Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 551: CHƯƠNG 550: TRẬN CHIẾN BỐI THỦY

Bốp bốp bốp...

Hoài Vương vỗ tay đứng dậy, cất tiếng cười sang sảng:

- Tuyệt vời, quả là một trận đấu đặc sắc. Không ngờ trên đại điển luận võ này lại có thể xuất hiện kết cục lưỡng bại câu thương, kịch liệt đến mức khiến Bản vương cũng phải bất ngờ, chỉ là...

Hoài Vương nhìn về phía Vân Khinh Hồng, cười nói:

- Các ngươi chắc chắn muốn đánh tiếp sao? Các ngươi dùng gần một nửa số người mới hạ được một người của chúng ta, kết quả này thật đáng tiếc, ngay cả Bản vương cũng không nỡ xem tiếp nữa. Chẳng qua, theo sự hiểu biết của Bản vương về Vân gia chủ, dù có thất bại thì ngài cũng sẽ ngoan cố chống cự đến cùng phải không?

- Ha ha ha.

Vân Khinh Hồng cũng bật cười:

- Hoài Vương, ngươi quả nhiên rất hiểu Vân mỗ, nhưng lời của ngươi thật đúng là ngây thơ và nực cười. Hai bên mới bắt đầu giao đấu, mà ngươi đã chắc chắn chúng ta sẽ bại, có phải là quá sớm rồi không?

- Ha ha ha!

Hoài Vương cười lớn ba tiếng:

- Nếu thật đúng như lời Vân Khinh Hồng ngươi nói! Vậy hãy để Bản vương xem cho kỹ, sự tự tin của ngươi đến từ đâu, Bản vương càng muốn biết ngạo khí của ngươi có thể chống đỡ được đến khi nào... Văn Bác, người ra trận thứ hai của chúng ta sẽ do ngươi đảm nhiệm.

Ba chữ "người thứ hai" được Hoài Vương cố tình nhấn mạnh, ý châm chọc trong đó ai cũng nghe ra được. Hắn vừa dứt lời, một người đàn ông cao lớn bay lên trời, sau đó đáp xuống trung tâm võ đài.

Văn Bác Quận Vương, đứng thứ năm trong Huyễn Yêu Thất Tử, cũng giống như Tử Hoàn Quận Vương, đều ở Phách Huyền Cảnh cấp năm.

Lập tức, phía Tây Tịch cũng có một người phi thân lên, đáp xuống trước mặt Văn Bác Quận Vương. Người này cũng là người mạnh nhất ra trận từ đầu đến giờ của phe Tây Tịch —— Dũng Nghị Quận Vương, đứng thứ sáu trong Huyễn Yêu Thất Tử!

Hai người cùng thuộc Huyễn Yêu Vương tộc và "Huyễn Yêu Thất Tử", thứ hạng lại liền kề nhau, thực lực vốn không chênh lệch nhiều. Hơn nữa, bình thường họ đã giao thủ nhiều lần, có sự hiểu biết nhất định về Kim Ô Viêm và Huyền kỹ của đối phương. Vì vậy, sau khi hai người giao đấu, trận đấu trở nên giằng co kịch liệt. Đánh suốt hai khắc đồng hồ, cuối cùng cũng phân định thắng bại... Văn Bác Quận Vương giành thắng lợi với ưu thế không quá lớn! Dũng Nghị Quận Vương thua.

Phe Tây Tịch lại bại! Khiến cục diện của họ rơi vào cảnh năm bại một hòa đầy thê thảm.

Mặc dù Văn Bác Quận Vương thắng, nhưng cũng đã dùng hết át chủ bài, trên người có nhiều vết thương, Huyền lực hao tổn rất lớn. Trận thứ bảy, hắn bị một tiểu Quận Vương của phe Tây Tịch đánh bại một cách khá chật vật.

Trận thứ tám: Tụng Quận Vương của phe Tây Tịch đối chiến Lâm Hàn Xuyên của Lâm gia —— Lâm Hàn Xuyên toàn thắng!

Trận thứ chín: Gia Dung Quận Vương của phe Tây Tịch đối chiến Lâm Hàn Xuyên của Lâm gia —— Lâm Hàn Xuyên lại thắng!

Đến lúc này, phe Tây Tịch có chiến tích một thắng một hòa bảy bại! Giờ chỉ còn lại bốn người cuối cùng có thể xuất chiến.

Trận thứ mười: Anh Nam Quận Vương của Ngự Vương phủ, người đứng thứ bảy trong Huyễn Yêu Thất Tử, đối chiến với Lâm Hàn Xuyên —— Anh Nam Quận Vương thắng!

Trận thứ mười một: Anh Nam Quận Vương đối chiến Nam Cung Duyên của Nam Cung gia —— Anh Nam Quận Vương giành chiến thắng hiểm hóc. Chiến đấu đến những người cuối cùng, phe Tây Tịch cuối cùng cũng có hai trận thắng liên tiếp, nhưng không một ai trong phe Tây Tịch lộ ra chút vui mừng nào. Tuy Anh Nam Quận Vương thắng, nhưng cũng đã kiệt sức, trận tiếp theo chắc chắn sẽ thua. Đến lúc đó, phe Tây Tịch chỉ còn lại ba người cuối cùng, mà đối phương chẳng những còn tám người, mà bốn cường giả mạnh nhất vẫn chưa ai xuất hiện.

Trận thứ mười hai: Anh Nam Quận Vương đối chiến Bạch Khiết của Bạch gia —— không ngoài dự đoán, Bạch Khiết toàn thắng!

Phe Tây Tịch chỉ còn lại ba người cuối cùng: Tô Chỉ Chiến, Thiên Hạ Đệ Lục, và người xuất chiến của Vân gia.

Trận thứ mười ba, Thiên Hạ Đệ Lục xuất chiến. Bộ tộc Tinh Linh có thiên phú về Huyền Cung bẩm sinh, nhưng thuộc tính Huyền lực lại quyết định khả năng tấn công của họ không mạnh. Hơn nữa, trong một cuộc quyết đấu chính diện với khu vực bị giới hạn, sức mạnh Huyền Cung của họ bị hạn chế rất nhiều. Vì vậy, Thiên Hạ Đệ Lục vừa lên đã rơi vào thế hạ phong, sau đó là khổ chiến, kỳ tích lấy yếu thắng mạnh đã không xảy ra, bị Bạch Khiết đánh bại.

Đến đây, hai bên đã đối chiến mười ba trận, phe Tây Tịch đã bại mười người, mà phe Đông Tịch chỉ mới bại bốn người. Ngoại trừ Bạch Khiết, vẫn còn bảy cường giả trẻ tuổi chưa xuất chiến, trong đó Khiếu Đông Lai của Khiếu gia cùng Cửu Phương Dục của Cửu Phương gia đều là Phách Huyền Cảnh cấp bốn, Xích Dương Viêm Vũ của Xích Dương gia tộc là Phách Huyền Cảnh cấp năm, Hách Liên Phách của Hách Liên gia tộc là Phách Huyền Cảnh cấp sáu, và Viễn Tước Quận Vương, Huy Dạ Quận Vương, những người đứng thứ hai, thứ ba trong Huyễn Yêu Thất Tử, đều là Phách Huyền Cảnh cấp sáu.

Còn có Huy Nhiễm, người đứng đầu Huyễn Yêu Thất Tử, Huyền lực đạt đến Phách Huyền Cảnh cấp tám.

Mà ở phía đối diện, chỉ còn lại Tô Chỉ Chiến ở Phách Huyền Cảnh cấp sáu, còn Vân gia thì căn bản không có ai có thể ra trận, người trẻ tuổi mạnh nhất cũng chỉ ở Phách Huyền Cảnh cấp hai mà thôi.

Ngay từ đầu, cuộc tỷ thí này đã không có gì phải lo lắng. Tuy cục diện trước mắt không khiến nhiều người quá kinh ngạc, nhưng vẫn cảm thấy phe Vân gia thua thực sự quá thê thảm.

Lúc này, mỗi một thế lực trong Yêu Hoàng Thành đều âm thầm thở dài. Mặc dù đây chỉ là so sánh thực lực của thế hệ trẻ giữa hai phe, không thể quyết định toàn bộ, nhưng điều đó đủ cho thấy thế lực dưới trướng Hoài Vương mạnh mẽ đến mức nào, thực lực hoàn toàn áp đảo! Mà trận quyết đấu do Hoài Vương cố tình khơi mào này có hai mục đích: thứ nhất là trục xuất Vân gia, thứ hai là thông qua loại thực lực thuần túy này để hung hăng nghiền ép khí thế của đối phương, chà đạp tôn nghiêm và ngạo khí của bọn họ cùng Tiểu Yêu Hậu dưới chân.

Sau khi Vân gia bị trục xuất, Tiểu Yêu Hậu càng không thể chống lại Hoài Vương. Đến lúc đó, Hoài Vương chỉ cần một cơ hội, hoặc tự mình tạo ra một cơ hội, thì ngôi vị Yêu Hoàng của Huyễn Yêu Giới sẽ đổi chủ...

Bên phía Tây Tịch, gương mặt ai nấy đều phủ một tầng mây đen u ám. Sau khi Thiên Hạ Đệ Lục thua dưới tay Bạch Khiết, thì bên này người có thể xuất chiến chỉ còn lại hai người, mà thực ra trong lòng họ chỉ còn một người cuối cùng mà thôi, bởi vì trong thế hệ trẻ của Vân gia, thực sự không còn ai có thể ra trận.

- Haiz.

Tô Hạng Nam chậm rãi thở dài một hơi, hắn vỗ vai Tô Chỉ Chiến nói:

- Chỉ Chiến, kết quả đã như vậy, thất bại của chúng ta đã được định trước... Ngay từ đầu đã được định trước. Con lên đi, chúng ta có gỡ gạc lại được chút thể diện cuối cùng hay không, đều trông cậy vào con cả rồi.

- Con biết, bất luận kết quả thế nào, con nhất định sẽ toàn lực ứng phó!

Nói xong, Tô Chỉ Chiến đã nắm chặt vũ khí, bay lên trời rồi đáp xuống trước người Bạch Khiết, người vừa chiến thắng Thiên Hạ Đệ Lục. Hắn kiếm chỉ phía trước, khí thế vẫn cường thịnh không gì sánh được, không hề vì phe mình thảm bại mà tỏ ra yếu thế:

- Tô Gia Trang, Tô Chỉ Chiến! Ta không bao giờ muốn giao thủ với nữ nhân, nên ngươi tự mình nhận thua rồi xuống đài thì hơn.

Hắn đứng đối diện với Bạch Khiết một thân áo trắng. Vóc người nàng cao hơn nữ tử bình thường khá nhiều, sắc mặt ửng hồng, hơi thở hổn hển, hiển nhiên trận thắng Thiên Hạ Đệ Lục vừa rồi cũng không hề dễ dàng. Nghe Tô Chỉ Chiến nói, nàng cười lạnh một tiếng, giễu cợt:

- Phe các ngươi đã thảm bại như vậy, thật không biết ngươi lấy đâu ra tự tin mà mạnh miệng như thế, ngươi đủ tư cách khinh thường nữ nhân chúng ta sao?

- Không, ngươi hiểu sai rồi.

Tô Chỉ Chiến khinh thường cười, giọng nói trầm xuống cực điểm:

- Tô Chỉ Chiến ta không khinh thường nữ nhân, mà chỉ khinh thường loại nữ nhân vong ân bội nghĩa, làm chó săn cho kẻ khác!

- Muốn chết!

Câu mắng ngoan độc này khiến Bạch Khiết nhất thời giận dữ. Ngọc Kiếm trong tay nàng vung lên, thoáng chốc, sau lưng nàng xuất hiện ảo ảnh một con bạch hổ khổng lồ. Bạch hổ ngửa mặt lên trời gầm rống, tiếng gầm rung chuyển bốn phía, chấn động toàn bộ đại điện. Tức thì, một cơn gió xoáy mãnh liệt cuộn trào, tiếng cuồng phong gào thét thậm chí còn át cả tiếng gầm của bạch hổ, trên võ đài như có vạn cơn lốc đang gào thét cuộn trào.

- Là Hổ Khiếu lĩnh vực của Bạch gia.

Trong nháy mắt, lĩnh vực của Bạch Khiết đã bao phủ toàn bộ sân đấu. Tóc và quần áo của Tô Chỉ Chiến bay phần phật, nhưng thân thể lại vững như đinh đóng trên mặt đất, không hề nhúc nhích. Hắn nắm chặt trường kiếm, quét ngang một đường.

Trong lĩnh vực của Bạch Khiết, ngoại trừ bản thân nàng, bất kỳ ai khác đều sẽ bị áp chế sức mạnh và tốc độ đến mức tối đa. Nhưng tốc độ xuất kiếm của Tô Chỉ Chiến vẫn nhanh như sấm sét, những cơn lốc xung quanh đều bị một kiếm này quét sạch, lĩnh vực khổng lồ nhất thời bị xé ra một lỗ hổng lớn. Tô Chỉ Chiến nhanh chóng tiến lên, mỗi một bước tiến, lĩnh vực lại bị xé toạc thêm một phần.

- Bạch gia và Tô gia đều dùng kiếm làm vũ khí, thuộc tính Huyền lực cũng đều là Phong. Huyền lực của Bạch Khiết và Tô Chỉ Chiến không chênh lệch nhiều, nhưng trên phương diện lĩnh ngộ pháp tắc Huyền lực thuộc tính Phong, Tô Chỉ Chiến rõ ràng vượt trội hơn Bạch Khiết, lĩnh vực của Bạch Khiết không hề có uy hiếp với hắn.

Vân Khinh Hồng than thở nói.

Lúc này, Tô Chỉ Chiến đã áp sát Bạch Khiết, trên thân kiếm ngưng tụ một luồng gió xoáy màu xanh nhạt. Luồng gió này trong lĩnh vực phong bạo khổng lồ có thể nói là vô cùng nhỏ bé, nhưng lại mạnh mẽ đẩy lùi toàn bộ sóng gió gào thét xung quanh.

Xoẹt!

Một kiếm của Tô Chỉ Chiến đâm thẳng tới, nhất thời lĩnh vực phía trước bị hung hăng xé rách. Bạch Khiết cũng dựng Ngọc Kiếm lên, "Keng" một tiếng ngăn cản kiếm của Tô Chỉ Chiến. Ngay lập tức, nàng cảm thấy cánh tay tê rần, hổ khẩu đau nhức, thân thể nhanh chóng lùi lại, Ngọc Kiếm trong tay suýt nữa tuột khỏi tay.

Dưới trạng thái toàn lực, nàng đã không phải là đối thủ của Tô Chỉ Chiến, huống chi Huyền lực của nàng đã hao hụt hơn phân nửa.

Tô Chỉ Chiến không cho nàng chút cơ hội thở dốc nào, thân ảnh nhoáng lên, trong nháy mắt đã áp sát, thân như cuồng phong, kiếm như sấm sét. Mỗi một kiếm vung ra, tiếng rít kiếm gần như xé rách màng nhĩ, mà luồng gió trên thân kiếm cũng đang nhanh chóng bành trướng. Bạch Khiết đỡ liên tiếp hơn mười kiếm, cánh tay đã gần như hoàn toàn tê liệt, bàn tay phải nắm kiếm đã nhuốm đỏ hơn nửa bởi máu tươi rỉ ra từ hổ khẩu, ngay cả gò má nàng cũng bị kiếm phong rạch ra vài vết xước thật dài.

- Ngươi dám làm thương tổn mặt của ta... Ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!

Trên mặt truyền đến cơn đau rát, Bạch Khiết sững sờ một lúc mới nhận ra, lập tức nàng giống như con cọp bị giẫm phải đuôi, trong nháy mắt nổi điên. Nàng hét lên một tiếng giận dữ, phía sau lại xuất hiện ảo ảnh bạch hổ khổng lồ, quanh thân cuồn cuộn nổi lên một cơn gió xoáy cao hơn mười trượng. Ngay lúc đó, mâu quang của Tô Chỉ Chiến lóe lên, hắn đột nhiên xông thẳng vào trong cơn gió xoáy của nàng, không chờ nàng dưới cơn tức giận kịp toàn lực phản kích, một kiếm đã quất ngang hông nàng.

Bốp!!!!

Tiếng va chạm này vang lên chói tai, giòn giã đến cực điểm. Nhất thời, cơn gió xoáy trên người Bạch Khiết còn chưa hoàn toàn thành hình đã đột ngột tiêu tán, cả người nàng như một con quay bị quất văng ra ngoài, bay thẳng ra khỏi sân đấu.

- Ai, nữ nhân ấy mà, thực lực có mạnh hơn nữa cũng không làm nên chuyện lớn gì.

Tô Chỉ Chiến đứng tại chỗ, lặng lẽ lắc đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Bạch Khiết rơi xuống đất, bị quăng cho thất điên bát đảo, Ngọc Kiếm cũng đã không biết bay đi đâu.

- Tô Chỉ Chiến... Ta... Ta liều mạng với ngươi!

Ngay trước mặt quần hùng thiên hạ, nàng bị một kiếm của đối phương đánh bay ra ngoài. Là thiên chi kiêu nữ, cũng là người mạnh nhất trong thế hệ này của Bạch gia, toàn bộ Huyễn Yêu Giới không ai không biết, nàng từng chịu sự sỉ nhục thế này bao giờ? Nàng lại rút ra một thanh kiếm khác, hét lớn một tiếng, liền muốn lao về phía Tô Chỉ Chiến lần nữa.

- Đủ rồi!

Thân thể Bạch Khiết đang lao về phía trước bỗng nhiên dừng lại, trước người nàng xuất hiện một đạo bình chướng lực lượng vô hình, khiến nàng không thể tiến thêm nửa bước. Gia chủ Bạch gia là Bạch Nghệ bước ra, kéo Bạch Khiết lại rồi nói:

- Con đã thua... Trước mặt bàn dân thiên hạ, con còn định làm trò mất mặt này sao, còn ra thể thống gì nữa!

Lúc này, Bạch Khiết mới phản ứng lại, mình đã rơi ra ngoài sân đấu. Nàng khẽ cắn môi, hung hăng liếc Tô Chỉ Chiến một cái, sau đó chỉ có thể ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!