Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 538: CHƯƠNG 537: CẬU NGƯƠI MUỘI CẬU!

Sau khi tiến vào Cung Yêu Hoàng, Vân Triệt đi theo Vân Khinh Hồng, thẳng đến đại điện Yêu Hoàng.

Ngói lưu ly, cột dát vàng, khí thế rộng lớn đến cực điểm... Vân Triệt vừa bước vào đại điện Yêu Hoàng cũng nhất thời nảy sinh cảm giác chấn động sâu sắc. Hắn có cảm giác mình không phải tiến vào một cung điện khổng lồ, mà là tiến vào một thế giới khác. Cho dù là Phượng Hoàng thành của Đế quốc Thần Hoàng cũng phải ảm đạm hơn so với nơi này.

"Bộ tộc Vân thị đến!"

Chỗ ngồi trên đại điện Yêu Hoàng gần như đã kín người. Những vương giả đến từ bốn phương tám hướng kia có thể ngạo thị tất cả khi ở trên địa bàn của mình, nhưng ở Yêu Hoàng thành lại phải cẩn thận từng li từng tí, ngay cả nói chuyện lớn tiếng cũng không dám. Bọn họ đều đến sớm mấy ngày, hôm nay trời còn chưa sáng đã trình diện trước mấy canh giờ. Kẻ có can đảm tới giờ mới đến cũng chỉ có Tiểu Yêu Hậu.

Theo tiếng hô to của hộ vệ trước điện, âm thanh trong đại điện Yêu Hoàng lập tức nhỏ đi rất nhiều, vô số ánh mắt đồng loạt bắn về phía cửa chính đại điện.

Trong quá khứ, bộ tộc Vân thị luôn là gia tộc đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ, cho dù sa sút đến địa vị hôm nay cũng vẫn được thiên hạ ngước nhìn. Hơn nữa, việc Vân Khinh Hồng tàn phế hơn hai mươi năm bỗng nhiên khỏi hẳn càng khiến tất cả mọi người đều đổ dồn sự chú ý về phía Vân gia.

Sự xuất hiện của bộ tộc Vân thị đã trở thành tiêu điểm của toàn trường, đủ loại vẻ mặt, đủ loại ánh mắt hiện lên trên mặt mọi người, thậm chí có không ít người lộ ra vẻ xem kịch vui... bởi vì chỗ ngồi của Vân gia khác rất nhiều so với dĩ vãng.

Loại đại điển này, cứ trăm năm sẽ diễn ra một lần. Mười hai gia tộc thủ hộ có địa vị siêu nhiên, tự nhiên được sắp xếp ở những chỗ ngồi danh giá nhất. Trong dĩ vãng, Vân gia là người đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ, lại có thực lực mạnh nhất, được các đời Yêu Hoàng coi trọng nhất, nên chỗ ngồi trong mười hai gia tộc đều là hàng đầu và chưa từng có ngoại lệ, kể cả đại điển kế vị của Tiểu Yêu Hoàng và đại điển kế vị của Tiểu Yêu Hậu cũng đều như vậy.

Ròng rã vạn năm, chiếc ghế đó đều thuộc về Vân gia, cũng là một trong những vinh quang vạn năm của Vân gia cho tới hôm nay!

Nhưng ngày hôm nay, chữ khắc trên chiếc ghế kia đã không còn là chữ "Vân" nữa, mà là hai chữ "Hách Liên"!

Ghế của Vân gia vẫn nằm ở vị trí quan trọng nhất trong đại điện, nhưng thứ tự lại bị xếp cuối cùng trong mười hai gia tộc! Ngay cả chữ "Vân" cũng nhỏ hơn một phần so với những gia tộc khác.

Vị trí hàng đầu kéo dài vạn năm, chưa bao giờ thay đổi, không chỉ bị người khác thay thế mà còn từ vị trí đứng đầu lập tức trở thành cuối cùng.

Chuyện này giống như đang cười nhạo sự xuống dốc không phanh của Vân gia trước mặt tất cả mọi người ở đây, thậm chí là toàn bộ Huyễn Yêu Giới.

Coi như là kẻ ngu si cũng có thể nhìn ra, có người đang cố tình làm nhục Vân gia. Là ai làm như thế, chỉ cần nhìn là hiểu ngay... bởi vì người sắp xếp nghi thức đại điển vẫn luôn là đám Vương tộc kia.

Mọi người Vân gia thấy vị trí của mình xong, sắc mặt liền hoàn toàn kịch biến.

"Lẽ nào lại có lý đó!"

Đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên nắm chặt hai tay, nghĩ đến việc con trai mình trước tiên bị người của Hoài Vương hạ cổ độc, cuối cùng lại chết trong tay thuộc hạ của Huy Dạ thì càng tức giận tới mức cả người run lên, mắt lộ ra tia hận thù.

"Khinh người quá đáng! Thật sự cho rằng Vân gia ta không có người sao!" Nhị trưởng lão Vân Đoạn Thủy giận dữ nói.

"Vào chỗ đi."

Vân Khinh Hồng nhàn nhạt nói một tiếng, không nhiều lời nữa, sắc mặt bình tĩnh như thường, không hề toát ra một tia phẫn nộ hay không cam lòng, ngay cả chau mày cũng không có. Dáng đi của hắn đều đều, mắt nhìn thẳng về vị trí có chữ "Vân".

Nhất thời, những người chờ xem náo nhiệt đều lộ vẻ thất vọng. Mấy người càng không tự chủ được mà thầm than thở, thậm chí nảy lòng tôn kính đối với Vân Khinh Hồng. Nhạt như mây hồng, không màng hơn thua. Vương tộc muốn cho Vân gia một đòn hạ mã uy ngay trước mắt mọi người, nhưng không những không thể làm nhục Vân gia nửa phần, trái lại còn để cường giả trong thiên hạ được chiêm ngưỡng phong thái lỗi lạc của gia chủ Vân gia.

Có gia chủ như vậy, cho dù Vân gia tạm thời sa sút cũng có ai dám thật sự coi thường!

"Ba vị thái thượng trưởng lão mời ngồi."

Khi đi tới chỗ ngồi, Vân Khinh Hồng không vào chỗ trước mà bình tĩnh hành lễ vãn bối, kính mời Vân Giang, Vân Hà, Vân Khê ba vị thái thượng trưởng lão ngồi trước. Ba vị thái thượng trưởng lão mỉm cười gật đầu, đồng thời ngồi vào chỗ, sau đó Vân Khinh Hồng mới ngồi xuống.

Chỗ ngồi của các đại vương phủ cũng nằm ở vị trí danh giá, các vương phủ như "chúng tinh phủng nguyệt", vây quanh chỗ ngồi của Phủ Hoài Vương làm trung tâm. Thời điểm Vân Khinh Hồng đi vào, ánh mắt Hoài Quận Vương liền dừng lại trên người hắn. Chờ Vân Khinh Hồng vào chỗ, sắc mặt của hắn hơi âm trầm xuống, lồng ngực cũng phập phồng rõ rệt, hắn nhàn nhạt nói: "Vân Khinh Hồng... Rốt cuộc vẫn là Vân Khinh Hồng."

"Ngươi lo lắng Vân Khinh Hồng sẽ là một biến số sao?" Một vị trung niên có sắc mặt trắng nõn, quần áo hào hoa phong nhã cười híp mắt nói, nhưng quần áo hắn mặc không thuộc về Phủ Hoài Vương.

"Từ khi nghe được tin tức Vân Khinh Hồng bỗng nhiên khỏi hẳn, tâm thần bản vương vẫn không yên, không thể không lo." Hoài Quận Vương nói: "Trọng Vương không cho là như vậy sao?"

"Ha ha, Hoài Quận Vương thực sự là lo xa rồi." Người được gọi là Trọng Vương vẫn tỏ vẻ không hề để ý: "Hắn từ một kẻ tàn phế một lần nữa biến thành Vân Khinh Hồng, nhiều lắm cũng chỉ khiến chúng ta có thêm một chút trở ngại mà thôi. Đừng nói Vân Khinh Hồng chỉ có một trăm bảy mươi tuổi, coi như là một nghìn bảy trăm tuổi, thành tựu Đế Quân hậu kỳ thì hắn có thể làm gì? Nhiều nhất hắn chỉ có thể là một điểm trở ngại, còn chưa xứng được gọi là biến số... Dựa vào sức mạnh chúng ta đã trù bị lâu như vậy, người nào trong thiên hạ có thể trở thành biến số đây?"

"Hi vọng là bản vương lo ngại quá xa." Hoài Quận Vương híp mắt lại, thản nhiên nói.

Khí độ Vân Khinh Hồng biểu hiện ra khiến mọi người rất khâm phục. Người Vân gia cũng cảm nhận được ánh mắt xung quanh xảy ra biến hóa, cảm giác nhục nhã trước đó cũng thuận thế tiêu tan hơn nửa.

Mọi người Vân gia vào chỗ, nhưng sắc mặt mỗi người đều không dễ nhìn, đặc biệt là những đệ tử trẻ tuổi, tất cả đều mang vẻ tức giận, không muốn tiếp xúc với người của gia tộc khác, đặc biệt là ánh mắt từ vị trí Hách Liên gia tộc, ánh mắt đó rõ ràng mang theo vẻ xem thường cùng cười nhạo. Từ vị trí hàng đầu rơi xuống ghế cuối cùng có sự chênh lệch cực lớn, cảm giác này khiến người ta khó có thể chịu đựng.

Ánh mắt Vân Khinh Hồng nhìn lướt về phía sau, ánh mắt trầm xuống, thản nhiên nói: "Sao thế? Ngồi ở vị trí này, đều cảm thấy rất mất mặt sao?"

Đệ tử Vân gia ngẩng đầu, không biết nên trả lời thế nào.

"Nếu như một cái vị trí liền để cho các ngươi cảm thấy nhụt chí cùng lúng túng như vậy, nếu như tôn nghiêm của các ngươi cần vị trí đến thỏa mãn, vậy các ngươi liền cẩn thận cúi đầu đi, để người trong thiên hạ nhìn bộ dạng bị ủy khuất cùng làm nhục của các ngươi!"

"Một cường giả chân chính, một nam nhân chân chính, coi như bị cắt đứt hai chân cũng sẽ không quỳ gối, coi như bị vặn gãy cổ cũng chắc chắn không cúi đầu! Những vị tổ tiên đã để gia tộc chúng ta uy chấn thiên hạ, đừng nói chỉ là một chỗ ngồi, coi như bị ấn vào trong bùn lầy cũng sẽ ngẩng đầu ưỡn ngực, ngạo thị chúng sinh! Bởi vì đây là sự mạnh mẽ và kiêu ngạo khắc vào trong xương! Bất luận ngồi ở vị trí nào cũng không mất mặt... dáng vẻ hiện tại của các ngươi mới là mất mặt xấu hổ!"

Lời nói của Vân Khinh Hồng như trống chiều chuông sớm, mạnh mẽ chạm vào trong lòng cùng linh hồn của con cháu Vân gia, khiến bọn họ cảm giác được một ngọn lửa đang thiêu đốt trong lồng ngực, sự kiêu ngạo và tôn nghiêm chôn giấu trong huyết dịch đều sôi trào lên trong nháy mắt. Mỗi người đều ngẩng cao đầu, ánh mắt không còn sự khiếp nhược nữa, mà là vẻ kiên nghị cùng ngạo nghễ đối với tất cả mọi người.

"Gia chủ, chúng ta không phải lũ vô dụng! Thân là con cháu Vân gia, chắc chắn chúng ta sẽ không thua kém bất luận người nào!" Một đệ tử trẻ tuổi của Vân gia lớn tiếng nói.

Những đệ tử khác dồn dập hưởng ứng, một loại khí thế sục sôi bỗng nhiên bùng cháy, tràn ngập toàn bộ chỗ ngồi của Vân gia, nuốt chửng sự cụt hứng cùng nhụt trí lúc trước hầu như không còn.

"Được!" Vân Khinh Hồng chậm rãi gật đầu: "Đây mới là nam nhi Vân gia ta! Nếu như chính các ngươi đều cảm thấy mình không bằng người khác, vậy Vân gia chúng ta đừng nghĩ tới quật khởi một lần nữa! Mà các ngươi cảm thấy mình mạnh mẽ đến đâu, thì Vân gia chúng ta... sẽ mạnh mẽ đến đó!"

"Vâng, gia chủ!"

Vân gia cùng nhau hưởng ứng, ngắn ngủi ba chữ, nhưng chữ nào chữ nấy đều đinh tai nhức óc, gần như muốn phá vỡ đỉnh của đại điện, xuyên phá mây xanh.

Đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên nhìn bóng lưng Vân Khinh Hồng liền trở nên thất thần, sau đó tự lẩm bẩm: "Ta vẫn cho rằng với sự tích lũy những năm qua, nếu ta trở thành gia chủ, chắc chắn sẽ không kém hơn gia chủ... nhưng hiện tại ta mới biết, ý nghĩ của ta quả thực quá ngây thơ và buồn cười."

Nhị trưởng lão Vân Đoạn Thủy nhàn nhạt cười, cảm khái nói: "Vân gia nhất mạch đời đời truyền thừa không chỉ là huyết thống, mà còn có linh hồn để Vân gia chúng ta đời đời cường thịnh!"

"Gia tộc Mộ thị đến!"

Theo một tiếng hô từ ngoài đại điện truyền vào, Mộ gia, một trong mười hai gia tộc thủ hộ, cũng tiến vào trong cung điện. Người cầm đầu là một ông lão có khuôn mặt uy nghiêm, tuy là ông lão nhưng trên mặt không có nửa điểm nếp nhăn, tóc và râu đen nhánh, chỉ có chân mày, râu dài và cách ăn mặc khiến ông trông giống như một lão nhân.

Bên tay phải của ông chính là thiếu chủ Mộ Vũ Bạch của Mộ gia!

Thân phận của ông lão này cũng rất rõ ràng.

"Là ông ngoại!" Tiêu Vân có chút kích động lên tiếng. Hắn cực kỳ quen thuộc với vị lão giả này, nhưng Vân Triệt thì là lần đầu tiên nhìn thấy... Ông ngoại của hắn, gia chủ đương thời của Mộ gia, Mộ Phi Yên.

Chỗ ngồi của Mộ gia ở ngay phía bên phải Vân gia. Mộ Phi Yên nhìn lướt qua vị trí của chính mình, sau đó nhanh chân đi đến. Lúc đến chỗ ngồi của Vân gia thì lông mày đột nhiên dựng thẳng lên, hoàn toàn mặc kệ quần hùng thiên hạ ở bên, phẫn nộ mắng: "Lũ khốn kiếp! Dám xếp Vân gia ngồi ở ghế cuối cùng!"

Vân Khinh Hồng đứng lên, cười nói: "Nhạc phụ đại nhân bớt giận. Hai nhà chúng ta đời đời là thông gia, nhưng xưa nay trên đại điển chưa từng được ngồi gần nhau. Lần này coi như đã bù đắp được một tiếc nuối, cũng là một chuyện tốt."

Nghe xong lời này, Mộ lão gia tử đang râu ria dựng đứng, mắt trợn trừng liền vỗ vai Vân Khinh Hồng một cái, phá lên cười ha hả: "Con rể tốt, ta biết chút chuyện này căn bản không đáng để ngươi bận tâm. Nha? Tiểu tử này chính là nghĩa tử ngươi thu nhận sao?"

Mộ Vũ Nhu đồng thời kéo Vân Triệt cùng Tiêu Vân ra, mỉm cười nói: "Triệt nhi, đây là phụ thân của ta, con cũng giống như Tiêu nhi, gọi người là ông ngoại đi."

"Ông ngoại." Vân Triệt không chần chờ, cung kính hô một tiếng, bởi vì lão nhân trước mắt này vốn là ông ngoại của hắn. Trên người mình còn có một phần tư huyết mạch của ông.

"Hừm, khá lắm, vừa nhìn liền biết không phải người tầm thường, đặc biệt là ánh mắt, đúng là khá giống Khinh Hồng lúc còn trẻ." Mộ Phi Yên đánh giá Vân Triệt một phen, tán thưởng nói: "Ngày thường Vũ Bạch chưa bao giờ khen người, nhưng những ngày qua nó đều nhắc tới tiểu tử này mỗi ngày, lão phu nghe đến mức lỗ tai sắp đóng kén rồi."

Bên trong ánh mắt tán thưởng mang theo sự cảm kích. Ông biết Vân Khinh Hồng cùng Mộ Vũ Nhu đều là do Vân Triệt chữa trị, nhưng ông cũng biết chuyện này tuyệt không thể để lộ ra dấu vết, nếu không sẽ mang đến cho Vân Triệt phiền phức vô tận.

"Tạ ông ngoại khích lệ." Vân Triệt cười khanh khách nói.

"Ba vị này là ba vị huynh trưởng của mẫu thân, sau này con cũng gọi giống như Tiêu nhi, gọi là cậu đi." Mộ Vũ Nhu chỉ vào ba huynh đệ khá giống nhau đứng sau Mộ Phi Yên: "Đây là cậu ba con, Mộ Vũ Thanh, đây là cậu hai, Mộ Vũ Không."

"Vân Triệt xin chào cậu hai, cậu ba." Vân Triệt chăm chú chào.

Thân phận của Vân Triệt chỉ có Vân Khinh Hồng, Mộ Vũ Nhu, Tiêu Vân cùng chính hắn rõ ràng trong lòng. Bởi vì hắn muốn tạm thời không công khai nên Vân Khinh Hồng cùng Mộ Vũ Nhu cũng chiều theo ý hắn. Nhưng Mộ Vũ Nhu không khống chế được mà để cho bảo bối của mình đi nhận mấy người cậu.

Trông Mộ Vũ Thanh đặc biệt trẻ tuổi, hắn cười híp mắt nhìn Vân Triệt cúi đầu, không quên khen vài câu: "Chẳng trách em rể chịu thu ngươi làm nghĩa tử, không nói những cái khác, chỉ nhìn tướng mạo cũng không thấp hơn ta năm đó."

Mộ Vũ Không vỗ trán một cái, bất đắc dĩ nói: "Lão tam này bỗng nhiên có thêm một đứa cháu ngoại, quả nhiên lại bắt đầu đắc ý vênh váo. Ân, Vân Triệt, vì một câu cậu hai này, cậu hai ta sẽ không để ngươi gọi suông đâu, hôm nào đến Mộ gia, ta nhất định sẽ bù lễ ra mắt cho ngươi."

"Đây là đại cữu của con, con cũng gặp qua rồi." Mộ Vũ Nhu chỉ về phía Mộ Vũ Bạch nói.

Vân Triệt đi về phía trước, đàng hoàng trịnh trọng nói: "Đại cữu..."

"Cậu cái đầu ngươi!" Mộ Vũ Bạch hơi vung tay, bất mãn hét lên: "Chúng ta đã nói sẽ kết nghĩa huynh đệ, lẽ nào tiểu tử ngươi muốn nuốt lời? Hay là cảm thấy Mộ Vũ Bạch ta không xứng xưng huynh gọi đệ với ngươi!?"

» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!