Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 568: CHƯƠNG 567: THẮNG VÌ ĐÁNH BẤT NGỜ

Không chỉ những người Vân gia ở dãy ghế phía tây, mà tất cả huyền giả trong toàn trường đều mong Vân Triệt lập tức từ bỏ trận đấu. Ai ai cũng biết sự đáng sợ của Huy Nhiễm, hắn không chỉ có thực lực khủng bố mà phong cách ra tay còn tàn bạo vô song. Kẻ bại dưới tay hắn không chết cũng tàn phế, bị trọng thương đã là kết cục nhẹ nhàng nhất.

Không một ai muốn chứng kiến một kỳ tài ngút trời như vậy bị phế bỏ dưới tay Huy Nhiễm.

Nhất là khi đã biết dã tâm của Hoài Vương, họ tin chắc rằng một khi Huy Nhiễm xuất thủ, hắn sẽ lập tức hạ sát Vân Triệt ngay trên võ đài. Lúc này, huyền lực của Vân Triệt đã gần cạn kiệt, hắn đang nửa quỳ trên mặt đất, ngay cả sức giãy giụa cũng không còn.

Vẻ tự tin chưởng khống toàn cục cùng nụ cười nhạt trên môi Hoài Vương đã sớm biến mất. Kể từ khi Vân Triệt thắng trận thứ ba, sắc mặt hắn đã trở nên vô cùng khó coi, và lúc này lại càng xấu xí đến cực điểm. Hắn chủ động đề xuất cuộc tỷ thí hai dãy ghế này là để triệt để trục xuất Vân gia khỏi nhóm gia tộc thủ hộ Yêu Hoàng, đồng thời dập tắt hoàn toàn nhuệ khí và tôn nghiêm của phe trung thành với Tiểu Yêu Hậu.

Sau khi Tô Chỉ Chiến thất bại, Hoài Vương đã cười thầm trong lòng, bởi vì mọi chuyện đều diễn ra đúng như dự đoán của hắn. Cục diện nghiền ép tuyệt đối này khiến hắn như thấy được cảnh tượng mình đăng quang Huyễn Yêu Chi Vương.

Nhưng bây giờ, hắn không thể cười nổi nữa.

Cục diện nghiền ép, màn làm nhục hả hê trong chớp mắt đã bị một mình Vân Triệt phá tan thành từng mảnh.

Tiểu vương gia của Hoài Vương Phủ và tiểu vương gia của Trọng Vương Phủ đã dốc toàn lực, tung ra hết át chủ bài nhưng vẫn không thể giết được Vân Triệt như ý muốn, ngược lại còn bị hắn đánh cho thảm bại, trọng thương.

Dù phía sau vẫn còn Huy Nhiễm, dù phe đông của họ cuối cùng vẫn sẽ thắng cuộc tỷ thí này, nhưng mục đích ban đầu của hắn đã hoàn toàn thất bại. Hơn nữa, những trận đấu vừa qua còn khiến nhuệ khí của đối phương dâng cao ngút trời, khiến toàn bộ Vân gia sĩ khí bừng bừng. Hoài Vương, người luôn tự cho rằng mình nắm chắc toàn cục, lần này đã thất bại thảm hại, thậm chí trong lòng còn dấy lên một tia hối hận. Nếu được chọn lại, hắn tuyệt đối sẽ không khơi mào cuộc tỷ thí này.

Khi thấy cả võ trường đều hô hào muốn Vân Triệt bỏ cuộc, hắn âm thầm nghiến răng. Nếu hôm nay không thể “danh chính ngôn thuận” giết chết Vân Triệt trên võ đài, thì sau này, Vân Triệt chắc chắn sẽ luôn ở trong Vân gia, thậm chí được Tiểu Yêu Hậu bảo vệ nghiêm ngặt nhất. Khi đó, muốn giết hắn sẽ khó như lên trời. Một Vân Triệt với thiên tư và tiềm lực khiến cả Hoài Vương cũng phải kinh hãi chắc chắn sẽ trở thành cái gai trong mắt hắn, một ngày chưa nhổ đi thì hắn còn ăn ngủ không yên.

Tuy nhiên, mặc cho cả võ trường gào thét, Vân Triệt từ đầu đến cuối vẫn không có ý định từ bỏ. Sau một hồi thở dốc kịch liệt, hắn vịn vào chuôi kiếm, chậm rãi đứng dậy, đôi mắt nhìn thẳng về phía dãy ghế phía đông, cất giọng thong thả:

- Không phải vẫn còn một người sao? Sao còn chưa ra? Lẽ nào các ngươi không còn ai để cử ra nữa à?

Lời nói của Vân Triệt khiến tất cả mọi người ở dãy ghế phía tây giật nảy mình. Tô Hạng Nam không kìm được nữa, hét lớn:

- Vân Triệt, ngươi chiến đấu đến đây là đủ rồi, trận cuối cùng này không cần phải đánh nữa!

Ông ta lập tức lao đến trước mặt Vân Khinh Hồng, quát:

- Khinh Hồng, còn không mau kéo tiểu tử này xuống!

Vân Khinh Hồng im lặng không đáp.

Đôi mày cong của Tiểu Yêu Hậu khẽ nhướng lên, nàng cất tiếng:

- Vân Triệt, người cuối cùng ngươi phải đối mặt có thực lực vượt xa tưởng tượng của ngươi. Ngươi đã chiến liền năm trận, huyền lực hao tổn cực lớn, gần như không còn sức tái chiến, ngươi chắc chắn muốn đánh trận cuối cùng này sao?

Vân Triệt không chút do dự:

- Tuy ta đã tiêu hao rất nhiều huyền lực, nhưng ta chưa bại. Đã không bại thì đương nhiên phải đánh! Cả đời này, Vân Triệt ta từng bị người khác đánh bại, nhưng chưa bao giờ chủ động nhận thua!

Đôi mày của Tiểu Yêu Hậu nhíu chặt lại, ánh mắt mang theo ý cảnh cáo sâu sắc:

- Ngươi cho rằng sự kiên trì này của mình rất cao quý sao? Hừ! Đại trượng phu phải biết co biết duỗi, biết tiến biết lui. Kiên trì bằng một bầu máu nóng suông thì phần lớn chỉ là hành vi ngu xuẩn tự tìm đường chết mà thôi!

Vân Triệt hiểu rõ ý nhắc nhở trong lời nói của Tiểu Yêu Hậu, nhưng hắn lại nhếch miệng cười:

- Vân Triệt ta trước nay vẫn cho rằng mình không phải kẻ ngu xuẩn! Vậy Tiểu Yêu Hậu dựa vào đâu mà kết luận trận cuối cùng này ta nhất định sẽ thua?

Ngay cả khi đối mặt với ánh mắt của Tiểu Yêu Hậu, Vân Triệt vẫn không hề nhượng bộ. Tiểu Yêu Hậu biết không cần nói thêm nữa, nàng lặng lẽ liếc nhìn Vân Khinh Hồng rồi thản nhiên nói:

- Ngươi đã kiên trì như vậy thì tự mình liệu lấy.

Trong lòng Hoài Vương vốn đang đầy hận ý và nôn nóng, hắn hung hăng nhìn chằm chằm Vân Triệt, thầm cười lạnh:

- Tiểu tử này có thiên tư và tiềm lực kinh người thật, nhưng vẫn còn quá trẻ người non dạ, đường sống không đi lại cứ muốn tìm đường chết!

- Dù sao hắn cũng đến từ bên ngoài Yêu Hoàng Thành, chắc hẳn không biết thực lực đáng sợ của Huy Nhiễm, nên mới ảo tưởng dùng chút sức tàn để cố gắng lần cuối.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Hoài Vương lại khẽ chau mày, bởi vì hắn không hiểu tại sao Vân Khinh Hồng lại không mạnh mẽ ngăn cản Vân Triệt.

- Lẽ nào, Vân Triệt còn át chủ bài nào khác?

Hoài Vương nhíu mày trầm tư. Sau năm trận chiến liên tiếp, thực lực tổng hợp, biến hóa khí tức, và cả trạng thái kiệt sức hiện tại mà Vân Triệt thể hiện ra tuyệt đối không thể giả vờ được. Hắn suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được bất kỳ khả năng nào mà Vân Triệt có thể chiến thắng Huy Nhiễm.

Trừ phi lúc hai người giao chiến, trời đột nhiên giáng một đạo sét đánh chết Huy Nhiễm.

Lúc này, hắn đột nhiên chú ý tới bàn tay phải đang nắm chặt của Vân Khinh Hồng. Dù Vân Khinh Hồng đã dùng huyền lực phong tỏa trong lòng bàn tay, nhưng dưới sự dò xét kỹ lưỡng, hắn vẫn cảm nhận được rất rõ ràng sự tồn tại của một luồng sức mạnh lôi điện với mật độ cực cao.

Hoài Vương lập tức hiểu ra mọi chuyện. Vân Triệt là kẻ tâm cao khí ngạo, Vân Khinh Hồng sợ rằng việc mạnh mẽ kéo hắn xuống sẽ làm tổn thương lòng tự tôn của hắn, khiến hắn sinh lòng oán hận, nên chắc chắn định đợi đến lúc Vân Triệt gặp nguy hiểm khi giao đấu với Huy Nhiễm sẽ ra tay cứu giúp.

Hoài Vương nhất thời cười lạnh. Nếu đã biết ý đồ của Vân Khinh Hồng, hắn hoàn toàn tự tin có thể ngăn cản vào thời điểm đối phương xuất thủ. Như vậy, Hoài Vương có thể danh chính ngôn thuận ngăn cản Vân Khinh Hồng tự ý can thiệp trận đấu!

- Nhiễm Nhi, giết hắn! Giết hắn! Giết hắn!

Hoài Vương lập tức truyền âm cho Huy Nhiễm Quận Vương, hắn dùng giọng trầm thấp lặp lại ba lần hai chữ “giết hắn”. Có thể thấy sát tâm của Hoài Vương đối với Vân Triệt đã lớn đến mức nào. Là phụ thân của Huy Nhiễm, Hoài Vương hiểu rất rõ tâm tính hung ác tàn nhẫn và sở thích hành hạ đối thủ đến chết của con trai mình. Nhưng đồng thời, hắn cũng biết Huy Nhiễm ngạo mạn đến cực điểm, gần như không coi ai ra gì. Chính vì tính cách này, Hoài Vương lo sợ khi đối mặt với Vân Triệt, Huy Nhiễm có thể sẽ tỏ ra khinh địch mà cho đối phương thời gian hồi phục, chứ tuyệt đối không chịu giao đấu với một kẻ đang trong tình trạng kiệt sức.

Vì vậy, Hoài Vương nhắc lại ba lần hai chữ “giết hắn” là để cảnh tỉnh Huy Nhiễm.

Nhận được truyền âm của Hoài Vương, mí mắt Huy Nhiễm khẽ động, hắn hừ lạnh một tiếng, chậm rãi đứng dậy, từng bước tiến vào võ đài một cách thong thả.

Ngay khoảnh khắc hắn đứng lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn. Trong nháy mắt, hắn trở thành tiêu điểm của toàn trường. Dù không phóng ra khí tràng huyền lực, nhưng khi người khác nhìn vào, họ vẫn cảm nhận được một loại áp lực nặng nề đến cực hạn.

Thực lực mà Huy Nhiễm thể hiện ra khiến sắc mặt tất cả mọi người ở dãy ghế phía tây đều trở nên căng thẳng. Nhưng cho đến khi Huy Nhiễm đứng trước mặt, Vân Triệt vẫn không có động thái muốn từ bỏ như họ mong đợi. Ngược lại, hắn đứng thẳng người, ánh mắt ngước lên, đối chọi gay gắt với Huy Nhiễm.

- Ngàn vạn lần đừng rơi vào độc thủ của hắn!

Lúc này, các đại gia chủ chỉ có thể nặng nề thở dài.

Huy Nhiễm đứng trước mặt Vân Triệt, hai mắt hơi híp lại, bên trong lóe lên tia sáng cực kỳ nguy hiểm. Vóc người hắn vốn đã to lớn dị thường, từng khối cơ bắp trên người cuồn cuộn nổi lên, chỉ riêng thể hình đã tạo ra một lực áp bức khiến người khác phải khiếp sợ. Dù Huy Nhiễm không phóng thích khí tràng, một luồng uy áp vô hình, vô cùng nặng nề đã đè lên tâm hồn Vân Triệt.

- Thực lực của kẻ này hoàn toàn không thua kém tên được gọi là đệ nhất nhân Tinh Linh tộc kia.

Mạc Lỵ lạnh lùng nói:

- Thực lực của ngươi kém xa hắn, cho dù ngươi ở trạng thái toàn thịnh cũng chắc chắn sẽ thất bại, huống hồ bây giờ huyền lực và thể lực của ngươi đều chẳng còn lại bao nhiêu.

- Đúng là ta không phải đối thủ của hắn.

Vân Triệt hổn hển đáp:

- Nhưng không có nghĩa là hôm nay ta không thể thắng hắn!

Mạc Lỵ khẽ hừ một tiếng:

- Rời khỏi phạm vi võ đài sẽ bị xử thua, với quy tắc này, ngươi đúng là có khả năng đánh bại hắn, nhưng ngươi cũng cần phải có đủ vận may!

- Vận may của ta trước nay luôn không tệ.

- Hừ.

Một tiếng hừ lạnh mang theo vẻ coi thường vang lên, Huy Nhiễm khoanh tay trước ngực, ánh mắt hờ hững nhìn Vân Triệt:

- Có thể đánh bại vương đệ của ta, xem như ngươi cũng miễn cưỡng có tư cách làm đối thủ của bản vương. Bản vương chưa bao giờ giao đấu với kẻ đã gần cạn huyền lực, nhưng ngươi không đáng để bản vương lãng phí thời gian.

Huy Nhiễm không hề rút vũ khí, hắn chỉ vươn một ngón tay về phía Vân Triệt, khinh miệt nói:

- Ngươi có thể tấn công.

- Hắc.

Vân Triệt cười nhạt, nụ cười của hắn còn khinh miệt hơn:

- Người của Hoài Vương Phủ các ngươi quả nhiên đều là một lũ chỉ biết võ mồm. Tuy bây giờ ta chỉ còn lại chút huyền lực, nhưng cũng đủ để đánh bại thứ như ngươi.

Với thực lực và danh vọng của Huy Nhiễm, từ khi sinh ra đến nay, chưa từng có ai dám nói những lời tương tự với hắn, chưa từng có ai có năng lực cũng như lá gan để cuồng vọng như vậy trước mặt hắn. Đôi mắt Huy Nhiễm chậm rãi nheo lại, hắn không tức giận mà chỉ cười nhạt, một tia sáng lạnh lẽo vô cùng hung ác lóe lên sâu trong mắt hắn:

- Chỉ bằng ngươi?

Lúc này, bên tai hắn đột nhiên vang lên giọng của Hoài Vương:

- Đừng nói nhảm với hắn, lập tức giết hắn!

- Đúng! Chỉ bằng ta!

Một tiếng kiếm minh đột nhiên vang lên, Vân Triệt nhấc bổng trọng kiếm lên khỏi mặt đất, một luồng uy thế nặng nề mà mạnh mẽ nhất thời tỏa ra khiến Huy Nhiễm khẽ nhướng mày, nhưng cũng chỉ có thế, khóe miệng hắn vẫn thoáng hiện vẻ khinh thường.

Dường như hoàn toàn không ý thức được rằng sức lực của mình căn bản không đủ để uy hiếp Huy Nhiễm, Vân Triệt lập tức giơ Trọng Kiếm lên, gầm nhẹ một tiếng:

- Để ta xem, ngươi có thể chống đỡ được bao lâu dưới kiếm của ta! Hống!

Vân Triệt đột nhiên dậm chân, hai tay nắm chặt trọng kiếm vung ra, cả người như một mũi tên lao vút về phía Huy Nhiễm. Hành động của hắn khiến thần kinh của tất cả mọi người ở dãy ghế phía tây căng như dây đàn, toàn bộ các đại gia chủ lập tức đứng bật dậy, sắc mặt ai nấy đều vô cùng căng thẳng. Dù Vân Khinh Hồng không đứng lên, nhưng tay phải của ông đã lặng lẽ đặt ngang trước người.

Một luồng khí tức cuồng bạo ập tới, thổi bay áo bào trên người Huy Nhiễm. Dù huyền lực của Vân Triệt đã hao tổn rất nhiều, nhưng trọng kiếm trong tay hắn vẫn uy mãnh vô song. Mặc dù vậy, điều đó vẫn không thể khiến Huy Nhiễm lộ ra nửa điểm nghiêm trọng, hắn thong thả nâng cánh tay phải lên, năm ngón tay mở ra, định dùng tay không để đón lấy trọng kiếm của Vân Triệt, khóe miệng mang theo nụ cười khinh thường:

- Ha! Thật không biết tự lượng sức mình.

Trọng kiếm trong tay Vân Triệt đáng sợ đến mức nào, tất cả mọi người trong đại điện đều đã thấy rõ mồn một, thậm chí trong lòng còn cảm thấy kinh hồn táng đởm. Nhưng đối với hành động khinh thường đến cực điểm của Huy Nhiễm, lại không ai cho rằng hắn đang tự tìm cái chết, bởi vì một cường giả như Huy Nhiễm thực sự có thực lực như vậy.

Hành động của Huy Nhiễm khiến Vân Triệt khẽ nhíu mày. Với tốc độ cực nhanh, hắn ngày càng gần Huy Nhiễm, trong nháy mắt đã chỉ còn cách hai trượng. Nhưng đúng lúc này, thân hình Vân Triệt đột nhiên chậm lại, trong mắt hắn bỗng nở rộ một luồng thương mang xanh nhạt, sau lưng hắn chợt hiện ra một bóng Thương Long màu xanh nhạt như thể dịch chuyển tức thời, kéo theo một tiếng long ngâm uy nghiêm bá đạo từ trên trời giáng xuống, chấn động đất trời.

- Long Hồn lĩnh vực!

Để giảm thiểu tiêu hao tinh thần, phạm vi bao phủ của Long Hồn lĩnh vực chỉ có mười trượng, nhưng tiếng ngâm của Thương Long Long Thần từ thời Thái Cổ vẫn vang vọng khắp Yêu Hoàng Thành. Trong khoảnh khắc, trái tim và thần hồn của tất cả mọi người trong đại điện đều rung động dữ dội.

Đặc biệt là những người mang huyết mạch Yêu tộc, dưới tiếng ngâm của Long Thần, chí tôn của vạn thú, tâm thần họ không khỏi đại chấn, linh hồn run rẩy không thể kiểm soát. Người của Xích Dương gia tộc, vốn là một nhánh của Chân Long nhất tộc, không khỏi lộ vẻ kinh hãi, Long Hồn xao động, thậm chí trong lòng còn có một sự thôi thúc muốn quỳ lạy triều bái.

- Cái này... cái này là gì?

- Là tiếng rồng gầm!

Tại vị trí cách đỉnh đầu Vân Triệt ba thước, một đôi mắt màu lam thẳm sâu thẳm như sao trời chậm rãi mở ra giữa không trung. Dưới tiếng long ngâm rung trời và từng luồng long hồn chi lực che trời lấp đất nghiền ép xuống, toàn thân Huy Nhiễm Quận Vương chợt run lên. Trong nháy mắt, biểu cảm trên mặt hắn cứng đờ, rồi nhanh chóng hóa thành vẻ kinh hoàng tột độ. Đồng tử hắn co rút lại, thậm chí cả cơ thể cũng run rẩy rõ rệt.

Dù thực lực của Vân Triệt kém xa Huy Nhiễm, dù Vân Triệt đã rơi vào trạng thái suy yếu, nhưng đây là sự uy hiếp linh hồn đến từ Long Thần chi hồn. Dù mạnh mẽ như Huy Nhiễm, dù có tinh thần chống đỡ, hắn cũng không thể nào hoàn toàn kháng cự, huống hồ lúc này hắn hoàn toàn không phòng bị!

- Luyện Ngục!

Đối mặt với sự cường đại của Huy Nhiễm, dù đối phương đã rơi vào Long Hồn lĩnh vực, Vân Triệt cũng không dám khinh suất. Hắn lập tức dốc toàn bộ sức lực, trên người phượng ảnh thoáng hiện, tiếng phượng minh vang vọng không trung, với sức mạnh và tốc độ cuồng bạo gấp mấy lần trước đó, hắn hung hăng lao về phía Huy Nhiễm.

- Cút xuống cho ta! Phượng Dực Thiên Khung!

Về mặt thực lực, Huy Nhiễm dù sao cũng vượt xa Vân Triệt. Vào thời khắc nguy hiểm cận kề, hắn gắng gượng khôi phục được ba phần tỉnh táo, chật vật vươn hai tay ra chắn trước người. Nhưng sau ba phần tỉnh táo đó là bảy phần sợ hãi và tín niệm tan vỡ. Lúc này, sức mạnh mà hắn dùng để chống đỡ còn chưa bằng ba thành thực lực bình thường. Lực lượng hắn xuất ra chỉ chống đỡ được một sát na liền bị sức mạnh cuồng bạo của Phượng Dực Thiên Khung hung hăng đánh bay ra ngoài.

Dưới lực phản chấn, thân thể Vân Triệt còn chưa chạm đất, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm trong tay hắn đã tung ra đòn tấn công tiếp theo. Trong nháy mắt, một bóng sói màu lam thẫm mang theo liệt diễm đỏ rực xé toạc không gian, tàn nhẫn đánh vào Huy Nhiễm đang bay ra xa.

- Phượng Hoàng Thiên Lang Trảm!

- Ầm!!!

Như một ngôi sao băng khổng lồ quét ngang Yêu Hoàng Điện, Phượng Dực Thiên Khung vừa múa lên, Phượng Hoàng Thiên Lang Trảm đã theo sát phía sau. Trong nháy mắt, thân thể Huy Nhiễm Quận Vương bị oanh kích bay ngang qua nửa Yêu Hoàng Điện, lướt qua cả dãy ghế ngồi, hung hăng đâm sầm vào bức tường phía đông đại điện. Theo tiếng rung chuyển dữ dội của đại điện, cả người Huy Nhiễm Quận Vương trực tiếp lún sâu vào bức tường, vô số vết nứt điên cuồng lan ra khắp vách tường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!