Đại danh của Long Sát Liệt Dương Tiên không chỉ vang dội ở Huyễn Yêu Thành mà khắp toàn bộ Huyễn Yêu Giới. Một Phách Hoàng cầm Long Sát Liệt Dương Tiên trong tay, dẫn động Long Sát và Liệt Dương lực bên trong có thể dễ dàng san bằng núi cao, đánh gãy vạn năm tinh thiết, cho dù là quất vào người một Phách Hoàng trung kỳ, nhẹ nhất cũng để lại một rãnh máu sâu hoắm, thậm chí đánh gãy cả mảng lớn xương khớp cùng nửa cái mạng.
Thế nhưng, trên người Vân Triệt chỉ lưu lại một vệt đỏ mờ… mà trên vệt đỏ ấy ngay cả một giọt máu cũng không thấy!
Tất cả những người từng nghe qua đại danh của Long Sát Liệt Dương Tiên, trong đầu đều hiện lên năm chữ giống hệt nhau: Sao có thể như vậy được!
Lẽ nào thân thể của Vân Triệt còn cứng hơn cả tinh thiết vạn năm sao?
Hay là một roi kia của Xích Dương Viêm Vũ vốn không dùng bao nhiêu sức lực?
Đây là lời giải thích duy nhất.
Bọn họ tuyệt đối không thể ngờ rằng, thân thể Vân Triệt chẳng những có huyết mạch Long Thần, có Thiên Địa Chi Lực bảo hộ, mà còn trải qua rèn luyện suốt mười tám tháng tại Thái Cổ Huyền Châu, một nơi còn đáng sợ hơn cả địa ngục vạn lần... Mặc dù đối với một Huyền Giả cường đại, mười tám tháng là khoảng thời gian rất ngắn, nhưng sự tôi luyện thân thể mà Vân Triệt phải chịu đựng trong mười tám tháng này, cho dù Huyền Giả cường đại tu luyện mấy ngàn năm cộng lại cũng không cách nào so sánh. Trong mười tám tháng này, huyền lực của Vân Triệt đột nhiên tăng mạnh, còn thân thể đã được tôi luyện đến mức độ gần như biến thái. Hiện tại, huyền lực của hắn tuy kém xa Đế Quân cảnh, nhưng thân thể của hắn, ngay cả một Đế Quân sơ kỳ dốc toàn lực cũng chưa chắc lấy được mạng hắn… Thậm chí có thể đánh hắn trọng thương hay không vẫn còn là một ẩn số.
Hơn nữa, năng lực hồi phục của hắn nhanh đến mức Đế Quân cao cấp cũng khó lòng bì kịp.
Huống hồ chỉ là một Phách Hoàng cảnh cầm trong tay Phách Huyền Khí.
Long Sát Liệt Dương Tiên có thể để lại một vệt đỏ trên người hắn cũng đủ khiến hắn thoáng kinh ngạc... Đương nhiên, điều hắn kinh ngạc khác xa với điều mọi người kinh ngạc.
- Tiểu nha đầu, ban nãy ta đã thủ hạ lưu tình, vậy mà ngươi lại dám đả thương ta... Hôm nay nếu ta không dạy dỗ ngươi một trận, ta sẽ không mang họ Vân!
Vân Triệt nhe răng, rồi phi thân lên chủ động tấn công về phía Xích Dương Viêm Vũ. Cùng lúc đó, hơn mười đóa Băng Di Liên Hoa nở rộ trên không, xoay tròn bay về phía nàng.
Là chủ nhân của Long Sát Liệt Dương Tiên, Xích Dương Viêm Vũ hiểu rõ nhất uy lực của Phách Huyền Khí trong tay mình. Thấy Vân Triệt trúng một roi mà chỉ lớn tiếng kêu đau, ngay cả một giọt máu cũng không chảy, lần đầu tiên trong lòng nàng dấy lên cảm giác hoang mang bất an... Ngày thường, nàng luận bàn với phụ thân Xích Dương Bách Liệt, một roi này quất vào người ông cũng chỉ để lại vệt đỏ tương tự.
Chẳng lẽ thân thể của hắn có thể so với phụ thân...
Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Hắn mới hai mươi tuổi, dường như còn nhỏ hơn cả mình... Mà cha mình là Đế Quân ngạo thị thiên hạ, hắn làm sao có thể so sánh được?
Nhất định là một roi vừa rồi do quá vội vàng nên không đánh trúng... Nhất định là như vậy!
Xích Dương Viêm Vũ ngẩng cao đầu, siết chặt Long Sát Liệt Dương Tiên, hỏa diễm toàn thân bùng lên. Theo một tiếng hét trầm của nàng, trên mu bàn tay và trán lộ ra những chiếc vảy màu đỏ, ngay cả mái tóc cũng nhanh chóng dài ra, trong nháy mắt đã dài ra gấp ba, tùy ý tung bay trong Long Viêm.
Lúc này, long tức và khí tức hỏa diễm trên người nàng đã tăng lên gấp đôi so với lúc trước.
Cùng lúc đó, ngọn lửa trên người nàng nhanh chóng khuếch tán, trong một hơi thở ngắn ngủi liền bao trùm toàn bộ võ đài, biến võ đài thành một màu tím sẫm, giống như rơi vào Tử Viêm Luyện Ngục. Mà trong mảnh luyện ngục này, mấy trăm đầu Viêm Long màu đỏ nhanh chóng ngưng tụ, tùy ý bay lượn.
- Đây là lĩnh vực Xích Dương của Xích Dương gia tộc, Xích Dương Viêm Vũ đã bắt đầu dốc toàn lực rồi!
Có người lập tức kinh hô.
- Lĩnh vực Xích Dương của ta đã đại thành! Còn ngươi, ngay cả một Vương Tọa nho nhỏ cũng không phải, càng không thể dùng kỹ năng lĩnh vực để trung hòa lĩnh vực của ta. Trong phạm vi võ đài này, nếu ngươi rời khỏi lĩnh vực, chính là bại, nếu ở lại bên trong, chắc chắn phải chết!
Xích Dương Viêm Vũ cười lạnh hô. Theo lĩnh vực Xích Dương được dựng lên, những đóa Băng Liên mà Vân Triệt thả ra trước khi kịp chạm vào người nàng đã tan chảy hoàn toàn.
Lĩnh vực thuộc tính Hỏa chủ yếu là loại hình công kích, và lĩnh vực Xích Dương cũng không ngoại lệ. Chỉ riêng nhiệt độ cao trong lĩnh vực cũng đủ để hòa tan huyền thiết, mà những Hỏa Long hỗn loạn bay lượn bên trong càng có thể trực tiếp đẩy kẻ địch vào vực sâu tử vong… Có điều, đừng nói Xích Dương Viêm Vũ chỉ là một Phách Hoàng trung kỳ, cho dù là một Đế Quân cao cấp có thể bao trùm toàn bộ Huyễn Yêu Giới thi triển ra lĩnh vực này, cũng không thể làm tổn thương một sợi tóc của Vân Triệt.
Vân Triệt đứng tại chỗ, yên lặng nhìn Xích Dương Viêm Vũ đang uổng phí sức lực, bàn tay hắn vươn ra, ánh sáng màu lam đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay.
- Băng Di Chi Thụ!
Giữa sân đấu, tại trung tâm lĩnh vực Xích Dương, một gốc Băng Di đại thụ khổng lồ đột ngột từ mặt đất mọc lên, sinh trưởng cực nhanh giữa ngọn lửa màu tím sẫm. Một luồng hàn khí cực nặng cũng theo sự sinh trưởng của Băng Di đại thụ mà lan tràn, trong thế giới hỏa diễm nhiệt độ cao này lại mạnh mẽ áp chế nhiệt độ xuống, cưỡng ép đóng băng cả hỏa diễm lẫn Hỏa Long đang bay lượn... Thậm chí, nó còn mạnh mẽ xé rách một lỗ hổng lớn ở trung tâm lĩnh vực Xích Dương.
- Cái... Cái gì?
Xích Dương gia chủ Xích Dương Bách Liệt lập tức đứng bật dậy. Hắn kinh ngạc nhìn gốc Băng Tinh đại thụ đang sừng sững trong Xích Dương luyện ngục, khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ. Gốc Băng Tinh đại thụ kia rõ ràng tỏa ra khí tức Thiên Huyền, nhưng lại hùng hậu như của một Phách Hoàng trung kỳ, khí tức huyền lực gần như ngang hàng với lĩnh vực Xích Dương, rõ ràng là ngang hàng nhưng lại đứng ngạo nghễ trong lĩnh vực Xích Dương.
Lời giải thích duy nhất chính là Băng Hệ Huyền Công này vượt xa Long Viêm của Xích Dương gia tộc bọn họ.
- Chuyện này... Thật không thể tin nổi.
Mộ Vũ Bạch trợn tròn mắt, giọng nói hơi run rẩy:
- Đây rốt cuộc là Huyền Công gì mà lợi hại như vậy, ta cảm giác cấp độ của nó không thua gì Kim Ô Viêm của Yêu Hoàng nhất tộc... Vì sao trước đây ta chưa từng nghe qua?
- Rốt cuộc cái tên Vân Triệt này có lai lịch gì? Vậy mà chỉ dùng một chiêu Huyền Kỹ đã phá vỡ lĩnh vực Xích Dương hoàn chỉnh của Xích Dương Viêm Vũ.
Không ít người mất kiểm soát mà kinh hô lên.
Rõ ràng đang ở trong lĩnh vực Xích Dương, Xích Dương Viêm Vũ vẫn cảm nhận được cái lạnh thấu xương. Gốc Băng Di đại thụ kia cứ đứng sừng sững giữa biển lửa, không có một chút dấu hiệu tan chảy, ngược lại còn đang thôn phệ lĩnh vực Xích Dương từng chút một. Con ngươi của nàng lập tức co rút lại, bỗng nhiên cắn răng, kiều hống một tiếng, vung Long Sát Liệt Dương Tiên lên quất về phía Vân Triệt.
Hiển nhiên, Xích Dương Long Viêm của nàng đã thất bại thảm hại trước Băng Di Thần Công của Vân Triệt. Bây giờ muốn thắng Vân Triệt, nàng chỉ có thể dựa vào Long Sát Liệt Dương Tiên.
Nàng khẽ động cổ tay, trong nháy mắt bóng roi màu đỏ bay đầy trời. Vừa rồi Vân Triệt đã lĩnh giáo sự lợi hại của cây roi da này, nên không dám để nó chạm vào mình lần nữa... Quất vào thân thể thì thôi, nếu không cẩn thận quất lên mặt thì không phải chuyện đùa.
Nếu Vân Triệt có Trọng Kiếm trong tay, đối mặt với hàng vạn bóng roi này, hắn chỉ cần một kiếm quét ngang là đủ, ngay cả mắt cũng không cần mở. Nhưng tay không tấc sắt thì không thể ung dung như vậy. Hắn nhanh chóng lùi lại, sau khi bóng roi bao phủ xuống liền nhanh chóng di chuyển, tạo ra vô số tàn ảnh. Tinh Thần Toái Ảnh phối hợp với Huyễn Quang Lôi Cực, mặc cho bóng roi của Xích Dương Viêm Vũ che kín bầu trời, nhưng liên tục mấy ngàn đạo bóng roi phủ xuống, ngay cả một sợi tóc của hắn cũng không chạm tới, khiến mọi người xem đài sững sờ.
- Huyền Công và Thân Pháp này đều mạnh đến mức không thể tin được.
Vân Khinh Hồng không nhịn được mà cảm thán sâu sắc.
- Sư phụ của Triệt nhi ắt hẳn là một kỳ nhân có một không hai.
- Đúng vậy.
Lúc này, Mộ Vũ Nhu vẫn đặt tay trên ngực, nhưng trên gương mặt đã không còn vẻ khẩn trương, chỉ có tràn đầy kinh hỉ, hân hoan và kiêu hãnh. Nàng biết, trận chiến này Vân Triệt không thể nào thua được.
- Viêm Long Chi Nộ!
Vừa duy trì lĩnh vực Xích Dương vừa toàn lực công kích, giờ khắc này, Xích Dương Viêm Vũ đã mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Còn Vân Triệt tuy một mực né tránh, nhưng vẫn khí định thần nhàn, không hề có chút chật vật hay kiệt sức nào. Xích Dương Viêm Vũ tức giận cắn răng, Long Ảnh trên người chớp động, bóng roi trên không trung chồng lên nhau hóa thành một con Viêm Long dài mười trượng, phẫn nộ đập về phía Vân Triệt.
Ầm!
Hỏa diễm vọt lên cao vài chục trượng, sàn nhà Huyền Ngọc cứng rắn vô cùng bị đập ra một rãnh sâu đen nhánh. Vân Triệt nhanh chóng lách mình lên không trung, tránh được một kích này. Nhưng ngay sau đó, hắn cảm giác được lĩnh vực Xích Dương xung quanh bỗng nhiên bạo phát. Hắn ngẩng đầu lên liền thấy lĩnh vực Xích Dương trong nháy mắt hoàn toàn sụp đổ, tất cả Tử Viêm, Viêm Long trong lĩnh vực điên cuồng lao về phía hắn.
- Triệt nhi cẩn thận!
Mộ Vũ Nhu toàn thân căng thẳng, khẩn trương la lên.
Ả đàn bà này lại dùng chiêu hiểm độc như vậy... Vân Triệt khinh thường cười lạnh một tiếng, hai cánh tay dang rộng, lam quang trên người chớp động, nhất thời khu vực mười trượng quanh thân hóa thành thế giới băng xanh. Tất cả Tử Viêm, Viêm Long khi tới gần đều bị nhanh chóng đông cứng, không một tia hỏa diễm nào có thể chạm vào thân thể hắn.
Mà trong lúc hắn dùng Băng Di Thần Công chống đỡ, Long Sát Liệt Dương Tiên từ một góc trong biển lửa bỗng nhiên lao ra, trong nháy mắt vượt qua hơn mười trượng, đầu roi như rắn độc lè lưỡi, nhắm thẳng vào mắt phải của Vân Triệt.
Long Sát Liệt Dương Tiên bỗng nhiên biến dài, Vân Triệt đã lĩnh giáo qua, trong lòng cũng sớm có chuẩn bị. Nhưng khi chú ý đến mục tiêu công kích của một roi này, hắn nhíu mày, trong lòng vô cùng tức giận.
Vốn tưởng ả đàn bà này chỉ ương ngạnh kiêu căng... không ngờ nội tâm lại ác độc đến thế.
Lần này, Vân Triệt không né tránh, bàn tay nhanh như tia chớp vươn ra, trực tiếp chụp lấy Long Sát Liệt Dương Tiên đang bay tới. Nhìn thấy động tác này của Vân Triệt, Xích Dương Viêm Vũ ngẩn ra, sau đó cười lạnh:
- Tự tìm chết!
Chát!!
Một tiếng vang giòn, Long Sát Liệt Dương Tiên quất vào lòng bàn tay của Vân Triệt. Sau đó, trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, đầu roi cứ như vậy bị hắn nắm chặt trong tay. Chớp mắt một cái, trên Long Sát Liệt Dương Tiên bỗng nhiên bùng lên Tử Viêm, trong nháy mắt lan đến toàn bộ cánh tay của Vân Triệt. Xích Dương Viêm Vũ còn chưa kịp cất tiếng cười đắc ý, thì Tử Viêm trên cánh tay Vân Triệt đã chợt tắt. Mặc cho nàng truyền vào Huyền Lực thế nào cũng không thể đốt cháy lên được nữa.
Vân Triệt cầm lấy đầu Long Sát Liệt Dương Tiên, dùng sức kéo mạnh. Lực lượng của hắn lớn đến mức nào, làm sao Xích Dương Viêm Vũ có thể chống cự? Hơn nữa, trước đó nàng đã tiêu hao rất nhiều Huyền Lực, cộng thêm một lực kéo mạnh mẽ không thể kháng cự, trong nháy mắt Long Sát Liệt Dương Tiên của nàng tuột khỏi tay, bay vào không trung rồi bị Vân Triệt bắt được, sau đó trực tiếp quất roi xuống.
- Ngươi!
Xích Dương Viêm Vũ mất vũ khí, nhất thời tâm thần đại loạn. Long Sát Liệt Dương Tiên từ trên không bay tới, nàng kinh hô một tiếng, ra sức lùi lại. Long Sát Liệt Dương Tiên vung vào không khí, nhưng nàng còn chưa kịp thở dốc, một luồng hơi lạnh bỗng nhiên từ dưới chân kéo tới, khiến nàng toàn thân cứng đờ. Sau đó, một cây Băng Di Chi Thụ nhanh chóng sinh trưởng, tỏa ra cành lá Băng Tinh phong tỏa nàng vào trong.
Mà lúc này, Vân Triệt lại lần nữa vung roi, vô cùng chuẩn xác xuyên qua tầng tầng cành lá Băng Tinh, hung hăng quất vào chiếc quần da màu đỏ đang bao trọn lấy cặp mông căng tròn của nàng.
- A!
- Roi này là dạy dỗ ngươi vì đã quất ta lúc trước.
Vân Triệt vừa thu roi da lại, vừa hung tợn nói.
Tiếng roi giòn giã vang vọng khắp đại điện, kèm theo tiếng hét thảm của Xích Dương Viêm Vũ, khiến cho đại điện đang ồn ào nhất thời im phăng phắc. Tất cả mọi người hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, nhất là đám thanh niên tuấn kiệt đồng lứa ở Yêu Hoàng Thành, thiếu chút nữa là tròng mắt cũng lồi cả ra ngoài.
Xích Dương Viêm Vũ, người chưa bao giờ để bất kỳ nam nhân nào vào mắt, vị Xích Dương công chúa kiêu ngạo nhất Yêu Hoàng Thành, lại ở trong đại điện Yêu Hoàng, ngay trước mắt bao người... bị người ta cầm roi da quất vào mông!
Còn quất ra tiếng vang.
Một roi này của Vân Triệt không dùng bao nhiêu sức, nên cũng chỉ phá vỡ Huyền Lực phòng ngự của nàng, để nàng chịu chút đau đớn da thịt, nhưng không đánh rách quần. Cái mông của Xích Dương Viêm Vũ truyền đến cảm giác đau rát, nhưng nỗi đau đó có nhân lên mười lần cũng không bằng sự khuất nhục trong lòng. Từ nhỏ đến lớn, Xích Dương Viêm Vũ được cả gia tộc nâng niu trong lòng bàn tay, được tất cả nam nhân nữ nhân ngước nhìn, đi đến đâu cũng kiêu ngạo như một con công, nhận lấy ánh mắt tự ti, mặc cảm và ngưỡng mộ của vô số nam nhân... Nhưng hôm nay, nàng lại bị một tên nam nhân cầm chính roi da của mình, ở trước mặt mọi người đánh vào mông.
- Vân Triệt, tên khốn...
Xích Dương Viêm Vũ còn chưa nói xong, roi da của Vân Triệt lại vung đến, quất vào nửa mông còn lại của nàng.
- Roi này là dạy dỗ ngươi vì lúc trước đã ác độc muốn phế đi con mắt của ta!
Vân Triệt giơ tay lên, tiêu sái thu hồi roi da. Tuy linh tính trong cây roi khiến nó không an phận trong tay mình, nhưng dùng lại thấy vô cùng thuận tay.
- Vân Triệt... Ta liều mạng với ngươi!
Nỗi nhục nhã tột cùng làm cho Xích Dương Viêm Vũ lạc giọng phát cuồng. Thân thể bị phong tỏa trong Băng Di đại thụ kịch liệt giãy giụa, nhưng Long Viêm trên người nàng vừa miễn cưỡng bùng lên đã bị dập tắt trong nháy mắt. Mà cành lá Băng Di vẫn đang nhanh chóng lan tràn, ngày càng dày đặc, khiến nàng dù giãy dụa thế nào cũng không thể thoát ra được nửa phần.
Vân Triệt lắc lắc cây roi trong tay, liếc nhìn nàng:
- Bây giờ ngươi có thể chịu thua.
- Ngươi... Ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi! Cho dù ta chết... cũng không nhận thua với tên khốn nhà ngươi!
Sắc mặt Xích Dương Viêm Vũ đỏ bừng, lồng ngực tức đến sắp nổ tung. Nàng vẫn đang liều mạng giãy dụa, gắt gao trừng mắt nhìn Vân Triệt, tựa hồ hận không thể dùng ánh mắt thiêu hắn thành tro bụi.
- Ồ, tốt! Ta vô cùng thưởng thức tính cách của ngươi.
Vân Triệt cười híp mắt gật đầu:
- Nếu ngươi đã nói vậy, lát nữa ngàn vạn lần không nên chịu thua nha.
Trong tiếng cười nhạt, Vân Triệt không nhanh không chậm vung roi da lên, lại lần nữa quất vào mông của Xích Dương Viêm Vũ. Một roi này trực tiếp quất rách một đường không dài không ngắn trên chiếc quần.
- Vân Triệt… Một ngày nào đó ta sẽ chém ngươi thành trăm mảnh!
Xích Dương Viêm Vũ gầm lên khàn cả giọng như một con báo mẹ.
Vân Triệt mắt điếc tai ngơ, cười ha hả rồi lại quất tiếp:
- Không nên chịu thua… Ngàn vạn lần không nên chịu thua.
Chát!
Một roi này cuối cùng đã quất ra một giọt nước mắt của Xích Dương Viêm Vũ. Nàng cảm giác rõ ràng quần trên mông đã rách toạc.
- Một ngày nào đó ngươi có thể chém ta thành trăm mảnh hay không, ta không biết.
Vân Triệt vuốt vuốt roi da, cười gian xảo nói:
- Nhưng ta có thể chắc chắn, nếu quất thêm vài roi nữa, y phục của ngươi có khả năng sẽ nát vụn. Đến lúc đó, tất cả mọi người ở đây có thể chiêm ngưỡng rõ ràng cảnh xuân của Xích Dương công chúa ngươi... Ngươi nói xem, bọn họ sẽ cảm ơn ta đến mức nào? À đúng rồi, ngươi đã nói là nhất định không chịu thua, vậy nên ngươi ngàn vạn lần không nên chịu thua đấy.
Nói xong, Vân Triệt khẽ động cổ tay, lại là một roi vung đến, tiếng "chát" vang lên giòn giã, xé rách một đường trên nửa còn lại của chiếc quần da.
- Ngươi... Ngươi... Ta giết ngươi... Ta nhất định phải giết ngươi!
Xích Dương Viêm Vũ dù quật cường, cao ngạo đến đâu, lúc này trong giọng nói cũng đã mang theo tiếng khóc nức nở. Ánh mắt nàng nhìn Vân Triệt mang bảy phần phẫn nộ, hai phần sát ý... và một phần rõ ràng là cầu xin.
- Đủ rồi!
Một giọng nói trầm thấp ẩn chứa tức giận vang lên. Tức thì, một bóng lửa đỏ từ chỗ ngồi của Xích Dương gia tộc bay lên, trong nháy mắt đã đến bên cạnh Xích Dương Viêm Vũ. Người này cũng một thân hồng y, mái tóc màu đỏ, chính là Xích Dương gia chủ, cũng là phụ thân của Xích Dương Viêm Vũ, Xích Dương Bách Liệt.
Nữ nhi bị làm nhục ngay trước mắt bao người như vậy, cho dù hắn có hàm dưỡng mạnh hơn mười lần cũng không thể nào nhịn được. Xích Dương Bách Liệt vung tay lên, Băng Di đại thụ đang phong tỏa Xích Dương Viêm Vũ lập tức hóa thành hư vô. Xích Dương Viêm Vũ toàn thân đông cứng ngã vào lòng Xích Dương Bách Liệt, mũi nàng cay xè, trong phút chốc, tất cả phẫn nộ, nhục nhã và tủi hờn đều tìm được nơi trút giận:
- Cha! Giết hắn thay con... Con muốn chém hắn thành trăm mảnh, con muốn đem hắn... đem hắn...
- Câm miệng!
Xích Dương Bách Liệt phẫn nộ quát một tiếng:
- Ngươi còn chưa đủ mất mặt hay sao?
- Ô…
Bình thường Xích Dương Viêm Vũ rất ít khi bị Xích Dương Bách Liệt quát lớn. Nàng cũng biết hôm nay mình đã làm mất hết mặt mũi của gia tộc, nhất thời mắt đỏ hoe không dám lên tiếng, nhưng lúc nhìn Vân Triệt vẫn là ánh mắt muốn giết người… Vào ngày hôm nay, tất cả mặt mũi từ nhỏ đến lớn của nàng đều vì Vân Triệt mà hoàn toàn mất hết.
Lúc này, sắc mặt Xích Dương Bách Liệt vô cùng khó coi, nhưng Xích Dương Viêm Vũ thua Vân Triệt là do tài nghệ không bằng người, trước mắt bao người, hắn không thể phát tác được. Hắn quay sang Vân Triệt, sắc mặt cứng đờ chìa tay ra:
- Giao ra đây.
Dù là kẻ ngốc cũng biết Xích Dương Bách Liệt muốn lấy lại Long Sát Liệt Dương Tiên mà Vân Triệt đã đoạt từ tay Xích Dương Viêm Vũ, nhưng Vân Triệt lại ngơ ngác hỏi:
- Giao ra? Giao cái gì ra?