Thực lực tổng hợp của phe Đông vượt xa phe Tây, đây là điều ai cũng thấy rõ. Nhưng không nhiều người ngờ rằng, phe Tây lại bại thảm hại đến vậy, bốn người của họ liên tiếp thua tan tác, trong khi đối phương chỉ cần một mình Tử Hoàn quận vương xuất trận mà vẫn đứng vững trên võ đài. Tuy đầu hắn đẫm mồ hôi, miệng thở hồng hộc, nhưng ngoài việc hộ giáp bị tổn hại vài chỗ, trên người hắn không hề có lấy một vết máu.
Hiển nhiên, thắng liên tiếp bốn trận vừa rồi cũng không phải là chuyện quá khó khăn với hắn!
Mà phe Đông vẫn còn những người không yếu hơn Tử Hoàn quận vương như Xích Dương Viêm Vũ, Bạch Khiết, Lâm Hàn Xuyên. Những người có thực lực vượt xa Tử Hoàn là Hách Liên Phách, Huy Dạ quận vương xếp thứ ba trong Huyễn Yêu Thất Tử, Viễn Tước quận vương xếp thứ hai... Cùng với Huy Nhiễm, kẻ có thực lực siêu việt thế hệ trẻ, kinh khủng đến mức phi thường!
Cuộc tỷ thí này, làm sao còn tiếp tục được nữa?
Phe Tây vốn đã mang tâm lý thất bại, dù tâm tính mọi người không hề lùi bước nhưng vào giờ khắc này, tâm thần cũng có chút rung động, dâng lên một cảm giác bi thương vô cùng sâu đậm.
- Kế tiếp là ai lên quyết đấu?
Tử Hoàn quận vương vung Xích Huyết đao, cao giọng hét lớn về phía phe Tây. Liên tục đánh bại người mạnh nhất thế hệ trẻ của một gia tộc cùng ba người có thực lực hàng đầu trong lớp trẻ của các vương phủ đối phương khiến danh tiếng của hắn càng thêm vang dội.
- Thua liền bốn trận, đúng là có hơi thảm.
Vân Triệt cau mày, thấp giọng nói.
- Mộ Nhất Hằng sơ suất nên bại trong chớp mắt, ba vị vương gia kia và đối thủ chênh lệch quá lớn, thua cũng là tất nhiên. Nhưng huyền lực của tên Tử Hoàn quận vương này cũng đã tiêu hao hơn bốn thành, hy vọng trận kế tiếp có thể thắng.
Vân Khinh Hồng bình tĩnh nói.
- Vân gia chủ, trận này cứ để ta.
Ngôn Thành Không của Ngôn gia tiến lên một bước nói.
Thua liền bốn trận, không nghi ngờ gì người xuất chiến thứ năm sẽ phải gánh chịu áp lực cực lớn, bởi vì nếu lại thua, mặt mũi sẽ càng thêm mất hết, thanh danh của bản thân cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Nhưng Ngôn Thành Không, người có huyền lực Bá Hoàng cấp ba, lại chủ động xin chiến... khiến Vân Triệt không khỏi liếc nhìn hắn.
Thực lực của Ngôn gia trong mười hai gia tộc luôn đứng cuối bảng, thực lực của Ngôn Thành Không trong số các thiên tài của mười hai gia tộc cũng vậy, nhưng trên người hắn luôn toát ra một loại chính khí không hợp với tuổi tác.
Vân Khinh Hồng khẽ nhíu mày, nói:
- Mặc dù tên Tử Hoàn này đã đánh bại bốn người của chúng ta, nhưng tiêu hao cũng không hề nhỏ... Hãy cẩn thận ứng đối.
- Vâng.
Ngôn Thành Không dứt khoát gật đầu, chỉ đáp một tiếng rồi phi thân lên, đáp xuống võ đài.
- Ngôn gia, Ngôn Thành Không, thỉnh Tử Hoàn quận vương chỉ giáo!
Ngôn Thành Không không lập tức tấn công mà hành lễ rất có phong độ.
- Ồ, hóa ra là thiếu gia chủ Ngôn gia.
Tử Hoàn quận vương thắng liền bốn trận, sự cuồng vọng trong lòng đã sớm khuếch đại vô số lần. Hắn liếc nhìn Ngôn Thành Không một cái rồi phá lên cười:
- Ha ha ha ha! Bản vương còn tưởng người lên sàn phải là nhân vật tầm cỡ nào, không ngờ đường đường là thiếu gia chủ Ngôn gia mà cũng chỉ mới là Bá Hoàng cấp ba đáng thương. Vạn năm qua Ngôn gia các ngươi vẫn luôn đội sổ trong mười hai gia tộc, nhưng dường như cũng không lạc hậu so với các gia tộc khác quá nhiều. Tại sao đến thế hệ của ngươi lại thảm hại đến mức này? Xem ra Ngôn gia các ngươi cũng sắp tàn rồi.
- Càn rỡ!!
Tử Hoàn quận vương vừa dứt lời, một tiếng quát chói tai vang lên khiến toàn thân hắn chấn động, mắt tối sầm lại, suýt chút nữa thì thổ huyết. Tiểu Yêu Hậu ở phía sau nắm chặt tay vịn hoàng tọa, đôi mày phượng nhướng lên, ánh mắt băng hàn bắn thẳng về phía Tử Hoàn quận vương, khiến toàn thân hắn đột nhiên lạnh buốt như bị đóng băng, không dám nhúc nhích.
- Ngôn gia thủ hộ Yêu Hoàng nhất mạch ta vạn năm, trung thành tận tâm, công lao trời biển, Yêu Hoàng đời trước đều phải kính trọng Ngôn gia ba phần, coi trọng hết mực. Ngươi chỉ là một tiểu bối trong vương phủ mà cũng dám vọng ngôn về Ngôn gia như vậy, ai cho ngươi lá gan đó!
Tử Hoàn quận vương đứng trong hàng ngũ Huyễn Yêu Thất Tử, thực lực đủ để ngạo thị toàn bộ thế hệ trẻ trong Huyễn Yêu giới, nhưng làm sao hắn chịu nổi cơn phẫn nộ và khí thế của Tiểu Yêu Hậu. Hắn nhất thời hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch, thân thể lảo đảo, gần như quỳ rạp xuống tại chỗ.
Phụ thân của Tử Hoàn quận vương là Chiêu Vương vội vàng đứng dậy, khom người nói:
- Tiểu Yêu Hậu bớt giận, khuyển tử chỉ muốn đả kích sĩ khí của địch nhân, nhất thời lỡ lời, tuyệt đối không có ý bất kính với Ngôn gia... Tử Hoàn, còn không mau xin lỗi Tiểu Yêu Hậu và Ngôn gia đi!
Tử Hoàn quận vương vội vàng nói:
- Tử Hoàn nhất thời lỡ lời, nói ra những lời không nên nói, khẩn cầu Tiểu Yêu Hậu và chư vị Ngôn gia thứ tội.
Phe Tây thua liền bốn trận, tâm tình của Tiểu Yêu Hậu đương nhiên không tốt chút nào. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng thu lại cơn giận nhưng không đáp lời, nàng ngồi lại hoàng tọa, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào võ đài.
Luồng khí thế tựa như núi cao vạn trượng cuối cùng cũng tan biến, Tử Hoàn quận vương âm thầm thở phào, lúc này mới nhận ra toàn thân mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nhưng Ngôn Thành Không vẫn chưa nguôi giận, sắc mặt hắn bình tĩnh nhưng trong mắt lại tràn ngập lửa giận. Hắn nắm chặt trọng huyền thương, mũi thương chỉ vào Tử Hoàn, chậm rãi nói:
- Chỉ bằng những lời vừa rồi của ngươi... Ngôn Thành Không ta sẽ dùng tất cả vinh quang và tôn nghiêm của đời mình để ngươi phải bại dưới Bá Vương Thương của Ngôn gia!
- Chỉ bằng ngươi?
Tử Hoàn quận vương cười lạnh một tiếng, dùng giọng cực thấp nói:
- Đừng nói bây giờ bản vương chỉ còn bốn thành lực lượng, cho dù chỉ còn hai thành cũng có thể dễ dàng đạp ngươi dưới chân! Ngôn gia các ngươi thế nào bản vương không bàn, nhưng Ngôn Thành Không ngươi, hắc, cái gọi là đệ nhất thiên tài Ngôn gia trong mắt bản vương cũng chỉ là rác rưởi!
Ngôn Thành Không không hề tức giận, ngược lại còn cười lạnh:
- Xem ra ngươi chưa từng giao thủ với người của Ngôn gia chúng ta. Đúng là thứ hạng của Ngôn gia chúng ta luôn ở vị trí thấp nhất trong mười hai gia tộc, nhưng đó là vì gia tộc bọn ta từ trước đến nay tu huyền lực là phụ, tu thương pháp làm chủ! Thứ mà Ngôn gia chúng ta kiêu hãnh nhất không phải huyền công, mà là Bá Vương Thương! Ngươi sẽ lập tức biết được, kẻ khinh thường Bá Vương Thương của Ngôn gia ta sẽ phải nhận lấy kết cục gì!
- Đệ nhất thần thương thế gia của Huyễn Yêu giới... không phải là hư danh!
Ánh mắt Ngôn Thành Không trở nên sắc bén như một cây trường thương. Cánh tay hắn vung lên, trọng huyền thương màu bạc lao ra như tia chớp, trong thoáng chốc, một luồng khí lưu cuồng bạo bị cuốn lên, tạo ra tiếng rít chói tai.
- Chém!
Đối mặt với một thương này của Ngôn Thành Không, sắc mặt Tử Hoàn quận vương không đổi, huyền lực khởi động, Xích Huyết đao chém ra một vệt sáng màu máu.
Coong!!
Đao thương va chạm, trong đại điện vang lên âm thanh kim loại chói tai. Tuy Tử Hoàn quận vương đã tiêu hao hơn phân nửa huyền lực, nhưng xét về độ hùng hậu, hắn vẫn vượt trên Ngôn Thành Không. Trọng huyền thương của Ngôn Thành Không bị Xích Huyết đao trực tiếp đánh văng ra, thân thương hơi cong lại. Khóe miệng Tử Hoàn quận vương nhếch lên nụ cười tà, nhưng nụ cười còn chưa kịp hiện rõ đã tắt ngấm. Trọng huyền thương cong lại như một con rắn không xương, lấy một góc độ không tưởng phản kích lại, đâm thẳng vào ngực hắn.
Cái gì!?
Tử Hoàn quận vương kinh hãi, vội vàng lùi lại. Hắn né tránh cực nhanh nhưng vẫn bị trọng huyền thương sượt qua, hắn cảm nhận rõ ràng hộ thân huyền lực của mình bị xé rách một cách dữ dội, phát ra âm thanh “xoẹt xoẹt” cực kỳ khó nghe.
Khí thế của Ngôn Thành Không cũng bùng nổ hoàn toàn vào lúc này. Trọng huyền thương trong tay hắn như hóa thành một con yêu xà linh động, múa ra thương ảnh đầy trời, bao phủ lấy Tử Hoàn quận vương. Mỗi một thương, dù là đâm, đập, ám sát hay vung lên... đều nhắm vào những yếu huyệt và sơ hở của Tử Hoàn quận vương một cách vô cùng chuẩn xác.
- Thương pháp hay!
Vân Triệt nghiêng người về phía trước, không kìm được mà thốt lên.
Vân Khinh Hồng chậm rãi gật đầu, nói:
- Người ta thường nói “Nguyệt Bổng, Niên Quyền, Cửu Luyện Thương”, thương pháp khó luyện khó tinh, nếu không khổ luyện gian khổ thì ngay cả chút thành tựu cũng khó mà đạt được. Ngôn gia là đệ nhất thần thương của Huyễn Yêu giới, thương quyết trong gia tộc biến hóa khôn lường, có thể nói họ đã nghiên cứu uy lực của thương đến tận cùng, sử dụng thương pháp như ngựa quen đường cũ, quét ngang thiên hạ, vạn binh khó bì, quyết không phụ cái danh đệ nhất thần thương. Tuy huyền lực của Ngôn Thành Không tương đối yếu, nhưng Bá Vương Thương đã đăng đường nhập thất! Trong cùng cấp khó tìm được đối thủ. Với trạng thái hiện nay, Tử Hoàn có thể dễ dàng thắng một Bá Hoàng cấp ba đỉnh phong, nhưng rất khó thắng một Bá Hoàng cấp ba trung kỳ như Ngôn Thành Không.
Tiếng thương gào thét, đao phong chói tai. Tử Hoàn quận vương không ngừng gia tăng huyền lực, xương cốt toàn thân rung lên dưới trạng thái toàn lực, lần lượt đánh bật các đòn tấn công của Ngôn Thành Không... Nhưng hắn vừa kịp đánh bật ra, còn chưa kịp phản kích thì thương mang đã gào thét lao tới lần nữa. Xét về đặc tính vũ khí, uy lực và phạm vi công kích của thương mạnh hơn đao, nhưng sự linh hoạt, tốc độ và khả năng điều khiển lại kém hơn. Lúc này, thương ảnh bao phủ Tử Hoàn quận vương không những nhanh chóng mà còn linh động như vật sống, nhiều lần dồn hắn vào thế luống cuống tay chân.
Một bên chiếm ưu thế về huyền lực, một bên là thần thương, hai người vốn có chênh lệch cảnh giới rất lớn nhưng lại giao đấu giằng co trên võ đài. Đao thương va chạm vô số lần, không gian bị khuấy động đến mức không ngừng rung chuyển, người trong đại điện nhìn thấy hình ảnh hai người giao thủ luôn bị vặn vẹo. Tử Hoàn quận vương không thể thoát khỏi thương ảnh của Ngôn Thành Không, mà Ngôn Thành Không trong thời gian ngắn cũng không có cách nào thực sự làm hắn bị thương.
Trong các vương phủ cũng có rất nhiều người dùng thương, Tử Hoàn quận vương cũng từng giao thủ với người dùng thương làm vũ khí rất nhiều lần, nhưng chưa từng giao đấu với người của Ngôn gia, cũng không ngờ Bá Vương Thương của Ngôn gia lại kinh người đến vậy. Thanh trọng huyền thương trong tay Ngôn Thành Không công thủ toàn diện, lúc công thì thương thế như gió nổi mây vần, khí nuốt núi sông, khiến động tác của hắn trở nên chậm chạp, áp chế đao thế và liệt diễm của hắn vô cùng gắt gao; lúc thủ thì lại như xích sắt chắn ngang sông, không một kẽ hở.
Hai người đối chiến hơn trăm chiêu, ai cũng không làm gì được đối phương. Ngôn Thành Không thủy chung trầm ổn bình tĩnh, còn Tử Hoàn quận vương lại càng lúc càng nóng nảy. Trước khi giao chiến, chính hắn đã buông lời trào phúng Ngôn Thành Không, thậm chí còn nói đến cả Ngôn gia, cũng vì vậy mà bị Tiểu Yêu Hậu trách phạt. Hiện tại đã qua trăm chiêu mà hắn vẫn không đánh bại được người mình khinh thị, ngược lại còn liên tiếp bị áp chế, trong lòng hắn đã bùng lên ngọn lửa uất hận.
- Hây a...!!
Tử Hoàn quận vương cắn răng, bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng, đao mang trên Xích Huyết đao tăng vọt gấp mấy lần, hung hăng xé rách không gian... Một đao này chính là chiêu đã đánh bại Mộ Nhất Hằng lúc trước, chỉ có điều vì huyền lực của hắn đã hao tổn quá lớn nên uy lực của chiêu Huyết Viêm Đao này kém xa chiêu lúc trước.
Lực lượng kinh khủng ập tới, Ngôn Thành Không chắn ngang thân thương chống cự, uy lực của Huyết Viêm Đao đã bị hóa giải bảy thành. Lúc này, tinh quang trong mắt hắn lóe lên, hắn không lùi lại trước ba thành uy lực còn lại của Huyết Viêm Đao mà khẽ xoay thân thương, mặc cho đao mang huyết sắc sượt qua cơ thể mình. Trọng huyền thương như giao long ra biển, với thế không thể cản phá xuyên qua Huyết Viêm đao mang theo huyền lực như bão táp, hung hăng đâm vào vai Tử Hoàn quận vương... Thời điểm mũi thương chạm vào bả vai hắn, tất cả lực lượng liền hội tụ ở mũi thương, xuyên thẳng qua hộ thân huyền lực và hộ giáp của Tử Hoàn quận vương.
Phốc!
Bên hông Ngôn Thành Không bắn ra một vệt máu, cùng lúc đó mũi trọng huyền thương cũng cắm sâu vào vai Tử Hoàn quận vương, ghim chặt vào xương vai của hắn.
Cơn đau nhói ở vai trái và sự sỉ nhục tột cùng đã kích thích hung tính của Tử Hoàn quận vương. Mắt hắn trợn lớn, trong con ngươi bắn ra quang mang điên cuồng:
- Chết… đi!!
Toàn thân Tử Hoàn quận vương bốc lên ngọn lửa đỏ ngòm, giống như vừa bước ra từ một ao máu... Nhìn thấy động tác này của hắn, gia chủ Ngôn gia Ngôn Tự Kính kinh hãi tột độ, hét lớn:
- Không nhi, mau tránh ra!!
- Huyết Ngục Minh Viêm!!
Ngọn lửa đỏ ngòm bỗng nhiên nổ tung, một luồng khí thế kinh khủng đến tột cùng bao phủ xuống. Đồng tử Ngôn Thành Không co rút lại, nhưng hắn vẫn không lựa chọn vứt bỏ trọng thương để lùi lại, mà bỗng nhiên cắn răng, dồn toàn bộ huyền lực của mình vào trọng huyền thương... Một khắc sau, ngực hắn như bị một cây búa tạ vạn cân nện trúng, ý thức trống rỗng trong nháy mắt.
Ầm!!!
Huyết Viêm nổ tung, Ngôn Thành Không bay văng ra xa, được Ngôn Tự Kính đón lấy giữa không trung, ngực hắn đã máu thịt be bét. Nhưng trong biển huyết viêm bay ra không chỉ có Ngôn Thành Không mà còn có cả Tử Hoàn quận vương. Trong khoảnh khắc huyết viêm nổ tung, trọng huyền thương được Ngôn Thành Không dồn hết lực lượng cuối cùng đã trực tiếp xuyên thủng vai Tử Hoàn quận vương, đục một lỗ trên người hắn. Dư lực đánh bay Tử Hoàn quận vương lên cao, máu tươi bắn về phía phe Đông... Thanh trọng huyền thương kia cũng cắm phập vào ghế ngồi của phe Đông, trên thân thương vẫn còn dính máu.
- Thành Không!
- Tử Hoàn!
Cả hai bên đều kinh hãi, không ai ngờ rằng, hai người đang giằng co lại tạo ra một kết quả thảm liệt như vậy. Tử Hoàn quận vương tung ra đạo huyết viêm kia đã không tiếc hao hết toàn bộ huyền lực, cơ thể lại bị trọng huyền thương xuyên thủng một lỗ, hắn đã không còn khả năng tái chiến. Mà Ngôn Thành Không cũng không khá hơn là bao, trước ngực hắn huyết nhục tan nát, lục phủ ngũ tạng lệch vị, nếu không phải ý chí đủ kiên định thì hắn đã hôn mê từ lâu. Việc tiếp tục lên sân khấu giao chiến càng là chuyện không thể nào.
Trận chiến này, Ngôn Thành Không và Tử Hoàn quận vương đã đồng quy vu tận.
- Thiên Hạ huynh đệ, làm phiền rồi!
Đối mặt với việc Ngôn Thành Không bị trọng thương, Ngôn Tự Kính vẫn rất trấn định.
- Yên tâm, có chúng ta ở đây, lệnh công tử tuyệt không có việc gì.
Hai vị trưởng lão của Thiên Hạ gia tộc gật đầu nói.
Bàn tay họ vươn ra, hào quang màu bích lục bao phủ vết thương của Ngôn Thành Không.
Dưới sự chữa trị của Tinh Linh nhất tộc, thương thế của Ngôn Thành Không tuy nặng nhưng rất nhanh đã ổn định lại. Hắn thở hổn hển một hơi, áy náy nói:
- Cha, tu vi của hài nhi vẫn còn quá nông cạn... Để người thất vọng rồi...
- Không cần tự trách.
Ngôn Tự Kính an ủi:
- Dù sao Tử Hoàn cũng xếp thứ tư trong Huyễn Yêu Thất Tử, con và hắn chênh lệch rất lớn, có thể giành được kết quả như vậy, vi phụ đã cảm thấy vui mừng gấp bội. Mau ngưng thần tĩnh khí, đừng nói nữa.
Cuối cùng họ cũng đánh bại được Tử Hoàn quận vương, nhưng sắc mặt của mọi người phe Tây lại không hề có chút thư giãn nào. Bởi vì họ đã phải tiêu hao năm người mới hạ được một Tử Hoàn quận vương.
- Ai, thực lực hai bên chênh lệch thật sự quá lớn.
Trong đại điện, mọi người rối rít thở dài.
- Đúng vậy! Cũng không biết tại sao Vân gia lại muốn tiếp tục... Tuy nói thua trận không thua khí thế, nhưng thảm như vậy thì còn khí thế gì nữa.
- Bên kia còn có Tô gia, nghe nói Tô Chỉ Chiến của Tô gia cũng là nhân vật số một số hai trong mười hai gia tộc, chỉ có hắn mới có thể vãn hồi một chút thế cục bất lợi này.
- Khó lắm, Hách Liên gia tộc còn có Hách Liên Phách, xếp thứ hai trong Huyễn Yêu Thất Tử, Huy Dạ quận vương xếp thứ ba, Viễn Tước quận vương, người nào cũng không yếu hơn Tô Chỉ Chiến. Mà Huy Nhiễm quận vương đứng đầu... đủ sức một mình đánh bại cả mười hai người đối diện!
Một người trong Yêu Hoàng thành lắc đầu nói.