Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 567: CHƯƠNG 566: NĂM THẮNG LIÊN TIẾP

Tại vị trí trung tâm, Trọng Vương lập tức đứng bật dậy, sắc mặt từ kinh hãi dần trở nên vô cùng vặn vẹo. Hắn vốn rất tán thành việc Viễn Tước Quận Vương không tiếc chịu phản phệ mà thi triển cấm kỵ huyền kỹ. Bởi vì Viễn Tước Quận Vương thân là tiểu vương gia của Trọng Vương Phủ, nếu hắn thất bại thì cũng đồng nghĩa với việc toàn bộ Trọng Vương Phủ thất bại. Nếu việc Viễn Tước Quận Vương thi triển huyết mạch cấm kỹ có thể giúp hắn triệt để nghiền ép, đánh bại Vân Triệt, thì dù phải suy yếu trong ba tháng là rất nghiêm trọng, kết quả vẫn tốt hơn nhiều so với thảm bại.

Viễn Tước Quận Vương tiến vào trạng thái huyền lực cuồng bạo nhưng vẫn không thể nghiền ép Vân Triệt đã khiến Trọng Vương tâm thần bất an. Giờ đây, khi khí tức của Vân Triệt lại đột nhiên tăng vọt với biên độ lớn, hắn kinh sợ đến mức suýt thổ huyết tại chỗ.

Khí tức của Vân Triệt đột ngột tăng vọt ập tới khiến hô hấp của Viễn Tước Quận Vương đang chìm trong cuồng bạo cũng phải ngưng lại, ngay cả thương thế trên người cũng hồi phục chậm đi. Đối mặt với một đòn mang theo lực lượng kinh thiên của Viễn Tước Quận Vương, Vân Triệt không chỉ chống đỡ mà còn lập tức xông lên nghênh đón, mạnh mẽ giáng xuống một chiêu "Vẫn Nguyệt Trầm Tinh".

Ầm!

Lực lượng trong một kích này của Vân Triệt mạnh hơn trước đó quá nhiều, huyền lực phong bạo do song thương trong tay Viễn Tước Quận Vương cuốn lên chẳng khác nào sóng lớn ngàn thước gặp phải sóng thần vạn trượng, trong nháy mắt liền bị áp chế, nuốt chửng. Một luồng sức mạnh khổng lồ, mạnh mẽ đến cực điểm ập tới khiến hắn không thể nào tin nổi. Luồng sức mạnh kinh hoàng đó lập tức oanh kích lên song thương rồi truyền thẳng vào người hắn.

Giữa tiếng nổ kinh thiên, hai cánh tay hắn lập tức mất hết tri giác, cả người tựa như cánh bướm trong cơn bão. Trong nháy mắt, thân thể hắn bay ngược ra sau, đập mạnh lên nóc Yêu Hoàng Điện, sau đó lại theo cả tòa đại điện kịch liệt rung chuyển mà rơi rầm xuống, khiến đại điện rung lên một lần nữa.

Tuy nhiên, cũng vì bị đánh bay lên không trung chứ không phải bay ngang nên dù thân thể bị đình trệ, hắn vẫn không rời khỏi phạm vi đấu trường.

Viễn Tước Quận Vương dùng song thương chống đỡ thân thể, cực kỳ chật vật đứng dậy từ trong đống đá vụn. Toàn thân khí huyết sôi trào, hổ khẩu trên hai tay nắm chặt song thương đã rách toạc, máu tươi đầm đìa. Dưới hộ thân huyền lực mạnh mẽ, dù chính diện trúng phải kiếm kích của Vân Triệt, hắn cũng không bị thương quá nặng, nhưng niềm tin vốn đang lung lay kịch liệt đã trực tiếp bị đánh tan hơn nửa.

Dưới trạng thái "Luyện Ngục", Vân Triệt muốn kéo dài sức chịu đựng, giảm nhẹ tiêu hao cùng gánh nặng nên sẽ không lãng phí dù chỉ nửa tức thời gian. Viễn Tước Quận Vương vừa đứng lên, Vân Triệt đã nhanh chóng xông tới, lập tức giáng xuống một kiếm.

Lúc này, gân xanh toàn thân Viễn Tước Quận Vương phồng lên như sắp nứt toác, trong mắt hắn đột nhiên lóe lên hung quang điên cuồng, mỗi một tấm long lân trên người đều dựng lên hết mức, từng đạo huyết hoa bắn ra khiến người khác nhìn mà giật mình...

"Bản vương... muốn ngươi chết!"

Hai mắt Viễn Tước Quận Vương dần trở nên đỏ rực, hàm răng bị hắn cắn nát. Hắn lập tức giơ hai tay lên, giữa tiếng hô hấp trầm thấp mà thống khổ, hắn điều động toàn bộ sức mạnh trong cơ thể, không chút bảo lưu mà trút hết vào song thương. Long ảnh sau lưng hắn lập tức vỡ tan, đồng thời trên thân thương hiện ra bóng ảnh một hắc long và một ngân long hung tợn.

"Là tuyệt chiêu của Trọng Vương Phủ, Yêu Long Đồ Thế!"

Chứng kiến một màn này, có vài người liền kinh hô tại chỗ.

"Triệt Nhi, cẩn thận!" Vân Khinh Hồng cấp tốc nói.

Đây là một trong những tuyệt chiêu tối thượng của Trọng Vương Phủ. Bình thường Viễn Tước Quận Vương rất miễn cưỡng mới có thể sử dụng chiêu Yêu Long Đồ Thế này, mà hiện giờ, hắn lại mạnh mẽ vận dụng nó khi đang trong trạng thái cuồng bạo, khiến cơ thể phải chịu gánh nặng khó có thể tưởng tượng. Nhưng lúc này, khi niềm tin đã gần như tan vỡ, Viễn Tước Quận Vương đâu còn kiêng kỵ hậu quả gì nữa.

Sau khi đánh ra một chiêu này, huyền mạch của hắn thậm chí có khả năng bị trọng thương.

Nhưng xét về uy lực thì lại cực kỳ khủng bố.

"Vân Triệt... đi chết đi! Yêu Long Đồ Thế!"

Một hắc một ngân, hai đạo hung long từ trên song thương bắn ra, hai đạo long ảnh lập tức uốn lượn đan xen vào nhau rồi mạnh mẽ đâm xuyên qua không gian. Tuy hai đạo long ảnh còn chưa tới gần nhưng Vân Triệt đã bị xung kích khiến hắn không thể tiến tới, y phục trên người nhanh chóng nứt thành mảnh vụn, ngay cả hai mắt cũng gần như không thể mở ra.

"Một chiêu thật mạnh... Tuy nhiên, tên này lại bất chấp hậu quả lâu dài mà phóng thích sức mạnh trong trạng thái huyền lực thiếu hụt như vậy..."

"Hắn chán sống rồi sao!"

"Phong Vân Tỏa Nhật!"

Vân Triệt thầm nghĩ, sau đó lập tức tiến lên.

Trong sát na Tà Thần bình chướng xuất hiện, hai đạo hung long kia liền nuốt chửng Vân Triệt. Sức mạnh hủy diệt mãnh liệt bạo phát, Tà Thần bình chướng bị từng luồng lực lượng cuồng bạo xung kích, phát ra âm thanh va chạm vang vọng bên tai Vân Triệt. Tình trạng này kéo dài suốt ba tức, cuối cùng Tà Thần bình chướng cũng bị phá nát, nhưng sức mạnh của Yêu Long Đồ Thế cũng đã bị hóa giải hơn chín thành. Sức mạnh còn lại chỉ vẻn vẹn đánh bay Vân Triệt ra xa mấy chục trượng, miễn cưỡng tạo thành một vết thương nhẹ cho hắn mà thôi.

"Có thể kết thúc rồi..."

Vân Triệt lau vệt máu ở khóe miệng, bóng người hắn nhoáng lên, lập tức xuyên qua màn bụi mù mịt. Hắn đánh ra một kiếm, trực tiếp nện lên người Viễn Tước Quận Vương.

Vừa rồi, Viễn Tước Quận Vương đã gần như liều mạng phóng thích toàn bộ sức mạnh, khiến cho lúc này, trên người hắn không còn một tia hộ thân huyền lực nào. Vân Triệt chỉ dùng hai phần mười sức mạnh đánh ra một kiếm liền khiến thân thể Viễn Tước Quận Vương như một đống thịt nát bị đánh bay ra ngoài.

Ầm!

Thân thể Viễn Tước Quận Vương trùng trùng điệp điệp rơi xuống đất, toàn thân hắn đều là máu tươi. Tuy nhiên, thương thế mà Vân Triệt gây ra cho hắn đều là vỡ xương đứt gân cùng nội thương, còn huyết mạch trên người hắn là do không chịu nổi gánh nặng quá lớn nên mới nứt toác trên diện rộng.

Lượng lớn máu tươi từ trán, thân thể cùng mu bàn tay của Viễn Tước Quận Vương chảy xuống. Hắn nằm thẳng tắp ở đó, hai mắt dần trở nên mơ hồ, không nhìn rõ nóc đại điện, ánh mắt tràn ngập một mảnh mờ mịt, dần dần dại ra. Dường như hắn đang trải qua một cơn ác mộng hư ảo đến cực điểm. Hắn hơi hé miệng, nhưng cuối cùng vẫn không thể phát ra một chút âm thanh nào, ý thức hoàn toàn trôi đi, đầu hắn lệch sang một bên, triệt để ngất lịm.

Viễn Tước Quận Vương, bại!

Toàn bộ Yêu Hoàng Điện hoàn toàn rơi vào tĩnh mịch, đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Ngay cả người của Trọng Vương Phủ khi nhìn thấy cảnh Viễn Tước Quận Vương máu chảy khắp người, hôn mê nằm trên đất, cũng thật lâu không có động tĩnh gì... Toàn bộ bọn họ đã hoàn toàn sững sờ.

"Đại ca... Quá lợi hại rồi! Đại ca, ngươi thật sự quá lợi hại rồi!"

Tiếng hô kích động chợt vang lên trong đại điện, Tiêu Vân đã kích động tới mức khua tay múa chân mà điên cuồng hét lên.

Âm thanh của Tiêu Vân như một đốm lửa bùng cháy, nhất thời Yêu Hoàng Điện liền chìm trong tiếng gào thét kinh hô.

"Lại là Vân Triệt thắng... Vân Triệt lại thắng rồi! Trời ạ! Chuyện này quả thật... quả thực... quả thực..."

"Viễn Tước Quận Vương tung ra toàn bộ thực lực, tuyệt chiêu ra hết, còn không tiếc vận dụng cấm kỹ để đấu với một Vân Triệt đã chiến bốn trận, mà bốn đối thủ của hắn đều là nhân vật tuyệt đỉnh, danh chấn Huyễn Yêu giới, nhưng Vân Triệt vẫn giành được chiến thắng... Chuyện này, hắn quả thật chính là một quái vật!"

"Ta lại có thể tận mắt chứng kiến một thiên tài tuyệt thế ngang trời xuất thế! Lần này đến Yêu Hoàng Thành, ta lại có thể tận mắt nhìn thấy một thiên tài giống như thần thoại, một cuộc tranh tài như vậy khiến ta cảm thấy đời này mình đã sống không uổng!"

"Trận đấu lúc trước nhất định sẽ khiến Vân Triệt danh chấn thiên hạ. Mà trận chiến này đủ để tên tuổi của Vân Triệt vĩnh viễn ghi vào sử sách của Huyễn Yêu giới! Lấy tu vi Thiên Huyền cảnh đánh bại năm Bá Hoàng trung kỳ, việc này chưa từng xảy ra trong lịch sử Huyễn Yêu giới, mà trong tương lai cũng gần như không thể xảy ra một lần nữa!"

"Được... Được!"

Vân Khinh Hồng cùng Mộ Vũ Nhu nắm chặt tay nhau, hai người đã kích động đến gần như không thể diễn tả bằng lời.

Mà toàn bộ huyền giả trẻ tuổi có mặt tại đây đều sững sờ. Bất cứ người nào trong số họ đều là tồn tại đứng đầu trong cùng thế hệ, ngày thường cực kỳ kiêu căng tự mãn, nhưng sau khi chứng kiến trận chiến khốc liệt, chứng kiến sức mạnh khủng bố đến cực điểm của Vân Triệt, bọn họ đã hoàn toàn sợ tới mất mật, thậm chí trái tim cũng sắp nứt ra. Ở trước mặt sức mạnh như vậy, ở trước mặt người có niên kỷ xấp xỉ mình, bọn họ cảm thấy với thực lực của bản thân, ngay cả tư cách tiến lên bêu xấu cũng không có.

Tô Chỉ Chiến thua thì bên phía đông tịch vẫn còn tới sáu người, mà tây tịch lại chỉ còn một người. Bên phía đông tịch, những người cường đại nhất như Huy Dạ, Viễn Tước, Huy Nhiễm đều có thể toàn thắng Tô Chỉ Chiến, còn bên phía tây tịch, Vân Triệt chính là người cuối cùng xuất chiến. Hơn nữa, huyền lực của hắn lại thấp đến mức không nỡ nhìn thẳng.

Tất cả mọi người phía tây tịch vốn tưởng rằng cuộc tỷ thí này sẽ diễn ra như dự liệu. Hơn nữa còn thê thảm hơn dự liệu, sẽ đại bại trong tủi nhục, nhưng không một ai trong bọn họ lại nghĩ tới, Vân Triệt chỉ là Thiên Huyền cảnh cấp mười lại có thể đánh bại Cửu Phương Dục, bại Khiếu Đông Lai, bại Xích Dương Viêm Vũ...

Không ngờ hắn có thể đánh bại Huy Dạ Quận Vương, người đứng hàng thứ ba trong Huyễn Yêu Thất Tử, sở hữu Yêu Hoàng huyết mạch cùng huyền công mạnh nhất...

Hơn nữa sau đó hắn lại đánh bại Viễn Tước Quận Vương, người có bài vị thứ hai trong Huyễn Yêu Thất Tử, ngay cả khi Viễn Tước Quận Vương không tiếc vận dụng huyền công cấm kỵ vẫn bị Vân Triệt đánh bại!

Năm thắng liên tiếp!

Hơn nữa, mỗi một trận đấu đều khiến tâm hồn tất cả mọi người rung động, đánh đổ nhận thức của tất cả mọi người mà đạt được năm thắng liên tiếp!

Năm trận đấu này đủ để náo động toàn bộ Huyễn Yêu giới. Trước mặt chiến tích như vậy, thất bại trước kia của song phương đều bé nhỏ không đáng kể, hết thảy chiến thắng đều không đáng nhắc tới. Trận chiến này, bề ngoài là thi đấu nhưng bên trong, hai đại trận doanh lại âm thầm đấu đá, chống lại nhau nhằm thực hiện dã tâm cùng sự tranh đấu của bọn họ, nhưng cuối cùng lại để cho Vân Triệt trở thành nhân vật chính duy nhất, thu hút tầm mắt cùng tâm thần của tất cả mọi người.

Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người bên phía tây tịch nhìn về phía Vân Triệt đều mang quang mang kỳ dị chưa từng có. Mà hiện tại, các trưởng lão của Vân gia càng kích động tới mức hoặc là nói không ra lời, hoặc là nói năng lộn xộn. Nguyên bản, đối với việc Vân Khinh Hồng thu nhận "nghĩa tử" này, mọi người đều có chút phản đối, thậm chí vì huyền lực của hắn quá thấp mà trong lòng sinh ra sự khinh bỉ, nhưng tới lúc này bọn họ mới biết, Vân gia đã nhặt được một bảo bối to lớn đến nhường nào!

Viễn Tước Quận Vương chìm trong hôn mê được người của Trọng Vương Phủ nâng lên, nhanh chóng mang ra khỏi Yêu Hoàng Điện. Nếu không mau chóng trị liệu thì rất có thể Viễn Tước Quận Vương sẽ hoàn toàn bị phế bỏ. Tuy nhiên, lúc này Trọng Vương cũng không rời đi, sắc mặt của hắn cùng Hoài Vương đều trở nên nghiêm nghị đến khó coi. Trải qua năm trận chiến của Vân Triệt, mỗi khi một trận đấu kết thúc, bọn họ đều phát hiện ra sai lầm nghiêm trọng của bản thân chính là đã đánh giá thấp Vân Triệt, và lần này vẫn như vậy!

Sau khi cuộc tranh tài thứ ba kết thúc, trong lòng Hoài Vương liền nổi lên sát tâm đối với Vân Triệt. Mà hiện tại, đây thậm chí là lần đầu tiên trong đời hắn có hi vọng mãnh liệt muốn một người lập tức biến mất trên thế gian như thế!

Từ trên người Vân Triệt, hắn đã cảm nhận được quá nhiều sự khiếp sợ, và theo sau sự khiếp sợ này là một luồng khí tức nguy hiểm cực kỳ dày đặc.

Đối với lai lịch thực sự của Vân Triệt, có thể nói là hắn không có chút hiểu biết gì, hắn chỉ biết niên kỷ của Vân Triệt chỉ có hai mươi hai tuổi... Hai mươi hai tuổi là khái niệm gì? Nhi tử Huy Nhiễm mà hắn đắc ý nhất, người được công nhận là đệ nhất nhân trong tương lai của Huyễn Yêu giới, nhưng ở thời điểm hai mươi hai tuổi cũng không có thực lực như vậy!

Nếu để Vân Triệt tiếp tục trưởng thành, không cần tốn thời gian dài hắn liền có thể vượt qua Huy Nhiễm! Trong tương lai, khi hắn hoàn toàn trưởng thành, hắn có thể vượt xa Huy Nhiễm.

Mà một người như vậy lại là nghĩa tử của Vân gia! Là kẻ đứng ở phe địch!

Trọng Vương cùng Hoài Vương liếc mắt nhìn nhau. Cả hai đều nhìn thấy trong mắt đối phương lộ ra sát ý mãnh liệt đến cực điểm.

Phịch...

Giữa sân, trong cái hố trên mặt đất, Vân Triệt dựa vào trọng kiếm, chậm rãi quỳ xuống. Toàn thân hắn khẽ run, miệng mở lớn, mỗi một lần hô hấp đều phát ra âm thanh gấp gáp đến cực điểm. Bốn trận chiến phía trước, đặc biệt là trận chiến cùng Huy Dạ, đã khiến lực lượng của Vân Triệt tiêu hao rất lớn. Vừa rồi hắn lại cùng Viễn Tước đấu hơn trăm kiếm, cuối cùng còn mở ra cảnh giới Luyện Ngục, thậm chí trong trạng thái Luyện Ngục còn mở ra "Phong Vân Tỏa Nhật", khiến cho tiêu hao của hắn càng trở nên vô cùng to lớn. Lúc này, khi thần kinh hơi buông lỏng, hắn liền cảm nhận được áp lực như núi lớn chụp xuống toàn thân, khiến hắn ngay cả đứng vững cũng đặc biệt khó khăn.

"A? Đại ca!"

Nhìn thấy Vân Triệt nửa quỳ trên đất, trong lòng Tiêu Vân chợt căng thẳng, hắn vội vàng nói:

"Cha, nhanh để đại ca kết thúc đi! Đại ca đã chiến liền năm trận, căn bản không thể tiếp tục chiến đấu... Hơn nữa, người cuối cùng chưa ra trận bên phía đối phương lại chính là Huy Nhiễm đáng sợ nhất!"

Huy Nhiễm là người đứng đầu trong Huyễn Yêu Thất Tử, Bá Huyền cảnh cấp tám, về phương diện tu vi hắn hoàn toàn siêu việt trong toàn bộ huyền giả trẻ tuổi, được người trong Yêu Hoàng Thành dùng bốn chữ "mạnh đến yêu nghiệt" để hình dung, hơn nữa hắn còn được mệnh danh là đệ nhất nhân trong số những người cùng thế hệ!

Tuy rằng hắn cùng Huy Dạ, Viễn Tước đều được liệt vào ba vị trí đầu, nhưng thực lực của hắn so với Huy Dạ cùng Viễn Tước lại mạnh hơn không chỉ một chút, thậm chí thực lực của Huy Dạ cùng Viễn Tước cộng lại đều xa xa không theo kịp hắn.

Vân Triệt thắng năm trận liên tiếp, thể hiện ra thực lực khiến tất cả mọi người khiếp sợ, nhưng cho dù là vậy, với thực lực mà hắn biểu hiện ra thì chỉ cần là người có chút hiểu biết về thực lực của Huy Nhiễm cũng tuyệt không cho rằng Vân Triệt có thể là đối thủ của Huy Nhiễm.

Huống chi, sau năm trận chiến liên tiếp, Vân Triệt đã hầu như không còn chút dư lực.

"Gia chủ, nhanh... Nhanh để hắn lập tức rời khỏi sàn đấu!"

Đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên của Vân gia gấp gáp nói:

"Nếu như Huy Nhiễm ra trận, với tâm tính của Hoài Vương, nhất định hắn sẽ để cho Huy Nhiễm trực tiếp ra tay giết chết Vân Triệt."

"Đúng vậy, gia chủ! Vân Triệt có thể làm đến bước này đã là đại thắng đối với Vân gia chúng ta rồi! Hiển nhiên hiện tại hắn đã kiệt lực, nhất định phải để hắn lập tức rời khỏi sàn đấu, bằng không có khả năng sẽ không kịp. Với thực lực của Huy Nhiễm, nếu hắn muốn giết chết Vân Triệt thì chỉ cần thời gian một tức là đủ! Đến lúc đó, cho dù chúng ta muốn xuất thủ cứu giúp cũng không kịp."

Nhị trưởng lão cũng vội vàng nói. Với thực lực mà Vân Triệt biểu hiện ra cùng thân phận nghĩa tử Vân gia, bọn họ có thể nhìn thấy rõ ràng sự sống chết của Vân Triệt vô cùng có khả năng quan hệ trực tiếp tới tương lai của Vân gia.

Đối với sự an nguy của Vân Triệt, tất nhiên là Vân Khinh Hồng quan tâm hơn bất cứ ai khác, hắn cấp tốc truyền âm với Vân Triệt:

"Triệt Nhi, để vi phụ thay ngươi từ bỏ trận đấu cuối cùng này đi."

Do hắn đứng ra thay Vân Triệt từ chối giao thủ cùng Huy Nhiễm, tự nhiên có thể giữ gìn tôn nghiêm của Vân Triệt ở mức độ lớn nhất. Hắn vừa truyền âm xong liền nhìn thấy Vân Triệt xoay người nhìn về phía hắn. Vân Triệt chậm rãi lắc đầu, tỏ rõ vẻ không muốn, sắc mặt hắn đỏ như lửa nhưng trong ánh mắt lại hiện lên sự kiên nghị.

Trái tim Vân Khinh Hồng dường như bị thứ gì đó tầng tầng va chạm một thoáng. Hắn không đứng lên, cũng không lên tiếng, cho dù các trưởng lão lần lượt tiến lên khuyên can, cho dù tất cả các đại gia chủ, Quận Vương của tây tịch không ngừng ra hiệu bằng ánh mắt cùng truyền âm, hắn cũng không hề bị lay động.

"Phu quân…"

Mộ Vũ Nhu cầm lấy cánh tay của Vân Khinh Hồng, lòng bàn tay nàng đều là một mảnh lạnh lẽo.

Vân Khinh Hồng cầm ngược lại tay nàng, dùng âm thanh trầm thấp mà kiên quyết nói:

"Vũ Nhu, đây là sự kiên trì của Triệt Nhi, chúng ta không có quyền tự ý quyết định thay hắn... Thế nhưng, ngươi yên tâm, hắn là con của chúng ta, ta dù có đánh đổi cả tính mạng cũng tuyệt đối không để hắn gặp phải độc thủ."

Khi hai người nói chuyện, bàn tay kia của hắn đã gắt gao nắm lại, một đoàn sấm sét nhỏ với mật độ cao đến trình độ vô cùng khủng bố không một tiếng động ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn. Nếu như Huy Nhiễm thật sự hạ độc thủ đối với Vân Triệt, mà Vân Triệt lại không có thời gian chống cự, thì dù cho Vân Khinh Hồng hắn phải thân bại danh liệt, hắn cũng sẽ không tiếc tự mình ra tay giết chết Huy Nhiễm

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!