Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 545: CHƯƠNG 544: DỤNG TÂM HIỂM ÁC

Trong nhất thời, cảnh tượng trở nên hỗn loạn vô cùng. Tuy số lượng các gia tộc thủ hộ và vương phủ đứng về phía Vân gia, hay nói chính xác hơn là trung thành với Tiểu Yêu Hậu, có phần yếu thế hơn, nhưng cũng không chênh lệch quá nhiều. Hơn nữa, bọn họ đứng trên lập trường của dòng dõi Yêu Hoàng, lưng thẳng tắp, khí thế còn mạnh hơn nhiều so với những kẻ lòng mang dạ quỷ kia.

Vân gia, dù ở trung tâm của trận hỗn loạn, vẫn trước sau như một, vô cùng bình tĩnh, đặc biệt là gia chủ Vân Khinh Hồng. Từ đầu đến cuối, hắn vẫn ngồi yên tại chỗ, không nói một lời.

Hắn không lên tiếng không có nghĩa là hắn không có quyền lên tiếng. Ngay lúc hai bên đang đối chọi gay gắt, hắn đã liên tục truyền âm cho Tiểu Yêu Hậu mấy lần.

- Tiểu Yêu Hậu, người phải khống chế cảm xúc, hiện tại không phải là thời điểm thích hợp để người đứng ra... Càng không nên cứng rắn bảo vệ Vân gia, bọn người Hoài vương đang cầu còn không được người làm như vậy.

- Chuyện này, cứ để cho Vân gia ta tự mình gánh vác!

Tính tình của Tiểu Yêu Hậu, Vân Khinh Hồng xem như là người hiểu rõ nhất… Năm đó, chính hắn cũng từng bị Tiểu Yêu Hậu đánh cho một tháng không xuống được giường. Sau này, tính tình của Tiểu Yêu Hậu lại càng thay đổi lớn. Với cục diện hiện tại, nếu không phải có Vân Khinh Hồng truyền âm ngăn cản, với tính cách của nàng, nàng tuyệt đối sẽ ra tay giết người tại chỗ.

Ngay khi Vân Khinh Hồng đã nghĩ xong cách ứng đối, chuẩn bị đứng lên thì Hoài vương bỗng nhiên cất tiếng cười ha hả:

- Chư vị cứ bình tĩnh đã. Về chuyện Vân gia có được tiếp tục ở lại trong hàng ngũ gia tộc thủ hộ hay không, hiển nhiên ý kiến đòi loại bỏ Vân gia đã chiếm thế thượng phong.

- Số lượng nhiều thì đã sao!

Mộ Vũ Bạch lạnh lùng nói:

- Hoài quận vương, ngươi thật sự cho rằng ngươi lôi kéo được nhiều người là có thể một tay che trời sao? Hừ, một đám vong ân phụ nghĩa, phản tổ bội tông, dù có nhiều hơn gấp mười, gấp trăm lần cũng chỉ là một đống rác rưởi khiến người ta khinh bỉ!

Câu nói này của Mộ Vũ Bạch khiến tiếng bàn luận trong đại điện nhất thời lớn hơn. Mộ Phi Yên dùng khuỷu tay huých hắn một cái, ra sức nháy mắt với hắn, nhưng Mộ Vũ Bạch chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác.

Sắc mặt Hoài vương không hề thay đổi, hắn ung dung nói:

- Bổn vương không hiểu lắm lời của Mộ huynh, nhưng Mộ huynh có một câu nói rất đúng, số lượng nhiều cũng không đại biểu cho điều gì. Dù sao ở Huyễn Yêu giới chúng ta hay ở bất kỳ thế giới nào, thứ quyết định tất cả không phải là số lượng... mà là thực lực!

- Ngươi lại muốn giở trò gì!

Ngôn Tự Kính cảnh giác nói. Bọn họ không hề ngây thơ đến mức cho rằng câu "số lượng nhiều cũng không đại biểu cho điều gì" của Hoài vương chỉ là thuận miệng nói ra, chắc chắn hắn còn có âm mưu hiểm độc hơn.

- Ý của bổn vương rất đơn giản. Nếu bàn về số lượng, phe chúng ta đông hơn các ngươi gần ba phần mười! Nhưng chỉ dựa vào số lượng, chắc chắn các ngươi sẽ không phục, mà các vị bá chủ đến từ bốn phương tám hướng cũng sẽ có nhiều người không phục. Bổn vương, với tư cách là người đại diện cho phe đồng ý trục xuất Vân gia khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ, xin đưa ra một phương pháp công bằng chính trực hơn, dễ khiến các ngươi tâm phục khẩu phục hơn... Đồng thời, cũng coi như là bổn vương cho Vân gia và các ngươi một cơ hội!

- Trong đại điển trăm năm, các gia tộc thủ hộ và vương phủ đều có tiết mục lên đài hiến nghệ, thể hiện thực lực và uy phong của mình. Lần này là đại điển trăm năm của Tiểu Yêu Hậu, tự nhiên càng không thể thiếu! Vậy chúng ta cứ làm như thế đi…

Hoài vương giơ tay lên, cười híp mắt nói:

- Hai bên sẽ chọn ra mười hai người để tiến hành quyết đấu. Đương nhiên, từ trước đến nay, các cuộc tranh tài trong đại điển đều do lớp trẻ tham gia, dù sao thế hệ trẻ cũng là người quyết định địa vị của một thế lực trong trăm năm sau, lần này cũng không ngoại lệ! Giới hạn tuổi tác là dưới 35 tuổi!

- Nếu kết quả cuối cùng là chúng ta may mắn chiến thắng, vậy thì các ngươi cũng không còn gì để nói nữa chứ?

Hoài vương cười toe toét.

- Được! Đề nghị của Hoài quận vương thật hay!

Trọng vương lên tiếng tán thưởng.

- Về số lượng, chúng ta đã thắng, nhưng kết quả tranh tài thực lực sẽ càng có sức thuyết phục hơn. Ta không có ý kiến gì!

Hách Liên Cuồng lớn tiếng phụ họa.

Đề nghị của Hoài vương khiến tất cả mọi người ngồi ở phía Đông đều lộ ra nụ cười, trong khi sắc mặt của những người ngồi ở phía Tây đột nhiên biến đổi.

Bọn họ đều hiểu rõ trong lòng, phe phía Tây không chỉ thua về số lượng, mà về chất lượng cũng hoàn toàn lép vế.

Phe phía Đông nắm giữ bảy gia tộc thủ hộ, mỗi một thiên tài trẻ tuổi xuất chiến đều là những người đứng đầu trong thế hệ trẻ của Huyễn Yêu giới. Hách Liên gia có Hách Liên Phách, Xích Dương gia có Xích Dương Viêm Vũ, Bạch gia có Bạch Khiết, Nam Cung gia có Nam Cung Duyên, Lâm gia có Lâm Hàn Xuyên, Cửu Phương gia có Cửu Phương Dục, Khiếu gia có Khiếu Đông Lai... Không một ai trong số họ mà không phải là nhân vật đã sớm danh chấn toàn bộ Huyễn Yêu giới!

Mà thế hệ trẻ của phe phía Tây chỉ có Tô gia Tô Chỉ Chiến, Ngôn gia Ngôn Thành Không, Thiên Hạ gia Thiên Hạ Đệ Lục, Mộ gia Mộ Nhất Hằng... Vân gia thậm chí còn không có người trẻ tuổi nào đạt tới đẳng cấp này, người duy nhất là Vân Tâm Nguyệt cũng đã chết thảm.

Ngay cả khi so về thực lực, cũng chỉ có Tô Chỉ Chiến là ngang hàng với Hách Liên Phách, là người duy nhất có thể giữ lại chút thể diện cho phe phía Tây. Thiên Hạ Đệ Lục là Bá Huyền Cảnh tứ cấp, còn Ngôn Thành Không và Mộ Nhất Hằng chỉ là Bá Hoàng Cảnh tam cấp.

Trong khi đó, người có huyền lực thấp nhất trong bảy gia tộc đối phương cũng đã là Bá Hoàng Cảnh tứ cấp!

Đây vẫn chưa phải là điều hiểm độc nhất.

Trong "Huyễn Yêu Thất Tử", bảy người trẻ tuổi tượng trưng cho thực lực đỉnh cao của cả Huyễn Yêu giới, phe phía Đông đã chiếm tới năm người!

Cộng thêm thiên tài số một của bảy gia tộc thủ hộ, vừa tròn mười hai người!

Đây cũng chính là lý do tại sao Hoài vương lại đề nghị mỗi bên chọn ra mười hai người.

Mà phe phía Tây chỉ có hai người trong "Huyễn Yêu Thất Tử".

Hơn nữa, hai người đó... một người đứng hàng thứ sáu, một người đứng hàng thứ bảy.

Các gia chủ và vương gia phe phía Tây nghiến răng ken két. Thực lực chênh lệch lớn như vậy, phe phía Tây làm sao có khả năng thắng! Kết quả không chỉ là bại, mà còn là thảm bại! Hoài vương phủ miệng thì nói mình có ưu thế về số lượng, nói muốn cho Vân gia "cơ hội", nhưng mục đích thật sự lại là ở trước mặt người trong thiên hạ, vừa trục xuất Vân gia, vừa mạnh mẽ đả kích tất cả các gia tộc và vương phủ không cùng phe với hắn. Có thể nói, dụng tâm này hiểm ác đến tột cùng.

- Còn về quy tắc, tuy không giống các lần so đấu trước nhưng cũng rất đơn giản.

Hoài vương vui vẻ thưởng thức sắc mặt của đám người phía Tây, cười híp mắt nói:

- Hai bên sẽ đấu một chọi một, kẻ thua cuộc rời đài, người thắng được ở lại, cho đến khi bị đối thủ đánh bại mới thôi. Cứ như vậy cho đến khi một bên bị đánh bại hoàn toàn, còn bên kia vẫn có người đứng trên đài thì sẽ phân ra thắng bại. Làm như vậy, chẳng những có thể phân định thắng thua một cách công bằng nhất, mà còn có thể thấy rõ sự chênh lệch thực lực giữa hai bên. Nếu hai bên so đấu đến cuối cùng chỉ còn lại một người quyết chiến, vậy chứng tỏ thực lực tương đương nhau. Còn nếu như một bên đã bại hoàn toàn, mà bên kia vẫn còn người chưa kịp xuất trận... Ha ha, vậy thì đúng là mất mặt đến tận cùng. Các ngươi... có dám tiếp nhận không?

Quy tắc mà Hoài quận vương đưa ra khiến sắc mặt mọi người phía Tây lại biến đổi lần nữa, trong lòng lạnh buốt.

Nếu là một chọi một, mười hai người giao chiến mười hai trận, lấy số trận thắng để phân định thắng thua, thì phe phía Tây vẫn còn một chút cơ hội thắng hoặc hòa.

Nhưng Hoài quận vương, trong tình huống đã nắm chắc phần thắng, vẫn lựa chọn hình thức thi đấu loại trực tiếp như vậy. Không thể không nói tính tình của hắn cẩn thận đến cực điểm, bởi vì phương thức này sẽ hoàn toàn chặn đứng cơ hội chiến thắng của phe phía Tây. Sự chênh lệch thực lực cũng sẽ được thể hiện một cách rõ ràng nhất thông qua số người chưa cần ra sân của phe mình, qua đó triệt để làm nhục đối phương.

Sắc mặt các gia chủ phía Tây đều âm trầm, nghiến răng ken két... Trận chiến này, tuyệt đối không thể nhận! Nhận là chắc chắn bại, hơn nữa còn thua rất thảm!

Cho dù lùi bước mất mặt cũng không thể nhận.

Thiên Hạ Hùng Đồ, người vốn không muốn dính vào tranh đấu nhất, cũng không thể ngồi yên được nữa. Hắn đứng dậy, trầm mặt nói:

- Hoài quận vương, hình như ngươi đã quên mất thân phận của mình rồi! Quyền lực của ngươi vẫn chưa lớn đến mức có thể quyết định vận mệnh của các gia tộc thủ hộ chúng ta! Các ngươi thắng thì đã sao? Dựa vào cái gì mà các ngươi thắng thì Vân gia phải rời khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ!

- Gia chủ Thiên Hạ gia hỏi hay lắm!

Hoài vương híp mắt lại, tạo thành một đường dài và hẹp:

- Vậy bổn vương sẽ trả lời cho một mình ngươi biết: nếu chúng ta thắng, điều đó chứng minh chúng ta mạnh hơn các ngươi! Trong trời đất này, thực lực vi tôn! Có thực lực mạnh mẽ thì sẽ có quyền lên tiếng và quyền khống chế! Thân là cường giả, liền có tư cách quyết định tất cả, còn kẻ yếu ngay cả tư cách từ chối cường giả cũng không có! Bất luận là thế giới nào, phương diện nào, cũng đều là như vậy!

- Câu trả lời này đã làm hài lòng gia chủ Thiên Hạ gia chưa?

Mỗi một chữ Hoài vương nói ra đều sục sôi dã tâm. Sự việc đến mức này, càng lúc càng có nhiều người ngửi thấy mùi vị không tầm thường. Cường giả vi tôn, đó quả thực là pháp tắc sinh tồn cơ bản nhất của thế gian. Thiên hạ có bao nhiêu người tu luyện huyền lực, có ai không phải là vì theo đuổi sức mạnh, có ai không phải là vì muốn trở thành kẻ bề trên!

Ngay cả huyền lực của bản thân Hoài vương cũng không thể xem thường, mà thế lực dưới trướng hắn lại nắm giữ sức mạnh đủ để khuynh đảo thiên hạ. Lời này hắn nói ra vô cùng mạnh mẽ, ngạo khí ngút trời, khiến Thiên Hạ Hùng Đồ trong nhất thời không thể nói được gì.

- Vân Khinh Hồng, chuyện này là do Vân gia các ngươi mà ra, kết quả của nó cũng quyết định vận mệnh của Vân gia. Lẽ nào ngươi ngay cả dũng khí tỏ thái độ cũng không có?

Hoài vương chuyển ánh mắt về phía Vân Khinh Hồng vẫn luôn im lặng:

- Ngươi hãy trực tiếp nói cho bổn vương biết, ngươi có tiếp nhận trận so đấu công bằng đến cực điểm này hay không?

- Em rể, tuyệt đối không thể nhận! Người có thể hiệu lệnh và quyết định vận mệnh của Vân gia các ngươi chỉ có Tiểu Yêu Hậu, căn bản không cần để ý đến bọn đạo chích kia!

Mộ Vũ Bạch trầm giọng nói.

Suy nghĩ của Mộ Vũ Bạch cũng là suy nghĩ của tất cả những người phía Tây, nhưng hắn vừa dứt lời, Vân Triệt liền đứng dậy nói với Vân Khinh Hồng:

- Tiếp! Nhất định phải tiếp! Lẽ nào Vân gia ta lại sợ người!

- Hồ đồ!

Râu mép Mộ Phi Yên dựng lên:

- Đây là đại sự của gia tộc, một tiểu bối như ngươi thì biết gì mà nói năng lung tung! Khinh Hồng, Vũ Bạch nói không sai, Vân gia các ngươi căn bản không cần để ý đến chuyện này, ta xem ai dám cướp đoạt tư cách đứng trong hàng ngũ gia tộc thủ hộ của các ngươi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!