Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 569: CHƯƠNG 568: THẮNG CỤC

Rắc... Rắc...

Trong Yêu Hoàng Điện rộng lớn chứa hơn mười vạn cường giả đến từ khắp nơi, nhưng ngoài tiếng ngọc vỡ lác đác rơi xuống từ vách tường, tuyệt nhiên không còn một âm thanh nào khác. Ngay cả tiếng hít thở cũng hoàn toàn biến mất. Tất cả mọi người trong điện đều đã đứng dậy, hai mắt ai nấy đều trợn trừng, miệng há hốc, cằm của không biết bao nhiêu người như muốn rớt cả xuống đất.

Ngay cả Tiểu Yêu Hậu cũng đã đứng bật dậy khỏi hoàng tọa, ánh mắt nàng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào thân thể Huy Nhiễm đang khảm sâu trong vách tường.

Lúc này, Hoài Vương đứng gần đấu trường nhất, ngay sát rìa lôi đài, vốn đã ngưng tâm tụ lực chuẩn bị ngăn cản Vân Khinh Hồng ra tay cứu Vân Triệt, hai mắt hắn đã lồi cả ra ngoài, khóe miệng, lông mày, cằm đều co giật không ngừng... Một kẻ có thể khiến Tiểu Yêu Hậu ném chuột sợ vỡ đồ, có thể khiến hơn sáu phần mười gia tộc và vương phủ ruồng bỏ Yêu Hoàng nhất mạch để đi theo mình, có thể tưởng tượng tâm cơ và tâm tính của hắn thâm sâu đến mức nào. Nhưng dưới cảnh tượng này, tâm thần hắn lại hoàn toàn đại loạn, ngay cả khuôn mặt cũng trở nên vặn vẹo.

Đây là một trận đấu mà thực lực đôi bên chênh lệch cực lớn, hơn xa bất kỳ trận đấu nào trước đó. Thực lực của Huy Nhiễm vốn đã vượt xa Vân Triệt, huống hồ Vân Triệt đã chiến liền năm trận, huyền lực đã tiêu hao nghiêm trọng. Điều mà tất cả mọi người quan tâm vốn không phải là thắng bại, mà là liệu đến cuối cùng Vân Triệt có thể sống sót hay không!

Toàn bộ quá trình giao thủ chỉ diễn ra trong nháy mắt...

Một thoáng ngắn ngủi đến mức không ai kịp phản ứng...

Một người đã bị đánh bay thẳng ra ngoài, văng ra khỏi phạm vi đấu trường, găm chặt vào bức tường phía đông của Yêu Hoàng Điện.

Theo quy tắc, một khi bị đánh bay khỏi đấu trường cũng đồng nghĩa với việc trận đấu đã kết thúc!

Trong nháy mắt đó, người bị đánh bay không phải Vân Triệt, mà chính là Huy Nhiễm với thực lực kinh người, kẻ mà ai cũng nghĩ có thể hoàn toàn nghiền ép Vân Triệt, kẻ mà không một ai nghĩ đến dù chỉ một tia khả năng sẽ thua cuộc!

Thế nhưng, hình ảnh mà họ chứng kiến lại giống như một ngọn cỏ dại sắp tàn lụi bỗng nhiên nghịch chuyển càn khôn, hóa thành cổ thụ vạn năm đâm thẳng lên trời xanh... Đây là một cú sốc tinh thần tựa như trời đất đảo lộn.

- Đại ca... thắng…

Tiêu Vân lẩm bẩm như người mất hồn, rồi đột nhiên mất kiểm soát mà gầm lên:

- Đại ca thắng rồi... Là đại ca thắng! Vân gia chúng ta thắng rồi!

Tiếng gầm đầy kích động của Tiêu Vân khiến tất cả mọi người bừng tỉnh khỏi cơn chấn động. Trong khoảnh khắc, vô số tiếng kinh hô hội tụ lại thành một làn sóng âm thanh kinh thiên động địa.

- Là Vân Triệt thắng... Thật sự... là Vân Triệt đã thắng!

- Chuyện này... Chuyện này quả thực là điều khó tin nhất ta từng thấy trong đời!

- Huy Nhiễm bại rồi... Chỉ một chiêu đã bại! A a a... Ta không thể tin vào mắt mình nữa, có phải ta đang nằm mơ không?

- Không thể nào... Tuyệt đối không thể! Ai nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi, đây là chuyện không thể nào xảy ra được!

- Huy Nhiễm là người cuối cùng của phe Hoài Vương, Vân Triệt thắng... Nói cách khác, kết quả cuối cùng là Vân gia đã thắng!

- Phụ thân, Huy Nhiễm bại rồi, Vân Triệt thắng... Chúng ta... Chúng ta thật sự... đã thắng rồi!

Tô Chỉ Chiến lắp bắp nói, giọng nói của hắn run rẩy như đang nói mê.

- Ừm... A.

Tô Hạng Nam chậm rãi gật đầu, thanh âm run rẩy không giấu được:

- Ta tin rằng bất kỳ ai cũng không thể lường trước được kết quả này. Rốt cuộc thì Vân Triệt này là thần thánh phương nào chứ?

Gia chủ Tô gia thân phận hiển hách lại dùng bốn chữ "thần thánh phương nào" để hình dung về Vân Triệt. Ấy vậy mà lúc này, tất cả người của Tô gia nghe thấy lại không cảm thấy có nửa điểm không thỏa đáng.

- Không được... Không được... Thật sự là không được.

Mộ Phi Yên liên tục nói ba lần "không được". Giờ phút này, ánh mắt, giọng nói, biểu cảm của vị gia chủ Mộ gia đã sống mấy trăm năm đều bị sự "thán phục" bao trùm. Mới vừa rồi, ông còn thầm than Vân Triệt quá trẻ người non dạ, không biết tiến lui, nhưng đến lúc này ông mới biết, Vân Triệt căn bản là lòng dạ thẳng như tre trúc. Sau trăm tuổi, ông gần như chưa bao giờ nhìn lầm người, nhưng lại liên tục phán đoán sai về Vân Triệt...

Mộ Vũ Bạch há hốc miệng, lẩm bẩm:

- Rốt cuộc tên tiểu quái vật này từ đâu chui ra vậy chứ...

Đối với chuyện kết bái cùng Vân Triệt, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng, nhưng lúc này, trong lòng hắn lại tràn ngập cảm giác chột dạ. Ban đầu, hắn không tiếc tự hạ bối phận, chủ động đòi kết bái huynh đệ với Vân Triệt, một nửa là vì cảm kích, nửa còn lại tất nhiên là vì y thuật tuyệt đỉnh của Vân Triệt, vì Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu... Có một người huynh đệ như vậy chẳng khác nào có thêm mấy tấm bùa hộ mệnh, lại còn là ân huệ cho cả Mộ gia.

Trước đây, sở dĩ hắn nhất quyết làm vậy, thậm chí có chút áp đặt, là bởi vì hắn mang thân phận thiếu chủ Mộ gia, chẳng bao lâu nữa sẽ là gia chủ Mộ gia chân chính, hắn tự nhận thân phận và thực lực của mình tuyệt đối xứng đôi. Nhưng đến giờ phút này, hắn lại thấy được thực lực kinh người, tâm tính quyết đoán cùng y thuật đủ để khuynh đảo thiên hạ hội tụ trên người Vân Triệt... Mà kẻ sở hữu tất cả những điều này, năm nay mới chỉ hai mươi hai tuổi!

Nhớ lại năm đó, ở tuổi này, bản thân hắn còn yếu hơn Vân Triệt không biết bao nhiêu lần.

Hai mươi hai tuổi đã cường đại đến thế, hắn không tài nào tưởng tượng nổi thành tựu tương lai của Vân Triệt sẽ đến mức nào.

Nếu có người nói trong tương lai hắn sẽ trở thành đệ nhất nhân của Huyễn Yêu Giới, e rằng tất cả những người có mặt hôm nay sẽ không một ai hoài nghi.

Vì lẽ đó, dù Mộ Vũ Bạch đường đường là thiếu chủ Mộ gia, nhưng trước ánh hào quang chói lọi của Vân Triệt, hắn lại cảm thấy việc mình chủ động hạ mình yêu cầu kết bái là một việc vô cùng đáng giá...

- Không ngờ Huyễn Yêu Giới ta lại xuất hiện một nhân vật như vậy.

Thiên Hạ Hùng Đồ kinh thán nói:

- Chỉ tiếc, hắn chỉ là nghĩa tử của Vân Khinh Hồng, nếu là con ruột của Vân Khinh Hồng, tương lai Vân gia chắc chắn sẽ cường thịnh không gì sánh bằng... Nhất Nhi, vi phụ vốn tưởng con đã nói quá, không ngờ biểu hiện của hắn còn kinh người hơn lời con miêu tả rất nhiều. Thành tựu tương lai của người này nhất định sẽ kinh thiên động địa, lại thêm hắn là ân nhân của bộ tộc Thiên Hạ... sau này các con phải kết giao với hắn nhiều hơn.

Tất cả huynh đệ của bộ tộc Thiên Hạ đều đồng loạt gật đầu, trong mắt mỗi người vẫn tràn ngập sự kinh hãi và cảm giác khó tin.

Phía sau thân hình đứng thẳng của Vân Khinh Hồng, các trưởng lão Vân gia từ lâu đã kích động đến mức không còn giữ hình tượng. Lúc này, họ giống như những đệ tử trẻ tuổi, gào thét đến khản cả cổ họng. Vân Khinh Hồng không la hét, cũng không nhảy vào đấu trường, hắn chỉ nhìn Vân Triệt chăm chú, trong đôi mắt ẩn hiện lệ quang. Hắn hiểu rõ... tất cả mọi người đều hiểu rõ, kết cục này không đơn thuần là một kỳ tích khó tin, mà Vân Triệt đã dùng sức một người để cứu vãn vận mệnh của Vân gia và tất cả các gia tộc, vương phủ trung thành bảo vệ Tiểu Yêu Hậu, thậm chí là bảo vệ toàn bộ tôn nghiêm và khí thế của Yêu Hoàng nhất mạch!

Hơn nữa, chiến thắng của Vân Triệt đã giáng một đòn mạnh mẽ vào sự đắc ý của phe Hoài Vương.

- Triệt Nhi, vi phụ lấy con làm vinh!

Vân Khinh Hồng mỉm cười, hắn thậm chí không thèm liếc nhìn Hoài Vương một cái... Bởi vì không cần nhìn hắn cũng biết, sắc mặt của đối phương lúc này đã khó coi đến cực điểm.

Lúc này, sắc mặt Hoài Vương không chỉ khó coi, mà quả thực đã vặn vẹo đến mức không nhìn rõ ngũ quan. Tại khu vực phía đông, sắc mặt của Trọng Vương cùng các vị vương gia, gia chủ khác đã đen như đáy nồi. Tất cả bọn họ nhìn nhau, nhưng không một ai có thể thốt nên lời.

- A a a a!!

Ầm!!

Một tiếng gầm tựa như dã thú vang lên, bức tường phía đông đại điện đột nhiên nổ tung. Trong nháy mắt, Huy Nhiễm đầu bù tóc rối, mặt mày bê bết máu lao ra, trong mắt hắn hằn lên những tơ máu, xông thẳng về phía Vân Triệt:

- Tên khốn... Bản vương giết ngươi!

Tuy dáng vẻ Huy Nhiễm vô cùng chật vật, nhưng khí thế trên người hắn vẫn cực kỳ kinh người. Dù bị Long Hồn Lĩnh Vực nhiếp hồn và trúng hai kiếm của Vân Triệt, nhưng huyền lực của hắn không những không tán loạn mà bề ngoài cũng không có vẻ gì là trọng thương. Thấy cảnh này, lòng Vân Triệt hơi lạnh đi, hắn đã cảm nhận sâu sắc thực lực phi thường của Huy Nhiễm.

Bất chợt, một luồng huyền lực mang theo khí tức phẫn nộ cuồn cuộn ập tới. Vân gia đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên phi thân lên, trong nháy mắt đã chắn trước người Vân Triệt, gầm lên một tiếng:

- Huy Nhiễm, ngươi muốn làm gì?

Hiện tại, từ trên xuống dưới Vân gia đều coi Vân Triệt như chí bảo trời ban, sao có thể để hắn chịu nửa điểm tổn thương.

Cho dù Huy Nhiễm mạnh hơn nữa cũng không phải là đối thủ của Vân Ngoại Thiên. Dưới khí thế kinh khủng của Vân Ngoại Thiên, hắn lập tức bị đẩy lùi. Trong khoảnh khắc, lửa giận trong lòng Huy Nhiễm bùng lên, hắn điên cuồng hét:

- Tên khốn này đã lừa bản vương! Với thực lực của bản vương, sao có thể thua loại rác rưởi này được... Vân Triệt, ngươi có dám đường đường chính chính đánh một trận với bản vương không?

Vân gia nhị trưởng lão Vân Đoạn Thủy cũng phi thân lên chắn trước người Vân Triệt, hai mắt ông nhìn chằm chằm Huy Nhiễm, cười lạnh nói:

- Huy Nhiễm, thua chính là thua, tất cả mọi người ở đây chỉ cần không phải người mù đều thấy rõ ràng. Ngươi dẫu sao cũng là một Quận Vương, chẳng lẽ chút thất bại này cũng không gánh nổi sao? Hừ, chẳng lẽ ngươi không sợ làm liên lụy cả Hoài Vương Phủ các ngươi bị người trong thiên hạ chê cười à?

- Câm miệng!

Ngón tay Huy Nhiễm chỉ thẳng về phía Vân Triệt, toàn thân hắn run lên bần bật. Hắn vốn là kẻ cuồng ngạo đến cực điểm, cả đời này gần như chưa từng nếm mùi thất bại. Nhưng hôm nay, dưới ánh mắt của vô số người, hắn lại bị một kẻ yếu hơn mình rất nhiều, một kẻ đang trong trạng thái gần như kiệt sức, dùng một kiếm đánh bay ra khỏi đấu trường. Cả đời này hắn chưa từng chịu sự sỉ nhục lớn đến vậy:

- Bản vương sao có thể thua được! Chuyện vừa rồi rõ ràng là...

- Đủ rồi!

Sắc mặt Hoài Vương âm trầm như nước, trầm giọng quát Huy Nhiễm:

- Ngươi muốn làm mất hết mặt mũi của vương phủ chúng ta hay sao? Còn không lui xuống!

- Phụ vương…

Sắc mặt Huy Nhiễm co giật dữ dội, ánh mắt của mọi người trong điện khiến hắn cảm thấy như có gai đâm sau lưng. Hắn không cam lòng siết chặt hai quyền, dùng ánh mắt độc địa lườm Vân Triệt một cái rồi nghiến răng xoay người rời khỏi đấu trường. Vừa trở lại chỗ ngồi, hắn liền phun ra một ngụm máu lớn... Có thể thấy, trực tiếp hứng chịu một đòn trọng kiếm của Vân Triệt đâu có dễ chịu như vậy.

- Tốt!

Tiểu Yêu Hậu chậm rãi bước xuống, trên khuôn mặt vốn vĩnh viễn lạnh lùng nay lại lộ ra vẻ ung dung hiếm thấy:

- Thực sự là một trận quyết đấu đặc sắc tuyệt luân. Vân Triệt với tu vi Thiên Huyền Cảnh lại có thể dùng sức một người, chiến liền sáu trận, liên tiếp chiến thắng sáu đại thiên tài của Yêu Hoàng Thành, khiến bổn hậu cũng phải mở mang tầm mắt, tự than không bằng!

- Dựa theo ước định lúc trước, nếu Vân gia bại trận sẽ mất đi tư cách trong hàng ngũ các gia tộc bảo vệ. Vân gia vốn đã đứng bên bờ vực thẳm, nhưng Vân Triệt lại dùng sức một người xoay chuyển càn khôn, chuyển bại thành thắng. Xem ra, ngay cả thiên ý cũng đứng về phía Vân gia!

Tiểu Yêu Hậu liếc mắt qua khu vực phía đông, cuối cùng ánh mắt nàng dừng lại trên người Hoài Vương:

- Hoài Vương, đối với kết quả này, ngươi còn có lời gì muốn nói?

Hoài Vương còn chưa kịp mở miệng, Vân Triệt đã lớn tiếng nói:

- Trước khi Hoài Vương lên tiếng, xin thứ cho ta nhắc nhở Hoài Vương một câu... Lúc trước chúng ta đã có một vụ cá cược, có lẽ Hoài Vương điện hạ đã quên! Nếu các ngươi thắng, Vân gia ta sẽ rời khỏi hàng ngũ các gia tộc bảo vệ. Còn nếu chúng ta thắng... Hắc! Chuyện của Vân gia chúng ta, tất cả các ngươi phải câm miệng. Còn nữa... Hách Liên, Xích Dương, Cửu Phương, Nam Cung, Bạch gia, Khiếu gia, Lâm gia, mỗi gia tộc phải giao cho Vân gia chúng ta năm cân Tử Mạch Thần Tinh trong vòng một tháng! Mà Hoài Vương ngươi, trong vòng một tháng phải giao cho Vân gia ta hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh!

Vân Triệt nhếch miệng:

- Việc này có Tiểu Yêu Hậu làm chứng, có quần hùng thiên hạ làm chứng, Hoài Vương ngươi cùng bảy đại gia tộc đều đã công khai chấp thuận... Hoài Vương, ta tin rằng, ngươi đường đường là một Quận Vương, sẽ không lật lọng dưới ánh mắt của tất cả mọi người chứ?

Lời nói của Vân Triệt khiến sắc mặt của đám người thuộc bảy đại gia tộc phía đối diện đều biến thành màu gan heo. Cho dù họ là những gia tộc bảo vệ đứng trên đỉnh Huyễn Yêu Giới, cũng phải tích lũy trăm năm mới có thể lấy ra năm cân Tử Mạch Thần Tinh. Lúc trước họ đồng ý với Hoài Vương, để cho cả thiên hạ làm chứng, là bởi vì họ chắc chắn phe mình không thể nào thua, và vụ "cá cược" này chỉ là để cho có lệ mà thôi.

Nhưng bây giờ, họ lại thua...

Nếu thật sự giao ra năm cân Tử Mạch Thần Tinh, chẳng khác nào mất đi trăm năm tích lũy của gia tộc. Hơn nữa, nếu Vân gia có được mấy chục cân Tử Mạch Thần Tinh thì việc họ muốn ngăn cản Vân gia quật khởi sẽ càng thêm khó khăn. Họ tuyệt đối không thể chấp nhận chuyện này... Nhưng hôm nay, toàn bộ anh hùng trong Huyễn Yêu Giới đều tụ hội tại Đại điển Yêu Hậu, mười vạn người có mặt chính là nhân chứng vững chắc nhất thiên hạ. Nếu họ lật lọng, chẳng khác nào tự tay xé đi mặt mũi của mình trước toàn thiên hạ, chôn vùi thanh danh, khiến gia tộc bị mọi người chê cười và khinh bỉ.

Nhưng lúc này, Hoài Vương lại không hề hoảng loạn, mà còn khẽ mỉm cười:

- Đương nhiên bản vương không quên. Cuộc tranh tài này vốn do bản vương đề xuất, dù thắng hay bại, bản vương đều sẽ thản nhiên chấp nhận, chắc chắn sẽ không thua không nổi, càng không lật lọng làm hổ thẹn Hoài Vương Phủ, tin rằng các gia tộc khác cũng vậy.

- Thế nhưng, dường như các ngươi đã hoàn toàn hiểu lầm một chuyện.

Hai mắt Hoài Vương hơi híp lại, không nhanh không chậm nói:

- Cuộc tranh tài này liên quan đến vận mệnh của Vân gia, người có tư cách đại diện hai phe tham chiến, tuổi phải dưới ba mươi lăm, và nhất định phải có thân phận xuất thân từ các gia tộc bảo vệ và Vương tộc trong Huyễn Yêu Giới.

Hoài Vương nói đến đây, sắc mặt của đám người ở khu vực phía tây đột nhiên biến đổi, còn hai mắt của đám người ở khu vực phía đông lại đồng loạt sáng lên. Hoài Vương cười híp mắt nói:

- Vân Khinh Hồng, nếu bản vương nhớ không lầm, tên Vân Triệt này chỉ là một nghĩa tử mà ngươi không biết đã nhặt được từ đâu về. Nếu chỉ là nghĩa tử, vậy thì hắn căn bản không có huyết thống của Vân gia... Nếu đã không có huyết thống của Vân gia, hắn lấy tư cách gì để đại diện Vân gia xuất chiến đây

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!