Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 542: CHƯƠNG 541: ÁNH MẮT GIẾT NGƯỜI

- Ồ…

Vân Triệt vừa thò cổ ra đã thấy Tiểu Yêu Hậu bỗng nhiên có hành động không đúng lúc này.

Đại điện tĩnh mịch mấy giây, một người ngồi ở trung tâm chậm rãi đứng lên, người này chính là Hoài vương. Hắn khom mình hành lễ nói:

- Bẩm Tiểu Yêu Hậu, là tiểu vương sắp xếp.

- Hừ!

Tiểu Yêu Hậu liếc mắt, lạnh lùng nói:

- Từ khi Thập Nhị Gia Tộc đi theo thái tổ Yêu Hoàng gây dựng cơ nghiệp đến nay đã gần vạn năm, ghế ngồi trong Yêu Hoàng Đại Điển cũng là vạn năm chưa đổi! Vì sao phải thay đổi vị trí của Thập Nhị Gia Tộc? Ngươi phải giải thích rõ cho bổn hậu!

Lần này hắn tự ý sắp xếp ghế ngồi là muốn cho Tiểu Yêu Hậu một màn hạ mã uy, để nàng biết thế lực thuộc về Yêu Hoàng Nhất Mạch đã phần lớn nghiêng về phía hắn, không ngờ nàng lại làm khó hắn ngay trước mặt mọi người. Hắn trấn định nói:

- Bẩm Tiểu Yêu Hậu, tiểu vương không dám khinh thường việc sắp xếp người tham dự thịnh điển lần này, nên trước đó đã hỏi qua ý kiến của các vị gia chủ cùng quận vương, phần lớn đều đồng ý ngồi ở phía Đông, cho nên tiểu vương mới tự ý quyết định thay đổi vị trí của Thập Nhị Gia Tộc cùng chư vương phủ, kính xin Tiểu Yêu Hậu thứ tội.

Người ở ngoài Yêu Hoàng thành tự nhiên không hiểu được thâm ý trong lời nói của Hoài vương, chỉ cảm thấy việc hắn trù bị đại điển mà còn phải hỏi ý các gia tộc có chút kỳ quái, nhưng những thế lực bên trong Yêu Hoàng thành lại nghe rành rành rẽ rẽ... Cái gọi là "phần lớn đều đồng ý", rõ ràng mang ý nghĩa "phần lớn đều đã đồng ý trung thành với bản vương"!

- Tự ý quyết định?

Đôi mắt Tiểu Yêu Hậu híp lại, vẻ mặt không có biến động gì kịch liệt, nhưng lại khiến không khí trong đại điện trở nên lạnh lẽo:

- Là ai cho ngươi cái quyền tự ý quyết định? Người có quyền thay đổi vị trí của Thập Nhị Gia Tộc và các vương phủ chỉ có bổn hậu! Đến lượt ngươi sắp xếp từ khi nào! Có phải đại điển lần sau, ngươi cũng muốn đổi luôn cả ghế của bổn hậu không!

- Tiểu vương không dám!

Hoài vương vội vàng khom người cúi đầu, mặt tỏ vẻ bất an nhưng trong lòng lại nghiến răng kèn kẹt... Trước mặt quần hùng thiên hạ mà bị Tiểu Yêu Hậu trách cứ như vậy, hắn tự nhiên không thể phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn nhẫn nhịn.

Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu chuyển động, nhìn về phía các gia tộc thủ hộ cùng vương phủ ở phía Đông, bình thản nói ra những lời âm lãnh đến cực điểm:

- Các ngươi... đều thích... ngồi ở phía Đông sao?

Bảy đại gia tộc thủ hộ, sáu mươi vương phủ ở phía Đông, dưới ánh mắt của Tiểu Yêu Hậu đều cảm thấy tim gan lạnh buốt, tay chân rét run, cảm giác như có một lưỡi dao sắc lạnh kề ngay cổ họng. Hơn nữa trong lòng bọn họ có quỷ, nên đừng nói là đáp lời, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, từng người một nín thở, không dám thở mạnh.

Vân Triệt ngồi ở phía Tây cũng cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng ngột ngạt, hắn không khỏi thầm giật mình… Khí tràng của Tiểu Yêu Hậu thực sự quá khủng bố, cũng khó trách sau khi phụ thân qua đời, người chồng mới cưới cũng là em trai nàng lại chết yểu, nàng không thể không gánh vác trọng trách... Mà những năm này, lại có kẻ muốn tranh đoạt cơ nghiệp vạn năm của tổ tiên...

Bốn chữ "hận cả càn khôn" cũng không đủ để hình dung tâm cảnh của nàng.

Hơn nữa, nàng quá mức xinh đẹp, dung nhan tuyệt thế, nếu không có khí tràng đủ mạnh, làm sao có thể trấn áp được quần hùng thiên hạ.

Bên trong cung điện hoàn toàn tĩnh mịch, bảy đại gia tộc thủ hộ, sáu mươi vương phủ không một ai dám trả lời. Bọn họ nghiêng về phía Hoài vương là vì thế lực của hắn ngày càng lớn mạnh, nếu không lựa chọn đứng về phe hắn, đợi đến khi Tiểu Yêu Hậu thoái vị, bọn họ dù không diệt vong cũng khó có ngày sống yên. Nhưng bọn họ ngả về phía Hoài vương, tuyệt không có nghĩa là họ không sợ Tiểu Yêu Hậu.

- Hách Liên gia chủ, ngươi trả lời bổn hậu, vì sao lại chọn ngồi ở phía Đông?

Hách Liên Cuồng là gia chủ Hách Liên gia tộc, có đủ thực lực và địa vị để khinh thường toàn bộ Huyễn Yêu giới, tính cách của hắn cũng như tên, cuồng ngạo vô kỵ. Nhưng khi bị Tiểu Yêu Hậu đột nhiên điểm danh, gia chủ Hách Liên gia tộc cũng giật mình. Hắn đứng dậy chắp tay, vừa định nói chuyện, bỗng chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Tiểu Yêu Hậu, nhất thời tim gan phát lạnh, toàn thân rét run, miệng há ra mấy lần nhưng lại không thể thốt ra nửa lời.

Không ai ngờ rằng, đại điển vừa mới bắt đầu, bầu không khí đã trở nên đông cứng.

Lúc này, Vân Khinh Hồng đứng dậy, cung kính nói:

- Tiểu Yêu Hậu bớt giận, Vân gia có một lời.

Tiểu Yêu Hậu không nhìn hắn, chỉ thản nhiên nói:

- Nói.

Vân Khinh Hồng nói:

- Vâng... Hôm nay là đại điển trăm năm tại vị của Tiểu Yêu Hậu, được cả thiên hạ chú ý, quần hùng cũng từ xa đến đây chung vui. Tuy chỗ ngồi có chút không thỏa đáng, nhưng chung quy cũng chỉ là chỗ ngồi, xét cho cùng không phải đại sự. Nếu Tiểu Yêu Hậu bất mãn với sự sắp xếp của Hoài vương, sau khi đại điển kết thúc có thể trách phạt hắn, bắt hắn đổi lại là được, không cần vì chuyện này mà mất vui.

Lời của Vân Khinh Hồng vừa như khuyên giải Tiểu Yêu Hậu, vừa ngầm chỉ trích Hoài vương. Hai hàng lông mày Tiểu Yêu Hậu hơi nhíu lại, sau đó chậm rãi gật đầu:

- Vân gia chủ nói rất phải, việc nhỏ này quả thực không đáng để bổn hậu bận tâm. Vân gia chủ, mời ngồi. Hách Liên Cuồng, ngươi cũng lui ra!

Một lời "mời ngồi", một lời "lui ra", một tiếng xưng hô "Vân gia chủ", một tiếng gọi thẳng tên "Hách Liên Cuồng", địa vị của ai nặng hơn trong lòng Tiểu Yêu Hậu đã rõ như ban ngày, kẻ ngu si cũng có thể nhìn ra. Hách Liên gia tộc bị Vân gia đè ép vạn năm, lần đầu được ngồi ở vị trí đứng đầu, vốn vô cùng đắc ý, ánh mắt không ngừng khiêu khích thị uy với Vân gia, nhưng bây giờ lại bị Tiểu Yêu Hậu hạ mã uy... Lại còn ngay trước mặt quần hùng thiên hạ, khiến họ mất hết thể diện.

Ngay cả Hoài vương vẫn còn đang khom người đứng đó, cũng bị Tiểu Yêu Hậu làm như quên mất sự tồn tại của hắn, trực tiếp lờ đi. Hoài vương gượng cười, tự mình ngồi xuống.

Vân Triệt thầm nghĩ: Tính tình của Tiểu Yêu Hậu này quả thật cứng rắn bá đạo, Hoài vương dùng chỗ ngồi để hạ mã uy nàng, nàng lại mượn chính việc này để vả lại đối phương hai cái bạt tai... Nữ nhân này, không thể chọc được!

Vân Triệt đang định dời mắt đi, chợt thấy ánh mắt Tiểu Yêu Hậu hướng về phía này, trong lòng hắn cả kinh, cuống quít rụt đầu lại, thầm cầu nguyện... đừng nhìn ta... đừng nhìn ta... đừng nhìn ta...

Tiểu Yêu Hậu hướng về phía Vân Khinh Hồng nhàn nhạt gật đầu, nhưng bỗng dưng ánh mắt nàng lóe lên, dừng lại trên người đứng bên cạnh Vân Khinh Hồng.

Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu đột nhiên biến đổi khiến Vân Khinh Hồng ngẩn ra, nhưng ngay sau đó hắn liền phát hiện người nàng nhìn không phải mình, mà là Vân Triệt. Hắn vừa muốn đứng dậy hỏi, liền nghe Tiểu Yêu Hậu mở miệng:

- Vân gia chủ, bổn hậu nghe nói quãng thời gian trước ngươi thu một nghĩa tử, có phải là người bên cạnh ngươi không?

Vân Triệt:

- Quả nhiên vẫn bị phát hiện!

Vân Khinh Hồng đứng lên nói:

- Bẩm Tiểu Yêu Hậu, đúng vậy. Nghĩa tử cũng mang họ Vân, tên một chữ Triệt. Hắn và Vân gia cực kỳ hữu duyên, ba tháng trước còn cứu mạng khuyển tử, sau đó lại cùng khuyển tử kết nghĩa kim lan. Vân gia cảm mến, liền thu làm nghĩa tử... Triệt nhi, còn không mau đứng dậy bái kiến Tiểu Yêu Hậu.

Vân Triệt nhắm mắt đứng dậy, còn cực kỳ hiền hậu nở nụ cười:

- Vân gia Vân Triệt... bái kiến Tiểu Yêu Hậu.

Tuy Vân Triệt cúi đầu, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được một đạo ánh mắt sắc như dao, hận không thể đâm thủng lục phủ ngũ tạng của hắn... Vân Triệt xưa nay luôn tin rằng ánh mắt có thể giết người, ví dụ như ánh mắt của vị Tiểu Yêu Hậu này, tuyệt đối có thể dọa một người gan không đủ lớn đến mức tim mật vỡ tung, chết ngay tại chỗ.

Cũng may đạo ánh mắt giết người này chỉ lướt qua trong nháy mắt, thanh âm lạnh nhạt của Tiểu Yêu Hậu vang lên:

- Ngồi xuống đi.

Vân Triệt đặt mông ngồi xuống, âm thầm thở phào một cái.

Mộ Vũ Nhu khẽ kéo ống tay áo Vân Khinh Hồng, nhỏ giọng hỏi:

- Có phải con trai chúng ta đã gặp Tiểu Yêu Hậu rồi không?

- E rằng không chỉ là gặp mặt.

Vân Khinh Hồng cười khổ một tiếng.

- Nhưng khoảng thời gian này Triệt nhi rất ít ra khỏi nhà, Tiểu Yêu Hậu lại càng không phải người thường có thể gặp, hai người họ làm sao quen biết nhau được?

Mộ Vũ Nhu không hiểu.

Vân Khinh Hồng lặng lẽ suy tư, sau đó chậm rãi nói:

- Đêm khuya ba ngày trước, ta nhận ra Triệt nhi ẩn nấp khí tức, lượn một vòng trong nhà rồi đi thẳng về hướng Bắc... Thuật ẩn nấp khí tức của nó rất hoàn mỹ, nếu không phải ta tình cờ nhìn thấy một bóng đen, ngay cả ta cũng không thể phát hiện. Không lâu sau, phía bắc thành truyền đến khí tức của Kim Ô Viêm, xét theo độ tinh khiết, hẳn là đến từ Tiểu Yêu Hậu. Một lúc sau, Triệt nhi mới trở về... Khi đó ta không nghĩ nhiều, bây giờ nghĩ lại, có lẽ đêm hôm ấy đã xảy ra đại sự gì đó, ngọn lửa Kim Ô kia là nhắm vào Triệt nhi.

- Chuyện này…

Mộ Vũ Nhu kinh ngạc.

Tiểu Yêu Hậu trở lại hoàng tọa, đế uy bao phủ toàn bộ Yêu Hoàng Đại Điện, khiến không khí bị áp bức đến ngưng đọng, âm thanh của nàng cũng chấn động lòng người.

Bị Tiểu Yêu Hậu phát hiện mình chưa chết, hơn nữa còn ở ngay trong đại điện này, dù từng trải phi phàm như Vân Triệt cũng có chút run sợ. Trong số những người hắn từng gặp ở cả hai kiếp, luận về uy thế cường hoành, khí thế kinh người, ánh mắt sắc bén, không ai có thể sánh bằng Tiểu Yêu Hậu – dĩ nhiên là ngoại trừ Mạt Ly. Ngay cả đế vương Phượng Hoành Không của Thần Hoàng đế quốc so với nàng cũng không có được uy thế đế vương như vậy.

Tiếng nói của Tiểu Yêu Hậu vang vọng đến mỗi một góc đại điện, Vân Triệt không tiếp tục lắng nghe nàng đang nói gì, mà hơi nhắm mắt, tập trung sắp xếp lại lịch sử của Thập Nhị Gia Tộc mà mình đã tìm hiểu trong một tháng qua, sau đó suy tư xem nên ứng đối với cục diện này ra sao... Tuy Tiểu Yêu Hậu suýt chút nữa giết chết mình, nhưng thân là con cháu Vân gia, chung quy vẫn phải lấy đức báo oán...

Vậy mà Vân Triệt ta cũng có một ngày phải lấy đức báo oán!

-... Vậy liền bắt đầu từ Bắc Hải vực đi.

Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu rơi vào phía sau đại điện:

- Bắc Hải vực chủ ở đâu?

Một nam tử toàn thân áo lam, thân hình cao lớn đứng lên, cực kỳ cung kính nói:

- Khởi bẩm Tiểu Yêu Hậu, tại hạ là Không Tỉnh Thương, vực chủ đương nhiệm của Bắc Hải vực. Hiện nay Bắc Hải vực có tổng cộng 73 triệu nhân khẩu, 91 chủng tộc, trong đó nhân tộc chiếm bốn phần, yêu tộc chiếm sáu phần... Bảy mươi bốn năm trước, Hoang Lang tộc phản loạn, bốn năm sau đã dẹp yên... Năm mươi ba năm trước, thiên tai chợt giáng xuống, Bắc Hạo Sơn phun trào, may mắn được Tiểu Yêu Hậu cho người trợ giúp nên chưa gây thành đại họa… Hiện Bắc Hải vực một mảnh thái bình, không tai không họa...

-... Tại hạ là Phong Đảo Tùng, thành chủ Huyền Yêu Thành. Nhân khẩu của Huyền Yêu Thành cùng các vùng lân cận có 50 triệu người, 227 chủng tộc, hiện nay vẫn lấy việc bố trí huyền trận và rèn đúc vũ khí làm trụ cột. Trong mười đại trận sư mạnh mẽ nhất Huyễn Yêu giới, Huyền Yêu Thành đã chiếm ba vị…

- Tại hạ là Lan Đằng Vũ, vực chủ của Ngũ Hành vực... Trăm năm tử thủ biên cương, không dám có một ngày lơ là, quyết không để một kẻ nào của Thiên Huyền đại lục bước vào nửa bước...

Các đại lĩnh chủ bắt đầu trần thuật những đại sự trong trăm năm qua. Thần thái Hoài vương vẫn rất tự nhiên, nhưng ánh mắt lại không hề bình tĩnh, hắn không ngừng liếc về phía Vân gia. Rốt cục có một lần, ánh mắt hắn và Vân Khinh Hồng giao nhau, hai người đồng thời híp mắt lại. Hoài vương nhàn nhạt cười... Vân Khinh Hồng cũng khẽ mỉm cười, nhưng trong ý cười của hắn lại mang theo sự khinh bỉ.

Lông mày Hoài vương đột nhiên nhíu lại.

Tuy hai người chỉ trao đổi bằng ánh mắt trong khoảnh khắc, nhưng đã tiến hành một lần đối thoại như "tối hậu thư". Hoài vương hỏi dò: Ngươi đã nghĩ thông suốt, muốn đứng về phía bản vương hay chưa? Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi và Vân gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!