Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 575: CHƯƠNG 574: YÊU HOÀNG TỶ (THƯỢNG)

Lời nói của Vân Triệt không có nửa phần cung kính của một tiểu bối đối với trưởng bối, ngược lại còn tràn ngập sự khinh miệt, chán ghét, thậm chí là thống hận. Từng lời mắng chửi càng lúc càng hung hãn, Lâm Quy Nhạn sống gần hai trăm năm, lần đầu tiên trong đời bị chửi mắng thậm tệ đến thế, hắn cắn chặt môi, toàn thân run rẩy, dưới cơn giận dữ công tâm, suýt nữa đã phun ra một ngụm máu tươi.

Vân Triệt cười lạnh một tiếng, khinh thường dời ánh mắt khỏi người Lâm Quy Nhạn, nhìn chòng chọc vào gia chủ Bạch gia là Bạch Ế:

- Bạch Ế! Trăm năm trước, khi tiên Yêu Hoàng gặp nguy, Bạch gia các ngươi đang làm gì? Vì sao không dốc toàn lực lượng của gia tộc để tìm cách cứu viện? Sau đó lại dựa vào đâu mà chèn ép Vân gia ta? Ngươi hãy cho Vân gia ta, cho Yêu Hoàng nhất mạch, cho cả Huyễn Yêu giới một lý do đủ để tin phục đi!

Ánh mắt của Vân Triệt khiến trái tim Bạch Ế không kìm được mà run lên, hắn nghiến răng, cố gắng trấn định nói:

- Vân Triệt! Ngươi luôn miệng liều mạng khuếch đại lòng trung thành của Vân gia, nhưng lại không hề nhắc đến tội lỗi của Vân gia các ngươi nửa lời! Nếu không phải Vân gia các ngươi làm mất Yêu Hoàng Tỷ, làm sao Tiểu Yêu Hoàng lại ở trong tuyệt vọng, một mình đi tới Thiên Huyền đại lục, khiến cho huyết mạch Yêu Hoàng đoạn tuyệt! Đây đều là do Vân gia các ngươi ban tặng cả!

- Ha ha ha ha!

Vân Triệt như thể vừa nghe được một câu chuyện nực cười nhất thiên hạ, cất tiếng cười ngạo nghễ, tiếng cười vừa dứt, đôi mắt hắn đã trở nên lạnh như băng:

- Đều do Vân gia ban tặng? Bạch Ế, không ngờ ngươi cũng có mặt mũi nói ra những lời này! Trăm năm trước, đúng là Tiểu Yêu Hoàng đã tuyệt vọng, nhưng hắn tuyệt vọng là vì đánh mất Yêu Hoàng Tỷ sao? Căn cứ theo lời cha ta kể lại, Tiểu Yêu Hoàng tuy là người dễ xúc động, nhưng tuyệt không phải kẻ bồng bột, hơn nữa tuổi còn trẻ đã có phong thái đế vương, há lại vì đánh mất Yêu Hoàng Tỷ mà “tuyệt vọng đi tìm cái chết”! Thân là Yêu Hoàng mà chỉ có tâm tính như vậy, Huyễn Yêu giới làm sao có thể dưới sự dẫn dắt của Yêu Hoàng nhất mạch mà phồn thịnh đến ngày nay!

- Thứ khiến cho Tiểu Yêu Hoàng tuyệt vọng, chính là đám gia tộc thủ hộ các ngươi!

Vân Triệt lớn tiếng quát:

- Tiên Yêu Hoàng rơi vào Thiên Huyền đại lục, ngàn cân treo sợi tóc, thân là người thừa kế duy nhất của huyết mạch Yêu Hoàng, ngài ấy dù có sốt ruột cũng không thể tự đặt mình vào nguy hiểm, cũng không cần phải làm vậy, bởi vì Yêu Hoàng nhất mạch có mười hai gia tộc thủ hộ! Bọn họ vốn nên bất chấp tất cả để cứu giúp. Thế nhưng, các gia tộc mang trên mình sứ mệnh thủ hộ, lại chỉ có Vân gia chúng ta toàn lực cứu giúp! Còn các ngươi, đã không muốn đi cứu Yêu Hoàng, lại còn viện ra đủ mọi lý do! Thậm chí khi chưa thấy thi thể của tiên Yêu Hoàng đã chắc chắn ngài ấy thập tử vô sinh, vội vàng đẩy Tiểu Yêu Hoàng lên kế vị, đồng thời ngấm ngầm liên hợp, chèn ép Vân gia vốn đã mất đi trụ cột!

- Gia tộc thủ hộ đáng tin cậy nhất lại không thể trông cậy nổi, sự ích kỷ đê hèn lại tồn tại đến tận bây giờ! Tiểu Yêu Hoàng há có thể không thất vọng! Vì sao Tiểu Yêu Hoàng phải một mình đi đến Thiên Huyền đại lục? Bởi vì những gia tộc thủ hộ như các ngươi không một ai đứng ra cứu tiên Yêu Hoàng! Trong cơn bi ai và tuyệt vọng, ngài ấy chỉ có thể tự mình đi cứu! Bởi vì đó là phụ thân của ngài ấy!

Vân Triệt nghiến chặt răng, ánh mắt sắc như dao:

- Rốt cuộc là ai đã khiến Tiểu Yêu Hoàng tuyệt vọng, là ai đã khiến Tiểu Yêu Hoàng chỉ có thể tự mình đi cứu phụ thân, là ai đã làm đứt đoạn huyết mạch cuối cùng của Yêu Hoàng! Nếu như lúc đó các ngươi liên hợp cùng Vân gia chúng ta, cùng nhau đi đến Thiên Huyền đại lục, cho dù cuối cùng vẫn không thể cứu được tiên Yêu Hoàng ra, thì Tiểu Yêu Hoàng cũng sẽ không đến mức tuyệt vọng như vậy! Bạch Ế, Bạch gia các ngươi chính là một trong những kẻ đầu sỏ gây nên chuyện này, ngươi lấy đâu ra mặt mũi để nói những lời vừa rồi, ngươi lấy đâu ra mặt mũi để chỉ trích Vân gia chúng ta! Vân gia ta không hổ với trời, không hổ với đất, không hổ với Yêu Hoàng! Cho dù bây giờ Vân gia ta bị các ngươi chèn ép trăm năm mà suy yếu, nhưng Vân gia ta vẫn ngẩng cao đầu, lưng của chúng ta vẫn thẳng tắp như núi! Mà Bạch gia nhà ngươi, cùng với gia chủ Bạch Ế nhà ngươi, cũng không xứng để đệ tử Vân gia liếc mắt nhìn!

Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu rung động, hồi lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Bầu không khí trong đại điện không ngừng biến đổi, thần sắc, ánh mắt của mỗi người đều đang lặng lẽ thay đổi. Trăm năm qua, người người trong Huyễn Yêu giới đều biết rằng Vân gia đã tự ý đi đến Thiên Huyền đại lục để cứu Yêu Hoàng, người mà rõ ràng đã có tin báo tử, kết quả chẳng những không cứu được Yêu Hoàng, ngược lại còn toàn bộ bỏ mạng ở Thiên Huyền đại lục, lại còn đánh mất Yêu Hoàng Tỷ. Bởi vì Yêu Hoàng Tỷ thất lạc, Tiểu Yêu Hoàng trong lòng bi phẫn tuyệt vọng, đã say mèm trong đêm tân hôn rồi một mình đi đến Thiên Huyền đại lục.

Đây là phiên bản mà tất cả mọi người ở Huyễn Yêu giới đều biết, và Vân gia cũng vì thế mà trở thành gia tộc khiến Yêu Hoàng nhất mạch tuyệt tự, tội không thể tha.

Lời quát mắng của Vân Triệt nhìn như bồng bột, nhưng từng chữ rõ ràng, đánh thẳng vào những điểm yếu hại, khiến cho nhận thức vốn đã quen thuộc với câu “tội của Vân gia” trong lòng bọn họ lặng lẽ phát sinh biến hóa long trời lở đất.

Những người có thể bước vào Yêu Hoàng đại điện đều là bá chủ một phương, không phải những kẻ ngu muội chỉ biết gió chiều nào theo chiều ấy. Trăm năm qua, bảy gia tộc liên minh thao túng dư luận, khiến cho mắt nhìn của thế nhân như bị che lấp, mà thanh âm của Vân Triệt, giống như một tảng đá lớn ném vào mặt hồ, khiến cho bọn họ từng bước thấy rõ, hiểu rõ. Chỉ cần suy ngẫm kỹ một chút là có thể nhìn ra chân tướng và đúng sai.

- Còn các ngươi nữa, Xích Dương Bách Liệt, Nam Cung Trí!

Vân Triệt chẳng thèm nhìn Bạch Ế, ánh mắt chuyển hướng sang Xích Dương Bách Liệt và Nam Cung Trí:

- Vạn năm trước, lúc Xích Dương gia tộc và Nam Cung gia tộc đứng trước nguy cơ diệt vong, là ai đã cứu cả gia tộc các ngươi! Là ai đã khiến cho gia tộc các ngươi có thể tồn tại đến hôm nay, còn có được địa vị và sự phồn hoa như vậy!

- Yêu Hoàng nhất mạch chẳng những có ơn tái tạo đối với các ngươi, mà còn ưu ái có thừa, Liệt Dương Tiên của Xích Dương gia là do Yêu Hoàng ban tặng! Đoạn Khung Kiếm của Nam Cung gia các ngươi, cũng là Yêu Hoàng ban tặng! Xích Dương Bách Liệt, một trăm sáu mươi năm trước ngươi ra ngoài lịch luyện, bổn nguyên lôi độc trong cơ thể phát tác, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, ngươi còn nhớ là ai đã cứu mạng ngươi không? Là gia gia của ta! Ông vì cứu ngươi, chẳng những mười năm không thể vận dụng huyền cương, còn tổn thất một viên Lôi Linh mà ông đã thiên tân vạn khổ mới luyện thành!

- Nam Cung Trí, thời niên thiếu ngươi trẻ người non dạ, một mình ra khỏi thành đến vùng ngoại ô, gặp phải ác thú, là ai đã cứu ngươi từ dưới vuốt của ác thú? Cũng là gia gia Vân Thương Hải của ta!

Sắc mặt Vân Triệt vặn vẹo, từng chữ phẫn nộ như sấm:

- Mạng của hai người các ngươi, đều là gia gia ta cứu, đều là Vân gia ta cứu! Vân gia chúng ta đối với các ngươi chỉ có đại ân, chưa từng có nửa điểm oán thù! Nhưng sau khi gia gia ta qua đời, các ngươi đã đối đãi với Vân gia chúng ta như thế nào, đã phò tá Yêu Hoàng như thế nào hả!

Xích Dương Bách Liệt và Nam Cung Trí há hốc mồm, sau đó không hẹn mà cùng cúi đầu, một chữ cũng không thể nói ra.

- Nghĩ lại thiên ân của Yêu Hoàng đối với các ngươi đi! Nghĩ lại sứ mệnh thủ hộ vạn năm của các ngươi đi! Nghĩ lại điều thứ nhất trong tổ huấn của các ngươi xem, những việc các ngươi làm lúc này có xứng với Yêu Hoàng không! Có xứng với danh hiệu gia tộc thủ hộ không! Có xứng với liệt tổ liệt tông của gia tộc các ngươi hay không!

- Nghĩ lại xem sau khi các ngươi chết, còn có mặt mũi nào đi gặp tổ tông và liệt tổ Yêu Hoàng dưới cửu tuyền không!

Thân thể Nam Cung Trí và Xích Dương Bách Liệt đồng thời lảo đảo, sắc mặt trắng bệch, tay chân lạnh ngắt.

- Còn ngươi nữa, Hách Liên Cuồng!

Vân Triệt đưa mắt hướng về phía Hách Liên Cuồng, kẻ đầu sỏ đã ám hại Tiêu Vân. Đúng như Vân Khinh Hồng đã nói, hắn chính là người đầu tiên quy thuận Hoài Vương, dã tâm lộ rõ.

- Tiểu tử Vân gia, câm miệng!

Vào khoảnh khắc ánh mắt Vân Triệt chuyển qua, trái tim Hách Liên Cuồng chợt thót lại. Khiếu Tây Phong, Cửu Phương Khuê, Lâm Quy Nhạn, Bạch Ế, Xích Dương Bách Liệt, Nam Cung Trí dưới sự mắng chửi của Vân Triệt, giống như bị dội từng chậu nước bẩn lên người mà vô lực phản kháng, hắn há có thể không sợ sao. Vì vậy, không đợi Vân Triệt mắng mình, Hách Liên Cuồng đã giành lên tiếng trước:

- Mặc cho ngươi miệng lưỡi lanh lợi, xảo biện thế nào cũng đừng hòng xóa đi được chuyện các ngươi đánh mất Yêu Hoàng Tỷ! Với tội lớn tày trời này, coi như Vân gia các ngươi trung thành nghìn lần, cho dù toàn tộc chịu chết, cũng không thể chuộc lại! Chúng ta làm cho thiên hạ biết tội của Vân gia, làm cho Tiểu Yêu Hậu trị tội Vân gia các ngươi, vốn là việc thiên kinh địa nghĩa!

- Tội lớn tày trời?

Vân Triệt cười lạnh như băng:

- Thế nào là tội? Các ngươi vì tư tâm mà bỏ mặc an nguy của tiên Yêu Hoàng mới là tội! Các ngươi bức Tiểu Yêu Hoàng đến tâm như tro tàn mới là tội! Một số kẻ lòng dạ hiểm độc, càng là tội lớn! Bởi vì đây không phải là vô ý, mà là do suy nghĩ ghê tởm của các ngươi tạo thành! Nếu như trước đây không phải chỉ có Vân gia chúng ta đi đến Thiên Huyền đại lục, mà là mười hai gia tộc đồng tâm nhất trí cùng đi, thì Tứ Đại Thánh Địa có gì phải sợ! Nói không chừng đã có thể an toàn cứu được Yêu Hoàng ra, Yêu Hoàng Tỷ cũng sẽ không mất, Tiểu Yêu Hoàng cũng sẽ không chết, Yêu Hoàng nhất mạch cũng sẽ không điêu linh đến mức này!

- Rốt cuộc là ai đã gây ra tất cả những chuyện này? Rốt cuộc là ai đã phạm phải tội lớn tày trời!

- Đúng là Yêu Hoàng Tỷ do Vân gia ta làm mất, nhưng gia gia đi đến Thiên Huyền đại lục là vì cứu tiên Yêu Hoàng! Thất lạc Yêu Hoàng Tỷ, cũng là chuyện mà gia gia không hề mong muốn! Nếu không, ông cũng sẽ không trơ mắt nhìn Yêu Hoàng Tỷ bị đánh rơi, mà ngược lại sẽ không tiếc tính mạng để bảo vệ, đây không phải là tội, mà là sai! Hơn nữa còn là cái sai bất đắc dĩ! Các ngươi mới là kẻ có tội!

- Không phải!

Bỗng nhiên, giọng Vân Triệt hơi ngừng lại, hắn chậm rãi giơ tay lên, trầm giọng nói:

- Gia gia ta ngay cả sai cũng không có!

Dứt lời, tay Vân Triệt bỗng nhiên vươn ra, trong lòng bàn tay chợt xuất hiện một luồng huyền quang màu trắng ôn hòa:

- Hách Liên Cuồng! Ngươi trợn to mắt chó của ngươi lên cho ta, nhìn cho kỹ xem đây là cái gì

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!