- Hoài Quận Vương, ngươi có ý gì?
Ngôn Tự Kính đột ngột đứng dậy quát lớn.
- Chẳng lẽ lời bản vương nói còn chưa đủ rõ ràng sao?
Hoài Vương cười nhạt, thản nhiên đáp:
- Vân Triệt chỉ là nghĩa tử của Vân Khinh Hồng chứ không phải người của Vân gia chân chính, bản vương tin rằng chư vị ngồi đây đều biết rõ chuyện này. Nghĩa tử, nói cho cùng vẫn là người ngoài, hắn lấy đâu ra tư cách đại diện cho Vân gia xuất chiến... Huống hồ đây còn là Yêu Hoàng đại điển, là đại sự liên quan đến các gia tộc bảo vệ Yêu Hoàng diễn ra tại Yêu Hoàng Điện!
- Thực lực của Vân Triệt quả thật vô cùng kinh diễm, tất cả mọi người ở đây đều đã thấy rõ. Tuy rằng lúc cuối cùng hắn đánh bại nhi tử Huy Nhiễm của ta phần lớn là dựa vào may mắn, nhưng thua chính là thua, Hoài Vương Phủ chúng ta tuyệt đối không chối cãi. Nhưng người đánh bại nhi tử Huy Nhiễm của ta cùng sáu người bên phía chúng ta chính là Vân Triệt, chứ không phải Vân gia! Nói cho cùng, hắn vốn không có tư cách tham gia tỷ thí! Sáu trận đấu mà hắn tham dự quả thực là những trận so tài đặc sắc, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn là so tài mà thôi. Tất cả những trận đấu phía trước vốn không liên quan và cũng không thể quyết định vận mệnh của Vân gia!
Một câu nói của Hoài Vương như một chậu nước lạnh dội xuống, khiến tất cả người ở dãy ghế phía tây đều cảm thấy toàn thân lạnh buốt, lòng thầm căm hận. Khi Vân Triệt vừa bước lên sân đấu, gần như tất cả mọi người đều nghĩ đến điểm này, ngay cả mấy vị trưởng lão của Vân gia cũng lấy lý do này yêu cầu Vân Khinh Hồng thay thế Vân Triệt bằng đệ tử trẻ tuổi ưu tú nhất. Nhưng dưới sự kiên trì của Vân Khinh Hồng, Vân Triệt vẫn lên sân đấu mà đám người ở dãy ghế phía đông lại không hề có dị nghị... Một kẻ có thực lực yếu đến mức chỉ có Thiên Huyền Cảnh lại đại diện cho Vân gia xuất chiến, khi thấy cảnh này, bọn họ chế giễu còn không kịp, làm sao có thể đứng lên nói rằng hắn không phải đệ tử Vân gia, sao có thể nói rằng hắn không có tư cách xuất chiến được chứ.
Tuy nhiên, sau mỗi một trận đấu, tất cả mọi người đều bị sự mạnh mẽ của Vân Triệt làm cho kinh ngạc, gần như ai nấy đều theo bản năng mà quên mất vấn đề này.
Nhưng ngay lúc này, Hoài Vương đột nhiên nhắc lại, khiến đám người dãy ghế phía tây đang chìm trong hưng phấn và vui sướng, đặc biệt là người của Vân gia, có cảm giác như bị đối phương điểm trúng tử huyệt. Tuy đây rõ ràng là lời ngụy biện của Hoài Vương, nhưng lý do hắn đưa ra lại vững chắc đến mức đám người phía tây không cách nào phản bác. Dù Vân Triệt mang họ Vân, nhưng hắn không phải đệ tử Vân gia, càng không phải con ruột của Vân Khinh Hồng, mà chỉ là một "nghĩa tử" vừa được thu nhận. Xét cho cùng, quả thật hắn không có tư cách đại diện cho Vân gia xuất chiến.
Yêu Hoàng đại điển trăm năm một lần, mỗi kỳ đại điển, các vương phủ cùng mười hai gia tộc bảo vệ đều sẽ cử người ra để biểu dương thực lực và tranh tài cao thấp. Đồng thời, một vài gia tộc và vương phủ có mâu thuẫn cũng thường dùng cuộc tỷ thí này để giải quyết... Mà trong cuộc tranh đấu trọng đại giữa các vương phủ và gia tộc bảo vệ, đương nhiên chỉ có người của chính các thế lực này mới được tham gia, tuyệt đối không cho phép người ngoài nhúng tay. Hơn nữa, xét về thực lực và địa vị của họ, người ngoài vốn cũng không có năng lực và tư cách để can dự.
Huống chi lần này lại là đại sự quan trọng nhất từ trước đến nay của Vân gia.
Vì lẽ đó, lúc này Hoài Vương đã điểm trúng tử huyệt của Vân gia.
- Hoài Quận Vương, đây rõ ràng là ngươi đang ngụy biện!
Tô Hạng Nam lớn tiếng quát:
- Vân Triệt là nghĩa tử của Vân Khinh Hồng, đã là nghĩa tử thì cũng được xem là người của Vân gia. Vậy tại sao hắn không thể đại diện cho Vân gia xuất chiến!
Giọng Tô Hạng Nam sang sảng, nhưng lời lẽ của hắn lọt vào tai bất kỳ ai cũng đều cảm thấy thiếu sức thuyết phục. Quả nhiên, Hoài Vương cười nhạt một tiếng:
- Đúng là chuyện cười lớn. Chiếu theo lời của Tô gia chủ, vậy sau này nếu có loại tranh đấu cần dùng huyền lực để giải quyết, chẳng phải bản vương có thể tùy tiện đi tìm vài cường giả tuyệt thế, thu làm nghĩa tử, sau đó để họ đại diện cho Hoài Vương Phủ xuất chiến hay sao! Ha ha, nếu đã vậy thì thứ hạng của các vương phủ và gia tộc bảo vệ chúng ta còn có ý nghĩa gì nữa? Việc chúng ta toàn lực bồi dưỡng thế hệ kế cận lại có ý nghĩa gì? Chẳng phải chỉ cần xem ai có nhiều nghĩa tử hơn, xem ai tìm được nghĩa tử lợi hại hơn là được rồi sao?
- Tô gia chủ, không ngờ ngươi lại tán đồng việc để một người ngoài đại diện cho một gia tộc hoặc vương phủ bảo vệ Yêu Hoàng xuất chiến! Ngươi đặt tôn nghiêm của các vương phủ và gia tộc bảo vệ chúng ta ở đâu?
- Ngươi…
Sắc mặt Tô Hạng Nam lập tức trở nên âm trầm, nhưng lại không biết phải nói gì.
- Hoài Quận Vương, nếu ngươi nói Vân Triệt không có tư cách, vậy tại sao lúc hắn vừa lên đấu trường ngươi không nói, tại sao không ngăn cản?
Mộ Vũ Bạch lạnh mặt nói.
- Vì sao bản vương phải ngăn cản?
Hoài Vương hỏi ngược lại:
- Để một tên ngoại tộc đại diện cho gia tộc mình xuất chiến, đây là hành vi nực cười và ngu xuẩn đến mức nào. Vân gia làm ra quyết định như vậy là Vân gia ngu xuẩn, tất cả hậu quả sau đó cũng do bọn họ tự mình gánh chịu, bản vương không có nghĩa vụ phải đi nhắc nhở hay ngăn cản.
Sắc mặt Mộ Vũ Bạch đen như than, trong lòng oán hận nhưng lại không cách nào phản bác. Tất cả người ở dãy ghế phía tây đều nghiến răng nghiến lợi, ngày hôm nay, họ xem như đã trải qua cảm giác từ địa ngục lên thiên đường, rồi lại từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Lúc này họ chỉ có thể thở dài, trong lòng mỗi người đều tràn ngập phẫn nộ và bi thương. Ngược lại, toàn bộ vẻ khó coi trên mặt đám người dãy ghế phía đông đã biến mất không còn tăm hơi, ai nấy đều mang vẻ mặt ung dung, trong ánh mắt còn mang theo sự khinh bỉ và thương hại.
- Gia chủ…
Vân Ngoại Thiên và Vân Đoạn Thủy xoay người lại, nhìn về phía Vân Khinh Hồng. Cùng lúc đó, tất cả người ở dãy ghế phía tây đều đồng loạt nhìn về phía ông.
Vân Khinh Hồng vẫn im lặng không nói. Mà lúc này, sau khi thở hổn hển mấy chục hơi, khí huyết đã ổn định lại, Vân Triệt liền thu hồi Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, bước qua Vân Ngoại Thiên và Vân Đoạn Thủy đang chắn phía trước, đối diện với Hoài Vương, mặt không đổi sắc nói:
- Hoài Vương điện hạ nói không sai, nếu ta không có huyết mạch Vân gia, chỉ bằng thân phận nghĩa tử này thì quả thực không có tư cách đại diện cho toàn bộ Vân gia xuất chiến. Nhưng Hoài Quận Vương, ngươi dựa vào đâu mà kết luận ta không phải người của Vân gia?
Lời của Vân Triệt khiến Hoài Vương híp mắt lại, sau đó hắn lập tức cười lớn. Phía đông cũng có không ít người bật cười thành tiếng. Vân Triệt vừa nói, họ liền đoán được mục đích của hắn. Rõ ràng, đã đến nước này, hắn định mặt dày nói mình chính là người của Vân gia, không chừng lát nữa còn lấy ra vài thứ gọi là "chứng cứ" để chứng minh.
Nếu là những gia tộc khác, thủ đoạn này có thể khiến họ cảm thấy có chút buồn nôn, nhưng đây lại là Vân gia.
Vân gia có một phương thức độc nhất vô nhị trên thế gian này để chứng minh huyết thống của gia tộc mình. Đó chính là Huyền Cương!
Huyền Cương là sức mạnh huyết thống mà chỉ người có huyết thống Vân gia mới có thể nắm giữ, là lực lượng độc nhất vô nhị trong thiên hạ! Hơn nữa, loại sức mạnh huyết thống này chỉ có thể do nam giới truyền thừa cho đời sau, chứ không thể do nữ giới truyền lại. Vì lẽ đó, chỉ có người của Vân gia mới có Huyền Cương.
Ngược lại, người có thể sử dụng Huyền Cương chi lực, nhất định chính là người của Vân gia. Đây là thường thức mà tất cả mọi người trong Huyễn Yêu Giới đều biết từ vạn năm nay.
Vì vậy, muốn phán định một người có phải là người của Vân gia hay không, chỉ cần xem hắn có thể vận dụng Huyền Cương chi lực hay không là biết. Nếu có thể, người đó chắc chắn là người của Vân gia. Nếu không thể, người đó nhất định không phải là người của Vân gia, tuyệt đối không sai!
Do đó, dưới ánh mắt của Hoài Vương và tất cả mọi người, việc Vân Triệt muốn nói mình là người của Vân gia chẳng khác nào một trò cười.
- Sao nào? Chẳng lẽ ngươi muốn nói với bản vương rằng ngươi chính là người của Vân gia sao? Ha ha ha…
Hoài Vương cười cợt nói:
- Vậy không biết ngươi thuộc chi nào của vị trưởng lão nào trong Vân gia đây? Chẳng lẽ, ngươi chính là con riêng mà Vân Khinh Hồng để lại bên ngoài, cái gọi là "nghĩa tử" kia chỉ là danh nghĩa thôi sao? Ha ha ha ha!
Nói xong, Hoài Vương lại cười lớn, trên mặt các đại gia chủ ngồi phía đông cũng hiện lên vẻ chế nhạo.
Lúc này, Vân Triệt cũng mỉm cười nói:
- Hoài Vương điện hạ, vẫn là ngài nói đúng. Ta là người của Vân gia, là người có huyết mạch Vân gia thuần chính nhất! Vân Khinh Hồng chính là cha ruột của ta!
Lời này của Vân Triệt không khiến toàn trường kinh ngạc, nhưng lại khiến không ít người phì cười. Mộ Vũ Bạch vỗ trán, ảo não nói:
- Ai! Lần này, e rằng tiểu tử này đã tự ném đá vào chân mình rồi. Trên thế giới này, thứ không thể nào giả mạo chính là huyết thống của Vân gia.
Thời điểm này, người phản ứng kịch liệt nhất chính là Mộ Phi Tuyết. Khi Vân Triệt nói, nàng lập tức nắm lấy tay Vân Khinh Hồng, nước mắt không kìm được mà tuôn trào.
- Ha ha ha ha…
Hoài Vương cười to một hồi lâu mới ngừng lại, ánh mắt hắn xuyên qua hàng mi hẹp dài quét lên người Vân Triệt, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác khoái trá... Hai nhi tử của hắn đều bị Vân Triệt đánh bại, kế hoạch của hắn cũng vì Vân Triệt mà hoàn toàn thất bại, thậm chí còn tạo ra kết quả mà hắn không mong muốn nhất. Trải qua cuộc tỷ thí này, hắn không những không thể làm nhục đối phương mà ngược lại còn khiến khí thế của đối phương tăng mạnh. Sát ý của hắn đối với Vân Triệt nổi lên nhưng Huy Dạ, Viễn Tước, Huy Nhiễm đều không thể giết được hắn. Sự thù hận của hắn đối với Vân Triệt giống như núi lửa ngàn năm chực chờ phun trào. Mà giờ khắc này, cuối cùng hắn cũng tìm được cơ hội để làm nhục Vân Triệt một cách tàn nhẫn, hơn nữa cơ hội này lại do chính đối phương đưa tới.
- Rất tốt, nếu ngươi nói mình là người của Vân gia, hơn nữa chính là nhi tử của Vân Khinh Hồng, vậy thì hãy lấy Huyền Cương của ngươi ra cho bản vương cùng tất cả mọi người có mặt ở đây xem.
- Huyền Cương?
Lông mày Vân Triệt khẽ nhướng lên.
- Sao nào? Nhìn dáng vẻ của ngươi, chẳng lẽ ngay cả Huyền Cương là gì ngươi cũng không biết sao? Huyền Cương chính là sức mạnh huyết thống độc nhất trong thiên hạ mà Vân gia sở hữu. Chỉ cần là người của Vân gia, nhất định sẽ được truyền thừa Huyền Cương. Nếu ngươi có thể lấy ra Huyền Cương của mình, vậy thì việc ngươi chính là người của Vân gia sẽ không ai có thể phủ nhận. Đồng thời, việc ngươi đại diện cho Vân gia xuất chiến cũng là thiên kinh địa nghĩa, bất kể là việc không trục xuất Vân gia hay là mang Tử Mạch Thần Tinh ra, bản vương tuyệt đối sẽ không có nửa điểm dị nghị. Nhưng nếu như ngươi không thể sử dụng Huyền Cương...
Hai mắt Hoài Vương híp lại thành hai khe hẹp dài, ánh mắt và giọng nói của hắn đều trở nên vô cùng âm hàn:
- Nếu như ngươi không thể xuất ra Huyền Cương, vậy ngươi cũng biết việc ngươi giả mạo là người của gia tộc bảo vệ Yêu Hoàng ngay trước mặt Tiểu Yêu Hậu cùng thiên hạ quần hùng là tội lớn đến mức nào chứ?
- Cái đó ta không có hứng thú biết.
Vân Triệt bước lên phía trước, chậm rãi giơ cánh tay mình ra:
- Ta chỉ muốn nhắc nhở Hoài Vương điện hạ một câu, ngài tuyệt đối đừng quên những lời mình vừa nói!
Vân Triệt lập tức kéo tay áo lên, để lộ cánh tay trái của mình:
- Không sai, Huyền Cương chính là cách chứng minh thân phận tốt nhất của người nhà họ Vân chúng ta mà người ngoài không cách nào giả mạo, ngay cả mô phỏng cũng không thể! Hoài Vương điện hạ, ngươi phải mở to mắt ra... nhìn cho kỹ!
Vân Triệt vừa dứt lời, dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, "Luyện Ngục" không một tiếng động liền mở ra, trên cánh tay hắn đột nhiên hiện ra ấn ký hình kiếm màu xanh.
Ngay khoảnh khắc ấn ký kia xuất hiện, thân thể của tất cả người trong Vân gia đều chấn động:
- Cái kia... Đó là...
Theo ý niệm của Vân Triệt khẽ động, một tia hào quang màu xanh đậm từ trên ấn ký bắn ra, lơ lửng trước người hắn, rồi nhanh chóng biến thành hình dạng của Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm. Trong nháy mắt, một luồng khí tức đặc thù của Huyền Cương chợt truyền ra, sau đó nhanh chóng lan tràn khắp Yêu Hoàng Điện.
- Huyền... Huyền Cương!
Vân Ngoại Thiên và Vân Đoạn Thủy đứng sau lưng Vân Triệt đồng thời thất thanh kêu lên.
Mà trong khoảnh khắc Huyền Cương xuất hiện, vẻ mặt Hoài Vương lập tức cứng đờ, con ngươi của hắn như bị một cây kim bạc đâm vào, nhanh chóng co rút lại.