Vân Triệt lớn tiếng quát hỏi, khiến bảy đại gia chủ đang khí thế hung hăng phải sững sờ, như thể bị xương cá mắc ngang cổ họng. Hồi lâu sau, Khiếu Tây Phong mới trừng mắt quát:
- Vân Triệt! Vân gia các ngươi còn mặt mũi nhắc lại chuyện năm đó sao! Nếu không phải Vân Thương Hải tự ý đến Thiên Huyền đại lục, thì làm sao đánh mất Yêu Hoàng Tỷ!
Vân Triệt cười lạnh một tiếng:
- Tại sao gia gia ta phải đến Thiên Huyền đại lục, toàn bộ Huyễn Yêu giới ai ai cũng rõ như ban ngày! Người không phải vì bản thân, không phải vì Vân gia, càng không phải vì làm mất Yêu Hoàng Tỷ! Mà là vì cứu Yêu Hoàng đại nhân! Khiếu Tây Phong, vì sao ngươi không dám trả lời thẳng vào vấn đề ta vừa hỏi? Thời điểm tiên Yêu Hoàng tiến vào Thiên Huyền đại lục, gia gia ta dẫn dắt mười vị thái thượng trưởng lão Vân gia tìm cách cứu viện, thì bảy gia tộc các ngươi đang làm gì! Vì sao các ngươi không đi cứu viện, ngươi trả lời ta đi!
Câu hỏi này khiến bảy gia chủ không thể khống chế nổi sự căng thẳng trong lòng, bởi vì chuyện này đối với bọn họ mà nói là một vấn đề quá nhạy cảm. Năm đó Yêu Hoàng rơi vào Thiên Huyền đại lục, tất cả mọi người đều cho là ngài chín chết một sống. Hơn nữa bọn họ chưa từng đến Thiên Huyền đại lục, tùy tiện xông vào rất có thể sẽ có đi mà không có về. Mười hai gia tộc thủ hộ đã tồn tại vạn năm, âm thầm tranh đấu lẫn nhau nên thực lực chênh lệch, nếu cường giả trong tộc bị chôn vùi ở Thiên Huyền đại lục, thế lực gia tộc ắt sẽ suy yếu. Vì vậy, bọn họ không dám đi, mà sâu trong nội tâm cũng không muốn đi làm chuyện mạo hiểm như vậy. Chỉ có Vân Thương Hải là khăng khăng không thấy thi thể Yêu Hoàng thì tuyệt không tin người đã chết! Người quyết ý dẫn dắt mười vị thái thượng trưởng lão tối cường trong gia tộc đến Thiên Huyền đại lục.
Cho nên, vấn đề này khiến bọn họ không thể không chột dạ.
Khiếu Tây Phong trầm giọng nói:
- Tiểu nhi vô tri! Năm đó tiên Yêu Hoàng rơi vào tay Tứ Đại Thánh Địa của Thiên Huyền đại lục, thực lực của Tứ Đại Thánh Địa rất mạnh, Thiên Huyền đại lục lại là địa bàn của chúng, tùy tiện xâm nhập chỉ có thể tăng thêm thương vong! Dù muốn cứu cũng phải chuẩn bị kỹ càng, bàn bạc kỹ hơn.
- Bàn bạc kỹ hơn? Hay cho một câu “bàn bạc kỹ hơn”!
Vân Triệt phá lên cười:
- Gia tộc thủ hộ có chức trách gì? Là thủ hộ Yêu Hoàng nhất mạch! Mà muốn bảo vệ Yêu Hoàng nhất mạch, việc đầu tiên cần làm và cũng là chức trách cơ bản nhất, chính là bảo vệ Yêu Hoàng! Nếu ngươi biết tiên Yêu Hoàng đang ở trong hiểm cảnh như vậy, thì phải biết rằng thời gian kéo dài thêm một hơi thở, tiên Yêu Hoàng sẽ gặp thêm một phần nguy hiểm! Là gia tộc thủ hộ, việc phải làm trước tiên là không tiếc bất cứ giá nào để cứu tiên Yêu Hoàng ra. Vậy mà khi tiên Yêu Hoàng lâm vào nguy nan như thế, ngươi đường đường là gia chủ của một gia tộc thủ hộ lại nói ra bốn chữ “bàn bạc kỹ hơn”!
Ngón tay Vân Triệt chỉ thẳng Khiếu Tây Phong, phẫn nộ nói:
- Ta thực sự không thể hiểu nổi, ngươi thân là gia chủ gia tộc thủ hộ, đối mặt với chuyện liên quan đến tính mạng Yêu Hoàng, tại sao lại có thể nói ra mấy chữ này! À, hay là khi ngươi rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, gia tộc của ngươi cũng sẽ “bàn bạc kỹ hơn”!? Con trai ngươi rơi vào móng vuốt mãnh thú, có phải ngươi cũng muốn “bàn bạc kỹ hơn” hay không? Ngươi thấy thê tử mình bị làm nhục, bị người ta lột sạch y phục, cũng phải “bàn bạc kỹ hơn” hay sao!
- Ngươi!
Khiếu Tây Phong có thân phận bực nào! Hắn là gia chủ của gia tộc thủ hộ, toàn bộ Huyễn Yêu giới có thể khiến hắn cúi đầu chỉ đếm trên đầu ngón tay, hắn chưa từng bị ai mắng chửi như vậy. Nhưng bây giờ, lại bị một tên tiểu bối chỉ thẳng vào mũi mắng xối xả trước mặt quần hùng thiên hạ, khiến hắn tức giận nhưng không thể phản bác, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung.
- Ha!
Vân Triệt cười nhạt:
- Cái gì mà “bàn bạc kỹ hơn”, đúng là một cái cớ vừa buồn cười vừa vô sỉ! Rõ ràng là sợ mình gặp nạn ở Thiên Huyền đại lục, sợ thế lực gia tộc bị tổn hại, nên mới mặc kệ tính mạng của tiên Yêu Hoàng! Huyễn Yêu giới yên ổn vạn năm, ngày càng thịnh vượng, không nguy không khó, cũng khó lòng tỏ rõ lòng trung kẻ gian! Trăm năm trước đại nạn ập xuống, chính là lúc mười hai gia tộc thủ hộ đền đáp thịnh ân vạn năm của Yêu Hoàng, làm tròn chức trách thủ hộ! Mà khi tiên Yêu Hoàng đối mặt nguy nan, người không tiếc tất cả, liều chết cứu giúp lại chỉ có Vân gia chúng ta! Chỉ có Vân gia chúng ta!
- Còn các ngươi!
Ngón tay Vân Triệt chỉ về phía trước, giọng nói run rẩy:
- Đều là gia tộc thủ hộ, nhưng vì tính mạng của mình, vì lợi ích của gia tộc mà không màng đến sinh tử của Yêu Hoàng! Còn đường hoàng hô lên “bàn bạc kỹ hơn”! Chuyện này cũng thôi đi, tiên Yêu Hoàng đã chết, gia gia ta đã chết, mười đại trưởng lão Vân gia ta cũng đã chết, các ngươi không những không biết xấu hổ, không chuộc tội, không cảm thấy hối hận, mà còn liên hợp lại chửi bới anh linh của các anh hùng Vân gia ta, tung tin đồn hủy hoại danh tiếng Vân gia, tạo áp lực để Tiểu Yêu Hậu mới đăng cơ phải trách phạt Vân gia! Để cho Vân gia ta, một gia tộc hết mực trung nghĩa, đang trong nỗi đau mất gia chủ lại phải chịu thêm trách phạt, suy yếu suốt trăm năm. Thậm chí hôm nay, các ngươi còn liên hợp lại, muốn trục xuất Vân gia ta ra khỏi hàng ngũ gia tộc thủ hộ! Bộ mặt vô sỉ và hành vi kinh tởm của các ngươi, đâu xứng với hai chữ “gia tộc thủ hộ”!
Lời nói của Vân Triệt như sấm sét, từng câu từng chữ lay động lòng người. Tất cả âm thanh trong đại điện đều lắng xuống, mỗi người đều ngơ ngác nhìn Vân Triệt, nghe hắn mắng to, trong lòng dâng lên những cơn sóng chấn động hồi lâu không dứt.
- Triệt nhi nói rất hay!
Vân Khinh Hồng siết chặt bàn tay, hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn đứa con trai khiến hắn vừa kiêu ngạo, vừa cảm thấy có chút không chân thực.
Sắc mặt bảy vị gia chủ đều trở nên xấu xí không gì sánh được, ánh mắt nhìn Vân Triệt vô cùng âm hàn nhưng lại bất lực. Mỗi một câu, mỗi một chữ của hắn đều như độc dược đánh thẳng vào chỗ yếu của họ. Gia chủ Cửu Phương gia tộc, Cửu Phương Khuê, lạnh lùng nói:
- Câm miệng! Vân Triệt, ngươi thật to gan, dám mở miệng nói xấu các gia tộc thủ hộ chúng ta! Năm đó tiên Yêu Hoàng bị vây ở Thiên Huyền đại lục! Đó không phải là hiểm địa thông thường! Mười hai gia tộc thủ hộ không một ai từng đến Thiên Huyền đại lục! Vân Thương Hải tùy tiện xông vào, không những không cứu được tiên Yêu Hoàng mà ngược lại còn khiến mình ngã xuống, đó căn bản là hành vi vô cùng ngu xuẩn.
- Ngậm cái miệng thúi của ngươi lại!
Không đợi Cửu Phương Khuê dứt lời, Vân Triệt đã tức giận mắng to:
- Gia gia ta ngu xuẩn? Nếu gia gia ta ngu xuẩn, vì sao người lại được phong làm Yêu Vương, mà không phải là Cửu Phương Khuê ngươi? Lẽ nào tiên Yêu Hoàng cũng là kẻ ngu xuẩn sao!
Cửu Phương Khuê há hốc mồm, không thể nào phản bác.
- Nếu gia gia ta ngu xuẩn, vì sao trăm năm trước gia tộc cường thịnh nhất lại là Vân gia chúng ta, mà không phải Cửu Phương gia các ngươi!
- Nếu gia gia ta ngu xuẩn, vì sao năm đó người là đệ nhất cường giả cùng thế hệ, vì sao người danh chấn thiên hạ, được tất cả cường giả trong Yêu Hoàng thành kính ngưỡng, vì sao người là Yêu Vương duy nhất của Huyễn Yêu giới từ trước đến nay! Mà tất cả những chuyện này, không hề có chút quan hệ nào với Cửu Phương gia tộc các ngươi, với các gia chủ khác, hay với Cửu Phương Khuê ngươi! Nếu gia gia ta ngu xuẩn, vậy Cửu Phương Khuê ngươi chẳng phải còn không bằng một con lợn hèn mọn nhất sao!
- Ngươi… ngươi…
Sắc mặt Cửu Phương Khuê lúc trắng lúc xanh.
- Gia gia ta có phải là người ngu xuẩn hay không, phàm là người từng biết gia gia ta, từng tiếp xúc với gia gia ta, thậm chí chỉ cần từng nghe qua danh tiếng của gia gia ta đều rõ như ban ngày!
Giọng Vân Triệt trở nên bình thản, ánh mắt khẽ run:
- Gia gia ta không ngu, người so với bất kỳ ai đều thẳng thắn hơn, so với bất kỳ ai đều thông minh hơn. Người biết rõ mình mang theo mười vị thái thượng trưởng lão tối cường của gia tộc đến Thiên Huyền đại lục sẽ có hậu quả gì. Rất có thể chính người sẽ táng thân ở đó, mười vị thái thượng trưởng lão cũng sẽ táng thân ở đó. Nếu những chuyện này xảy ra, Vân gia sẽ mất đi mười một cây cột trụ mạnh nhất, mất đi mười một vị Đế Quân cao cấp! Sẽ khiến thực lực Vân gia suy sụp đến mức yếu nhất chỉ trong một đêm.
- Thế nhưng, gia gia ta vẫn lựa chọn làm như vậy! Hơn nữa còn không hề do dự, không hề hối hận! Vân gia ta từ trên xuống dưới không một ai phản đối, mười vị thái thượng trưởng lão cũng không một người lùi bước! Bởi vì Vân gia chúng ta là gia tộc thủ hộ, thủ hộ Yêu Hoàng là sứ mệnh tối cao của Vân gia chúng ta! Trong tín niệm của gia gia ta, tính mạng của Yêu Hoàng trọng yếu hơn tính mạng của người. Trong tín niệm của Vân gia ta, an nguy của Yêu Hoàng nhất mạch quan trọng hơn an nguy của Vân thị nhất tộc! Đây là sứ mệnh của Vân gia chúng ta, cũng là lòng trung thành và niềm kiêu hãnh của Vân gia chúng ta!
- Thế nhưng, sự trung thành của các tiên liệt Vân gia chúng ta đã đổi lại được gì!
Vân Triệt nhìn thẳng bảy đại gia tộc, ánh mắt tràn ngập hận ý:
- Chính là sự chèn ép và chửi bới của đám gia tộc mặc kệ an nguy của tiên Yêu Hoàng như các ngươi, thậm chí ngày hôm nay còn muốn liên hợp lại trục xuất Vân gia ta! Yêu Hoàng nhất mạch gặp đại nạn, gia tộc các ngươi không tổn hại một ai, không bị thương chút nào! Lòng trung thành và sự hi sinh của các tiên liệt Vân gia ta đối với Yêu Hoàng nhất mạch, lại bị các ngươi nói thành “ngu xuẩn”!
- Rốt cuộc là ai không xứng với hai chữ “thủ hộ”! Rốt cuộc là gia tộc nào nên bị trục xuất! Lẽ nào người trong thiên hạ đều mù cả rồi, ngay cả sự thật rõ ràng nhất cũng không nhìn ra sao!
Lời nói của Vân Triệt hung hăng đập nát tất cả những lời đồn đại bị che đậy bấy lâu.
- Nói rất hay, nói rất hay!
Hai tay Mộ lão gia tử run rẩy, ngửa đầu than thở:
- Vân lão đệ, đây là tôn nhi của ngươi! Có được đứa cháu như vậy, ngươi ở dưới cửu tuyền cũng có thể mỉm cười rồi!
- Thiếu gia chủ…
Từ trên xuống dưới nhà họ Vân, vành mắt ai nấy đều phiếm hồng, sắc mặt đỏ bừng. Lời nói của Vân Triệt đã khơi thông tất cả uất ức, phẫn hận, không cam lòng của bọn họ trong suốt trăm năm qua, đã hét lên nỗi đau khổ bị kìm nén sâu trong tâm hồn mà họ không cách nào cất thành lời. Hơn nữa, nó còn nói cho họ biết về vinh dự và niềm kiêu hãnh của Vân gia. Tất cả mọi người đều siết chặt nắm tay, huyết dịch toàn thân gần như sôi trào, trong hốc mắt lấp lánh lệ quang.
- Gia chủ nghe thấy không, thiếu gia chủ đang vì người đòi lại công đạo, đòi lại công đạo cho Vân gia ta đấy…
Các trưởng lão nghĩ đến Vân Thương Hải đã táng thân ở Thiên Huyền đại lục, đều bi thương từ tận đáy lòng, không ngừng rơi lệ.
Khiếu Tây Phong và Cửu Phương Khuê bị Vân Triệt mắng cho máu chó đầy đầu, sắc mặt khó coi như ăn phải phân, nghẹn họng hồi lâu cũng không phản bác được một câu. Sắc mặt của năm đại gia chủ còn lại cũng xấu xí tới cực điểm. Hôm nay, không phải là bọn họ đơn độc đối mặt với Vân Triệt, mà xung quanh là quần hùng thiên hạ. Nếu họ bị Vân gia áp đảo hoàn toàn, thì dư luận trăm năm qua cũng sẽ triệt để thay đổi.
Vân Triệt ở trước mặt họ, tuổi tác chỉ có thể dùng từ “còn nhỏ” để hình dung, nhưng miệng lưỡi của hắn lại vô cùng độc địa, lời lẽ sắc bén đến mức khiến tất cả bọn họ phải run như cầy sấy, lần đầu tiên trong đời trải nghiệm thế nào là “từng chữ tru tâm”.
Gia chủ Lâm gia, Lâm Quy Nhạn, cắn răng, lạnh lùng nói:
- Vân Triệt! Ngươi luôn mồm nói trung thành, luôn mồm bênh vực cho Vân gia các ngươi! Thực sự là chuyện nực cười nhất thiên hạ! Vân Thương Hải đích thực là nhân kiệt, nhưng hành vi vô cùng ngu xuẩn của hắn trăm năm trước, thiên hạ đều biết! Nếu hắn không ngu xuẩn, vì sao lại mang theo Yêu Hoàng Tỷ đến Thiên Huyền đại lục, mà không trả lại cho Tiểu Yêu Hoàng trước khi đi! Nếu không cũng đã chẳng làm Yêu Hoàng Tỷ bị thất lạc!
- Nực cười! Rốt cuộc là ai mới nực cười!
Vân Triệt lạnh lùng nói:
- Yêu Hoàng Tỷ là vật tiên Yêu Hoàng giao cho gia gia ta thủ hộ! Giao vật trọng yếu bực này cho gia gia ta, là trao cho người sự tín nhiệm vô hạn! Mà gia gia ta cả đời trung với Yêu Hoàng, làm sao có thể phụ bạc sự tín nhiệm này dù chỉ một mảy may! Nếu không có mệnh lệnh của tiên Yêu Hoàng, gia gia sẽ không giao nó cho bất kỳ ai! Mặc dù khi đó tiên Yêu Hoàng bị vây ở Thiên Huyền đại lục, nhưng gia gia tin tưởng tiên Yêu Hoàng chưa chết. Dù có nguy cơ vạn phần, có thể vì vậy mà bỏ mạng, gia gia cũng sẽ không giao Yêu Hoàng Tỷ cho người khác. Đây là sự tín nhiệm và lòng trung thành giữa quân thần! Vậy mà Lâm Quy Nhạn ngươi, lại cảm thấy chuyện này nực cười! Cho dù tiên Yêu Hoàng có sống thêm vạn kiếp, cũng tuyệt đối không giao Yêu Hoàng Tỷ cho một kẻ thủ hộ như ngươi! Ngươi có tư cách gì mà chỉ trích gia gia ta!
Sắc mặt Lâm Quy Nhạn trầm xuống, cười lạnh một tiếng nói:
- Thứ ngu trung bực này, căn bản là một chuyện nực cười!
Vân Triệt híp mắt lại, lạnh lùng nhìn Lâm Quy Nhạn:
- Lâm Quy Nhạn, ngươi có biết cái gì là trung thành không? Ta sẽ nói cho ngươi biết, đó chính là “ngu trung” trong miệng ngươi! Sự trung thành thuần túy không hề có tạp chất trên đời này chính là ngu trung! Tất cả đế vương, người nào không hy vọng thần tử của mình là ngu trung! Tất cả chủ tử, người nào không hy vọng thủ hạ của mình là ngu trung! Ngươi nói không sai, gia gia ta đối với tiên Yêu Hoàng chính là ngu trung! Người coi lời Yêu Hoàng phó thác như thiên mệnh! Coi tính mạng của tiên Yêu Hoàng trọng hơn tính mạng của chính mình! Vậy mà Lâm Quy Nhạn ngươi, kẻ luôn mồm nói “trung thành” lại không làm được, đã không thấy hổ thẹn, lại còn dùng một chữ “nực cười” để chê bai!
- Tất cả người của Lâm gia, hãy nhớ kỹ lời gia chủ các ngươi vừa nói, ngàn vạn lần đừng quá trung thành với gia chủ của các ngươi, bằng không, trong mắt hắn các ngươi chỉ là một trò cười mà thôi!
- Vân Triệt! Ngươi…
Lâm Quy Nhạn chỉ vào Vân Triệt, cả người run rẩy.
- Một kẻ coi việc ngu trung với Yêu Hoàng là trò cười, thân phận lại là gia chủ của một gia tộc thủ hộ, quả thực là nỗi nhục của các gia tộc thủ hộ! Vân gia ta được liệt vào hàng gia tộc thủ hộ cùng với ngươi, cũng cảm thấy hổ thẹn! Mà một kẻ như vậy, lại còn có mặt mũi chỉ trích gia gia ta. Lâm Quy Nhạn, thứ cho ta là tiểu bối nói thẳng, ngươi ngay cả tư cách liếm đầu ngón chân cho gia gia ta cũng không có! Gia chủ Lâm gia? Ta phỉ nhổ