- Cẩn thận một chút, huyền công tên này tu luyện có phần quỷ dị. Nồng độ huyết mạch Kim Ô của hắn gần bằng một phần tư của Tiểu Yêu Hậu, nếu ngươi không dùng trọng kiếm thì sẽ không dễ đối phó đâu.
Mạt Lỵ bỗng nhiên lên tiếng.
Mạt Lỵ là người rõ ràng nhất thực lực của Vân Triệt, hắn không thể không coi trọng lời cảnh báo của nàng, bèn chậm rãi gật đầu.
Nghe những lời của Vân Triệt, Huy Dạ Quận Vương cười nhạt:
- Bản vương vẫn luôn tự nhận mình là kẻ cuồng ngạo, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời bản vương thấy có người còn điên cuồng hơn cả mình, lại còn dám cuồng vọng như vậy trước mặt bản vương.
Vân Triệt gật đầu nghiêm trang:
- Ta hiểu, ta rất hiểu. Huy Dạ điện hạ hẳn là cả đời chưa từng bước chân ra khỏi Yêu Hoàng thành, nên kiến thức nông cạn cũng là lẽ thường tình. Chẳng phải có câu ‘ếch ngồi đáy giếng’, ‘tự cao tự đại’ sao? Dùng để hình dung ngươi thì không gì hợp hơn. Huy Dạ điện hạ nên học cách tự suy xét lại bản thân, sau này cũng nên ra ngoài nhiều hơn để mở mang tầm mắt. Bằng không, bị người khác chê cười thì cũng thôi, nhưng cảm giác tự vả vào mặt mình lại chẳng dễ chịu chút nào đâu.
Nếu bàn về từng trải, Huy Dạ Viễn kém xa Vân Triệt, luận về bản lĩnh mắng chửi người, hắn còn không sánh nổi một đầu ngón chân của Vân Triệt. Trong nháy mắt, nụ cười trên mặt hắn cứng đờ, ánh mắt lóe lên hàn quang, hắn khinh thường nói:
- Nếu ngươi thành thật một chút, bản vương còn chẳng thèm liếc mắt nhìn ngươi. Với thực lực của ngươi, tương lai có lẽ cũng sẽ có chút danh tiếng, nhưng ngươi lại cứ một mực tự tìm đường chết… Nói chuyện với một kẻ ngu ngốc không biết sống chết như ngươi đúng là lãng phí thời gian… Cứ xem bản vương xé nát cái miệng của ngươi ra sao.
Cánh tay phải của Huy Dạ Quận Vương vươn ra, năm ngón tay khép lại thành trảo, huyền khí toàn thân vận động. Không thấy hắn có thêm động tác nào, nhưng một đoàn hỏa diễm màu đen bỗng xuất hiện ở phía trước mười trượng, hung hăng đánh về phía Vân Triệt.
Kim Ô Viêm không phải huyền viêm thông thường, màu sắc của nó sẽ không biến đổi theo sự tăng trưởng của huyền lực như huyền viêm phổ thông. Kim Ô Viêm cấp thấp có màu đỏ thẫm xen lẫn chút sắc vàng, giống như Phượng Hoàng Viêm cấp thấp. Nồng độ huyết mạch Kim Ô càng cao, sắc vàng càng đậm, Kim Ô Viêm càng thuần khiết thì màu vàng kim cũng càng thuần khiết.
Huy Dạ Quận Vương mang huyết mạch Kim Ô, tự nhiên có thể đốt lên Kim Ô Viêm cấp thấp, nhưng hỏa diễm hắn vừa phóng ra lại có màu xích hắc quỷ dị, trong đó sắc đen chiếm phần lớn. Ngọn lửa này không hề mang lại cảm giác nóng rực, mà ngược lại là một loại âm hàn thấu xương. Hỏa diễm xích hắc khiến cho mặt sàn huyền ngọc vô cùng cứng rắn cháy đen một mảng… Vết cháy đen này không phải do bị thiêu đốt, mà rõ ràng là bị ăn mòn!
Huyễn Yêu vương tộc vì mang huyết mạch Kim Ô nên đa phần đều tu luyện hỏa hệ huyền công. Vừa rồi Mạt Lỵ đã cảnh báo huyền công mà Huy Dạ Quận Vương tu luyện rất quỷ dị... Xem ra quả nhiên có chút tà môn.
- Đây chính là ‘Đọa Viêm Ma Công’ trong truyền thuyết của phủ Hoài Vương?
- Không sai! Nghe nói Đọa Viêm Ma Công này khi kết hợp với Kim Ô Viêm, uy lực không hề thua kém Kim Ô Phần Thế Lục! Huy Dạ Quận Vương tuy chưa đến ba mươi tuổi, nhưng nghe đồn độ dung hợp đã đạt đến bảy phần kinh người... Còn Huy Nhiễm Quận Vương thì nghe nói đã dung hợp được gần chín phần.
Ngay khi hỏa diễm xích hắc còn chưa xuất hiện, Vân Triệt đã cảm nhận được luồng khí lưu bất thường. Dù có thoáng kinh ngạc, nhưng ý chí của hắn không hề dao động. Loại hỏa diễm với màu sắc và khí tức này không phải lần đầu hắn thấy. Năm đó ở Thương Vân Đại Lục, khi bị quần hùng thiên hạ truy sát, loại huyền công tà môn nào mà hắn chưa từng gặp qua, đừng nói là hỏa diễm màu đen, ngay cả quỷ hỏa đen kịt, huyết sắc thôn phệ hỏa, thậm chí độc viêm màu xanh biếc hắn cũng đã thấy không biết bao nhiêu lần.
Vân Triệt không chút do dự, tung ra một chưởng. Dưới tác dụng của Băng Di Thần Công, đoàn hỏa diễm màu xích hắc đang lao tới nhất thời khựng lại, sau chưa đầy nửa hơi giãy dụa liền bị cưỡng ép ngưng kết, ngay cả màu sắc cũng chuyển từ xích hắc sang băng lam với tốc độ cực nhanh.
- A! Ngay cả ma viêm của Huy Dạ Quận Vương mà cũng có thể phong bế?
Trong đại điện vang lên những tiếng kinh hô.
Huy Dạ Quận Vương khẽ nhíu mày, rồi cười lạnh một tiếng, hỏa diễm xích hắc trên người bùng lên, năm ngón tay bung ra. Nhất thời, một tiếng nổ vang như sấm, sóng khí lấy thân thể hắn làm trung tâm cuộn trào ra bốn phía. Một đoàn hỏa diễm xích hắc cuồng bạo gấp ba lần lúc trước bùng lên, lao thẳng về phía Vân Triệt, sau đó nhanh chóng vặn vẹo thành một cái đầu lâu khổng lồ, há cái miệng rộng ngoác kinh khủng, mang theo tiếng quỷ khóc thê lương ập tới.
Trong nháy mắt, một luồng khí tức âm lãnh bao trùm toàn bộ đại điện. Một vài người có huyền lực tương đối thấp lập tức toàn thân co rúm, thậm chí ánh mắt tan rã, tựa như tinh thần bị kéo vào địa ngục âm hàn.
- Đây... Đây là huyền công gì? Thật đáng sợ!
Tiêu Vân tuy đã sớm nghe qua “Đọa Viêm Ma Công” của phủ Hoài Vương, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến. Cái cảm giác âm u không nên thuộc về hỏa diễm này khiến hắn cảm thấy toàn thân xương cốt run rẩy. Chỉ riêng khí tức đã đáng sợ như thế, hắn khó có thể tưởng tượng hỏa diễm xích hắc này sẽ có uy lực khủng bố đến mức nào.
Hỏa diễm khô lâu xích hắc không những có năng lực thiêu đốt và ăn mòn cực mạnh, mà còn có thể trực tiếp can nhiễu tinh thần. Ngay lúc đó, trước mắt Vân Triệt tối sầm lại, nhưng cũng lập tức khôi phục thanh tỉnh. Vẻ mặt hắn trở nên ngưng trọng, hắn lùi lại nửa bước, giơ ngón tay lên hư không, một đạo lam quang nghênh đón hỏa diễm khô lâu đang tới gần. Hỏa diễm yêu ma xích hắc và băng mang tinh khiết màu lam hình thành hai luồng sức mạnh đối lập hoàn toàn giữa không trung.
Két...
Tinh thể hỏa diễm xích hắc nhanh chóng bị đóng băng, hỏa diễm khô lâu khổng lồ nhất thời chậm lại, rồi từ từ dừng hẳn. Nhưng nó chỉ dừng lại được nửa hơi, một tiếng ma khóc chói tai vang lên, theo sau là một tiếng nổ lớn, lớp băng của Băng Di Thần Công liền bị phá tan, hóa thành vô số mảnh băng nhỏ bay đầy trời. Cái đầu lâu mang theo tiếng rít gào như đến từ địa ngục âm u, hung hăng ập xuống mặt Vân Triệt.
- Ha ha ha ha!
Huy Dạ Quận Vương cười lớn:
- Băng huyền lực của ngươi quả thực có chút thú vị, nhưng muốn phong bế ma viêm của bản vương thì đúng là kẻ si nói mộng!
Nhìn thấy hỏa diễm khô lâu phá vỡ Băng Di Thần Công, Vân Triệt không thèm chớp mắt, cũng không vội vàng lùi lại, mà tung ra một chưởng mang theo huyền lực cuồng bạo vô cùng.
- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!
Ầm ầm!
Toàn bộ Yêu Hoàng đại điện rung chuyển dữ dội, một cơn bão huyền lực bùng nổ giữa không trung, cuộn trào mãnh liệt như sóng thần. Nếu đây không phải là Yêu Hoàng đại điện mà là một cung điện bình thường, chỉ riêng dư âm của huyền lực cũng đủ để hủy diệt nơi này thành một đống phế tích.
Dưới cơn bão huyền lực, hỏa diễm khô lâu mang theo khí tức âm trầm cũng hoàn toàn nổ tung. Hỏa diễm xích hắc bắn tung tóe khắp nơi, ăn mòn trần điện và sàn nhà, tạo ra vô số vết đen chi chít như tổ ong vò vẽ.
Giữa hỏa diễm khô lâu đang nổ tung, thân thể Vân Triệt lao ra ngoài, bay xa hơn mười trượng mới vững vàng đáp xuống. Y phục trên người hắn đã có đến mấy trăm lỗ thủng lớn nhỏ, viền các lỗ thủng đều cháy đen một mảng, nhưng trên người hắn lại không có vết thương nào đáng kể, chỉ có trên mu bàn tay phải xuất hiện một mảng đen không sâu lắm.
Với năng lực của Vân Triệt, hắn không sợ loại hỏa diễm này, chỉ cần khống chế thêm một chút, y phục trên người cũng sẽ không bị đốt cháy. Nhưng ma viêm của Huy Dạ Quận Vương ngoài lửa ra còn có năng lực ăn mòn đáng sợ. Tuy hắn đã đánh tan hỏa diễm khô lâu, nhưng vẫn bị phần lớn hỏa tinh văng trúng. Những ma viêm tán loạn này không đủ để làm hắn bị thương, nhưng y phục thì đã bị phá hủy.
- Đỡ được... Vân Triệt lại đỡ được!
Hai người vừa giao thủ, Huy Dạ Quận Vương đã tung ra ma viêm đáng sợ, khiến phần lớn bá chủ một phương đều kinh hãi biến sắc. Nhưng điều khiến tất cả mọi người càng khiếp sợ hơn chính là, Vân Triệt, người đã tạo ra kỳ tích ba trận toàn thắng, lại hoàn toàn đỡ được ngọn lửa kinh khủng như vậy!
Thấy hỏa diễm khô lâu bị đánh tan mà Vân Triệt dường như không hề hấn gì, đáy mắt Huy Dạ Quận Vương thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhưng trên mặt chỉ lộ ra nụ cười nhạt:
- Không tệ, không tệ, ngươi lại có thể chống được ma viêm mà bản vương đã dùng bảy phần lực lượng, xem ra bản vương đã quá xem nhẹ ngươi. Có điều, nhìn bộ dạng chật vật của ngươi bây giờ, ngươi nghĩ mình còn có thể giãy dụa được bao lâu nữa?
Trong không trung vẫn còn những tia lửa đen vụn vặt rơi xuống, phát ra tiếng “xì xì” khi đốt cháy mặt đất. Vân Triệt liếc nhìn vết đen trên mu bàn tay, thản nhiên nói:
- Kim Ô Viêm là thần thú chi hỏa, ngươi lại dung hợp nó vào một loại ma công mang sát khí nặng nề, đúng là làm nhục Kim Ô Viêm. Nếu ta là Kim Ô lão tổ của các ngươi, nhất định sẽ thanh lý môn hộ.
Huy Dạ Quận Vương không hề tức giận, cười lạnh nói:
- Hỏa diễm của phủ Hoài Vương chúng ta, loại rác rưởi như ngươi cũng xứng để bình luận sao? Thiên Đọa Ma Viêm là huyền công tuyệt thế chỉ đứng sau Kim Ô Phần Thế Lục. Đến nay, Kim Ô Phần Thế Lục đã không thể xuất hiện nữa, mà Đọa Viêm Ma Công của phủ Hoài Vương chúng ta khi kết hợp với Kim Ô Viêm chính là huyền công mạnh nhất Huyễn Yêu giới, là hỏa diễm cường đại nhất, là lực lượng vô địch nhất. Trước mặt hỏa diễm của bản vương, thứ ngươi có thể làm chỉ là gào khóc và giãy giụa!
- Hỏa diễm mạnh nhất?
Vân Triệt cười:
- Chỉ là thứ Kim Ô Hỏa Diễm đã bị làm vấy bẩn bởi ma công tà ác mà cũng xứng tự xưng là hỏa diễm mạnh nhất sao?
Trong tiếng quát khẽ, Vân Triệt giơ tay lên, Phượng Hoàng Hỏa Diễm màu đỏ thẫm hừng hực bốc cháy trong lòng bàn tay hắn. Theo cú đẩy tay của hắn, Phượng Hoàng chi hỏa hóa thành một mũi tên đỏ rực, mang theo khí thế sắc bén của Phượng Hoàng, bắn thẳng về phía Huy Dạ Quận Vương.
Trên người Vân Triệt có huyết mạch Phượng Hoàng, nên Phượng Hoàng Viêm chủ yếu do lực lượng của hắn cấu thành. Đối với thần lực mà Phượng Hoàng chi hồn ban tặng, đáy lòng hắn luôn có sự kính ngưỡng và cảm kích. Mà kẻ trước mặt này, mang huyết mạch Kim Ô mỏng manh, lại dung hợp Kim Ô Viêm - vốn cùng nổi danh với Phượng Hoàng Viêm - vào một loại ma công tà ác âm trầm, điều này khiến trong lòng hắn không kìm được mà sinh ra tức giận.
- Hỏa? Sao... Sao lại là Hỏa? Trước đó Vân Triệt không phải vẫn dùng băng hệ huyền công sao? Sao lại có thể đốt lên huyền hỏa?
- Lẽ nào, Vân Triệt còn tu luyện một loại hỏa hệ huyền công? Cái này… Cái này… Nước và lửa là hai thuộc tính hoàn toàn tương khắc, nếu đồng thời tu luyện huyền công thủy hệ và hỏa hệ, chẳng phải rất dễ gây ra huyền khí đại loạn, thậm chí tổn hại đến huyền mạch sao? Cho dù có thể khống chế hoàn hảo, mỗi lần cũng chỉ có thể thi triển một loại huyền công, chẳng những không thể phối hợp hay phụ trợ gì, mà còn có nguy cơ bạo thể bất cứ lúc nào.
Thấy Vân Triệt đột nhiên phóng ra huyền viêm, Huy Dạ Quận Vương đầu tiên sững sờ, sau đó phá lên cười như điên:
- Ha ha ha ha! Không ngờ, ngươi lại đồng thời tu luyện cả băng hệ và hỏa hệ huyền công, trên đời này lại tồn tại một kẻ ngu ngốc buồn cười như vậy, hôm nay bản vương thật đúng là được mở rộng tầm mắt... Hơn nữa, huyền viêm của ngươi mới chỉ tu luyện đến màu đỏ, mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt bản vương.
Huyền viêm thấp nhất là màu cam, cao hơn một chút là màu đỏ, mà một huyền giả đến Linh Huyền cảnh hậu kỳ đã có thể đốt lên huyền viêm màu xanh nhạt. Trong mắt Huy Dạ Quận Vương, hỏa diễm màu đỏ mà Vân Triệt phóng ra quả thực còn không đáng là một trò cười. Giữa tràng cười điên dại, hắn thuận tay chụp về phía hỏa diễm màu đỏ đang bay tới…