Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 558: CHƯƠNG 557: XÍCH DƯƠNG VIÊM VŨ

- Nếu không có gì bất ngờ, đối thủ tiếp theo của Triệt nhi sẽ là nữ nhi của Xích Dương gia.

Mộ Vũ Nhu nhẹ giọng nói, gương mặt không giấu được vẻ lo lắng.

- Không cần lo lắng.

Vân Khinh Hồng vỗ nhẹ lên mu bàn tay Mộ Vũ Nhu để an ủi:

- Tuy thực lực của nha đầu nhà Xích Dương không bằng Cửu Phương Dục và Khiếu Đông Lai, nhưng thực lực mà Triệt nhi thể hiện vừa rồi cũng chưa phải là toàn bộ. Cho đến bây giờ, ngay cả vũ khí mà nó am hiểu nhất cũng chưa từng sử dụng.

- Cha, người biết đại ca dùng vũ khí gì sao? Con chưa từng thấy đại ca dùng vũ khí bao giờ, con còn tưởng đại ca không giỏi dùng binh khí.

Tiêu Vân tò mò hỏi.

Vân Khinh Hồng lắc đầu, nhớ lại những tiếng vang trầm nặng vọng ra từ phòng tu luyện của Vân Triệt, hắn khẽ nói:

- Đại ca con không phải không giỏi dùng binh khí. Nếu cha đoán không lầm, nó am hiểu một loại vũ khí hạng nặng nào đó.

- Vũ khí hạng nặng?

Tiêu Vân kinh ngạc mở to hai mắt.

- Đại ca con trước giờ không dùng vũ khí, không phải vì nó khinh địch, mà có lẽ là vì việc sử dụng món vũ khí đó sẽ tiêu hao rất lớn.

Vân Khinh Hồng nhìn bóng dáng Vân Triệt trên võ đài, bình tĩnh nói:

- Hiển nhiên nó đang cố gắng tiết kiệm sức lực hết mức có thể để đối phó với cục diện sau này. Khi gặp phải đối thủ đủ mạnh để uy hiếp mình, nó tự nhiên sẽ dùng đến vũ khí.

Đúng lúc này, một bóng hình rực lửa đã đứng đối diện Vân Triệt.

Đó là một thiếu nữ có dung mạo diễm lệ, vóc người cao gầy. Nàng có một mái tóc đỏ rực, ngay cả làn da màu lúa mì cũng ánh lên sắc hồng nhàn nhạt. Nàng chính là Xích Dương Viêm Vũ của Xích Dương gia tộc.

Xích Dương Viêm Vũ vừa lên đài, cả đại điện lập tức vang lên những tiếng reo hò của đám nam nhân. Dung mạo của nàng tuy xinh đẹp nhưng chưa đến mức tuyệt sắc, song cách ăn mặc lại cực kỳ nóng bỏng. Nàng mặc một chiếc áo da ngắn màu đỏ lửa bó sát người, bên dưới là chiếc quần da ngắn cũn cỡn, ôm sát lấy cặp mông căng tròn. Vùng ngực, hai cánh tay, bụng dưới và bắp đùi đều lộ ra ngoài, khiến vô số thanh niên hai mắt sáng rực, nuốt nước bọt ừng ực.

Xích Dương Viêm Vũ hiển nhiên đã quá quen với những ánh mắt và âm thanh như vậy. Nàng ngẩng cao đầu, cao quý như một con mèo Ba Tư, kiêu hãnh như một con công trống.

Xích Dương gia tộc thân là bộ tộc có huyết mạch Chân Long, vốn mang trong mình dòng máu cao quý. Trong mười hai gia tộc, thực lực của Xích Dương nhất tộc chỉ đứng sau Hách Liên gia và Tô gia, xếp hàng thứ ba. Xích Dương Viêm Vũ lại là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Xích Dương gia tộc, là nữ nhi duy nhất của gia chủ Xích Dương Bách Liệt. Bất luận là thân phận, huyết mạch hay thực lực, nàng đều có đủ tư cách để kiêu ngạo. Cho dù đối mặt với Vân Triệt, người vừa dễ dàng đánh bại Cửu Phương Dục và Khiếu Đông Lai, sự ngạo nghễ của nàng cũng không hề thu liễm chút nào.

- Hai tên nam nhân vô dụng, đúng là làm mất mặt thủ hộ gia tộc chúng ta.

Xích Dương Viêm Vũ nhướng mày, tuy là nói lẩm bẩm nhưng âm thanh lại không hề nhỏ, đủ để Cửu Phương Dục và Khiếu Đông Lai nghe rõ mồn một. Nàng rút cây trường tiên màu đỏ quấn quanh eo ra, vung nhẹ một cái, tóe lên những tia lửa cùng tiếng "Bốp" chói tai:

- Ngươi tên là Vân Triệt đúng không? Nếu không muốn thua quá thảm hại thì mau lấy vũ khí ra đi. Bổn công chúa khinh thường việc bắt nạt một gã đàn ông tay không tấc sắt.

Xích Dương Viêm Vũ cất giọng, mỗi một chữ đều ẩn chứa sự cao ngạo tột cùng. Từ trên người nàng, Vân Triệt ngửi thấy khí tức Chân Long. Rồng là vua của vạn thú, bất luận là người hay yêu, khi đối mặt với loại khí tức này, dù thực lực có cao hơn đối phương cũng sẽ bất giác cảm thấy một sự uy hiếp… Nhưng Vân Triệt thì tuyệt đối không, bởi vì trên người hắn là huyết mạch của Thái Cổ Thương Long. Nếu chỉ luận về long tức, Xích Dương Hỏa Long còn chưa có tư cách để so sánh.

Đối mặt với một Xích Dương Viêm Vũ kiêu ngạo, Vân Triệt không những không lấy vũ khí ra mà còn khoanh hai tay trước ngực, thong thả nói:

- Ta thì ngược lại, ta lại thích tay không tấc sắt bắt nạt những nữ nhân cầm vũ khí.

- Ha ha ha ha…

Thái độ của Vân Triệt khiến Xích Dương Viêm Vũ bật cười thành tiếng, tiếng cười trong trẻo mà chói tai. Nàng vung trường tiên, khinh miệt nói:

- Vân Triệt, ngươi tưởng mình thắng được hai tên phế vật kia là có thể cuồng vọng trước mặt Xích Dương Viêm Vũ ta sao? Đời này của Xích Dương Viêm Vũ ta, trong cùng cấp bậc chưa từng có ai thắng được ta. Lát nữa có chết thảm quá cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi!

Vân Triệt nhếch mép:

- Một cô nương thật ngông cuồng, nhìn người chỉ bằng nửa con mắt. Xem ra ngày thường, người nhà không dạy dỗ ngươi cho tốt. Vậy thì hôm nay, ta sẽ thay người nhà ngươi dạy dỗ ngươi một phen, ít nhất cũng phải để ngươi sau này biết cách nói chuyện cho phải phép!

- Dạy dỗ ta? Trong cả Yêu Hoàng thành này, không có nam nhân nào có tư cách dạy dỗ Xích Dương Viêm Vũ ta!

Xích Dương Viêm Vũ híp mắt lại:

- Ngược lại là ngươi, dám nói chuyện với ta như vậy, xem ra hôm nay ta không đánh cho ngươi quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì không được rồi.

- Tính nết của nha đầu nhà Xích Dương quả nhiên đúng như lời đồn.

Vân Khinh Hồng thản nhiên nói.

- Nàng là nữ nhi duy nhất của Xích Dương Bách Liệt, lại là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Xích Dương gia tộc. Trong cả Yêu Hoàng thành, không một ai cùng trang lứa, bất kể nam nữ, là đối thủ của nàng. Cộng thêm tâm tính thiếu nữ, việc nàng tự cao tự đại như vậy cũng là chuyện thường tình.

Mộ Vũ Nhu nói, nhưng trong mắt vẫn đầy vẻ lo âu.

- Với tính cách này, sớm muộn gì cũng sẽ chịu thiệt thòi lớn.

Vân Khinh Hồng bình tĩnh nói. Dứt lời, chân mày hắn hơi nhíu lại, ngưng thần truyền âm cho Vân Triệt:

- Triệt nhi, không được khinh địch. Xích Dương Viêm Vũ có huyết mạch Chân Long, thể chất và Long Viêm lực bẩm sinh đều cực kỳ cường đại. Cây roi trong tay nàng tên là ‘Long Sát Liệt Dương Tiên’, nhìn thì nhẹ nhàng nhưng lại là một món Bá Huyền Khí, một trong ba tuyệt khí của Xích Dương gia tộc. Dù không rót huyền lực vào cũng đủ sức phá núi nứt đá, Long Viêm ngút trời… Phải hết sức cẩn thận, tuyệt đối không được để nó đánh trúng.

Vân Triệt khẽ gật đầu, đáp lại lời truyền âm của Vân Khinh Hồng. Trong tầm mắt hắn, Xích Dương Viêm Vũ đã phi thân lên, toàn thân bùng lên Long Viêm màu tím sẫm. Ngọn lửa bay vút lên không, trong nháy mắt đã chạm tới đỉnh đại điện, tựa như một tấm màn lửa màu đỏ tím buông xuống từ trên cao.

Tuy Xích Dương Viêm Vũ ăn nói và điệu bộ ngạo mạn, nhưng vừa ra tay đã gần như dốc toàn lực. Hiển nhiên, đối với một Vân Triệt đã thắng liên tiếp Cửu Phương Dục và Khiếu Đông Lai, nàng cũng không dám quá khinh thường. Tư thế xuất thủ của nàng cũng khiến mọi người trong Xích Dương gia tộc thở phào nhẹ nhõm… Tuy ngày thường Xích Dương Viêm Vũ rất kiêu ngạo, nhưng nàng có đủ tư cách để kiêu ngạo. Nếu nàng đã toàn lực ra tay, không có lý do gì lại thua Vân Triệt… Huống chi, trên tay nàng còn là Long Sát Liệt Dương Tiên, món vũ khí đủ khiến cả Bá Hoàng cao cấp cũng phải biến sắc.

- Vân Triệt, mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ chênh lệch giữa chúng ta!

Hô!!!

Xích Dương Viêm Vũ vung Long Sát Liệt Dương Tiên, hơn mười quả cầu lửa bay ra, hóa thành những con Viêm Long màu tím bay lượn cuồng bạo. Cùng với tiếng rồng gầm rung chuyển đất trời, chúng gào thét lao về phía Vân Triệt. Ngay sau đó, thân ảnh nàng cũng lao theo Long Viêm, toàn bộ cây Long Sát Liệt Dương Tiên đã bốc lên ngọn Tử Viêm sâu thẳm.

Những nơi Viêm Long lướt qua, không gian đều kịch liệt vặn vẹo. Mấy vạn người ngồi sau lưng Vân Triệt cảm nhận được một luồng nhiệt khí nóng rực phả vào mặt, gần như muốn thiêu đốt cả lục phủ ngũ tạng, khiến họ phải kinh hãi thốt lên.

Cách xa như vậy mà còn đáng sợ đến thế, có thể tưởng tượng được uy lực của những ngọn Long Viêm này khủng khiếp đến mức nào.

Tóc và y phục của Vân Triệt bị luồng nhiệt thổi bay phần phật, nhưng dưới chân hắn không hề lùi lại nửa bước. Hai cánh tay hắn vung lên, toàn thân lóe lên ánh sáng màu lam, Băng Di Thần Công được vận chuyển đến cực hạn.

Rắc rắc rắc rắc…

Tiếng hàn băng ngưng kết vang lên dồn dập. Hơn hai mươi con rồng lửa còn cách Vân Triệt khoảng năm trượng đã bị đông cứng lại với tốc độ cực nhanh. Theo ánh sáng màu lam lan tỏa, hàn băng cũng lan tràn với tốc độ kinh người, biến từng con Hỏa Long màu tím thành những con Băng Long màu xanh nhạt.

- Trời đất! Ngay cả… ngay cả Long Viêm cũng có thể đóng băng!

Thấy cảnh tượng này, Mộ Vũ Bạch đứng bật dậy. Ngay cả hắn còn phản ứng như vậy, có thể tưởng tượng những người Mộ gia khác kinh hãi đến mức nào.

Tình cảnh này, Xích Dương Viêm Vũ cũng là lần đầu tiên chứng kiến. Nàng sững sờ, sắc mặt hơi thay đổi, rồi khẽ quát một tiếng, Long Viêm trên người lại bùng lên dữ dội hơn. Một con Viêm Long màu đỏ thẫm hiện ra sau lưng nàng. Trong thoáng chốc, Long Viêm cuộn trào, ba con rồng lửa mạnh mẽ phá tan lớp băng, lao thẳng về phía Vân Triệt.

Ầm!

Tựa như ba khối thiên thạch rơi xuống, đại điện rung chuyển, lửa cháy ngút trời. Giữa ánh lửa nổ tung, Vân Triệt nhảy lên không trung. Hắn vừa ổn định thân hình, một bóng đỏ đã lóe lên. Long Sát Liệt Dương Tiên vung lên, tạo ra vô số bóng roi che kín cả bầu trời, mỗi bóng roi lại mang theo Tử Viêm cuồng bạo như lốc xoáy quét về phía Vân Triệt.

Ánh mắt Vân Triệt ngưng lại, hắn lập tức dùng Tinh Thần Toái Ảnh di chuyển trong nháy mắt, khiến tất cả bóng roi đều đánh vào không khí. Hắn vẫy tay, một đóa Băng Liên xuyên qua tầng tầng bóng roi và Long Viêm, nổ tung ngay trước ngực Xích Dương Viêm Vũ.

Binh!!

Xích Dương Viêm Vũ lộn người một vòng, toàn thân mất thăng bằng, nhưng cây Long Sát Liệt Dương Tiên trong tay lại đột ngột vung ra. Thân roi vốn dài chín thước, lúc này bỗng nhiên vươn dài đến chín trượng, hung hăng quất vào người Vân Triệt.

Bốp!!!!

Một roi của Long Sát Liệt Dương Tiên đủ sức phá hủy cả một ngọn núi. Khi tiếng roi quất vào người Vân Triệt vang lên, trái tim tất cả mọi người đều thắt lại. Vân Triệt bị một roi này quất bay thẳng lên không trung.

- Triệt nhi!

Mộ Vũ Nhu lập tức đứng dậy, kinh hoảng la lên. Nàng biết rõ uy lực khủng bố của Long Sát Liệt Dương Tiên.

Vân Khinh Hồng vội kéo tay nàng lại, nhưng chân mày cũng đã nhíu chặt.

Nhìn Vân Triệt bị đánh bay, trong đại điện vang lên một tràng hô kinh ngạc. Người của Xích Dương gia tộc thì đều nở nụ cười nhạt. Vừa rồi Long Viêm bị Vân Triệt đóng băng trên diện rộng khiến họ vô cùng kinh hãi, nhưng Băng Huyền lực của hắn dù có cường đại và quỷ dị đến đâu, trúng một roi này cũng mất ít nhất nửa cái mạng. Sự xuất hiện của Vân Triệt tuy mang đến một chút bất ngờ, nhưng đến đây cũng nên kết thúc rồi.

Thế nhưng, nụ cười của họ vừa nở đã lập tức đông cứng trên môi.

Vân Triệt bị đánh bay nhưng không hề chật vật ngã lăn ra đất như họ dự đoán. Hắn xoay một vòng trên không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Nơi bị quất trúng là lưng bên phải, y phục ở đó đã rách toạc, lộ ra một vết hằn đỏ rực dài một thước trên làn da trắng nõn. Hắn đưa tay ra sau lưng, xoa xoa vết hằn đó, vừa xuýt xoa hít khí lạnh vừa nhăn mặt:

- Tê... Đau! Đau chết mất... Đúng là đau thật!

Trong phút chốc, mọi tiếng kinh hô đều biến mất. Tất cả mọi người đều trợn mắt ngoác mồm, đặc biệt là người của Xích Dương gia tộc, ai nấy đều há hốc miệng, cằm gần như rớt xuống đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!