hắn với một kẻ có dã tâm cướp ngôi Yêu Hoàng... ngoại trừ cặp mắt thâm thúy như mắt chim ưng kia.

- Ha ha ha ha!

Hoài Quận Vương cười lớn đi tới:

- Vân đại ca, đã lâu không gặp. Hai tháng trước chợt nghe tin thân thể huynh cùng tẩu tẩu khỏi hẳn như kỳ tích, bản vương vô cùng vui sướng, nhưng vì chuẩn bị cho đại điển hôm nay mà không thể rút thời gian tự mình đến thăm, thực sự là rất áy náy, mong Vân đại ca đừng trách.

Hai tháng trước, Vân Khinh Hồng không chỉ mắng con trai hắn là Huy Dạ, còn tự ra tay đánh Nham Long Tôn Giả thành trọng thương... Hôm nay Nham Long Tôn Giả cũng không đi theo hắn, phỏng chừng không có nửa năm thì đừng nghĩ khỏi hẳn. Đồng thời, việc Hoài Vương để người của Hách Liên gia tộc đi ám sát Tiêu Vân cũng bị bại lộ. Nhưng khi Hoài Quận Vương thấy Vân Khinh Hồng thì không hề nhắc tới những việc này một lời, giống như chúng chưa từng xảy ra, đối với Vân Khinh Hồng càng xưng hô "đại ca", thân thiết như huynh đệ sinh tử nhiều năm không gặp.

"Đúng là một con rắn độc..." Vân Triệt thầm cười lạnh.

- Hoài Quận Vương hữu tâm, Vân gia ta nào dám trách móc.

Vân Khinh Hồng không mặn không nhạt nói.

- Ai!

Hoài Quận Vương hơi vung tay, bất mãn nói:

- Vân đại ca xưng hô Hoài Quận Vương cũng quá xa lạ rồi, huynh cứ như lúc trước, gọi một tiếng Hoài lão đệ là được. Đệ thực sự hoài niệm thời huynh đệ chúng ta nâng cốc hàn huyên năm đó, hay là... sau lần đại điển này, Vân đại ca đến tệ phủ làm khách, huynh đệ chúng ta hảo hảo uống một phen, được không?

- Hảo ý của Hoài Quận Vương ta xin ghi nhớ, nhưng rượu thì không cần uống.

Vân Khinh Hồng cười nhạt nói:

- Người vẫn là người năm đó, nhưng tâm đã không còn là tâm của năm đó. Rượu tự nhiên cũng đổi vị, trở nên khó nuốt, chi bằng không uống thì hơn.

Vân Khinh Hồng trào phúng nhưng Hoài Quận Vương không có chút tức giận nào:

- Chẳng lẽ Vân đại ca giận bản vương? Ai, cũng khó trách, con thỏ con của bản vương thực không khiến người ta bớt lo... Dạ nhi, còn không qua đây!

Huy Dạ từ phía sau đi ra, đứng bên cạnh Hoài Quận Vương, ánh mắt âm hàn lướt qua Vân Triệt. Hoài Quận Vương nói:

- Nghe nói ngày ấy đứa con vô dụng của bản vương đã bất kính với Vân đại ca, ai, thực sự là làm mất hết thể diện của Hoài Vương phủ ta. Dạ nhi, còn không mau chóng bồi tội với Vân bá bá đi!

Huy Dạ cắn răng, cúi đầu nói:

- Vân bá bá, ngày ấy Huy Dạ không hiểu chuyện, mong bá bá bao dung.

Vân Khinh Hồng lặng yên, sau đó thản nhiên nói:

- Nếu ngươi đã biết sai, ta cũng không chấp nhặt với tiểu bối. Hoài Quận Vương, ngày ấy ta mắng công tử một trận, để hắn mất hết thể diện trước mặt mọi người, ngài sẽ không để tâm chứ?

- Vân đại ca nói đâu xa vậy!

Hoài Quận Vương cực kỳ phóng khoáng khoát tay:

- Đứa con vô dụng của ta cả ngày tùy ý làm bậy, không coi bề trên ra gì, sinh sự khắp nơi. Vân đại ca là tiền bối, giáo huấn nó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, bản vương cảm kích còn không kịp, sao dám để ý. Lần sau thằng nhóc này còn dám bất kính với huynh, không cần lãng phí miệng lưỡi quở trách, cứ trực tiếp đánh gần chết rồi ném ra ngoài là được.

- Đại ca, nhìn người phía sau Huy Dạ kìa.

Tiêu Vân tiến lại chỗ Vân Triệt nhẹ giọng nói.

Vân Triệt liếc mắt, nhìn về phía sau Huy Dạ. Nơi đó có một thanh niên vóc người cao to cường tráng. Gương mặt Huy Dạ trắng trẻo nho nhã, còn thanh niên này lại có một gương mặt dữ tợn, sắc bén như mỏ ưng. Toàn thân hắn là những khối cơ bắp cuồn cuộn, chỉ cần nhìn thôi cũng cảm nhận được sức mạnh kinh người ẩn chứa bên trong.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Vân Triệt và Tiêu Vân, ánh mắt chàng thanh niên kia bỗng nhiên phóng tới, nhìn chăm chú vào hai người một lúc rồi lại thu về. Hắn phát ra một tiếng hừ lạnh từ trong mũi, âm thanh đủ để mọi người đều nghe rõ, ánh mắt càng lộ vẻ khinh bỉ xem thường... giống như Vân Triệt và Tiêu Vân ngay cả tư cách để hắn nhìn cũng không có.

- Người này chính là trưởng tử của Hoài Quận Vương —— Huy Nhiễm! Hắn là người đứng đầu thế hệ trẻ trong Huyễn Yêu Thất Tử! Tất cả những người dưới ba mươi lăm tuổi trong mười hai gia tộc thủ hộ hoặc Huyễn Yêu vương tộc, đều không một ai là đối thủ của hắn! Hơn nữa tính tình hắn rất tàn bạo, người giao thủ với hắn, nhẹ thì trọng thương, nặng thì chết thảm.

Tiêu Vân thấp giọng nói, từ trong giọng nói của hắn, Vân Triệt nghe ra sự kiêng kỵ sâu sắc.

Vân Triệt khẽ gật đầu, không nhìn hắn nữa. Lúc này, hắn phát hiện ánh mắt Hoài Quận Vương bỗng nhiên rơi vào trên người mình.

- Chẳng lẽ vị này chính là nghĩa tử mà Vân đại ca đã nhận? Nếu như bản vương nhớ không lầm, tên của hắn hẳn là... Vân Triệt?

Hoài Quận Vương cười ha ha nói, ánh mắt quét từ đỉnh đầu đến chân Vân Triệt, sau đó chậm rãi gật đầu:

- Quả nhiên khí độ bất phàm, thảo nào được Vân đại ca nhận làm nghĩa tử. Trông qua còn có phần hơn cả con trai ruột.

Tiêu Vân bước lên trước, mặt không biến sắc nói:

- Đại ca lợi hại hơn ta nhiều lắm, có thêm một đại ca như vậy làm gương, ta cũng tự tin trưởng thành nhanh hơn, chí ít sẽ không để cho cha mẹ mất mặt.

Vân Khinh Hồng khẽ gật đầu, ánh mắt tràn ngập khen ngợi.

- Được, ha ha ha ha!

Hoài Quận Vương cười ha ha, sau đó hướng về phía Vân Khinh Hồng chắp tay:

- Suýt nữa quên chúc mừng Vân đại ca có nghĩa tử. Có điều nghĩa tử của Vân đại ca thần bí vô cùng, những ngày qua bản vương định điều tra một chút nhưng cho dù dùng tai mắt của bản vương cũng không thể tra ra mảy may, thật khiến bản vương hiếu kỳ.

Hoài Quận Vương tự mình nói ra việc điều tra Vân Triệt, nhưng mặt vẫn không biến sắc, không hề che giấu. Nói xong, cánh tay hắn lại thả xuống, nói:

- Đại điển sắp bắt đầu rồi, bản vương xin đi trước một bước. Việc đến tệ phủ của bản vương, mong Vân đại ca không nên từ chối.

- Chúng ta đi thôi.

Hoài Quận Vương hướng về phía Vân Khinh Hồng lộ ra ý cười sâu xa, sau đó sải bước đi về phía cửa lớn của Yêu Hoàng Cung. Thời điểm một chân bước vào cửa cung, hắn bỗng nhiên lại ngừng lại, quay lưng về phía Vân Khinh Hồng, cảm thán một tiếng:

- Trừ Vân Khinh Hồng huynh ra, trong mười hai gia tộc, vẫn không có ai để bản vương cam nguyện xưng là đại ca. Nếu nói người bản vương không muốn là địch nhất cũng chỉ có Vân Khinh Hồng huynh. Hôm nay, bản vương vẫn gọi huynh một tiếng Vân đại ca. Sau ngày hôm nay, huynh nguyện ý đứng ngang hàng cùng bản vương, xưng hô huynh đệ, hay là... Ha ha, tất cả kết quả, đều do đại ca quyết định.

Lời nói này của Hoài Quận Vương khiến người của Vân gia cùng Hoài Vương phủ đều sững sờ. Hai chân bọn thủ vệ canh giữ trước cửa cung run lên, liều mạng cúi đầu, làm ra vẻ cái gì cũng không nghe thấy.

Hoài Quận Vương cười nhạt một tiếng, bước vào trong cung, Huy Dạ cùng Huy Nhiễm theo sát phía sau.

- Phụ vương, vì sao lại khách khí với Vân Khinh Hồng như thế? Thậm chí còn hứa hẹn đứng ngang hàng sau khi chuyện thành công? Hắn có tư cách gì?

Huy Dạ cực kỳ không hiểu nói.

- Ha ha.

Hoài Quận Vương cười nhạt, khá cảm khái nói:

- Con chỉ biết Vân Khinh Hồng là một kẻ tàn phế, nhưng Vân Khinh Hồng của trước khi con ra đời mới thật sự là Vân Khinh Hồng. Nếu như con sinh ra sớm mười mấy năm, thì sẽ không hỏi vấn đề này. Năm đó Tiên Hoàng còn cho phép Vân Thương Hải đứng ngang hàng cùng mình, từ nhỏ Tiểu Yêu Hoàng càng lấy Vân Khinh Hồng làm gương, gọi hắn là đại ca. Ngay cả phụ vương là ta, cũng bị gia gia con yêu cầu lấy Vân Khinh Hồng làm mục tiêu!

- A…

Huy Dạ ngẩn người tại chỗ, nửa ngày nói không ra lời.

- Hừ!

Huy Nhiễm xem thường hừ một tiếng:

- Phụ vương nói quá lời rồi. Hắn lợi hại đến đâu, với tuổi tác của hắn, đến chết cũng chỉ là một Đế Quân trung kỳ. Vân gia có thêm một Đế Quân trung kỳ thì có thể tăng thêm bao nhiêu uy hiếp? Phụ vương cần gì dùng việc 'đứng ngang hàng' để lôi kéo!

Hoài Quận Vương trầm mặc, nói:

- Có lẽ là vì hình ảnh của hắn trong lòng bản vương quá sâu đậm. Bản vương đã chuẩn bị mọi thứ, trong lòng vốn vô cùng chắc chắn, nhưng cứ nghĩ đến việc hắn đã khôi phục, lại dấy lên một sự bất an không tên... Cảm giác này khiến bản vương cực kỳ khó chịu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!