Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 571: CHƯƠNG 570: CON TRAI CỦA VÂN GIA

Soạt!

Yêu Hoàng Điện lập tức dậy sóng, tất cả trưởng lão và đệ tử Vân gia đều bật đứng dậy, ai nấy đều trừng lớn hai mắt, cứ ngỡ mình đang gặp ảo giác.

- Huyền Cương, là Huyền Cương... Là Huyền Cương của Vân gia chúng ta!

- Chuyện này... Chuyện gì thế này? Lẽ nào Vân Triệt đúng là người của Vân gia chúng ta...

- Tuy chuyện này khó mà tin nổi, nhưng đây đích thực là Huyền Cương chân chính! Nếu không phải người của Vân gia chúng ta, làm sao có thể sở hữu Huyền Cương? Hơn nữa, đó còn là thanh sắc Huyền Cương vô cùng mạnh mẽ!

- Hắn... hắn... hắn thật sự là người của Vân gia ta!

Một vị trưởng lão Vân gia kích động hét lớn.

- Chuyện này... Chuyện này không thể nào!

Trong nháy mắt, sắc mặt đám người Trọng Vương, Hách Liên Cuồng, Cửu Phương Khuê, Xích Dương Bách Liệt lập tức đại biến. Hai mắt họ dán chặt vào Huyền Cương trước người Vân Triệt, dù thế nào cũng không thể tin vào mắt mình. Vẻ đắc thắng và nụ cười gằn trên mặt bọn họ tức khắc bị thay thế bởi sự kinh hoàng tột độ. Bọn họ hiểu quá rõ, nếu Vân Triệt thật sự là người của Vân gia, hậu quả mà họ phải đối mặt sẽ là gì.

Thế nhưng, bọn họ biết rõ Vân Triệt chỉ là nghĩa tử do Vân Khinh Hồng thu nhận. Rõ ràng ba tháng trước hắn mới đến Yêu Hoàng Thành lần đầu tiên, làm sao có thể là người của Vân gia được! Ngoài ba tháng này ra, từ trước đến nay chưa từng có ai nghe đến sự tồn tại của Vân Triệt. Ngay cả Hoài Vương cũng không thể tra ra lai lịch và nội tình của hắn. Huyền công và huyền kỹ của hắn không hề liên quan gì đến Vân gia. Thậm chí, nhìn vào vẻ mặt của đám người Vân gia cũng đủ biết hắn không phải người của họ.

Nhưng Huyền Cương mà Vân Triệt vừa thi triển lại là minh chứng đanh thép không ai có thể chối cãi. Huyền Cương của Vân gia, thiên hạ vô song, dù người khác có thể dùng huyền khí mô phỏng ngoại hình của nó, nhưng khí tức huyết mạch và Huyền Cương chi lực độc nhất vô nhị của Vân gia là thứ không tài nào mô phỏng được.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ đại điện triệt để hỗn loạn. Hôm nay có lẽ là ngày mà tâm thần họ phải trải qua nhiều sóng gió nhất trong đời. Vốn là những cường giả có thần kinh vững chắc, nhưng dưới những cú sốc liên tiếp, tâm trí họ gần như rối loạn. Thậm chí lúc này, họ cảm thấy mình như đang chìm trong mộng cảnh, nếu không sao có thể có một ngày ly kỳ, khúc chiết với vô số chuyện khó tin như hôm nay.

Lúc này, Vân Ngoại Thiên và Vân Đoạn Thủy đứng sau lưng Vân Triệt đã hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh, cả hai kích động đến mức khí tức đại loạn. Thậm chí họ gần như lệ nóng lưng tròng. Dù Vân Triệt mang trên mình vô số điều kinh ngạc và bí ẩn, nhưng Huyền Cương lại là minh chứng vững chắc nhất trên đời này. Thân là trưởng lão Vân gia, dù thế nào họ cũng không thể nhận lầm Huyền Cương được.

Đối mặt với việc Vân Triệt thi triển Huyền Cương, họ không thể kìm nén sự kích động. Chuyện này không chỉ có nghĩa là hôm nay Vân gia đã đại thắng, mà việc Vân Triệt là nghĩa tử của Vân Khinh Hồng và việc hắn thật sự mang huyết thống Vân gia là hai khái niệm khác nhau một trời một vực! Đời này của Vân gia đã suy sụp đến mức không gượng dậy nổi, bị đẩy xuống đáy mười hai gia tộc, thậm chí tình trạng ngày càng tồi tệ hơn. Nhưng bây giờ, Vân gia lại có được Vân Triệt, tương lai Vân gia lo gì không thịnh, lo gì không hưng thịnh cơ chứ!

- Hoài Quận Vương, chẳng lẽ ngài không nhận ra Huyền Cương của Vân gia ta sao?

Vân Triệt nhếch miệng, nhìn thẳng Hoài Vương. Vẻ mặt hắn tuy ung dung, nhưng thực chất, hắn đang phải gắng gượng chống đỡ. Đã quyết định thi triển Huyền Cương trước mặt thiên hạ quần hùng, hắn đương nhiên phải thể hiện ra trạng thái mạnh nhất! Gia gia Vân Thương Hải của hắn là thanh sắc Huyền Cương, phụ thân Vân Khinh Hồng cũng là thanh sắc Huyền Cương, vậy thì, thân là con cháu của Vân Thương Hải, con trai của Vân Khinh Hồng, sao hắn có thể để họ phải hổ thẹn về lực lượng linh hồn trong Huyền Cương của mình.

Mà trước mắt hắn chính là trạng thái cực hạn của Huyền Cương. Muốn đạt tới thanh sắc Huyền Cương, hắn bắt buộc phải tiến vào trạng thái Luyện Ngục.

Vì vậy, mỗi một giây phút duy trì đạo thanh sắc Huyền Cương này, cơ thể hắn đều phải chịu đựng gánh nặng khổng lồ. Ngay khi dứt lời, cánh tay hắn liền nhẹ nhàng vung lên. Đạo thanh sắc Huyền Cương kia lập tức hóa thành một luồng sáng bay trở lại cánh tay Vân Triệt.

Lúc này, sắc mặt Hoài Vương vẫn bình tĩnh, nhưng đôi môi hắn rõ ràng đang khẽ run rẩy. Một kẻ cả đời bày mưu tính kế như hắn, khi đối mặt với câu hỏi của Vân Triệt lại im lặng hồi lâu không nói nên lời.

Từ rất lâu trước Yêu Hậu đại điển, hắn đã sắp đặt và chuẩn bị vô cùng đầy đủ. Dã tâm của hắn cũng chuẩn bị để bộc lộ vào hôm nay. Ban đầu, việc chĩa mũi nhọn vào Vân gia trong đại điển chỉ là bước thứ nhất, còn việc phong tỏa tất cả các gia tộc và vương phủ đối địch chính là bước thứ hai...

Hắn vẫn luôn tự tin rằng mình đã vững vàng dẫn dắt và chưởng khống tất cả. Nhưng đến giờ khắc này, hắn mới đột nhiên nhận ra, cục diện hiện tại đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của mình. Mọi việc rõ ràng đang bị người thanh niên trước mắt này dẫn dắt, bao gồm cả Hoài Vương hắn!

Từ khi hắn nhảy ra đòi đối chiến, đến khi hắn dùng lời lẽ sắc bén ép bọn họ chấp nhận ván cược, đến khi tất cả mọi người cho rằng phe tây đã thảm bại thì hắn lại dùng sức một người thắng liên tiếp sáu trận... Cuối cùng đến thời khắc này, hắn lại đột nhiên thi triển ra Huyền Cương!

Hoài Vương hoàn toàn khẳng định, đối phương không thể nào ngờ được rằng ngay khi Vân Triệt chiến thắng Huy Nhiễm, hắn sẽ lập tức tuyên bố Vân Triệt không có Huyền Cương, do đó không có tư cách đại diện Vân gia ra trận. Như vậy, Vân gia sẽ không còn lý do gì để dị nghị về ván cược của hắn với Vân Triệt.

Đối với người Vân gia, Huyền Cương chi lực là một trợ lực vô cùng to lớn, nhưng Vân Triệt chiến liền sáu trận mà không hề sử dụng đến loại lực lượng này. Rõ ràng là đối phương cố tình dẫn dụ hắn nói ra những lời đó, để hắn không còn đường lui.

Hoài Vương một đời tự phụ, đây là lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy mình bị người khác biến thành một tên ngốc, bị xoay mòng mòng như một con khỉ! Hơn nữa, đối phương lại là một thanh niên chỉ mới hai mươi hai tuổi!

Đây cũng là lần đầu tiên hắn được nếm trải cảm giác "hối hận xanh ruột" và "tiền mất tật mang". Lần nhằm vào Vân gia này, hắn được bảy đại gia tộc cùng sáu mươi vương phủ chống lưng, vốn đã vững vàng chiếm thế thượng phong. Hắn vốn định nhân cơ hội này đạp lên tôn nghiêm và khí thế của Vân gia, ép họ vào một trận quyết đấu để định đoạt sự tồn vong... Nhưng cuối cùng hắn lại nhận được kết quả như vậy.

Bất kể là việc nhắm vào Vân gia hay tàn nhẫn phong tỏa khí thế của đối phương, hắn đều đã thành công. Nhưng lúc này lại xuất hiện một biến số mà hắn hoàn toàn không thể lường trước.

Lúc này, đối mặt với nụ cười nhạt trên mặt Vân Triệt, trong lòng Hoài Vương dâng lên một luồng hàn ý lạnh lẽo. Dù là trong mơ, hắn cũng không thể tưởng tượng được người đầu tiên khiến hắn cảm nhận được sự khiếp đảm lại là một thanh niên chỉ mới hai mươi hai tuổi.

Âm mưu trục xuất Vân gia khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ đã được hắn chuẩn bị từ lâu. Tuy nhiên, bước đầu tiên tại Yêu Hậu đại điển lại vì Vân Triệt mà thảm bại, một bước muốn tàn nhẫn phong tỏa khí thế đối phương lại phản tác dụng gấp mấy lần... Trợ uy cho địch, tự rước họa vào thân!

Bảy gia tộc lớn khác phải lấy ra năm cân Tử Mạch Thần Tinh, còn hắn lại phải lấy ra ròng rã hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, đây chính là một trò cười lớn trong mắt thiên hạ quần hùng, khiến mọi thứ biến thành ác mộng!

Hoài Vương chợt cắn chặt răng, lồng ngực hơi phập phồng, hắn mạnh mẽ trấn tĩnh lại, rồi quay đầu nhìn về phía Vân Khinh Hồng, lạnh lùng nói:

- Vân Khinh Hồng, chuyện này là sao?

Lời hắn vừa thốt ra khiến không ít người ngẩn ra, sau đó sắc mặt trở nên quái dị. Dưới tình cảnh này, Hoài Vương không trả lời Vân Triệt mà lại đột nhiên quay sang chất vấn Vân Khinh Hồng, ai cũng thấy được, hiện tại Hoài Vương đã triệt để mất bình tĩnh, tâm thần đại loạn.

Vân Khinh Hồng cười nhạt một tiếng, chậm rãi nói:

- Như ngươi đã thấy, thứ hắn vừa thi triển chính là Huyền Cương chi lực của Vân gia ta. Chẳng lẽ Hoài Quận Vương ngươi đứng gần như vậy mà lại không nhận ra sao?

- Không thể nào!

Hoài Vương chợt gầm nhẹ:

- Từ trước đến nay trong Vân gia các ngươi không hề có người này! Lần đầu tiên hắn xuất hiện ở Yêu Hoàng Thành là ba tháng trước... Hắn làm sao có thể là người của Vân gia!

- Chuyện này, ta không có nghĩa vụ phải giải thích cho ngươi.

Vân Khinh Hồng thản nhiên nói:

- Ta cũng không cần phải tranh cãi với ngươi. Vừa rồi chính ngươi đã nói, Huyền Cương là minh chứng đanh thép nhất, là thứ không thể chối cãi để chứng minh thân phận người của Vân gia ta. Hắn có phải người của Vân gia hay không, trong lòng ngươi hẳn đã rõ. Thật ra có một chuyện ta có thể nói cho ngươi biết... Vân Triệt không chỉ là người của Vân gia ta, mà hắn còn là con trai ruột của Vân Khinh Hồng ta, là Gia chủ tương lai của Vân gia!

Lời của Vân Khinh Hồng vừa dứt, Yêu Hoàng Điện vốn vừa mới yên tĩnh lại được một chút, nay lại như bị một đạo kinh lôi bổ xuống, trong nháy mắt bị tiếng gầm mãnh liệt nhấn chìm.

- Vân Triệt là con trai của Gia chủ Vân gia, chuyện này...

- Gia chủ Vân gia là đại nhân vật cỡ nào, lời nói ra trước mặt Tiểu Yêu Hậu, trước mặt thiên hạ quần hùng sao có thể là giả được!

- Lúc trước, thân phận của Vân Tiêu bị mọi người nghi ngờ, Gia chủ Vân gia đối với mọi nghi vấn đều một mực im lặng, không thừa nhận cũng không phủ nhận. Còn lúc này, trước mặt mọi người, hắn lại tuyên bố Vân Triệt là con trai mình. Nhìn vào ánh mắt lẫm liệt, giọng điệu tràn ngập khí phách kia, nhìn thế nào cũng không giống như là giả.

- Cẩn thận ngẫm lại, cũng không phải quá khó tiếp thu. Tuy hôm nay Vân Triệt danh tiếng vang dội, nhưng cũng đã triệt để đắc tội Hoài Vương, đắc tội bảy đại gia tộc cùng sáu mươi vương phủ thủ hộ! Nếu Vân Triệt chỉ là nghĩa tử, sao có thể liều mạng đến mức này! Bởi vì hắn chính là người của Vân gia, hơn nữa còn là con trai của Vân Khinh Hồng... Ngoại trừ con cháu của Vân Thương Hải, con trai của Vân Khinh Hồng ra, trong thế hệ này của Vân gia không còn ai có thể có được thiên tư, thực lực và sự quyết đoán như vậy!

- Lẽ nào, Vân Triệt là con riêng của Vân Khinh Hồng ở bên ngoài?

- Không không! Tính tình Vân Khinh Hồng cực kỳ chính trực, hắn quang minh chính đại nạp thiếp thì còn có thể, chứ quyết không làm ra chuyện mờ ám với nữ nhân khác. Hơn hai mươi năm trước, sau khi vợ chồng Vân Khinh Hồng từ Thiên Huyền đại lục trở về, vì cả hai bị thương nặng nên đã mời rất nhiều danh y tới chữa trị. Theo lời những danh y kia ngẫu nhiên truyền lại, khi Vân phu nhân mang thai đã trúng phải hàn độc, vì muốn bảo vệ đứa trẻ trong bụng mà ép hàn độc vào ngũ tạng của mình... Lúc này mới khiến hàn độc nhập thân, không cách nào cứu chữa. Nói cách khác, lúc đó quả thực Vân phu nhân đã vì Vân Khinh Hồng mà sinh hạ một đứa trẻ... Nhưng Vân Tiêu không có Huyền Cương lại là việc mọi người đều biết...

- Nói như vậy... Rất có thể vì Vân gia đang trong tình cảnh nguy hiểm nên Gia chủ Vân gia mới cố tình che giấu đứa con trai này, hoặc là tìm cho hắn một vị sư phụ... Còn việc đưa Vân Tiêu về chỉ là để che mắt thiên hạ mà thôi.

- Rất có khả năng!

Vô số tiếng kinh hô, nghị luận, suy đoán vang lên ở mọi ngóc ngách đại điện. Mà những người khiếp sợ nhất không ai khác chính là người của Vân gia. Vân Triệt có huyết thống Vân gia, hắn thật sự là người của Vân gia. Chuyện này đã khiến tất cả mọi người vô cùng mừng rỡ, mà nếu hắn thật sự là con trai của Vân Khinh Hồng thì quả thật là hỷ sự trời ban cho Vân gia! Bởi vì điều này có nghĩa là chủ mạch nhà họ Vân cũng không hề đoạn tuyệt!

Các trưởng lão và thái thượng trưởng lão của Vân gia đều biết rõ tính nết của Vân Khinh Hồng. Trong trường hợp như vậy mà hắn vẫn dùng ngữ khí đó hô lên thì sao có thể là giả!

- Hô... Tình tiết của vở kịch này quá ly kỳ.

Tô Hạng Nam thở dài, cảm khái không nói nên lời.

- Cháu của Vân Thương Hải, con của Vân Khinh Hồng... Chẳng trách, chẳng trách…

Thiên Hạ Hùng Đồ có chút ngơ ngác gật đầu. Vân gia đời đời đơn truyền, mỗi một thế hệ đều là rồng trong loài người, là đế vương chi long, chưa từng có ngoại lệ.

- Quả thật là Vân gia sẽ lại quật khởi.

Ngôn Tự Kính cảm thán nói.

Lão gia tử Mộ Phi Yên ngồi đó sửng sốt cả nửa ngày, sau đó như bừng tỉnh từ trong mộng. Lão lập tức đứng lên, chòm râu run lên vì kích động:

- Lẽ nào... lẽ nào... hắn chính là đứa trẻ mà Nhu nhi đã thất lạc tại Thiên Huyền đại lục...

Năm đó Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu đã gặp phải chuyện gì ở Thiên Huyền đại lục, đặc biệt là chuyện về đứa trẻ kia, người ngoài không thể nào biết, nhưng thân là phụ thân của Mộ Vũ Nhu, sao lão có thể không biết được.

- Sẽ không sai!

Mộ Vũ Thanh cũng kích động nói:

- Hắn có huyết thống Vân gia, muội phu đã chính miệng thừa nhận, hơn nữa nhìn vào ánh mắt của tiểu muội thì... Mà điểm quan trọng nhất là, ngoại trừ con trai của tiểu muội, ngoại tôn của phụ thân, thì không còn ai có thể ưu tú như vậy được!

Mộ Phi Yên đã mấy trăm tuổi, từ trước đến nay đều xem thường những lời tâng bốc của ba đứa con trai, nhưng lời này của Mộ Vũ Thanh lại khiến Mộ Phi Yên nghe mà mát lòng mát dạ, thân thể lão hơi nghiêng về phía trước, hai tay run run:

- Đúng... Hắn chính là con của Nhu nhi, là ngoại tôn của ta... Ha... Ha ha ha ha... Đây là ngoại tôn của ta... Thân ngoại tôn của ta!

- Hóa ra tiểu tử này lại là ngoại tôn của chúng ta!

Mộ Vũ Không cũng kích động đến nhe răng trợn mắt, hắn vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Mộ Vũ Bạch đang dùng hai tay che mặt, đầu gần như muốn giấu vào trong đũng quần, hắn liền trợn mắt, vỗ cho Mộ Vũ Bạch một cái nói:

- Này, đại ca! Con trai của tiểu muội đã trở về, đây là thân ngoại tôn của chúng ta... Ngươi có phản ứng gì vậy?

- Khà khà!

Mộ Vũ Thanh cười trên sự đau khổ của người khác:

- Lúc trước, đại ca của chúng ta còn cứ đòi kết bái huynh đệ với ngoại tôn của mình đấy...

- Câm miệng cho ta!

Mộ Vũ Bạch liền đá một cước vào mông Mộ Vũ Thanh, gầm lên:

- Ai dám nhắc lại chuyện này, lão tử đánh kẻ đó

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!