Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 560: CHƯƠNG 559: HOÀI VƯƠNG NỔI SÁT TÂM

Sắc mặt Xích Dương Bách Liệt trầm xuống, ánh mắt trở nên nguy hiểm:

- Sao thế? Lẽ nào ngươi vọng tưởng chiếm đoạt Liệt Dương Tiên của tộc ta?

- Ồ, ngươi nói cái roi da này sao?

Lúc này, Vân Triệt mới tỏ vẻ chợt hiểu, đoạn ném Long Sát Liệt Dương Tiên trong tay về phía Xích Dương Bách Liệt:

- Roi da này cũng không tệ, nhất là khi dùng để quất mông người khác, tiếng kêu phải gọi là vang dội.

Nhất thời, trong đại điện vang lên một tràng cười vang. Một trong tam đại tuyệt khí của Xích Dương gia tộc lại trở thành công cụ quất mông trong miệng Vân Triệt. Xích Dương Viêm Vũ vốn đã tức giận, nghe câu này lại càng thêm xấu hổ và căm phẫn đến cực điểm. Nếu không phải sợ bị Vân Triệt quất tiếp, nàng đã hận không thể lao lên liều mạng với hắn:

- Ngươi... Ngươi!

Vân Triệt dường như không hề để tâm đến ánh mắt muốn giết người của Xích Dương Viêm Vũ, còn ra vẻ bình phẩm:

- Tuy roi da này không tệ, nhưng ta vạn lần không có can đảm “chiếm đoạt”. Gần đây ta có lật lại niên sử vạn năm của Huyễn Yêu Giới, bên trong dường như có đề cập Long Sát Liệt Dương Tiên của Xích Dương gia tộc là do Yêu Hoàng đời thứ ba ban tặng. Xem ra Yêu Hoàng nhất tộc rất coi trọng Xích Dương gia tộc các ngươi.

- Hừ!

Xích Dương Bách Liệt thu hồi Liệt Dương Tiên, lạnh lùng nói:

- Yêu Hoàng nhất tộc đối với Xích Dương gia tộc ta vạn phần coi trọng, ân sâu như núi...

- Ồ!

Vân Triệt lớn tiếng cảm thán:

- Nếu Xích Dương gia chủ đã biết Yêu Hoàng nhất tộc luôn vạn phần coi trọng, ân sâu như núi, vậy nên các ngươi nhất định phải mang ơn, trung thành tận tâm với Yêu Hoàng nhất tộc. Hơn nữa, niên sử Huyễn Yêu Giới cũng ghi lại rõ ràng sự phát triển và quật khởi của Xích Dương gia tộc, xin thứ cho vãn bối nếu có điều gì nói không phải, nếu không có Yêu Hoàng Tổ Tiên cùng mấy đại thủ hộ gia tộc toàn lực cứu giúp, thì vạn năm trước Xích Dương bộ tộc các ngươi đã bị Tộc Ma Khôi tiêu diệt.

- Chẳng những có ân cứu tộc, còn dẫn dắt toàn tộc Xích Dương cùng nhau chinh chiến thiên hạ, rồi để các ngươi trở thành thủ hộ gia tộc ngạo thị thiên hạ, uy phong lẫm liệt, để Cửu Dương bộ tộc các ngươi đứng trên đỉnh cao của Huyễn Yêu Giới suốt vạn năm… Lại còn ban tặng Long Sát Liệt Dương Tiên, một tuyệt thế thần khí như vậy cho bộ tộc các ngươi... Đại ân này của Yêu Hoàng nhất tộc, Cửu Dương nhất tộc các ngươi thật sự muôn đời khó báo.

Vân Triệt cảm thán vạn phần:

- Nếu như một ngày kia, Xích Dương gia tộc các ngươi sinh lòng dạ khác, vong ân phụ nghĩa, bối tổ bỏ tông, nhất định sẽ bị thế nhân phỉ nhổ, vạn người khinh bỉ, trời đất bất dung... À, đương nhiên, thừa hưởng vạn năm ân tình của Yêu Hoàng, Xích Dương bộ tộc đã trở thành thủ hộ gia tộc hiển hách, chắc chắn sẽ không làm chuyện khiến tổ tiên hổ thẹn. Ta chỉ là chợt nhớ đến lịch sử của Xích Dương gia tộc các ngươi nên có chút cảm khái mà thôi... Hửm? Xích Dương gia chủ, sao sắc mặt ngài bỗng nhiên khó coi vậy? Vãn bối nói sai câu nào sao?

Sắc mặt của Xích Dương Bách Liệt quả thật vô cùng khó coi. Dã tâm của Hoài Vương, cả Yêu Hoàng Thành đều biết. Xích Dương gia tộc lại xuất hiện ở phe Đông, ý đồ cũng đã quá rõ ràng. Mà mấy câu này của Vân Triệt lại hung hăng mắng chửi toàn tộc Xích Dương một trận, nhưng dưới ánh mắt của quần hùng thiên hạ, hắn không thể nổi giận, cũng không thể phản bác. Gân xanh trên cánh tay hắn nổi lên, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Vân Triệt, âm trầm nói:

- Chuyện của Xích Dương nhất tộc ta còn chưa đến phiên một tên tiểu bối như ngươi nói bừa! Hừ!

Nói xong, Xích Dương Bách Liệt kéo Xích Dương Viêm Vũ, xoay người bay trở về... Nữ nhi chịu nhục trước mặt mọi người, với tư cách là gia chủ Xích Dương nhất tộc, càng là phụ thân của Xích Dương Viêm Vũ, hắn vốn nên khiển trách Vân Triệt, ít nhất cũng phải buông vài lời cảnh cáo độc địa, nhưng hắn chỉ kéo Xích Dương Viêm Vũ rời đi, không muốn nói thêm với Vân Triệt một lời nào... Hiển nhiên, những lời chửi xéo của Vân Triệt đã khiến hắn cực kỳ khó chịu. “Vong ân phụ nghĩa”, “Bối tổ bỏ tông”, “Thế nhân phỉ nhổ”, “Vạn người khinh bỉ”, “Trời đất bất dung”, mỗi một chữ từ miệng Vân Triệt thốt ra tựa như gai độc đâm thẳng vào tâm can hắn.

Xích Dương Bách Liệt vừa rời đi, phe Tây nhất thời vang lên tiếng cổ vũ rung trời. Ba trận toàn thắng... Đây là người đầu tiên của phe Tây giành được ba trận thắng liên tiếp. Dưới tình thế liên tiếp thảm bại, người cuối cùng ra sân lại tạo nên kỳ tích ba trận toàn thắng, ba trận thắng này khiến ai nấy đều kinh ngạc tột độ.

- Vân Triệt, thắng đẹp lắm!

- Đây quả thực chính là kỳ tích! Thật sự lại thắng rồi!

- Rốt cuộc Vân Triệt có lai lịch gì? Vì sao trước đây ta chưa từng nghe qua tên của hắn?

- Mặc kệ hắn trước đây thế nào, chỉ bằng việc hắn thắng liên tiếp Cửu Phương Dục, Khiếu Đông Lai, Xích Dương Viêm Vũ, sau ngày hôm nay nhất định sẽ danh chấn thiên hạ.

- Huyền lực của hắn thật sự chỉ ở Thiên Huyền Cảnh thôi sao? Điều này cũng quá... quá khoa trương rồi.

Vân Triệt thắng liên tiếp ba trận, đối với những người ở đây mà nói, hoàn toàn đủ để chấn động toàn bộ Huyễn Yêu Giới, bởi vì đối thủ hắn chiến thắng không phải là hạng mèo hoang chó dại, mà là những người đứng đầu đại diện cho thế hệ trẻ của cả Huyễn Yêu Giới.

- Vân Khinh Hồng thu được người nghĩa tử này, thật sự là... quá phi thường.

Tô Hạng Nam lại một lần nữa thán phục:

- Chẳng những thắng liên tiếp ba trận, mà còn gần như không bị thương tích gì, căn bản chưa dùng toàn lực. Một kỳ tài ngút trời như vậy, tại sao trước đây ta chưa từng nghe tên hắn? Hơn nữa, huyền công bá đạo vô song mà hắn sử dụng, ta cũng chưa từng nghe qua... Người này tuyệt đối không tầm thường.

- Thiên Huyền Cảnh mà mạnh đến thế, đúng là hiếm thấy.

Đại Trưởng Lão Tô gia cũng than thở, sau đó lại lắc đầu thở dài:

- Chỉ là, tính cách của hắn quá ngông cuồng, trách cứ Hoài Vương, đả thương Cửu Phương Dục và Khiếu Đông Lai, giờ lại làm nhục Xích Dương Viêm Vũ trước mặt mọi người, chửi xéo toàn tộc Xích Dương... Thiên tài như thế lại không biết thu liễm chút nào, ngang nhiên đắc tội những kẻ mà ngay cả Tiểu Yêu Hậu cũng không dám trực tiếp vạch mặt. Lại còn thắng liên tiếp ba trận, làm tổn hại nghiêm trọng đến thể diện của bọn họ... Chỉ e rằng một thiên tài không biết kiêng dè như vậy sẽ phải chết yểu.

- Lời đại ca nói cũng chính là điều ta lo lắng nhất.

Tô Hạng Nam gật đầu. Kỳ tích ba trận toàn thắng của Vân Triệt đã khiến bọn họ, những người vốn đã chuẩn bị tinh thần cho một trận thảm bại và bị người khác chà đạp tôn nghiêm, được một lần hả hê. Tô Hạng Nam ngoài thán phục Vân Triệt ra, còn nảy sinh lòng yêu tài và cảm kích, tự nhiên cũng lo lắng cho tình cảnh mà Vân Triệt có thể sẽ gặp phải. Giống như Đại Trưởng Lão đã nói, Vân Triệt ở đây tỏa sáng rực rỡ, nhưng lại hung hăng đắc tội với những nhân vật siêu nhiên, thậm chí là cả gia tộc của họ.

Tô Hạng Nam nhìn về phía Vân Khinh Hồng, muốn nói lại thôi.

Thần sắc của Tiểu Yêu Hậu vẫn lạnh lùng bình tĩnh như băng, chỉ là vào lúc này, ánh mắt nàng cũng có biến hóa cực kỳ nhỏ... Ít nhất, sát khí ban đầu đã nhạt đi một phần. Sát khí này yếu đi không phải vì hắn thể hiện thực lực kinh người, mà là vì những lời hắn nói về việc bảo vệ và trung thành với Yêu Hoàng nhất tộc.

- Kế tiếp là ai?

Vân Triệt đứng giữa võ đài, nhìn thẳng về phe Đông, mỗi một chữ đều tràn đầy ngạo khí.

Toàn bộ đại điện không còn những tiếng cười miệt thị và khinh thường như lúc Vân Triệt mới lên sân nữa. Những kẻ lúc trước trắng trợn cười nhạo hắn sớm đã xấu hổ, trong mắt lúc này chỉ còn lại sự kính nể. Mà sự ngạo nghễ của hắn cũng làm cho mọi người bên phe Tây nhiệt huyết sôi trào, đó là cảm giác hả hê, vui sướng sau chuỗi ngày bị chèn ép.

Nhất là những đệ tử Vân gia vốn bài xích Vân Triệt, một người ngoài lại trở thành nghĩa tử của gia chủ, đến giờ phút này, nào còn chút bài xích nào, trong lòng chỉ tràn đầy ngưỡng mộ và kính phục, một cảm giác vinh quang chung mãnh liệt dâng trào.

Còn phe Đông, sắc mặt tự nhiên đều trở nên rất khó coi, nhất là những đệ tử trẻ tuổi kia, sự phẫn nộ và đố kỵ hiện rõ trên mặt.

- Tên Vân Triệt này kiêu ngạo cái gì! Hắn tưởng thắng được Xích Dương Viêm Vũ là vô địch thiên hạ sao?

- Hắn cũng chỉ kiêu ngạo được đến đây thôi. Phe chúng ta còn ba người chưa xuất chiến đều nằm trong top ba Huyễn Yêu Thất Tử! Tùy tiện một người lên cũng có thể hành cho hắn ra bã.

- Hừ, cứ để hắn đắc ý một lúc đi. Đắc tội Hoài Vương, đắc tội Xích Dương gia, chửi bới Cửu Phương gia, thân phận chỉ là một tên nhà quê ở ngoài Yêu Hoàng Thành, sau đại điển, hắn có sống nổi ba canh giờ hay không còn là một ẩn số.

- Sao chứ? Thật muốn Huy Nhiễm Quận Vương trực tiếp lên sân, đấm cho hắn một quyền vào mặt… Có điều, cũng quá không thực tế, Huy Nhiễm Quận Vương thực lực cỡ nào, chắc chắn khinh thường giao thủ với loại người này. Hơn nữa có Huy Dạ Quận Vương và Viễn Tước Quận Vương ở đây, Huy Nhiễm Quận Vương căn bản không có cơ hội xuất thủ.

- Hừ, bất kể thế nào, chúng ta tuyệt đối không thể thua. Điều duy nhất không thoải mái chính là để cho tiểu tử này uy phong khi đánh bại liên tiếp ba người. Có điều, hắc, hắn càng uy phong, hậu quả càng nghiêm trọng. Chắc chắn Huy Dạ Quận Vương và Viễn Tước Quận Vương tùy tiện một người lên sân cũng sẽ không nương tay, nhẹ thì đánh cho thừa sống thiếu chết. Cứ để hắn kiêu ngạo thêm chút nữa đi.

Sắc mặt Hoài Vương vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng lạnh. Lúc trước Vân Triệt đánh bại Cửu Phương Dục và Khiếu Đông Lai, hắn tuy kinh ngạc nhưng cũng không thật sự để Vân Triệt vào lòng. Nhưng lần này, hắn gần như không tốn nhiều sức đã đánh bại Xích Dương Viêm Vũ, mà điều khiến hắn để tâm nhất chính là những lời Vân Triệt nói với Xích Dương Bách Liệt... Đến lúc này, hắn không thể không đánh giá lại Vân Triệt một lần nữa.

Với năng lực của hắn mà lại không tra ra được một chút lai lịch nào của người này.

Thực lực của tên này cũng khiến hắn đánh giá sai lầm nghiêm trọng.

Hắn vừa vào Vân gia đã được Vân Khinh Hồng trực tiếp thu làm nghĩa tử...

Vụ ám sát nhắm vào Vân gia và Thiên Hạ gia tộc lần trước cũng vì hắn mà thất bại trong gang tấc, thậm chí còn bị bại lộ.

Sau khi xâu chuỗi mọi chuyện lại, Hoài Vương bỗng nhiên có một cảm giác... Tên Vân Triệt này có thể sẽ là một biến số bất ngờ.

Thực lực và thiên phú vượt xa tuổi tác của hắn, khí thế và sự sắc bén của hắn, thậm chí còn khiến Hoài Vương cảm nhận được một mối nguy hiểm rõ ràng.

Hoài Vương nhíu mày, sát tâm đối với Vân Triệt vốn đã nảy sinh trong lòng lập tức tăng lên mấy chục lần. Hắn cúi đầu, truyền âm cho Huy Dạ Quận Vương.

- Dạ nhi, giết hắn!

Huy Dạ Quận Vương vốn đã chuẩn bị lên sân, chợt nghe được truyền âm của Hoài Vương, hắn khẽ nhíu mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Hắn nhìn về phía Hoài Vương, chậm rãi gật đầu, sau đó nhảy lên, đáp xuống trước mặt Vân Triệt, cười tủm tỉm... Ánh mắt kia tràn đầy sự tàn độc không hề che giấu.

- Huy Dạ Quận Vương... Là thiếu vương gia Huy Dạ của Hoài Vương Phủ.

- Không ngờ hắn có thể khiến Huy Dạ Quận Vương phải xuất thủ, thật đúng là khó chịu. Có điều, cuộc tỷ thí này cuối cùng cũng có thể kết thúc rồi.

- Vân Triệt thắng liên tiếp ba trận, lại dường như không tiêu hao bao nhiêu, hơn nữa ngay cả vũ khí cũng chưa từng sử dụng... Các ngươi nói xem, Vân Triệt có khả năng thắng Huy Dạ Quận Vương không?

- Đùa gì thế! Đây chính là Huy Dạ Quận Vương của Hoài Vương Phủ, đứng thứ ba trong Huyễn Yêu Thất Tử! Huyết thống Yêu Hoàng của Hoài Vương Phủ có nồng độ chỉ đứng sau Yêu Hoàng nhất tộc, các quận vương của Hoài Vương Phủ đều sở hữu huyết mạch Yêu Hoàng cường đại gần như bậc nhất thiên hạ. Hơn nữa, hắn tu luyện ‘Đọa Viêm Công’ có uy lực chỉ thua «Kim Ô Phần Thế Lục». Huyền lực Bá Huyền Cảnh của hắn tuyệt đối có thể so với Bá Huyền Cảnh cấp bảy trong mười hai gia tộc. Coi như Vân Triệt dễ dàng thắng Xích Dương Viêm Vũ, nhưng hắn cũng đã giao đấu gần trăm chiêu, còn suýt bị Xích Dương Viêm Vũ bức ra khỏi võ đài. Huy Dạ Quận Vương xuất thủ, lại chưa từng ra mặt lần nào, làm sao có thể bại dưới tay Vân Triệt?

- Không sai, không nên đánh đồng vương gia của Hoài Vương Phủ với người của mười hai gia tộc. Vân Triệt quả thực mạnh đến mức không còn gì để nói, nhưng dù sao hắn cũng không thể nào là đối thủ của Huy Dạ Quận Vương, cùng lắm chỉ có thể bức Huy Dạ Quận Vương xuất toàn lực.

Trong đại điện nghị luận ầm ĩ. Bên phe Đông, sắc mặt vốn rất khó coi cũng vì Huy Dạ Quận Vương lên sân mà hòa hoãn lại, từng người lộ ra nụ cười lạnh lùng... Bọn họ tin rằng, với sự ngông cuồng lúc trước của Vân Triệt, Huy Dạ Quận Vương chắc chắn sẽ hạ thủ tàn nhẫn với hắn, có khả năng sẽ trực tiếp giết chết. Còn chuyện Huy Dạ Quận Vương sẽ bại dưới tay Vân Triệt... Đó là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.

Mà tiếng hô hào bên phe Tây cũng nhất thời im bặt, trên mặt mỗi người đều lộ vẻ căng thẳng. Nhất là những trưởng bối kia, nghĩ đến tính tình của Huy Dạ Quận Vương, chân mày đều nhíu chặt lại.

- Làm tốt lắm. Thẳng thắn mà nói, bản vương đã đánh giá sai thực lực của ngươi một cách nghiêm trọng. Một tháng trước lúc ở Vân gia nhìn thấy ngươi, ta còn nghĩ ngươi chỉ là một con châu chấu không đáng lọt vào mắt. Thật không ngờ, hôm nay ngươi chẳng những có thể khiến bản vương phải tự mình lên sân, mà dường như còn miễn cưỡng có tư cách để bản vương nghiêm túc xuất thủ.

Huy Dạ Quận Vương cười nhạt nói. Từ trong ánh mắt hắn, Vân Triệt cũng nhìn thấy sát khí. Loại sát khí này cho Vân Triệt biết, trong trận giao thủ kế tiếp, Huy Dạ Quận Vương sẽ trực tiếp hạ tử thủ với hắn.

Vân Triệt cũng cười lên:

- Huy Dạ Quận Vương, những lời mạnh miệng vẫn nên nói ít thì hơn. Những lời như vậy, ta nghe không tới ngàn lần thì cũng tám trăm lần, nhưng cuối cùng, không một ngoại lệ, tất cả bọn họ đều phải tự vả vào mặt mình. Hắc, tự vả vào mặt mình, chắc chắn sẽ rất đau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!