Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 541: CHƯƠNG 540: NÀNG LÀ TIỂU YÊU HẬU?!

Bỗng nhiên, phía trên cung điện có ánh lửa bùng lên, một con Tam Túc Kim Ô to lớn hiện ra trong ngọn lửa, đôi cánh dang rộng phát ra tiếng hí dài. Ngay sau đó, Tam Túc Kim Ô từ trong ngọn lửa bay xuống, kéo theo một tấm rèm lửa màu đỏ thẫm thật dài. Rèm lửa từ đỉnh điện buông xuống trước hoàng tọa, và ngay khoảnh khắc Tam Túc Kim Ô vừa chạm đất liền biến mất, một bóng người mờ ảo, như ẩn như hiện đã ngự trên hoàng vị.

Tất cả mọi người bên trong cung điện đồng loạt quỳ xuống, Vân Triệt cũng bị Vân Khinh Hồng kéo tay quỳ theo.

- Cung nghênh Tiểu Yêu Hậu!!

Những người có tư cách đến Yêu Hoàng Đại Điện không ai không phải là cường giả trong cường giả. Dưới thanh âm cung nghênh hùng vĩ của mười vạn người, một vài nhân vật có huyền lực yếu kém đã bị chấn cho hai tai nổ vang, lục phủ ngũ tạng đảo lộn. Nếu như nơi này chỉ là một đại điện thông thường, e rằng cũng bị chấn cho sụp đổ.

- Các vị, hãy bình thân.

Một âm thanh uy nghiêm vang lên.

Mọi người đứng dậy trở về vị trí cũ. Vân Triệt trở lại chỗ ngồi của mình, sắc mặt đầy vẻ ngờ vực: Âm thanh này... sao có chút quen tai vậy? Rõ ràng mình chưa từng gặp Tiểu Yêu Hậu.

Từ khi Tiểu Yêu Hậu giáng lâm, toàn bộ đại điện im lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi, bầu không khí nghiêm nghị cũng bao trùm mọi ngóc ngách. Phía trước, sau rèm lửa, hai nữ tử cao gầy chậm rãi hiện ra. Hai cô gái này xinh đẹp mà nghiêm nghị, một là người, một là yêu, trên người đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ của Bá Hoàng Cảnh. Các nàng đồng thời đưa tay, đặt lên rèm lửa rồi kéo tấm rèm màu đỏ thẫm về hai bên, bóng người của Tiểu Yêu Hậu chậm rãi hiện ra.

Vân Triệt vẫn luôn hiếu kỳ, muốn biết Tiểu Yêu Hậu là nhân vật thế nào. Thời điểm rèm lửa được kéo ra, hắn bình tĩnh nhìn về phía bóng người trên hoàng tọa. Thân ảnh này giống như Tiêu Vân miêu tả lúc trước, một thân áo xám, hoàn toàn không có chút hoa lệ nào của bậc đế hoàng. Hơn nữa, thân ảnh này rất nhỏ nhắn, trông như thân hình của một thiếu nữ. Và khi hắn nhìn rõ dung mạo thật của nàng thì...

Con mắt hắn trừng lớn trong nháy mắt, thân thể cũng co rụt lại về phía sau nhanh như tia chớp, giấu nửa người mình sau lưng Vân Khinh Hồng.

- Đại ca, ngươi làm sao thế?

Thấy hành động khác thường của Vân Triệt, Tiêu Vân liền vội vàng hỏi.

- Nàng... nàng... nàng... Nàng là Tiểu Yêu Hậu?!

Đầu lưỡi Vân Triệt như thắt lại, hàm răng cũng có chút run lên.

- Đúng vậy.

Tiêu Vân gật đầu một cách tự nhiên.

- Đại ca, dáng vẻ của ngươi thật kỳ quái... Lẽ nào ngươi đã gặp Tiểu Yêu Hậu?

- Không phải ngươi nói cho ta biết, Tiểu Yêu Hậu rất đáng sợ, gương mặt hung thần ác sát cơ mà! Tướng mạo của Tiểu Yêu Hậu này hoàn toàn khác xa những gì ngươi miêu tả!

Nếu không phải đang ở trong đại điển, Vân Triệt thật muốn phun thẳng nước bọt vào mặt Tiêu Vân.

Tiểu Yêu Hậu mặc một thân áo xám, bên dưới áo xám là một thân thể linh lung. Đôi mắt nàng âm u như màn đêm, lạnh lẽo tựa hàn nhận, mà gương mặt lại tinh xảo thuần mỹ như được điêu khắc từ băng tuyết...

Đây rõ ràng là bé gái mà ba ngày trước hắn nhìn thấy ở bên ngoài thành Yêu Hoàng, người suýt chút nữa đã giết chết hắn!

Bé gái kia... dĩ nhiên là Tiểu Yêu Hậu!!

Nàng là Tiểu Yêu Hậu thì cũng thôi đi... nhưng vấn đề then chốt là, đêm hôm ấy, hắn đã nhân lúc nàng không biết, nhìn không sót một li thân thể trần trụi của nàng... còn nhìn chằm chằm suốt một phút...

Vấn đề mấu chốt nhất là, cuối cùng hắn còn bị nàng phát hiện, ngay cả mặt cũng bị nàng nhớ kỹ!

Đây chẳng phải ông trời đang trêu ngươi hắn sao!!

Tiêu Vân vẻ mặt vô tội nói:

- Ta có nói Tiểu Yêu Hậu rất đáng sợ sao? À... ta nói ta không dám nhìn thẳng mặt nàng, là vì khí thế, ánh mắt và biểu cảm của Tiểu Yêu Hậu vô cùng đáng sợ. Mỗi lần đối mặt với Tiểu Yêu Hậu, trái tim ta đều kinh hoàng, lạnh cả sống lưng, nhưng ta không có nói dung mạo Tiểu Yêu Hậu rất đáng sợ. Tiểu Yêu Hậu còn được công nhận là đệ nhất mỹ nhân của Huyễn Yêu Giới.

Vân Triệt chỉ muốn bóp chết Tiêu Vân:

- Tại sao tin tức quan trọng như vậy, ngươi lại không nói!

Tiêu Vân rụt cổ lại, vẻ mặt càng thêm vô tội:

- Ngươi... ngươi có hỏi tướng mạo Tiểu Yêu Hậu như thế nào đâu. Hơn nữa... ta cảm thấy, chuyện này cũng đâu phải tin tức gì quan trọng.

Vân Triệt vỗ trán một cái, chẳng biết nói gì hơn.

Cẩn thận hồi tưởng lại sự ‘đáng sợ’ của Tiểu Yêu Hậu qua lời Tiêu Vân, quả thật rất dễ khiến người ta cảm thấy nàng đáng sợ. Tên kia không nói dung mạo nàng đáng sợ, nhưng cách hắn hình dung lại dễ làm người ta liên tưởng đến một khuôn mặt âm lãnh, hung thần ác sát, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Hơn nữa, tuổi tác của Tiểu Yêu Hậu còn lớn hơn cả phụ thân Vân Khinh Hồng của hắn, dù thế nào cũng nên là một người phụ nữ trung niên mới đúng...

Qua những miêu tả của Tiêu Vân, hắn không tài nào liên tưởng Tiểu Yêu Hậu với một bé gái nhìn qua chỉ trạc mười bốn, mười lăm tuổi được!

Tuy nàng cũng mặc một thân áo xám, nhưng việc này không thể nói lên điều gì, bởi vì có người sùng bái Tiểu Yêu Hậu mà học theo nàng mặc áo xám là chuyện quá bình thường... Tuy nàng cũng dùng Kim Ô Viêm... nhưng người trong Vương tộc Huyễn Yêu đều có thể sử dụng Kim Ô Viêm…

Hiện tại, trong lòng Vân Triệt rối như tơ vò... tình tiết này cũng quá kịch tính rồi.

Trước đó hắn vẫn còn bình tĩnh nghĩ xem nên làm thế nào để giải quyết nguy cơ mà Tiểu Yêu Hậu có thể phải đối mặt trong lần đại điển này, nhưng hiện tại... người gặp nguy hiểm lớn nhất lại chính là hắn!

Hôm nay có thể sống sót rời khỏi nơi này hay không còn là một ẩn số.

Dám nhìn hết thân thể của Tiểu Yêu Hậu... tội danh này e rằng chém vạn lần cũng không hết tội. Dù sao nàng cũng là thê tử do Tiểu Yêu Hoàng cưới hỏi đàng hoàng, được thiên hạ chứng kiến, là đế vương của toàn bộ Huyễn Yêu Giới!

Vân Khinh Hồng liếc mắt nhìn Vân Triệt, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Hắn vừa định hỏi thì Tiểu Yêu Hậu trên hoàng tọa đã chậm rãi đứng lên.

- Từ khi bổn hậu kế thừa vị trí của tiên phu đến nay, nháy mắt đã trôi qua trăm năm. Tuy trăm năm qua bổn hậu không tạo phúc lớn cho muôn dân nhưng cũng không gây họa cho bá tánh, cũng coi như không phụ trọng trách mà phụ hoàng cùng tiên phu giao phó.

- Đại điển trăm năm vốn là để ăn mừng, nhưng lần này lại không giống dĩ vãng. Bổn hậu tại vị trăm năm, phụ hoàng cùng tiên phu cũng đã qua đời trăm năm. Trăm năm đã qua, nhưng nợ máu của phụ hoàng cùng tiên phu vẫn chưa thể trả! Thù này hận này còn đó, có gì đáng vui? Có gì để chúc mừng?

- Lần đại điển này không ca vũ tấu nhạc, không ca công tụng đức, không tiến cống hiến lễ, chỉ luận việc thiên hạ trong trăm năm bổn hậu tại vị, và cả những việc trăm năm sau!

Nếu nhìn thẳng vào dung nhan của Tiểu Yêu Hậu, sẽ phát hiện nàng là một nữ hài tuyệt mỹ đủ để nhật nguyệt phải thất sắc. Nhưng đi cùng với dung nhan tuyệt sắc ấy, là uy thế nặng nề tựa trời long đất lở... Cho dù là bậc đế vương, luồng áp lực này cũng thực sự quá mức nặng nề, nặng đến mức đủ để một cường giả huyền lực khi đối mặt với nàng cũng cảm thấy khó thở.

Loại uy thế khủng bố khiến người ta run sợ này, dư sức lấn át đi vẻ kinh diễm mà dung mạo nàng mang lại.

Nàng đứng trước hoàng tọa, lạnh lùng nhìn xuống mười vạn bá chủ của Huyễn Yêu Giới, chậm rãi nói. Mỗi một chữ đều vang vọng, chấn động tâm hồn. Những cường giả có sức mạnh to lớn, hoặc quyền uy khống chế Huyễn Yêu Giới đều hoàn toàn cúi đầu yên lặng lắng nghe, không một ai dám ngẩng đầu đối diện, làm ra nửa điểm bất kính.

Một thiếu nữ nhìn qua chỉ có mười bốn, mười lăm tuổi... được công nhận là đệ nhất mỹ nhân Huyễn Yêu Giới... lại là đế vương của hàng trăm triệu con dân!!

So với việc ‘lần đầu gặp gỡ’ Tiểu Yêu Hậu, tình cảnh này đã tạo thành một cú sốc cực lớn cho tâm hồn và thị giác của hắn.

Tiểu Yêu Hậu giơ cánh tay phải lên, tay áo màu xám buông xuống, lộ ra bàn tay trắng như tuyết. Tỳ nữ phía bên phải nàng chậm rãi tiến lên, cúi đầu dâng một chén rượu màu đỏ sẫm.

Tiểu Yêu Hậu chậm rãi cầm chén rượu lên, mọi người phía dưới cũng vội vã cầm lấy chén rượu đã được chuẩn bị sẵn, chắp tay hướng về phía Tiểu Yêu Hậu.

- Bổn hậu dùng chén rượu này để bắt đầu đại điển!

Tiểu Yêu Hậu nâng cánh tay lên, gương mặt tựa thiếu nữ lại mang theo uy nghiêm không người nào dám khinh thị.

- Chén rượu này, mời thiên địa Huyễn Yêu Giới!

- Chén thứ hai, mời liệt tổ liệt tông của Yêu Hoàng nhất mạch!

- Chén thứ ba, kính chư vị có mặt tại đây! Các ngươi hoặc là hòn đá tảng, hoặc là trụ cột, hoặc là tường thành của Huyễn Yêu Giới. Năm đó, bổn hậu được các vị tận lực phò tá... Bổn hậu xin kính trước một ly!

Tiểu Yêu Hậu vừa dứt lời, đã ngẩng đầu uống cạn rượu trong chén.

- Tạ ơn Tiểu Yêu Hậu!

Tất cả mọi người phía dưới đều vừa kinh hoảng vừa vội vàng uống cạn rượu trong chén, không dám lưu lại dù chỉ một giọt, thậm chí có người kích động đến mức hai tay run run. Xưa nay đại điển trăm năm đều kính Yêu Hoàng trước tiên, nhưng Tiểu Yêu Hậu lại kính mọi người trước, tự nhiên khiến bọn họ cảm thấy vừa mừng vừa sợ.

Tiểu Yêu Hậu đặt chén rượu xuống, mắt nhìn mọi người. Đôi mắt vốn âm u tử khí, bỗng nhiên bắn ra hàn quang thấu xương, nàng thản nhiên nói:

- Ai là người sắp xếp chỗ ngồi ngày hôm nay?

Tất cả mọi người bên trong cung điện đều nín thở, một vài người không hiểu chuyện thì hai mặt nhìn nhau, sắc mặt người của thành Yêu Hoàng cũng đột biến... Vạn năm qua, số ghế của Thập Nhị Gia Tộc đều cố định, Tiểu Yêu Hậu chỉ cần nhìn một chút là có thể nhận ra đại điển lần này có vấn đề. Nhưng không ai ngờ rằng, một giây trước nàng còn đang kính rượu quần hùng thiên hạ, giây sau đã lập tức chất vấn ngay trước mặt mọi người.

Chuyển ngoặt nhanh chóng, khiến người ta không kịp ứng phó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!