Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 547: CHƯƠNG 546: QUYẾT ĐẤU!

Trước giờ Hoài vương vẫn bình tĩnh như nước, tỏ ra mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay, nhưng lần này sắc mặt hắn lại trở nên tái nhợt.

— Ha ha ha ha! Hay lắm!

Nhìn sắc mặt Hoài vương lập tức trở nên khó coi, Mộ lão gia tử không chút kiêng dè cười phá lên. Vốn dĩ bọn họ đều bị Hoài vương áp chế, thậm chí áp chế đến mức sắp không thở nổi, hiện tại Vân Triệt ra mặt, khiến cho bảy gia tộc phía đối diện và Hoài vương phải lộ ra vẻ mặt như ăn phải quả đắng... Quả thực là sảng khoái đến cực điểm.

Tất cả mọi người đều phát hiện, mình đã xem thường người thanh niên này. Khi hắn đối mặt với Hoài vương, biểu hiện trước sau vẫn vô cùng bình tĩnh tự nhiên, khí thế không hề suy giảm, từ ngữ lại sắc bén đến cực điểm, khiến Hoài vương á khẩu không trả lời được, khiến bảy đại gia chủ toàn thân run rẩy.

Càng khiến người ta không thể không cảm thán chính là lá gan của hắn quá lớn! Người đứng đối diện hắn là Hoài quận vương, người mà bảy vị gia chủ, thậm chí cả Tiểu Yêu Hậu cũng phải kiêng kỵ. Vậy mà Vân Triệt đối mặt với hắn không chỉ giữ được khí thế bừng bừng, mà còn mắng chửi một cách hả hê, trắng trợn không kiêng dè. Đường đường là Hoài quận vương lại bị mắng là thứ vô dụng, bị mắng là không đáng xách giày cho phụ thân hắn, ánh mắt coi rẻ cùng ngữ khí khinh bỉ kia rõ ràng đến mức bất cứ ai cũng có thể thấy được, nghe được.

Chỉ bằng mấy câu nói vừa rồi của Vân Triệt, Hoài vương đã sinh lòng muốn giết hắn. Tâm niệm hắn nhanh chóng xoay chuyển, xác nhận lại sức chiến đấu bên mình và mười hai người mạnh nhất có thể xuất chiến, lại suy tính đến các yếu tố có thể xảy ra, cuối cùng đưa ra kết luận là phe mình không có khả năng thua.

Như vậy, lời giải thích cũng chỉ có một… đó là Vân Triệt đang cố tình tỏ vẻ hung hăng để hắn sinh lòng kiêng kỵ, từ đó khiến trận chiến này trở thành một cuộc đấu võ mồm không có chút tôn nghiêm nào!

Cũng chỉ có khả năng này!

Nghĩ tới đây, Hoài vương nhất thời bình tĩnh lại, quay về phía Vân Triệt nói:

— Vân Triệt, vở kịch này ngươi diễn quá vụng về, bản vương có từng nói không dám đáp ứng sao?

— Ồ?

Vân Triệt xoay người lại, trong con ngươi lóe lên vẻ kinh ngạc... Tuy chỉ là một thoáng ngắn ngủi, nhưng ánh mắt Hoài vương sắc bén cỡ nào, hắn vẫn có thể nắm bắt rõ ràng, nhất thời cười gằn trong lòng: Quả nhiên là thế.

— Nói như vậy, Hoài vương đã đáp ứng rồi?

Vân Triệt vẻ mặt trịnh trọng nói, chân mày hơi cau lại, cười nhạt:

— Nhưng hình như một mình Hoài vương đáp ứng cũng không có tác dụng gì, ngươi có thể đại diện cho bảy gia tộc thủ hộ phía sau ngươi sao?

— Ha ha ha.

Hoài vương đã hoàn toàn khôi phục vẻ thản nhiên như trước, cười híp mắt nói:

— Đời này bản vương chưa từng sợ ai, càng không sợ cái gọi là tiền cược mà ngươi đưa ra. Đối với bản vương mà nói, tiền cược là gì cũng không quan trọng, bởi vì bản vương... tuyệt đối không thua, ha ha ha ha.

Hoài vương bắt đầu cười lớn, tiếng cười không quá lớn nhưng lại tràn ngập sự cuồng ngạo. Hắn xoay người lại, hướng về phía bảy gia tộc thủ hộ nói:

— Các vị gia chủ, các vị có dị nghị gì không?

— Nếu Hoài vương điện hạ không có dị nghị, tự nhiên chúng ta cũng không có ý kiến.

Các gia chủ dồn dập gật đầu, nhìn vẻ mặt chắc chắn của Hoài vương, bọn họ cũng nhanh chóng tỉnh táo lại, đồng thời nghĩ đến... Không sai, nếu dựa theo quy tắc Hoài vương đưa ra để tiến hành quyết đấu, phe mình làm sao có khả năng thua! Thực lực tổng hợp của thế hệ trẻ hai bên có sự chênh lệch cực lớn, phe mình đừng nói là có khả năng bại, cho dù chỉ có thể xuất chiến sáu người, cũng có niềm tin tuyệt đối đánh tan mười hai người của đối phương!

Huống hồ đây là mười hai đấu mười hai!

Như vậy, thứ mà Vân Triệt gọi là tiền cược nghe thì kinh người nhưng vĩnh viễn không thể thực hiện được!

— Nghe thấy không?

Hoài vương híp mắt nhìn Vân Triệt:

— Cái mà ngươi gọi là tiền cược đã có, vậy trận thi đấu quyết định vận mệnh Vân gia các ngươi, có thể bắt đầu được chưa? Hay là ngươi còn muốn tìm lý do khác để kéo dài thời gian?

— Kéo dài?

Vân Triệt làm ra bộ dạng kinh ngạc:

— Tại sao phải kéo dài? Ta từ đầu đến cuối đều đồng ý cuộc tranh tài này, còn mong nó lập tức bắt đầu. Nhưng nếu cuộc tranh tài này quan hệ đến vận mệnh Vân gia ta thì tính công bằng và kết quả của nó cũng cực kỳ trọng yếu! Cuộc tranh tài này, nhất định phải có người làm chứng quyền uy tối cao.

Vân Triệt nói xong, liền hướng về phía Tiểu Yêu Hậu, khom người nói:

— Tiểu Yêu Hậu! Xin người chứng kiến toàn bộ quá trình cùng kết quả cuối cùng của cuộc tranh tài này, sau khi trận đấu có kết quả cuối cùng liền tuyên cáo trước toàn trường... thậm chí là tuyên cáo cho toàn thiên hạ!

Tiểu Yêu Hậu bình tĩnh nhìn Vân Triệt, một hồi lâu mới dùng thanh âm lạnh như băng nói:

— Vân gia các ngươi có tiếp tục đảm nhiệm vị trí gia tộc thủ hộ hay không, trong thiên hạ, chỉ có mình bổn hậu là có thể quyết định! Cho dù người nhằm vào Vân gia các ngươi có nhiều hơn nữa, bổn hậu không đồng ý thì không ai có quyền can thiệp vào vận mệnh của Vân gia. Mà một khi thi đấu bắt đầu, nếu kết quả cuối cùng là các ngươi thua thì các ngươi phải dựa theo ‘tiền cược’ lúc trước mà thực hiện, không thể tiếp tục là gia tộc thủ hộ, khi đó bổn hậu cũng không có cách nào giữ các ngươi lại... Ngay cả như vậy, các ngươi vẫn muốn chiến sao?

— Nhất định phải chiến!

Vân Triệt không hề do dự nói:

— Được Tiểu Yêu Hậu coi trọng, Vân gia chúng ta vô cùng cảm kích, nhưng lần này chúng ta chiến, không chỉ vì vận mệnh gia tộc, mà còn vì tôn nghiêm gia tộc! Nếu như không chiến, cho dù Tiểu Yêu Hậu có yêu quý, để Vân gia ta tiếp tục giữ lại vị trí thủ hộ thì sẽ càng có nhiều lời ra tiếng vào, thiên hạ cũng sẽ xem thường chúng ta. Vân gia chúng ta muốn dùng trận chiến này để những kẻ có lòng dạ khó lường kia phải vĩnh viễn câm miệng!

Lời của Vân Triệt khiến người Vân gia vô cùng xúc động, bọn họ đều nắm chặt nắm đấm, dồn dập gật đầu và không còn cảm thấy hắn kích động lỗ mãng nữa. Tiểu Yêu Hậu cau mày ngẩng đầu, nhìn về phía Vân Khinh Hồng... Vân Khinh Hồng hướng về phía nàng chậm rãi gật đầu.

— Được!

Tiểu Yêu Hậu đứng dậy, một luồng khí thế như biển cả tràn ngập khắp mọi ngóc ngách trong nháy mắt, lời nói của nàng chấn động nhân tâm:

— Vậy bổn hậu sẽ tự mình chứng kiến trận chiến này! Nếu bên Hoài vương thắng, Vân gia sẽ mất đi tư cách gia tộc thủ hộ; nếu như Vân gia thắng, Hách Liên, Xích Dương, Bạch gia, Nam Cung, Lâm gia, Cửu Phương, Khiếu gia, đều phải ở trong vòng một tháng tập hợp đủ năm cân Tử Mạch Thần Tinh, giao cho Vân gia! Mà Hoài vương ngươi cũng phải ở trong khoảng thời gian đó, tập hợp đủ hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh giao cho Vân gia!

— Đây là tiền cược các ngươi tự mình thỏa thuận, bất luận ai thua, đều không được đổi ý! Bằng không, bổn hậu là người thứ nhất không buông tha!

— Tạ ơn Tiểu Yêu Hậu!

Vân Triệt lập tức lớn tiếng đáp lời Tiểu Yêu Hậu, sau đó quay người lại hướng về phía tất cả mọi người bên trong cung điện:

— Kính xin các vị bằng hữu huynh đệ đến từ bốn phương Huyễn Yêu giới, các vị tiền bối cùng nhau chứng kiến! Có anh hùng thiên hạ cùng chứng kiến, nếu một phương thua cuộc còn dám lật lọng, vậy chính là mặt mũi cũng không cần nữa, Vân gia chúng ta tuyệt đối không làm chuyện như vậy.

Thiên hạ quần hùng chứng kiến, không thể nghi ngờ là nhân chứng mạnh mẽ nhất! Kết quả cuộc tỷ thí này sẽ được thiên hạ quần hùng truyền đi khắp mọi ngóc ngách trong Huyễn Yêu giới. Nếu dưới sự chứng kiến như vậy mà một phương đổi ý chơi xấu thì sẽ giống như Vân Triệt nói, mặt mũi của cả gia tộc sẽ triệt để mất hết.

— Nói hay lắm, nói rất hay. Để Tiểu Yêu Hậu cùng thiên hạ quần hùng chứng kiến, đúng là không thể tốt hơn.

Hai mắt Hoài vương híp lại thành một khe hở. Vân Triệt biểu hiện ra bộ dạng càng chắc chắn, càng dõng dạc thì hắn càng bình tĩnh, bởi vì dưới cái nhìn của hắn, đối phương tự biết mình tất bại nên mới dùng phương thức này để tìm lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho Vân gia. Hắn dùng trí tuệ cả đời cũng không thể nghĩ ra đối phương có thể dùng biện pháp gì để xoay ngược tình thế.

— Không cần nói nữa!

Tiểu Yêu Hậu vung tay lên, mắt như hàn tinh:

— Cho các ngươi ba trăm hơi thở để chuẩn bị và quyết định người xuất chiến. Mỗi bên mười hai người, tuổi tác không được vượt quá ba mươi lăm tuổi! Bổn hậu sẽ đích thân lựa chọn nơi so tài cho các ngươi!

— Xin nghe theo ý chỉ của Tiểu Yêu Hậu.

Hoài vương tùy ý chắp tay nhưng không có động tác gì khác, ung dung nhìn về phía Vân gia. Trong lòng hắn đã rõ ràng những người sẽ tham chiến bên kia, căn bản không cần tốn thời gian lựa chọn.

Vân Triệt trở lại chỗ ngồi, vẻ mặt thận trọng. Từ lâu Tiêu Vân đã kích động đến mức sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, dù sao chuyện trước mắt cũng quan hệ đến vận mệnh của toàn bộ Vân gia! Hắn vô cùng lo lắng nói:

— Đại ca, thật sự... thật sự không có vấn đề gì sao?

Lông mày Vân Triệt giật giật, hướng về phía Vân Khinh Hồng nói:

— Phụ thân có tin tưởng con không?

Vân Khinh Hồng nhìn hắn, cười nói:

— Ngươi là con trai của ta, nếu ta không tin ngươi, thì ta còn có thể tin tưởng ai trên thế giới này?

Vân Triệt nở nụ cười:

— Phụ thân yên tâm, con sẽ không phụ lòng tin tưởng của người.

Vân Khinh Hồng lắc đầu:

— Triệt nhi, con không cần tạo cho mình áp lực quá lớn, càng không cần ôm hết mọi việc vào người. Đã bị bức ép đến mức này thì bất luận thắng hay thua cũng phải chiến. Coi như thua rồi thì sao? Bị trục xuất khỏi vị trí thủ hộ thì sao? Chỉ cần một nhà chúng ta vẫn còn, Vân gia vô luận ở đâu cũng sẽ có một ngày quật khởi lần nữa! Thắng, tự nhiên là vạn sự vui mừng, bại, cũng là chúng ta đáng bại!

Lời nói của Vân Khinh Hồng khiến sự lo lắng trong lòng Tiêu Vân như bị gió cuốn đi, sắc mặt hắn trở nên ung dung, nắm chặt hai tay nói:

— Phụ thân, người nói rất đúng! Coi như Vân gia thất bại, cha, mẹ, đại ca vẫn còn ở đây! Vậy còn có gì đáng sợ chứ!

— Khà khà.

Vân Triệt nở nụ cười, tỏ vẻ nghiêm túc nói:

— Phụ thân, mẫu thân, Tiêu Vân, các người cứ thả lỏng đi! Chúng ta có thể thắng cuộc tranh tài này hay không, ta cũng không có niềm tin quá lớn, nhưng ta xin bảo đảm với các người, coi như chúng ta thất bại, cũng tuyệt đối không bị trục xuất! Tôn nghiêm của Vân gia càng không chịu một chút dơ bẩn nào... Thậm chí đến thời điểm đó, chúng ta muốn rời khỏi, người trong thiên hạ cũng sẽ không đồng ý!

— A?

Tiêu Vân chớp mắt lia lịa, vẻ mặt kinh ngạc và mờ mịt.

Tô gia, Ngôn gia, Mộ gia, Thiên Hạ gia tộc, còn lo lắng hơn cả Vân gia.

— Chỉ Chiến, hạt nhân phe chúng ta trong trận chiến này chính là con rồi! Con phải nhớ kỹ, chuyện này không đơn thuần là việc quan hệ đến Vân gia, con cần phải dùng hết toàn lực!

Tô Hạng Nam hướng về con trai mình trịnh trọng nói.

— Phụ thân yên tâm, con sẽ toàn lực ứng phó.

Vẻ mặt Tô Chỉ Chiến kiên quyết.

— Thành Không, Ngôn gia chúng ta sẽ do con xuất chiến. Nhớ kỹ, đừng tưởng rằng chúng ta tất bại mà lười biếng, trận chiến này không chỉ quan hệ đến vận mệnh Vân gia mà còn quan hệ đến tương lai cùng tôn nghiêm của Ngôn gia chúng ta! Cho dù bại, cũng phải bại một cách oanh liệt! Bại cho ra khí phách của Ngôn gia ta!

Ngôn Tự Kính nắm bả vai Ngôn Thành Không nói.

— Vâng! Chắc chắn con sẽ không làm Ngôn gia mất mặt.

Ngôn Thành Không trịnh trọng gật đầu.

— Lão lục, lát nữa ngươi lên đi.

Thiên Hạ Hùng Đồ chỉ nói một câu nhàn nhạt, nhưng ánh mắt của hắn đã giải thích tất cả.

— Lão lục, bất luận đối thủ là ai, tuyệt đối không được nương tay!

Thiên Hạ Đệ Nhất nói.

— Lục ca, cố lên.

Thiên Hạ Đệ Thất vẻ mặt căng thẳng.

— Phụ thân và mọi người yên tâm, ta biết trận chiến này có ý nghĩa như thế nào... Sao dám lười biếng!

Thiên Hạ Đệ Lục thận trọng nói.

— Nhất Hằng, ngươi là người trẻ tuổi xuất sắc nhất Mộ gia chúng ta, lần này sẽ do ngươi đại diện gia tộc xuất chiến, đối thủ mạnh hơn chúng ta, ngươi có sợ không?

Mộ Phi Yên tự mình nói, Mộ Vũ Bạch, Mộ Vũ Không, Mộ Vũ Thanh đều chưa thành hôn, càng không có con cái, Mộ Nhất Hằng này là trưởng tôn của tam thái thượng trưởng lão.

— Gia chủ yên tâm, tuy rằng tu vi ta nông cạn, nhưng bọn họ muốn thắng ta cũng không dễ dàng như vậy!

Mộ Nhất Hằng khí thế mười phần nói.

Tô gia, Ngôn gia, Thiên Hạ, Mộ gia, Vân gia đều tuyển ra một người, bảy người còn lại do các vương phủ cử ra, trong bảy người này có hai người đứng trong hàng ngũ "Huyễn Yêu Thất Tử", năm người còn lại khiến các vương xoắn xuýt rất nhiều.

Trong bầu không khí căng thẳng, ba trăm hơi thở trôi qua rất nhanh.

— Thời gian đã đến.

Tiểu Yêu Hậu vẫn luôn trầm mặc mở mắt ra, bay người lên, trong nháy mắt đã di chuyển đến giữa cung điện, cánh tay ngọc trắng như tuyết vươn ra từ dưới áo bào tro.

Thoáng chốc, một vòng tròn màu đỏ đậm có đường kính trăm trượng xuất hiện ở giữa cung điện, thứ tạo thành vòng tròn này là vô số ngọn lửa nhỏ bé nhưng cháy mãi không tắt.

Là đại điện của toàn bộ Huyễn Yêu giới nên mỗi một viên ngói viên gạch ở đây đều rất khó bị phá hủy, người có khả năng trong nháy mắt ấn xuống một dấu ấn lớn như vậy, toàn bộ Huyễn Yêu giới tìm không ra được bao nhiêu người. Đây cũng là lý do tại sao các kỳ Yêu Hoàng đại điển trước, mười hai gia tộc, vương phủ đều giao đấu ngay bên trong cung điện mà không cần tìm sân bãi khác.

— Vòng tròn lửa này chính là đấu trường! Song phương quyết đấu, nếu một bên chịu thua hoặc ngã xuống đất quá mười hơi thở, hoặc bị đánh bay ra ngoài phạm vi này, liền bị coi là thua

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!