Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 544: CHƯƠNG 543: ĐỐI CHỌI GAY GẮT

- Hoàn toàn là nói bậy!

Mộ lão gia tử vỗ bàn đứng dậy, chỉ vào Trọng vương và Hạng vương mà mắng:

- Vân gia bảo vệ Yêu Hoàng nhất mạch ròng rã vạn năm, công cao như núi, thế nhân đều biết! Vị trí đứng đầu Mười hai gia tộc càng là giành được bằng thực lực! Dù cho có mắc lỗi, cũng không thể vì thế mà xóa bỏ công lao vạn năm! Nguyên nhân thực lực Vân gia suy yếu đến mức này là vì cái gì, trong lòng các ngươi rõ hơn ai hết! Tương lai Vân gia ra sao, các ngươi càng không có tư cách xen vào! Ta ngược lại thật muốn hỏi, các ngươi đột nhiên liên thủ ép Vân gia rời khỏi hàng ngũ Mười hai gia tộc Thủ hộ, rốt cuộc là có ý gì!

Bối phận của Mộ Phi Yên trong số mười hai gia chủ là cao nhất, hơn nữa giọng nói vang dội cùng huyền lực hùng hậu khiến hai tai tất cả mọi người trong đại điện đều ong ong. Trọng vương không vội không hoảng, cười ha hả nói:

- Mộ tiền bối bớt giận, bản vương nào dám có ý đồ gì, bản vương thân là một quận vương nhỏ nhoi trong Vương tộc Huyễn Yêu, mang trong mình huyết mạch của thái tổ Yêu Hoàng, đương nhiên mọi chuyện đều phải đặt lợi ích của Yêu Hoàng nhất mạch lên hàng đầu. Cho dù có bị không ít người ghi hận, nhưng vì Yêu Hoàng nhất mạch, bản vương không thể không nói.

- Nói nghe thật đường hoàng.

Gia chủ Tô gia Tô Hạng Nam đứng lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoài vương và Trọng vương:

- Tuy Tô gia ta cũng đời đời bảo vệ Yêu Hoàng tộc mà tồn tại, nhưng xét về tư cách, luận về công lao, còn lâu mới bì được với Vân gia! Nếu Vân gia bị đuổi khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ, vậy còn gia tộc nào có tư cách ở lại! Làm như vậy chẳng phải sẽ khiến cho vô số người trung thành với Yêu Hoàng nhất mạch trong thiên hạ phải thất vọng sao!

- Lời này của Tô gia chủ hoàn toàn sai rồi!

Hách Liên gia chủ Hách Liên Cuồng đứng dậy cao giọng nói:

- Vân gia càng vất vả công lao càng lớn, điểm này không ai có thể phủ nhận, nhưng sai lầm họ phạm phải là sai lầm ngất trời khiến liệt tổ liệt tông Yêu Hoàng dưới suối vàng cũng không thể nhắm mắt. Vân gia có công lao vô số, cũng vì vậy mà được hưởng vô số vinh quang và ban thưởng! Vậy họ phạm phải sai lầm lớn như thế, lẽ nào không đáng bị trừng phạt hay sao? Nếu phạm phải sai lầm lớn như vậy mà vẫn có thể tiếp tục đứng trong hàng ngũ gia tộc thủ hộ thì chẳng phải các gia tộc thủ hộ khác có thể tùy ý phạm sai lầm, có thể trắng trợn không kiêng dè sao! Nếu là như vậy, anh linh liệt tổ liệt tông Yêu Hoàng đặt ở đâu? Công lý của Pháp điển Huyễn Yêu đặt ở đâu? Đây mới thực sự là chuyện khiến người trong thiên hạ thất vọng!

- Hách Liên Cuồng ta đại biểu cho toàn bộ Hách Liên gia tộc, ủng hộ Hạng vương và Trọng vương, loại bỏ Vân gia ra khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ!

- Cửu Phương gia tộc cũng đồng ý đuổi Vân gia ra khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ!

- Nam Cung gia tộc đồng ý!

Lần lượt các gia tộc đồng ý đuổi Vân gia ra khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ đứng lên, giống như một cơn lốc quét qua, vô số tiếng hô mãnh liệt vang lên... Đương nhiên, những tiếng hô này đều đến từ dãy ghế phía Đông. Đồng thời, một số người không rõ chân tướng, dưới sự dẫn dắt dư luận, cũng cảm thấy Vân gia không còn tư cách tiếp tục là gia tộc thủ hộ, cũng hùa theo la ó. Tiếng hô càng lúc càng lớn, tự nhiên càng khiến nhiều người bị ảnh hưởng, trong nháy mắt, Vân gia lập tức trở thành mục tiêu công kích của mọi người, toàn bộ đại điện đều vang vọng âm thanh đòi trục xuất Vân gia.

Thực sự hiểu rõ chân tướng sự việc chỉ có những thế lực đỉnh cao tại Yêu Hoàng thành, đặc biệt là các gia tộc thủ hộ và vương phủ ở dãy ghế phía Tây. Tiếng hô bên tai càng lúc càng lớn, bọn họ cũng tức giận đến toàn thân run rẩy... thế lực của Hoài vương đã vô cùng đáng sợ, nếu Vân gia lại bị ép phải rời đi, bọn họ càng không có chút sức lực nào để chống cự.

- Xem ra, lòng người đã có chung một hướng, Vân gia đã không còn thích hợp để tiếp tục bảo vệ Tiểu Yêu Hậu.

Hoài vương cười ha hả nói.

Gia chủ Ngôn gia Ngôn Tự Kính đột nhiên đứng lên, một mặt tức giận nói:

- Lũ người lòng lang dạ sói các ngươi đừng hòng uổng phí tâm cơ! Các gia tộc Thủ hộ chúng ta chỉ trung thành với Yêu Hoàng nhất mạch! Trong thiên hạ, cũng chỉ có Tiểu Yêu Hậu mới có thể hiệu lệnh các gia tộc thủ hộ, và quyết định vận mệnh của các gia tộc thủ hộ! Vân gia có tư cách tiếp tục đảm nhiệm vị trí gia tộc thủ hộ hay không là do một mình Tiểu Yêu Hậu định đoạt! Ngoại trừ Tiểu Yêu Hậu, không ai có tư cách!

Sắc mặt Tiểu Yêu Hậu vô cùng u ám, nàng vừa định phẫn nộ mở miệng, Hoài vương đã giành nói trước một bước, lớn tiếng nói:

- Lời này của Ngôn gia chủ không sai, Tiểu Yêu Hậu là hoàng đế của Huyễn Yêu, tự nhiên có quyền quyết định cao nhất! Nhưng việc mà chư vương chúng ta và các gia tộc thủ hộ phải làm không chỉ có cống hiến, mà còn có nghĩa vụ can gián, đặc biệt là đại sự liên quan đến danh dự và tôn nghiêm của Yêu Hoàng nhất mạch! Vân gia có sai lầm ngất trời là điều không thể nghi ngờ, nhưng Tiểu Yêu Hậu vẫn để Vân gia đứng trong hàng ngũ Mười hai gia tộc Thủ hộ suốt trăm năm, hình phạt cũng chỉ là trừng phạt nho nhỏ mà thôi, việc này đã là thiên ân bao la của Tiểu Yêu Hậu dành cho Vân gia rồi, nhưng nếu tiếp tục giữ lại Vân gia, thì lại là quá nhân từ... Mà lòng dạ nhân từ thì khó thành bậc đế vương! Bậc đế vương chân chính phải thưởng phạt phân minh, thậm chí quyết đoán tàn nhẫn! Bằng không...

- Bằng không thế nào?

Sắc mặt Tiểu Yêu Hậu bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng thấu xương:

- Xem ra, làm đế vương thế nào, Hoài quận vương còn rành hơn cả bổn hậu đây.

- Tiểu vương không dám.

Hoài quận vương một mặt thản nhiên nói:

- Vân gia và vương phủ của ta không ân không oán, Vân gia chủ còn là nửa người bạn của tiểu vương, những lời này, ngoại trừ khiến Vân gia bất mãn, thậm chí oán hận tiểu vương ra thì không có nửa điểm lợi ích, nhưng tiểu vương vẫn phải nói... tấm lòng son sắt của tiểu vương đều là vì Vương tộc Huyễn Yêu chúng ta! Xin Tiểu Yêu Hậu cân nhắc!

- Tiểu vương cũng khẩn cầu Tiểu Yêu Hậu cân nhắc!

Trọng vương cũng một mặt đại nghĩa lẫm nhiên nói.

- Tiểu Yêu Hậu, Mười hai gia tộc Thủ hộ, tuyệt không thể thiếu Vân gia, tuyệt đối không thể!

Tô Hạng Nam, Ngôn Tự Kính cùng hô lên.

Cảnh tượng nhất thời trở nên vô cùng hỗn loạn, những vương giả ở ngoài Yêu Hoàng thành kia không ai ngờ tới, chỉ mấy câu nói của Hạng vương lại dấy lên một cơn sóng gió lớn như vậy, lúc này, một số người sáng suốt đã nhìn ra được vài phần manh mối.

Lúc này, có một lão quận vương cùng thế hệ với tiên Yêu Hoàng đứng lên, nói:

- Việc này được chư vương, gia tộc thủ hộ coi trọng như thế, hơn nữa còn gây ra tranh cãi to lớn, thì không thể tùy tiện phán quyết, bằng không, nhất định sẽ làm lòng người nguội lạnh. Lão thần có một đề nghị.

Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng liếc hắn một cái, không nói gì. Lý do là vì lão già này ngồi ở dãy ghế phía Đông, rõ ràng cùng một phe với Hoài quận vương, tuyệt đối không thể nói ra lời nào có lợi cho nàng. Nhưng trước mặt quần hùng thiên hạ, nàng không thể quát mắng một lão thần hơn ngàn tuổi, nên chỉ có thể cười gằn trong lòng.

- Tiền bối mời nói, chúng ta xin rửa tai lắng nghe.

Hoài vương ra vẻ cung kính đáp.

Lão quận vương ra vẻ thở dài một tiếng, nói:

- Chư vương cùng gia tộc thủ hộ đều là trụ cột của Huyễn Yêu giới, ngoại trừ Tiểu Yêu Hậu, chư vương cùng gia tộc thủ hộ cũng có quyền lên tiếng. Vân gia có tư cách tiếp tục nắm giữ vị trí gia tộc thủ hộ hay không, nhìn như là việc chỉ quan hệ đến Vân gia, nhưng kỳ thực nó có can hệ trọng đại, chuyện lớn như vậy quyết không thể dùng tình riêng để quyết đoán, đã như vậy, chi bằng để chư vương cùng gia tộc thủ hộ giúp đỡ Tiểu Yêu Hậu cùng nhau phán quyết. Lúc này quần hùng thiên hạ cũng tụ hội ở đây, liền để cho người trong thiên hạ tận mắt chứng kiến, số người đồng ý để Vân gia ở lại hàng ngũ gia tộc thủ hộ nhiều hơn hay là rời đi nhiều hơn, bên nào đông người, liền tuân theo ý bên đó, đó chẳng phải là công bằng đến cực điểm sao!

- Tiểu Yêu Hậu, người thấy kiến nghị của lão thần thế nào?

Lời nói của lão quận vương quả thực có tình có lý, công bằng chính trực, không hề có kẽ hở, Tiểu Yêu Hậu trong tình cảnh này, cho dù tính tình có cường ngạnh hơn nữa cũng không cách nào nói ra lời phản bác. Bên kia, Hoài vương đã vui vẻ gật đầu:

- Tiền bối nói rất đúng! Nếu phần lớn vương phủ cùng gia tộc thủ hộ cho rằng Vân gia vẫn có tư cách đứng trong hàng ngũ gia tộc thủ hộ như cũ thì bản vương không còn lời nào để nói. Nhưng…

Hoài vương nhìn Vân Khinh Hồng một chút, cười nhạt:

- Nếu phần lớn vương phủ, cùng với các gia tộc thủ hộ đã bảo vệ Yêu Hoàng vạn năm đều cho rằng Vân gia không có tư cách tiếp tục ở lại, mà Vân gia vẫn cố chấp ở lại thì bản vương tuyệt đối không phục, toàn bộ Vương tộc Huyễn Yêu cũng không phục, thiên hạ, cũng sẽ có người không phục!

- Xác thực đây là phương pháp công bằng chính trực nhất, dùng phương thức này quyết đoán ra kết quả, bản vương tuyệt không hai lời.

Trọng vương cũng gật đầu lớn tiếng nói.

- Tốt lắm!

Hoài vương giơ cánh tay lên, nghiêm mặt nói:

- Được! Vậy để bản vương, làm cho tất cả mọi người cẩn thận xem xét Vân gia có còn tư cách lưu lại hay không... Hỡi các vị vương gia Huyễn Yêu, các vị gia chủ thủ hộ, những ai đồng ý đuổi Vân gia ra khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ, xin mời đứng lên!

Hô!!

Giọng Hoài quận vương vừa dứt, Hách Liên gia chủ Hách Liên Cuồng, Xích Dương gia chủ Xích Dương Bách Liệt, Bạch gia chủ Bạch Ế, Nam Cung gia chủ Nam Cung Trí, Lâm gia gia chủ Lâm Quy Nhạn, Cửu Phương gia chủ Cửu Phương Khuê, Khiếu gia gia chủ Khiếu Tây Phong và sáu mươi vương phủ, quận vương đồng loạt đứng lên.

- Từ lâu Vân gia đã không có tư cách tiếp tục ở lại, nhất định phải loại bỏ! Hách Liên Cuồng ta là người thứ nhất đồng ý!

- Lời Hoài vương nói chính là suy nghĩ của Xích Dương Bách Liệt ta những năm qua!

- Nếu Vân gia tiếp tục ở lại, Bạch gia ta tuyệt đối không phục!

Bảy gia tộc thủ hộ, sáu mươi vương phủ, về số lượng đã đủ để áp đảo. Bên tai đều là âm thanh đòi Vân gia rời khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ, Trọng vương nhếch miệng lên, thấp giọng nói với Hoài vương:

- Cứ như vậy, Hoài vương không cần lo lắng về Vân Khinh Hồng nữa chứ? Coi như hôm nay Vân gia không bị trục xuất khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ thì trong đại điển lần này cũng không có quyền lên tiếng.

Con mắt Hoài vương híp lại, bỗng nhiên cười gằn:

- Bầu không khí và cục diện tốt như vậy, chỉ để đánh bại một Vân gia, đúng là có chút quá lãng phí.

Mắt Trọng vương sáng lên:

- Ý của Hoài vương là?

- Đương nhiên là nhân cơ hội này, dọn dẹp đám ngu xuẩn ở phía đối diện một phen, để bọn chúng trong đại điển này không ngóc đầu lên được, cũng để cho Tiểu Yêu Hậu biết bản vương muốn thay thế nàng, đã là chuyện dễ như trở bàn tay, hắc...

- Xem ra nên làm thế nào, trong lòng Hoài vương đã có tính toán, ha ha, thật không hổ là Hoài vương, có thể đi theo Hoài vương, là quyết định anh minh nhất đời này của bản vương.

Trọng vương khoái trá cười lớn.

Không nghi ngờ chút nào, bất luận là gia tộc thủ hộ, hay là các đại vương phủ đứng lên, đều là người ngồi ở dãy ghế phía Đông. Mộ lão gia tử cười gằn một tiếng, hét lớn:

- Tất cả những người phản đối Vân gia rời đi đứng lên cho ta... Thật sự cho là chúng ta ngồi không sao!!

Thanh âm của Mộ lão gia tử như sấm, gia chủ Tô gia Tô Hạng Nam, gia chủ Thiên Hạ gia Thiên Hạ Hùng Đồ, gia chủ Ngôn gia Ngôn Thành Không và bốn mươi vương phủ chi chủ cũng đồng loạt đứng lên, sắc mặt mỗi người đều trịnh trọng mà phẫn nộ.

Bảy gia tộc thủ hộ, sáu mươi vương phủ.

Ngoại trừ Vân gia, chỉ có bốn gia tộc thủ hộ, bốn mươi vương phủ.

Bên nào chiếm ưu thế, vừa nhìn là biết.

Vừa nhìn cũng biết một điều, tất cả những người đồng ý để Vân gia rời khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ đều ngồi ở phía Đông.

Người phản đối Vân gia rời đi đều ngồi ở phía Tây.

Thế cục đối đầu gay gắt như vậy, dù là kẻ ngốc cũng nhìn ra được vài phần.

Đây rõ ràng là hai phe!

Đây không phải là tranh luận Vân gia đi hay ở, mà trên bản chất là cuộc tranh đấu giữa hai phe phái.

Và càng rõ ràng hơn, phe của Hoài vương mạnh hơn phe của Vân gia rất nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!