Nơi so tài do Tiểu Yêu Hậu bố trí nằm ngay trung tâm Yêu Hoàng đại điện. Hoài vương bước ra, cười ha hả nói:
- Các ngươi lên trước đi.
Các gia chủ và quận vương phe Tây đã sớm đứng bên cạnh Vân Khinh Hồng, mười một người tham chiến cũng đứng sau lưng họ. Người tham chiến thứ mười hai tất nhiên là người của Vân gia, nhưng Vân Khinh Hồng vẫn chưa quyết định ai sẽ xuất chiến.
- Vân lão đệ, thứ tự xuất chiến cứ giao cho ngươi quyết định.
Tô Hạng Nam nói.
Chọn Vân Khinh Hồng làm người chỉ huy, tin rằng không một ai có dị nghị.
Vân Khinh Hồng hơi trầm ngâm, nói:
- Quy tắc của cuộc tỷ thí này không phải lấy thắng bại để phân định, mà dựa trên quy tắc đào thải, cho nên thứ tự xuất chiến cũng không quá quan trọng, ai trước ai sau, cứ để bọn trẻ tự nguyện. Chỉ có điều... dựa trên hiểu biết của ta về Hoài vương, hắn là kẻ hành sự quang minh chính đại, nhưng tâm tư lại vô cùng kín đáo và cẩn trọng. Dù có niềm tin tuyệt đối, hắn vẫn sẽ không hề nương tay. Đối phương có năm người trong "Huyễn Yêu Thất Tử", tất cả sẽ xuất chiến, không thiếu một người... Kể cả Huy Nhiễm! Các ngươi phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt.
Các gia chủ và chư vị vương gia gật đầu, sắc mặt càng thêm nặng nề.
- Mặc dù Hoài vương không thể vừa bắt đầu đã phái ra người mạnh nhất, nhưng nhất định sẽ cho chúng ta một đòn phủ đầu. Cho nên, người xuất chiến đầu tiên của đối phương không phải kẻ mạnh nhất, nhưng cũng tuyệt đối không phải kẻ yếu. Vì vậy, người đầu tiên lên sàn của chúng ta không nên ôm hy vọng đối phương sẽ chọn kẻ yếu, mà phải có giác ngộ đối mặt với cường địch.
Vân Khinh Hồng chậm rãi phân tích, chân mày hắn nhíu chặt lại:
- Lời ta nhắc nhở chỉ có một, cho dù thực lực đối phương đủ để nghiền ép chúng ta, cũng không được dễ dàng nhận thua! Trong tình huống biết trước không thể thắng, thì phải cố gắng hết sức làm tiêu hao, thậm chí gây thương tích cho hắn, đó chính là mấu chốt để giành thắng lợi! Giành lấy tôn nghiêm, cũng là để giành lấy cơ hội lớn hơn cho đồng đội phía sau!
- Rõ!
Mười một người tham chiến phía sau đồng thanh đáp, vẻ mặt ai nấy đều trở nên kiên nghị.
- Ngoài ra, nhất định phải cẩn thận bị đánh văng ra khỏi phạm vi võ đài. Nếu thua theo cách này, đối phương sẽ tiêu hao rất ít. Tương tự, đây cũng là cách mà các ngươi có thể dùng để chiến thắng đối thủ.
- Vậy người xuất chiến đầu tiên, cứ để ta!
Mộ Nhất Hằng của Mộ gia trầm giọng nói.
Dứt lời, hắn đã phi thân lên, đáp xuống sàn đấu. Ngay khoảnh khắc đầu ngón chân chạm đất, Hàn Băng Huyền Khí trên người Mộ Nhất Hằng đã bùng nổ, một luồng cuồng phong băng hàn quét ra bốn phía. Cánh tay hắn vung lên, một cây trường tiên bằng băng tinh lấp lánh xuất hiện.
- Mộ gia, Mộ Nhất Hằng.
Năm chữ ngắn gọn nhưng khí thế ngút trời.
- Ồ, hóa ra là Nhất Hằng công tử của tam thái thượng trưởng lão Mộ gia.
Hoài vương dùng ánh mắt có phần tán thưởng nhìn Mộ Nhất Hằng một lúc, sau đó nghiêng người nói:
- Các ngươi, ai muốn nghênh chiến?
Hoài vương vừa dứt lời, không một ai đáp lại. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tà dị:
- Nếu không ai muốn chủ động lên sàn, vậy bản vương sẽ chọn. Tử Hoàn, ngươi tới nghênh chiến Nhất Hằng công tử của Mộ gia đi.
Hai chữ "Tử Hoàn" vừa thốt ra, sắc mặt mọi người phe Tây lập tức đại biến.
Tử Hoàn quận vương, tiểu quận vương của Chiêu Vương phủ. Nhưng đó không phải là thân phận nổi bật nhất của hắn. Hắn còn một thân phận khác uy chấn Huyễn Yêu giới hơn, đó là một trong "Huyễn Yêu Thất Tử", hơn nữa còn xếp hạng thứ tư!
Quả nhiên Vân Khinh Hồng không đoán sai, người Hoài vương phái ra trận đầu không phải kẻ mạnh nhất, nhưng tuyệt đối không phải hạng tầm thường. Dù đã có chuẩn bị tâm lý, các vương gia và gia chủ phe Tây vẫn không giấu được vẻ căng thẳng, đặc biệt là người của Mộ gia, hơn phân nửa đã đứng bật dậy.
Bởi vì Mộ Nhất Hằng, tuyệt đối không thể nào là đối thủ của Tử Hoàn quận vương... Tuyệt đối không thể!
Chỉ riêng về huyền lực, Mộ Nhất Hằng mới là Bá Hoàng cấp ba, còn Tử Hoàn quận vương đã là Bá Hoàng cấp năm đỉnh phong! Hắn ở phe Đông chỉ thuộc hàng trung bình, nhưng ở phe Tây, có lẽ chỉ Tô Chỉ Chiến mới có thể thắng được hắn.
Ở cảnh giới thấp, chênh lệch một tiểu cảnh giới có thể không lớn, nhưng đến cảnh giới Bá Hoàng, mỗi một tiểu cảnh giới lại đại biểu cho sự chênh lệch thực lực khổng lồ. Cho dù Vân gia có Huyền Cương cường đại cũng chỉ có thể khiêu chiến vượt một tiểu cảnh giới mà thôi. Mộ Nhất Hằng và Tử Hoàn quận vương chênh lệch đến hai tiểu cảnh giới, căn bản không thể bù đắp, huống hồ Tử Hoàn không phải là Bá Hoàng cấp năm thông thường, mà là cấp năm đỉnh phong.
Hơn nữa, Tử Hoàn thuộc Huyễn Yêu vương tộc, tuy huyết mạch Yêu Hoàng của hắn rất loãng, nhưng dù sao đó cũng là huyết mạch thần thú, thể chất cũng vượt xa người thường và yêu nhân.
Cho nên, trận này Mộ Nhất Hằng tất bại!
Sau khi được gọi tên, Tử Hoàn quận vương ngẩn ra một chút rồi mới đứng dậy, liếc mắt nhìn Mộ Nhất Hằng, khẽ đáp một tiếng "Ồ", tỏ rõ vẻ không tình nguyện. Hắn nhảy lên, tiến vào sàn đấu, hai tay khoanh trước ngực, liếc xéo Mộ Nhất Hằng. Ánh mắt đó, dù là kẻ ngốc cũng nhìn ra được... Rõ ràng, hắn không hề để đối thủ trước mặt vào mắt, thậm chí còn tỏ vẻ khó chịu vì Hoài vương lại bắt hắn đối chiến với một kẻ yếu như vậy.
Hoài vương chậm rãi nói:
- Tử Hoàn, Nhất Hằng là cháu ruột của tam thái thượng trưởng lão Mộ gia, cũng là đệ nhất nhân trẻ tuổi của Mộ gia, là một đối thủ cường đại, ngươi ngàn vạn lần không được coi thường, phải toàn lực ứng phó.
- À, vâng! Biết rồi.
Tử Hoàn quận vương vẫn uể oải đáp lại, sau đó huyền quang trên tay lóe lên, một thanh trường đao toàn thân đỏ như máu đã nằm trong tay. Mũi đao chỉ xuống đất, tay kia chắp sau lưng, rồi hắn nhếch miệng về phía Mộ Nhất Hằng:
- Này... ngươi tên gì nhỉ... Thôi kệ, mau bắt đầu đi. Ngươi ra tay trước, cứ tùy tiện thế nào cũng được.
Vẻ mặt Mộ Nhất Hằng không đổi, nhưng trong mắt gần như muốn phun ra lửa.
Hắn tự biết tu vi huyền lực không bằng Tử Hoàn quận vương, nhưng dù sao hắn cũng là đệ nhất nhân thế hệ này của Mộ gia, ai ai trong Yêu Hoàng thành cũng biết hắn là tam công tử Mộ gia, chưa bao giờ phải chịu sự khinh miệt đến thế!
Ánh mắt khinh miệt, thần thái khinh miệt, ngay cả lời nói cũng tràn đầy sự chế giễu và coi thường.
Ta dù không thắng được ngươi... cũng nhất định phải khiến ngươi đổ máu!
Như có một ngọn núi lửa bùng nổ trong lòng, Mộ Nhất Hằng gầm nhẹ một tiếng, trường tiên băng tinh chợt vung lên, múa ra vô số mảnh băng, bay về phía Tử Hoàn quận vương. Cùng lúc đó, lam quang trên người hắn lóe lên, một tầng băng tinh bao phủ toàn thân trong nháy mắt. Thân hình hắn khẽ động, hóa thành một cơn lốc, xông thẳng đến chỗ Tử Hoàn quận vương vẫn chưa bày ra thế công.
- Xem ra Nhất Hằng đã bị chọc giận hoàn toàn, vừa ra tay đã dùng "Hàn Tinh Tuyệt Diệt".
Một người của Mộ gia nói.
Ngay lúc này, chân mày Vân Khinh Hồng chợt giật mạnh, sau đó bất đắc dĩ thở dài một tiếng:
- Hỏng rồi!
Tử Hoàn quận vương đứng yên tại chỗ, vẻ mặt lười biếng thoáng hiện nụ cười nhạt. Cánh tay đặt sau lưng nhanh như chớp nắm lấy chuôi đao. Thân thể vốn không hề có khí thế, chợt bộc phát ra một khí trường vô cùng mạnh mẽ... Trường đao trong tay bùng lên huyền quang màu máu chói mắt.
Vẻ lặng im của hắn không phải là khinh địch hay tự đại... mà là đang âm thầm tích tụ huyền lực! Để rồi bạo phát trong nháy mắt!
Người trong Huyễn Yêu vương tộc vì có huyết mạch Kim Ô nên rất thích hợp tu luyện huyền công hỏa hệ. Mặc dù các vương gia của Huyễn Yêu vương tộc không có tư cách tu luyện Kim Ô Phần Thế Lục, nhưng đều tu luyện huyền công hỏa hệ.
Tử Hoàn quận vương cũng không ngoại lệ.
Đao trong tay hắn tên là "Xích Huyết", chiêu thức hắn tung ra khiến cường giả cũng phải kinh hãi, chính là "Huyết Viêm Nhất Đao"!
Tử Hoàn quận vương từ tĩnh lặng như mặt hồ bỗng chốc hóa thành biển cả gầm thét. Mộ Nhất Hằng đang trong cơn tức giận, dốc toàn lực tấn công, lại không ngờ đối phương với vẻ mặt khinh thị kia lại đột ngột bạo phát toàn lực. Hắn căn bản không có nửa phần cơ hội né tránh, chỉ có thể dốc toàn lực của mình, đối đầu trực diện với Xích Huyết đao...
Một vệt sáng màu máu xẹt ngang trời, không khí băng hàn bị xoắn thành hỗn loạn, băng tinh bay múa đầy trời hóa thành những mảnh vụn trong nháy mắt.
Ầm!!
Băng Tinh Tuyệt Diệt ẩn chứa lực phá hoại cường đại của Mộ Nhất Hằng bị xé rách, tiếp theo, lớp băng hộ thể của hắn cũng bị cắt mở... Hồng quang tiếp tục lao về phía trước, chém lên huyền lực hộ thân của hắn. Một quầng sáng đỏ cũng bùng nổ không chút lưu tình ngay khoảnh khắc này... Một tia cười lạnh hiện lên trên mặt Tử Hoàn quận vương.
- Nhóc con, thứ bọn ta muốn không phải là chiến thắng, mà là muốn các ngươi thua một cách nhục nhã!
Một câu nói mang theo sự giễu cợt truyền vào tai Mộ Nhất Hằng. Hắn cùng với băng tinh vỡ nát và một vệt máu dài, bay văng ra khỏi võ đài, lao thẳng về phía chỗ ngồi của Mộ gia.
- Nhất Hằng!
Người Mộ gia kinh hãi thét lên, Mộ Vũ Bạch cấp tốc phi thân, một tay đỡ lấy Mộ Nhất Hằng đang bay ngược ra.
Một vết thương sâu hoắm từ hông Mộ Nhất Hằng kéo dài đến tận ngực, dài hơn một thước, sâu đến mức có thể thấy được nội tạng.
- Nhất Hằng!
- Nhất Hằng, ngươi không sao chứ...
- Mau! Mau lấy thuốc trị thương!
Người Mộ gia nhanh chóng vây quanh Mộ Nhất Hằng, mấy vị đại trưởng lão đồng loạt vận chuyển huyền lực, che lại vết thương của hắn. Mộ Nhất Hằng gắt gao cắn răng, không kêu lên một tiếng, nhưng sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy. Hắn thở hổn hển, nhìn Mộ Vũ Bạch và Mộ Phi Yên, xấu hổ nói:
- Gia chủ... Nhất Hằng vô dụng... đã thua... thảm hại như vậy... làm mất mặt gia tộc...
Mọi người đều nghĩ Mộ Nhất Hằng sẽ bại, nhưng không ai ngờ hắn lại bại nhanh đến thế.
Bại trong chớp mắt!
Mặc dù thực lực của Mộ Nhất Hằng và Tử Hoàn quận vương có chênh lệch rất lớn, nhưng nếu toàn lực ứng đối, cũng không đến nỗi bại thảm hại như vậy. Thế nhưng, đối phương rõ ràng chiếm ưu thế tuyệt đối mà vẫn dùng thủ đoạn. Hắn dùng sự khinh thị và chế giễu để chọc giận Mộ Nhất Hằng, khiến hắn mất đi sự cẩn trọng, còn mình thì giả vờ coi thường và khinh địch, nhưng thực chất lại âm thầm vận dụng toàn bộ sức lực... Hoàn toàn đối đầu trực diện, Bá Hoàng cấp ba làm sao có thể địch lại Bá Hoàng cấp năm đỉnh phong, hơn nữa đối phương còn chiếm ưu thế tuyệt đối về sức mạnh thiên phú!
Mộ Nhất Hằng không những bại trong chớp mắt mà còn không gây ra chút thương tổn nào cho đối phương, ngay cả việc tiêu hao huyền lực của đối phương cũng rất nhỏ.
Thiên Hạ Đệ Nhất phi thân tới trước người Mộ Nhất Hằng, truyền Tinh Linh lực vào, rất nhanh, vết thương của Mộ Nhất Hằng liền ngừng đau đớn.
Ngực Mộ Phi Yên phập phồng, hắn không trách cứ Mộ Nhất Hằng, mà dùng sắc mặt nghiêm nghị nói:
- Ngươi quả thật đã thua rất thảm, hơn nữa trận thua này không có chút giá trị nào đối với cuộc tỷ thí... Nhưng đối với bản thân ngươi mà nói, thua cũng rất đáng giá! Bởi vì lần này đối thủ của ngươi không phải tử địch, bằng không ngươi không chỉ bị thương và thua đơn giản như vậy! Suy nghĩ cho kỹ tại sao lại thua như vậy, sau này ngươi sẽ sống lâu hơn!
- Vâng…
Mộ Nhất Hằng nhắm mắt lại, xấu hổ nói:
- Là ta... bị đối thủ khiêu khích... đã đánh mất lý trí, hoàn toàn không phòng bị... Đây là một bài học, ta sẽ ghi nhớ suốt đời...
- Được rồi, lập tức nhắm mắt nghỉ ngơi, có lời gì, đợi sau khi thương thế ổn định rồi nói.
Mộ Vũ Bạch nói xong, quay người lại nhìn Tử Hoàn quận vương.
- Không ngờ thân thể Nhất Hằng lão đệ lại yếu ớt như vậy, tiểu vương mới dùng một đao đã bị thương thành thế này. Sớm biết vậy, một đao kia ta chỉ dùng nửa phần sức lực là được rồi.
Tử Hoàn quận vương làm ra vẻ tự trách nói:
- Mộ tiền bối, trong trận đấu, bị thương là khó tránh khỏi, ngài sẽ không vì chuyện này mà làm khó tiểu vương chứ?
Trong tỷ thí bị thương, vốn không thể truy cứu, huống hồ đây còn là Yêu Hoàng đại điện, trước mắt bao người. Cho nên Mộ Vũ Bạch biết hắn cố ý trọng thương Mộ Nhất Hằng nhưng cũng không thể làm gì, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, không nói nửa lời với Tử Hoàn quận vương, mà đưa mắt nhìn sang Vân Khinh Hồng.
Bọn họ đều đã nhìn ra, Hoài vương không chỉ muốn đánh bại bọn họ, mà còn muốn bọn họ thua càng thảm càng tốt, muốn bọn họ thảm bại đến mức nào thì thảm bại đến mức đó, muốn giẫm nát hoàn toàn tôn nghiêm của bọn họ dưới lòng bàn chân.