- Ha ha ha ha ha ha!
Hoài vương ngửa đầu cười to, sau đó lại lắc đầu, vẻ mặt đầy chế nhạo:
- Ai da da, Vân gia đã từng đứng đầu các gia tộc thủ hộ, phong quang suốt vạn năm, hiện tại ngay cả can đảm nghênh chiến cũng không có, còn để những gia tộc khác tiến đến che chở, thực sự là đáng thương. Vân gia ngay cả tư cách để bản vương nhìn thẳng cũng không có, nếu còn tiếp tục đứng trong hàng ngũ gia tộc thủ hộ, quả thực là khiến thiên hạ chê cười, có thể nói đó là trò cười lớn nhất Huyễn Yêu Giới này, ha ha ha ha.
- Vân lão đệ, không cần nghe hắn!
Tô Hạng Nam cau mày nói:
- Hắn chỉ đang kích ngươi thôi, mọi người trong thiên hạ đều biết vinh quang của Vân gia, không một ai có thể quên. Ta tin tưởng việc Vân gia sa sút chỉ là tạm thời, Vân gia có Vân Khinh Hồng ngươi, có anh linh liệt tổ liệt tông che chở, tất có ngày quật khởi lần nữa!
- Ta hoàn toàn tán đồng lời của Tô gia chủ.
Ngôn Tự Kính gật đầu, sau đó truyền âm cho Vân Khinh Hồng:
- Tuyệt đối không thể nhận lời! Bằng không, tất cả sẽ không còn đường quay lại, ngay cả các gia tộc và vương phủ như chúng ta cũng không thể can thiệp được nữa.
Dưới ánh mắt của mọi người, Vân Khinh Hồng chậm rãi đứng lên. Hắn không hề hoảng loạn, cũng không có chút thần sắc tức giận nào, trái lại còn nhìn Hoài vương bằng ánh mắt cười nhạt:
- Ta tán thành lời Triệt nhi nói, trận chiến này, Vân gia ta đương nhiên phải nhận!
- Cái gì!
Ba huynh đệ Mộ Vũ Bạch, Mộ Vũ Không, Mộ Vũ Thanh đồng thời hét lớn:
- Em rể, ngươi điên rồi sao!
- Không điên.
Vân Khinh Hồng cười ha ha, hắn rõ ràng đang đứng ở đầu sóng ngọn gió, nhưng người bình tĩnh nhất trong tất cả lại chính là hắn:
- Có người khiêu chiến, Vân gia ta đương nhiên phải chiến, bất kể chuyện này có liên quan đến vận mệnh của Vân gia hay không. Vân gia ta trải qua vạn năm tới nay, từng tao ngộ vô số khiêu chiến, chúng ta đã chiến thắng vô số lần, cũng từng thất bại, chỉ là chưa từng sợ hãi!
- Có người dám chiến, Vân gia dám nhận! Vân gia chúng ta có thể bại, dù là thảm bại, cũng tuyệt không thể đánh mất tôn nghiêm!
Vân Khinh Hồng nói chuyện vô cùng khí phách, lời nói vang vọng trong đại điện hồi lâu, khiến vô số người trong lòng dâng lên sự kính nể và khâm phục.
Mộ lão gia tử giơ tay lên, như muốn nói gì đó, nhưng loay hoay một lúc rồi lại buông xuống, thở dài một tiếng:
- Ai, biết ngay ngươi sẽ quyết định như vậy mà, lũ các người nhà họ Vân đều là một đám cứng đầu bướng bỉnh, Vân Thương Hải là thế, tiểu tử ngươi cũng vậy... Ai, thôi thôi, nếu ngươi đã lựa chọn nghênh chiến, vậy Mộ gia ta sẽ chiến cùng ngươi.
- Ha ha, quả nhiên vẫn là Vân Khinh Hồng của hai mươi lăm năm trước!
Sau một hồi trầm mặc, Tô Hạng Nam liền cất tiếng cười sảng khoái:
- Đã như vậy, Tô gia ta sẽ hết sức giúp đỡ!
- Tính cả Thiên Hạ gia tộc ta nữa!
Thiên Hạ Hùng Đồ cao giọng nói:
- Nếu Vân lão đệ đã nói vậy, vậy thì cùng tiến cùng lui!
- Đương nhiên không thể thiếu Ngôn gia chúng ta được!
Ngôn Tự Kính hướng về phía Vân Khinh Hồng gật đầu.
Tiểu Yêu Hậu ngồi trên hoàng vị, sau khi được Vân Khinh Hồng truyền âm khuyên nhủ thì vẫn không nói một lời. Ánh mắt nàng lấp lóe, nhìn về phía Vân gia, Thiên Hạ, Tô gia, Mộ gia, Ngôn gia bên trái... Nàng đã sớm hiểu rõ dã tâm của Hoài vương, cục diện ác liệt thế nào, nàng vừa nhìn liền thấu.
Mà dưới tình cảnh này, năm gia tộc lớn vẫn kiên trì đứng về phía nàng, sự trung thành không chút dị tâm và khí phách bộc phát ra giữa tuyệt cảnh tất bại đã khiến tâm cảnh bị oán hận và bi thương đóng băng suốt trăm năm của nàng lần đầu tiên dấy lên một niềm cảm động.
- Ha ha ha, Vân Khinh Hồng đúng là Vân Khinh Hồng.
Khóe miệng Hoài vương nhếch lên một nụ cười tà ác:
- Quả nhiên ngươi không làm ta thất vọng, dù biết mình thua chắc cũng tuyệt không làm con rùa rụt cổ.
- Nhưng ngươi lại làm ta thất vọng rồi.
Giọng điệu bình thản của Vân Khinh Hồng ẩn chứa sự xem thường sâu sắc.
Sự bình tĩnh và xem thường này khiến Hoài vương cảm thấy cực kỳ khó chịu, hắn hừ lạnh một tiếng, trực tiếp lờ đi ánh mắt kia.
Lúc này, Vân Triệt mới bước về phía trước, dùng thanh âm đủ để mọi người xung quanh nghe rõ mà nói:
- Phụ thân, con có thể thay người nói mấy câu với vị Hoài quận vương này không?
Vân Khinh Hồng liếc hắn một cái, chậm rãi gật đầu.
- Được!
Vân Triệt ngẩng đầu lên, đối mặt trực tiếp với Hoài vương. Lời thỉnh cầu của hắn với Vân Khinh Hồng cùng hành động này đã khiến ánh mắt của mọi người nhất thời tập trung lên người hắn.
Lúc trước Tiểu Yêu Hậu đã hỏi Vân Khinh Hồng về thân phận của hắn, nên mọi người ở đây đều biết hắn không phải người của Vân gia, mà là nghĩa tử của Vân Khinh Hồng. Trước khi Vân Khinh Hồng lên tiếng, hắn đã tùy tiện hô "ứng chiến", việc này khiến không ít người khinh bỉ hắn, bây giờ hắn lại muốn đứng ra nói chuyện với Hoài vương, càng khiến bọn họ khịt mũi coi thường.
- Ồ? Ngươi có lời muốn nói với bản vương?
Hoài quận vương liếc hắn một cái, cười nhạt nói.
- Ta chỉ muốn hỏi Hoài quận vương mấy vấn đề.
Vân Triệt mỉm cười hiền lành nói:
- Ngươi đưa ra trận chiến này, có phải nếu chúng ta thua, Vân gia chúng ta phải rút lui khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ?
- Không sai.
Hoài quận vương trào phúng cười nói:
- Nếu nói lý do, bản vương tự nhận là đã trình bày rất rõ ràng.
- Ồ!
Vân Triệt gật đầu, sau đó nói:
- Vậy nếu chúng ta thắng thì sao? Chúng ta có được lợi ích gì?
- Thắng? Ha ha ha ha.
Hoài quận vương ngoảnh mặt đi, rồi ngửa đầu cười phá lên, những người ngồi ở phía Đông cũng cười ngả nghiêng, giống như nghe được một trò cười lớn. Ngay cả sắc mặt những người ngồi phía Tây cũng co rúm lại.
Vân Triệt cười khanh khách nói:
- Sao thế? Hoài vương cười lớn là có ý gì? Nếu hai bên quyết đấu thì ắt có thắng có thua. Mà trên thế giới này, không có cuộc quyết đấu nào mà một bên "tuyệt đối" thắng cả! Nếu thật sự có cuộc tỷ thí như thế thì đúng là không có chút ý nghĩa nào, mà nếu không có ý nghĩa thì cũng không cần phải tiến hành... Hoài vương thấy đúng không?
Hoài vương thu lại nụ cười, lần đầu tiên dùng ánh mắt đầy hứng thú đánh giá Vân Triệt. Người thanh niên trước mắt đối mặt với hắn vô cùng bình tĩnh và thong dong, ngay cả ánh mắt cũng không có bao nhiêu rung động, Hoài vương mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Vân Khinh Hồng trên người hắn. Hắn cười nhạt, nói:
- Ngươi nói rất đúng, đã là quyết đấu, dĩ nhiên có thắng có thua. Có điều, ai thua ai thắng chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao? Nếu chúng ta thắng, Vân gia các ngươi sẽ phải rời khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ, còn nếu các ngươi thắng, vậy dĩ nhiên là các ngươi vẫn ở lại hàng ngũ gia tộc thủ hộ như cũ, những kẻ phản đối cũng không còn gì để nói.
- Hoài vương điện hạ không cảm thấy mình rất buồn cười sao?
Sắc mặt Vân Triệt chợt đổi, nụ cười trên môi bỗng trở nên đầy trào phúng.
- Buồn cười?
Lông mày Hoài vương hơi nhíu lại.
- Không chỉ buồn cười, mà là buồn cười đến cực điểm.
Ánh mắt Vân Triệt đầy vẻ khiêu khích, thậm chí khi đối mặt với Hoài vương, còn mang theo vẻ coi thường ra mặt:
- Chúng ta thua, toàn bộ Vân gia phải rời khỏi vị trí đã đứng vững vạn năm qua, vận mệnh của mấy vạn người trong tộc lâm vào cảnh điêu đứng, hậu quả cực kỳ khốc liệt.
- Mà các ngươi thua, thì chẳng có hậu quả gì cả!
Vân Triệt cười gằn:
- Thiên hạ làm gì có chuyện bất công như thế! Cuộc tỷ thí này, có thể nói là một ván cược, tiền cược của một bên là vận mệnh của cả Vân gia chúng ta, còn các ngươi... ngay cả tiền cược cũng không có. Loại quyết đấu ngay cả tính công bằng cơ bản nhất cũng không có thì còn so cái gì?
Hoài quận vương híp mắt lại, sau đó lớn tiếng cười ha hả:
- Ha ha ha ha, Vân Khinh Hồng, ngươi quả thực đã nhận được một đứa con trai tốt, vậy mà hiểu được lấy lùi làm tiến. Có điều, chỉ bằng thủ đoạn vụng về như thế đã muốn bản vương từ bỏ ý định sao, vậy cũng quá buồn cười rồi. Muốn bản vương lấy ra tiền cược đúng không? Được, bản vương sẽ cho ngươi một cơ hội, ngươi nói xem, bên chúng ta nên đưa ra tiền cược gì nào?
- Nếu Hoài vương điện hạ đã nói vậy, vậy ta không khách khí nữa.
Vân Triệt đưa tay, chỉ về bảy gia tộc thủ hộ phía sau Hoài vương, nói:
- Nếu cuối cùng chúng ta thắng thì Hách Liên, Xích Dương, Bạch gia, Nam Cung gia, Lâm gia, Cửu Phương gia, Khiếu gia, phải ở trong vòng một tháng, giao cho Vân gia chúng ta năm cân Tử Mạch Thần Tinh! Còn Hoài quận vương thì phải gom đủ hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, giao cho Vân gia ta!
Vân Triệt vừa dứt lời, tất cả mọi người trong đại điện hoàn toàn sững sờ, sắc mặt bảy đại gia tộc ở phía Đông càng là đột biến. Ngay cả cơ mặt của Vân Khinh Hồng cũng co giật một hồi.
Nếu thất bại... Mỗi một gia tộc phải giao cho Vân gia năm cân Tử Mạch Thần Tinh... Là năm cân Tử Mạch Thần Tinh chứ không phải Tử Mạch Thiên Tinh, càng không phải là Tử Tinh Thạch phổ thông!
Năm cân Tử Mạch Thiên Tinh đã có giá trị liên thành, mà Tử Mạch Thần Tinh lại càng là thiên địa thánh vật trong mắt chín mươi chín phần trăm con dân Huyễn Yêu Giới, quý giá đến mức không từ nào có thể hình dung nổi.
Năm cân Tử Mạch Thần Tinh, cho dù là gia tộc có thực lực và tài nguyên hàng đầu muốn tích lũy được cũng phải mất ít nhất trăm năm!
Một gia tộc có nội tình thâm hậu dùng năm cân Tử Mạch Thần Tinh có thể bồi dưỡng được ít nhất năm Bá Hoàng dưới ba mươi tuổi dễ như trở bàn tay. Sở dĩ thế hệ trẻ của Vân gia yếu kém là do tài nguyên bị hạn chế, đặc biệt là Tử Mạch Thần Tinh... trong trăm năm qua, không thu được một chút nào.
Nếu gia tộc nào đó thật sự giao ra năm cân Tử Mạch Thần Tinh, vậy trăm năm sau thực lực của họ chắc chắn sẽ sa sút như Vân gia... Mà Vân gia nếu nhận được lượng lớn Tử Mạch Thần Tinh của bảy gia tộc, muốn không quật khởi mạnh mẽ cũng khó.
Huống chi còn có hai mươi cân của Hoài vương... Hoài vương dù có cướp đoạt hơn sáu mươi vương phủ nghiêng về hắn một lần, cũng chưa chắc gom đủ hai mươi cân, hơn nữa nếu hắn thật sự làm vậy, sẽ khiến rất nhiều vương phủ bất mãn trong lòng, thậm chí là oán hận.
Vân Triệt hô ra cái giá cược này, đâu chỉ là sư tử ngoạm!
Vì lẽ đó, dù biết mình không thể thua nhưng sắc mặt thất đại gia tộc và các vương phủ cũng đều đột biến. Mấy đại gia chủ trực tiếp tức giận đến run cả người, hận không thể chỉ vào mũi Vân Triệt mà chửi ầm lên.
Đối mặt với cái giá như vậy, Hoài vương cũng có chút không bình tĩnh nổi, hắn tỏ vẻ xem thường, nói:
- Bản vương không ngờ tuổi ngươi không lớn mà khẩu vị lại rất lớn. Có điều, đừng nói ngươi chỉ là một nghĩa tử của Vân Khinh Hồng, cho dù là Yêu Vương Vân Thương Hải còn tại thế, cũng không có quyền hiệu lệnh bản vương cùng các gia tộc, vương phủ phía sau bản vương. Dựa vào cái gì mà chúng ta thua, liền phải nghe lời ngươi? Hả?
- Hoài quận vương hỏi hay lắm!
Hoài vương không những không khiến Vân Triệt cứng họng, trái lại còn làm thanh âm của hắn đột nhiên tăng lên mấy phần:
- Vậy ta sẽ cho Hoài vương câu trả lời: Bởi vì nếu chúng ta thắng, tức là chứng minh chúng ta mạnh hơn các ngươi! Trong trời đất này, thực lực là trên hết! Có thực lực mạnh mẽ, liền có quyền lên tiếng và quyền khống chế! Thân là cường giả, liền có tư cách quyết định tất cả, còn kẻ yếu ngay cả tư cách từ chối quyết định của cường giả cũng không có! Thế giới nào cũng đều như vậy!
- Câu trả lời này, không biết quận vương điện hạ đã hài lòng chưa?
Sắc mặt Hoài quận vương cứng đờ trong nháy mắt, tất cả mọi người cũng sững sờ lần thứ hai.
Đây chính là câu nói lúc trước Hoài quận vương trả lời Thiên Hạ Hùng Đồ, lúc đó hắn dã tâm bừng bừng, nhưng giờ lại bị Vân Triệt không sai một chữ trả lại cho hắn.
- Đây là nguyên văn của Hoài vương điện hạ, không biết Hoài vương điện hạ có còn nhớ không?
Vân Triệt cười híp mắt nói:
- Nếu như Hoài vương điện hạ coi lời mình nói là rắm, vậy cứ coi như ta chưa nói gì, khà khà, cứ coi như ta chưa nói gì.
Bên phía Tây có không ít người nhe răng trợn mắt, Mộ lão gia tử toét miệng cười nói:
- Chà chà, tiểu tử này... Tuy không thắng được, yêu cầu có tăng thêm gấp trăm lần cũng vô dụng, nhưng có thể khiến tên khốn buồn nôn kia bẽ mặt, cũng hả dạ lắm!
Sắc mặt Hoài vương khẽ biến thành âm trầm, một lúc lâu cũng không nói. Trên thế giới này, thứ khó phản bác nhất chính là lời mình đã nói ra... Bởi vì một khi phản bác, đó chính là tự vả vào mặt mình.
- Tiểu bối ngông cuồng, ngươi có tư cách gì nói chuyện ở đây!
Gia chủ Cửu Phương Khuê của Cửu Phương gia tộc không kiềm chế được, đứng dậy gầm lên giận dữ. Đối mặt với năm cân Tử Mạch Thần Tinh, toàn bộ Huyễn Yêu Giới không một ai có thể bình tĩnh được.
- Hoài vương điện hạ, không cần để ý tới tên tiểu bối này!
Hách Liên Bằng trầm giọng nói:
- Vân Triệt, ngươi là cái thá gì, có tư cách gì la lối trước mặt Hoài vương, mau cút xuống!
- Ha ha ha ha ha ha!
Vân Triệt ngửa đầu cười to, sau đó lắc đầu nhìn Hoài vương cùng bảy gia tộc thủ hộ, vẻ mặt đầy xem thường và chế nhạo:
- Chúng ta thua, Vân gia sẽ mất đi sứ mệnh, địa vị và vinh quang vạn năm, nhưng cho dù Vân gia chúng ta phải đối mặt với kết quả tàn khốc như vậy, dù ở thế yếu, vẫn dám nghênh chiến!
- Mà các ngươi thua, chỉ mất vỏn vẹn năm cân Tử Mạch Thần Tinh! So với vinh quang vạn năm của Vân gia chúng ta, đừng nói năm cân, cho dù năm trăm cân cũng không đáng nhắc tới! Đáng tiếc a, thực sự là đáng tiếc... Lúc rêu rao trục xuất Vân gia chúng ta, từng người một đều hùng hổ, nhưng khi mình ở thế tuyệt đối chiếm ưu thế, vậy mà đối mặt với cái giá nhỏ hơn của Vân gia ta cả ngàn vạn lần lại co rúm đến mức này, ai da da, thực sự là vừa buồn cười vừa đáng thương. Cùng một đám gia tộc như vậy được xưng là Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ, ta cũng thấy mất mặt thay cho Vân gia!
- Ngươi!
- Còn có Hoài vương ngươi nữa!
Vân Triệt hoàn toàn không để ý đến ánh mắt muốn giết người của các gia chủ khác mà nhìn chằm chằm vào Hoài vương, cười lạnh nói:
- Động một chút là hiệu triệu một đám người muốn trục xuất Vân gia chúng ta, động một chút là muốn bày ra một trận quyết đấu, động một chút là vì toàn bộ Huyễn Yêu Giới... Ta còn tưởng ngươi là kẻ quyết đoán ra sao, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi! Ta chỉ đưa ra một cái giá cược thua xa bên chúng ta, nhưng ngươi ngay cả can đảm đáp ứng cũng không có, còn cần người phía sau ngươi đến la lối che chở. Khà khà, so với phụ thân ta... À không không, bây giờ xem ra, ngươi căn bản không có tư cách so sánh với phụ thân ta.
Nói xong, Vân Triệt chẳng thèm nhìn Hoài quận vương, mà xoay người hướng về phía Vân Khinh Hồng nói:
- Phụ thân, con thấy cuộc so tài này vẫn là đừng so thì hơn. Đối diện với một đám hề thế này, so đấu với bọn họ quả thực là hạ thấp thân phận của Vân gia chúng ta.