- Văn Cát, ngươi tiến lên!
Sau một thoáng trầm mặc, Vân Khinh Hồng liền lên tiếng.
- A... Ta?
Một nam tử trẻ tuổi mặc trang phục Vương phủ đứng sau Vân Khinh Hồng chỉ vào mình, vẻ mặt lộ rõ sự thất thố và kinh hoảng.
Văn Cát là con trai của Húc Vương, thiên phú và thực lực hết sức phi phàm, nhưng với cảnh giới Bá Hoàng cấp hai, hắn chỉ có thể xếp cuối trong hàng ngũ những người trẻ tuổi đứng đầu Huyễn Yêu giới... Ngay cả trong phe phía Đông cũng là đội sổ.
Vòng thứ nhất, Mộ Nhất Hằng đã thảm bại dưới tay Tử Hoàn, theo lý thì trận thứ hai phải chọn một người đủ sức địch lại Tử Hoàn quận vương mới đúng, dù không thắng thì ít nhất cũng phải gỡ gạc lại chút thể diện. Ngay cả Mộ Nhất Hằng còn thảm bại trong chớp mắt, hắn lên sàn cũng chỉ thua thảm hại hơn mà thôi.
- Đúng, Văn Cát, ngươi chính là người thứ hai xuất trận.
Vân Khinh Hồng nhìn về phía hắn, chau mày nói:
- Đối phương đúng là một đối thủ khó có thể chiến thắng, nhưng ngươi và hắn đều là Huyễn Yêu vương tộc, coi như thua, cũng không thể thua về khí thế. Càng không thể chưa đánh đã bại.
Văn Cát khẽ cắn môi, nhanh chóng bình tĩnh trở lại:
- Được!
- Tuy ngươi và Tử Hoàn chênh lệch ba cảnh giới nhỏ, nhưng dù sao cũng đều là Bá Hoàng, hắn dù thắng được ngươi cũng sẽ tiêu hao không nhỏ. Mục tiêu của ngươi là dốc hết khả năng tiêu hao huyền lực của hắn... Nhớ kỹ, ba phần tấn công, bảy phần phòng thủ, lúc công kích chỉ nhắm vào những yếu huyệt chí mạng. Còn nữa, bất luận hắn nói gì, cũng phải giữ vững bình tĩnh! Nếu ngươi làm được, trận đấu này, ngươi đã thắng.
- Ta nhớ kỹ!
Văn Cát mạnh mẽ gật đầu, sau đó phi thân lên, đáp xuống sàn đấu.
- Húc Vương phủ, Văn Cát, xin chỉ giáo.
- Há, hóa ra là Văn Cát huynh đệ.
Tử Hoàn quận vương híp mắt cười:
- Xem ra bên các ngươi đã không tìm ra được người nào ra hồn rồi, ngay cả ngươi cũng phải phái lên, ta thấy thật đáng thương cho các ngươi.
Văn Cát:
“...”
Tử Hoàn quận vương đưa ngón tay ra, khinh miệt ngoắc ngoắc về phía hắn:
- Đến đây đi, nếu trong vòng mười chiêu không thể khiến ngươi nằm xuống, bản vương còn mặt mũi nào ở lại Yêu Hoàng thành nữa.
Trong Huyễn Yêu vương tộc, ai mà không phải là kẻ trên người, Văn Cát chưa từng bị sỉ nhục bằng những lời lẽ như vậy. Song quyền hắn siết chặt, lửa giận bốc lên trong lòng, nhưng lời nhắc nhở của Vân Khinh Hồng lại vang lên trong đầu. Hắn hít sâu một hơi, ép mình tỉnh táo lại, rồi không nói thêm lời nào, hai chân đạp mạnh xuống đất, Hoàng Kim Thương trong tay hóa thành một ảo ảnh màu vàng kim, đâm thẳng vào ngực Tử Hoàn quận vương, cùng lúc đó lĩnh vực của hắn cũng được mở ra toàn lực.
- Oanh Viêm Lĩnh Vực!
Ngọn lửa đỏ rực ngưng tụ trên mũi thương, sức mạnh khổng lồ của lĩnh vực cũng bùng nổ như sóng gầm, gia tăng sức mạnh cho bản thân, đánh thẳng về phía Tử Hoàn quận vương... Ngọn lửa màu đỏ là loại hỏa diễm bình thường trong huyền hỏa, chỉ là cấp thấp, nhưng Xích Viêm do Huyễn Yêu vương tộc sử dụng cũng là Kim Ô Chi Viêm cấp thấp, dù vậy uy lực không thể nào sánh bằng huyền hỏa màu tím đậm.
- Xem bản vương chém nát thương của ngươi đây!
Tử Hoàn quận vương ngạo nghễ gầm lên, Xích Huyết đao vung lên, trong nháy mắt chém ra bảy đạo đao mang huyết sắc. Đao mang sắc bén vô cùng mang theo hỏa diễm nóng rực, dễ dàng xé rách lĩnh vực của Văn Cát, tiếng vỡ nát như thủy tinh vang lên chói tai.
Hoàng Kim Thương đang đâm thẳng tới bỗng nhiên chậm lại, thân ảnh Văn Cát nhoáng lên, trong nháy mắt lệch khỏi vị trí ban đầu. Bốn đạo huyết nhận của Tử Hoàn quận vương chém hụt, ba đạo còn lại va chạm vào thương mang của Văn Cát. Trong tiếng vỡ vụn chói tai, ba đạo đao mang bị ngăn cản, Văn Cát cũng bị dư chấn hất văng ra xa hơn mười bước.
- Hử?
Tử Hoàn nhíu mày, cười lạnh một tiếng, thân như tàn ảnh, đao như du long, chớp mắt đã chém tới trước mặt Văn Cát.
- Chân Viêm Thuẫn!
Ầm!
Một vòng xoáy lửa được hình thành trước người Văn Cát trong nháy mắt, nhưng chỉ cầm cự được một hơi thở, vòng xoáy lửa đã bị xé rách. Lại hai vệt huyết quang lóe lên, vòng xoáy lửa hoàn toàn biến mất, Xích Huyết đao lao tới như chớp, chém lên Hoàng Kim Thương của Văn Cát.
Một tiếng nổ vang lên, Văn Cát ngửa người ra sau, khóe miệng rỉ ra một vệt máu, nhưng hắn vẫn gắng gượng chống đỡ không lùi lại. Toàn bộ sức lực của hắn đều dồn vào Hoàng Kim Thương, không để Xích Huyết đao nhích thêm nửa tấc, và trường thương vẫn không hề gãy nát.
Lúc trước Tử Hoàn gào thét muốn chém nát thương của Văn Cát, nhưng năm đao đã qua mà Văn Cát vẫn chống đỡ được... Hắn nhìn như đang toàn lực tấn công, nhưng lại đột ngột thay đổi thân pháp, né tránh công kích, rồi lấy tốc độ nhanh nhất chuyển công thành thủ. Tuy bị thương nhưng hắn chưa lùi một bước.
Tử Hoàn hơi híp mắt, thấp giọng nói:
- Tiểu tử, cút xuống đi!
Hỏa quang trên Xích Huyết đao đột nhiên bùng lên, một luồng sức mạnh khổng lồ bạo phát. Một đao này, Tử Hoàn đã dùng tới toàn lực. Sắc mặt Văn Cát trắng bệch, thân thể đột ngột lùi lại, nhưng đao mang của Tử Hoàn lại như giòi bám trong xương, theo sát không rời, ba đạo huyết quang nồng đậm đến cực điểm.
Keng! Keng! Xoẹt!
Khi Văn Cát hứng chịu đao thứ hai, Hoàng Kim Thương rốt cục cũng văng khỏi tay. Đao thứ ba chém vào trước ngực Văn Cát, phá tan hộ thân huyền lực, xé toạc hộ thân bảo giáp của hắn... Nhưng dưới sự chống đỡ của huyền lực và bảo giáp, Xích Huyết đao đã mất hết lực. Văn Cát bay ra ngoài, vững vàng rơi xuống đất, sau khi hộ giáp vỡ nát, trước ngực hắn chỉ để lại một vệt máu rất nhỏ.
Văn Cát khẽ vẫy tay, Hoàng Kim Thương bay trở lại tay hắn. Hắn lau vết máu trên miệng, cười hắc hắc nói:
- Đã qua tám chiêu.
Tuy hắn bị đánh cho chật vật thảm hại, chỉ có sức chống đỡ chứ không có sức đánh trả, nhưng hắn đã chống được đòn tấn công của người cao hơn mình ba cảnh giới nhỏ... Nhất là ba đao vừa rồi, đó chính là ba đao toàn lực của Tử Hoàn.
Mà câu nói trong vòng mười chiêu sẽ khiến Văn Cát nằm xuống là do chính miệng Tử Hoàn hô lên. Nếu mười chiêu qua đi mà hắn không thắng được, vậy chẳng khác nào tự vả vào mặt mình.
- Tên khốn này…
Tử Hoàn quận vương âm thầm nghiến răng, nhưng trên mặt vẫn là vẻ khinh miệt:
- Vừa rồi là bản vương đã nương tay, không muốn để ngươi thua quá khó coi. Ngươi thật sự cho rằng, ngươi xứng đáng chống đỡ dưới Xích Huyết đao của bản vương lâu như vậy sao!
Tử Hoàn quận vương trừng mắt, đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, huyết quang trên thân đao bùng nổ, lĩnh vực vốn đã lung lay sắp đổ của Văn Cát lập tức bị xé thành hai nửa.
Huyền kỹ mà Tử Hoàn tu luyện là Huyết Viêm Đao, vũ khí sử dụng lại là Xích Huyết đao màu đỏ máu, ánh đao của hắn cũng mang màu huyết sắc, ngay cả hỏa diễm phóng ra cũng hóa thành huyết viêm. Khi hắn đột ngột bùng nổ huyền lực, không gian trong vòng mười trượng quanh hắn rung chuyển từng vòng huyết sắc, toàn bộ võ đài cũng bị một tầng huyết sắc nhàn nhạt bao phủ.
Văn Cát đứng gần Tử Hoàn nhất, sắc mặt chợt biến như gặp phải đại địch. Hắn cắn chặt răng, đặt Hoàng Kim Thương chắn trước người.
Tử Hoàn quận vương đặt ngang Xích Huyết đao, trong miệng phát ra âm thanh trầm thấp... Khí thế của một đao này đã đủ cho thấy uy lực kinh người của nó, nhưng cũng đi kèm với sự tiêu hao to lớn. Có điều, muốn dùng hai đao đánh bại Văn Cát thì hắn không thể không trả giá... Lời đã nói ra, dù thế nào hắn cũng phải dùng một đao này đánh bại Văn Cát.
- Minh Viêm Đao!
Tử Hoàn quận vương gầm nhẹ một tiếng, Xích Huyết đao chém xuống. Trong nháy mắt, đao mang điên cuồng quét ra, như muốn bao phủ cả đất trời.
Đối mặt với đao mang và huyết viêm phủ xuống từ trên trời, sắc mặt Văn Cát nghiêm trọng đến cực điểm. Hắn hét lớn một tiếng, thân thể lùi lại với tốc độ nhanh nhất, đồng thời ngưng tụ toàn bộ huyền lực lên Hoàng Kim Thương. Thân thương xoay tròn, cuộn lên một tấm khiên lửa khổng lồ.
Ầm!
Như một đóa huyết liên nở rộ trên không, bên dưới là Xích Huyết đao và Hoàng Kim Thương hung hăng va chạm. Sức mạnh của hai vị Bá Hoàng bùng nổ dữ dội, tạo thành một ngọn lửa dài chừng mười trượng trong Yêu Hoàng đại điện.
Lĩnh vực của Văn Cát hoàn toàn tan vỡ. Trong màn lửa, hắn và Hoàng Kim Thương cùng bay ngang ra ngoài, đập mạnh xuống đất. Mấy giây sau hắn mới cố gắng gượng dậy, đôi cánh tay đã máu chảy đầm đìa, vị trí của hắn lúc này đã ở ngoài sàn đấu.
- Văn Cát, ngươi thua rồi, lui ra đi.
Tiểu Yêu Hậu đứng phía sau, mặt không đổi sắc nói.
Giọng nói cứng rắn của Tiểu Yêu Hậu vừa dứt, người của Húc Vương phủ đã bay đến bên cạnh Văn Cát, đưa hắn về vị trí của mình, đồng thời kích động tán dương:
- Lại có thể ép Tử Hoàn quận vương phải dùng đến Minh Viêm Đao... Tiểu vương gia, ngài làm tốt lắm.
- Hê…
Văn Cát cười một tiếng, rồi nhắm mắt lại, ngất đi.
- Tiểu tử này, lại khiến bản vương tốn nhiều sức lực như vậy.
Sau khi tung ra Minh Viêm Đao, Tử Hoàn quận vương cũng bắt đầu thở hổn hển. Hắn không trách ai được, chỉ có thể tự trách mình đã nói lời ngông cuồng. Đúng lúc này, một đạo kiếm phong sắc bén đột nhiên từ trên trời lao tới.
- Hi Vương phủ, Tử Phong, xin chỉ giáo!
Tử Hoàn quận vương vừa định đáp lời thì đối phương đã không cho hắn cơ hội, đón lấy hắn là một trận mưa kiếm ảnh. Tử Hoàn vừa mới tung ra đại chiêu, huyền lực tạm thời suy yếu, dưới đòn tấn công dồn dập của đối phương, hắn liền luống cuống tay chân, lùi lại hơn mười bước. Nhưng dù sao hắn cũng là nhân vật xếp thứ tư trong Huyễn Yêu Thất Tử, mà đối phương chỉ có huyền lực Bá Hoàng cấp ba. Huyền lực của hắn nhanh chóng dâng lên, huyết quang của Xích Huyết đao bắn ra bốn phía:
- Kẻ như ngươi mà cũng muốn thắng bản vương sao, nằm mơ đi!
Ầm ầm ầm!
Năm đao liên tiếp chém ra một vùng huyết sắc, Tử Phong bị ép đến sát mép võ đài, nhưng hắn vẫn giơ kiếm lên, không chút sợ hãi đối đầu trực diện với đao mang của Tử Hoàn. Sau hai mươi lần đối mặt, hắn vẫn bị Tử Hoàn dùng một đao đánh bay ra xa hơn mười trượng, phun ra ba ngụm máu tươi tại chỗ. Hắn lau vết máu ở khóe miệng, một lần nữa giơ kiếm lên, điên cuồng hét lớn một tiếng, đâm thẳng về phía Tử Hoàn, tiếng kiếm rít vang vọng khắp Yêu Hoàng đại điện.
- Thiên Hồng Liệt!
Như một vì sao băng xẹt qua bầu trời đại điện, ngay cả những người ở góc xa đại điện cũng cảm nhận được luồng kiếm ý kinh người. Đối mặt với một kiếm này của Tử Phong, Tử Hoàn quận vương ngạo nghễ hét lớn, không tránh không né, chính diện đón đánh...
- Quỷ Viêm Đao!
Huyết quang và kiếm ảnh hỗn loạn va chạm vào nhau. Ngay sau đó, huyết quang lóe lên, xuyên qua tầng tầng kiếm ảnh, cắt ngang thân thể Tử Phong.
Tử Phong kêu lên một tiếng đau đớn, trường kiếm văng khỏi tay, cả người cũng bay ra xa hơn trăm trượng.
- Tử Phong bại, Tử Hoàn thắng!
Tiểu Yêu Hậu cau mày nói.
Thực lực của Tử Hoàn ở phe phía Đông chỉ có thể xếp hạng trung, vậy mà ba người phe phía Tây đều toàn bộ bại trận! Sắc mặt của đám người phía Tây càng lúc càng khó coi. Lúc này, từ Cốc Vương phủ lại có một người phi thân lên võ đài, một quả cầu lửa rực cháy đánh về phía Tử Hoàn.
- Cốc Vương phủ, Thừa Dương, tiếp chiêu!
Người thứ tư của phe phía Tây lên đài, chỉ nói một câu rồi trực tiếp tấn công mãnh liệt Tử Hoàn quận vương.
Hỏa diễm va chạm, huyền lực nổ vang, lửa cháy bao trùm đại điện không ngừng bùng nổ. Hai người chiến đấu kịch liệt hơn mười chiêu, theo một đoàn huyết viêm bùng nổ, Thừa Dương trọng thương hôn mê tại chỗ.
Người thứ tư bên phía Tây... Lại bại