Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 576: CHƯƠNG 575: YÊU HOÀNG TỶ (HẠ)

Trên tay Vân Triệt là một khối huyền quang nồng đậm mà ôn hòa. Trước đây, khi Vân Thương Hải đưa nó cho Vân Triệt, đã dặn dò hắn không được kiểm tra vật bên trong mà phải giao tận tay cho Tiểu Yêu Hậu. Sau đó Vân Triệt cũng chưa từng dò xét.

Mãi cho đến khi gặp phải tử kiếp trên Thái Cổ Huyền Chu, hắn mới kiểm tra vật bên trong huyền quang... Hắn muốn biết, rốt cuộc thứ mà gia gia thà gánh chịu trăm năm thống khổ để liều mạng bảo vệ là gì...

Theo cánh tay Vân Triệt vươn ra, mọi ánh mắt đều tập trung vào khối huyền quang màu trắng kia. Huyền quang chậm rãi tiêu tán, một luồng hồng quang chói mắt mang theo khí tức nóng rực đột phá ràng buộc, bắn ra ngoài.

Đây là một khối ngọc ấn tinh xảo, phía dưới vuông vắn, phía trên điêu khắc một con hỏa điểu ba chân sống động như thật, tỏa ra hồng quang. Toàn thân con hỏa điểu ba chân này uyển chuyển nhẹ nhàng, óng ánh trong suốt, nhưng lại toát ra một loại uy nghiêm mơ hồ. Cặp mắt của nó có màu đỏ tươi vô cùng sắc bén, tựa như sao lạnh trong đêm tối, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Tiểu Yêu Hậu vừa nhìn thấy khối ngọc ấn hồng quang chói mắt này, liền bật dậy như bị điện giật. Sắc mặt Hoài Vương, Trọng Vương, Vân Khinh Hồng... cùng các đại gia chủ, quận vương đều đột ngột biến đổi, vô số tiếng kinh hô vang lên như sấm dậy.

- Yêu... Yêu... Yêu Hoàng Tỷ!!

Ngọc ấn Vân Triệt cầm trong tay, bất kể là ngoại hình hay quang mang, đều giống Yêu Hoàng Tỷ trong truyền thuyết như đúc!

Ngoại hình và quang mang có thể mô phỏng, nhưng điều bọn họ đồng thời cảm nhận được còn có khí tức Kim Ô độc nhất vô nhị tỏa ra từ Yêu Hoàng Tỷ! Đặc biệt là những người mang huyết mạch Kim Ô trong Huyễn Yêu Vương tộc, dưới khí tức này, huyết dịch trong người họ không tự chủ được mà sôi trào, một cảm giác không thể kháng cự đè nặng lên tâm hồn...

Dù cho điều này là không thể, dù cho họ cảm thấy thật khó tin, thậm chí là hoang đường, nhưng khí tức Kim Ô vô cùng rõ ràng này đang nói cho những ai từng thấy Yêu Hoàng Tỷ biết... Đây chính là Yêu Hoàng Tỷ đã thất lạc... Tuyệt đối không sai! Cũng không thể là giả!

Phản ứng của Tiểu Yêu Hậu, các gia chủ, quận vương, cùng ba tiếng gầm như sấm kia khiến những người chưa từng thấy Yêu Hoàng Tỷ cũng hoàn toàn thất kinh, làm cho Yêu Hoàng Đại Điện một lần nữa náo động. Trăm năm trước, Yêu Hoàng Tỷ bị mất, đối với người Huyễn Yêu Giới mà nói đó là một đại nạn ngập trời, và việc tìm lại nó gần như là không thể. Không một ai từng nghĩ tới, Yêu Hoàng Tỷ đã thất lạc trăm năm lại đột nhiên... xuất hiện ngay trước mắt họ, khiến tất cả mọi người trở tay không kịp.

Trong tất cả mọi người, người kích động nhất không ai khác ngoài Tiểu Yêu Hậu. Mặc dù nàng đang cố gắng hết sức để kiềm chế, nhưng đôi mắt nàng đã rung động dữ dội nhất trong suốt trăm năm qua... Bởi vì ý nghĩa của Yêu Hoàng Tỷ đối với nàng vượt xa bất kỳ ai trên đời. Đây không chỉ là việc tìm lại thánh vật tối quan trọng của Yêu Hoàng tộc. Có Yêu Hoàng Tỷ, nàng có thể tiến vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, tiến vào Kim Ô Tổ Cảnh, huyết mạch Kim Ô sẽ chân chính thức tỉnh, thực lực của nàng sẽ có biến hóa nghiêng trời lệch đất... từ Đế Quân trung kỳ, trực tiếp tăng vọt lên Đế Quân đỉnh phong, sẽ không một ai trong Huyễn Yêu Giới là đối thủ của nàng.

Điểm mấu chốt nhất là... sau khi thức tỉnh huyết mạch Kim Ô, nàng có thể giải phóng linh uy trong Yêu Hoàng Tỷ, tạo thành uy áp không thể kháng cự đối với tất cả những người mang huyết mạch Kim Ô. Nếu nàng sớm có Yêu Hoàng Tỷ, những vương phủ, gia tộc thủ hộ kia sao dám càn rỡ, sao dám có dị tâm!

Đối với nàng mà nói, Yêu Hoàng Tỷ xuất hiện không khác gì niềm vui trời giáng! Nó sẽ hoàn toàn thay đổi vận mệnh của nàng, giúp nàng trở thành Huyễn Yêu Chi Đế chân chính.

- Yêu Hoàng Tỷ... Không thể nào... Không thể nào!

Tuy miệng luôn nói "Không thể nào", nhưng cỗ uy áp khiến hắn không nhịn được phải quỳ lạy kia đã nói cho Hoài Vương biết đây chính là Yêu Hoàng Tỷ thật sự... Nếu như sự xuất hiện của Vân Triệt chỉ là một con ruồi khiến hắn ăn không ngon ngủ không yên, thì sự xuất hiện của Yêu Hoàng Tỷ lại như một cây búa tạ vạn cân hung hăng nện xuống, khiến kế hoạch mà hắn tỉ mỉ bày ra hoàn toàn tan thành mây khói... cũng không còn cách nào tiếp tục được nữa.

Tiểu Yêu Hậu không có Yêu Hoàng Tỷ, chỉ là một "Tiểu Yêu Hậu" không thể thức tỉnh huyết mạch, thực lực, tư chất, thậm chí cả giới tính cũng khó lòng khiến người ta tin phục.

Nhưng nếu nàng có được Yêu Hoàng Tỷ... vậy nàng sẽ lập tức trở nên vô địch thiên hạ, trở thành người phát ngôn của thần thú Kim Ô, người thừa kế huyết mạch hoàn chỉnh của Yêu Hoàng... là Huyễn Yêu Đế Vương chân chính! Là nam hay nữ cũng không còn quan trọng nữa.

Các gia chủ người thì khiếp sợ, người thì kinh hỉ, người thì hồi lâu không dám tin vào mắt mình. Bọn họ nhìn về phía Vân Khinh Hồng, lại phát hiện vẻ mặt hắn cũng kinh hãi y như vậy... Hiển nhiên ngay cả hắn cũng không biết Yêu Hoàng Tỷ đã thất lạc trăm năm lại ở trên người Vân Triệt.

- Lẽ nào... lẽ nào là phụ thân…

Vân Khinh Hồng thấp giọng lẩm bẩm.

- Vân Triệt! Tại sao Yêu Hoàng Tỷ... lại ở trên tay ngươi!!

Hách Liên Cuồng lớn tiếng hỏi, hai mắt hắn trợn trừng, giọng nói có chút run rẩy.

Vấn đề này, tất cả mọi người đều muốn biết đáp án.

Vân Triệt thản nhiên cười, nói:

- Yêu Hoàng Tỷ này là vật mà năm đó Tiên Yêu Hoàng giao cho gia gia ta trấn giữ. Nếu là vật Tiên Yêu Hoàng phó thác, trừ phi gia gia ta bỏ mình, bằng không, tuyệt đối không để nó lưu lạc vào tay bất kỳ kẻ ngoại nhân nào... Nó đương nhiên là do chính gia gia đã giao lại cho ta!

- Ngươi nói bậy!

Trọng Vương đứng ra, giọng nói âm u lạnh lẽo:

- Trăm năm trước Vân Thương Hải đã táng thân, Yêu Hoàng Tỷ cũng vì vậy mà thất lạc... Ngươi khi đó còn chưa ra đời, làm sao có thể giao cho ngươi! Hơn nữa nơi Yêu Hoàng Tỷ thất lạc là Thiên Huyền Đại Lục xa xôi, làm sao lại đến tay ngươi... rốt cuộc ngươi đã chiếm được nó bằng cách nào?

Yêu Hoàng Tỷ trở về, vốn là đại hỷ sự của Huyễn Yêu Giới, nhưng giọng điệu của Trọng Vương lại có phần tức tối. Vân Triệt cười lạnh một tiếng, thu tay về, không nhanh không chậm cất Yêu Hoàng Tỷ vào trong Thiên Độc Châu.

Đối với người khác, nó là Yêu Hoàng Tỷ, nhưng đối với Vân Triệt, nó còn là trăm năm tín niệm, trăm năm thống khổ, trăm năm trung trinh bất hủ của gia gia...

Nhìn Vân Triệt đường hoàng thu hồi Yêu Hoàng Tỷ, mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau. Hách Liên Cuồng biến sắc, cuối cùng cũng bắt được một cái cớ tuyệt vời, chỉ tay hét lớn:

- Vân Triệt! Ngươi thật to gan, lại không dâng Yêu Hoàng Tỷ trả cho Tiểu Yêu Hậu, ngược lại cất đi cho riêng mình... Vân gia các ngươi muốn chiếm đoạt Yêu Hoàng Tỷ sao!

Tất cả mọi người ở phía Tây, bao gồm cả người nhà họ Vân đều biến sắc... Yêu Hoàng Tỷ vốn là thánh vật của Yêu Hoàng tộc, ý nghĩa của nó đối với Yêu Hoàng tộc và toàn bộ Huyễn Yêu Giới ai ai cũng biết. Hắn không lấy ra thì thôi, một khi đã lấy ra trước mặt Tiểu Yêu Hậu, trước mặt quần hùng, mà không lập tức dâng lên lại cất đi, hành động này không thể nghi ngờ là cực kỳ không thỏa đáng.

Đối mặt với lời trách cứ của Hách Liên Cuồng cùng ánh mắt biến đổi của mọi người, Vân Triệt không hề lay động, vẻ mặt hắn vẫn thản nhiên như cũ, cất lời:

- Không phải các ngươi muốn biết tại sao Yêu Hoàng Tỷ thất lạc ở Thiên Huyền Đại Lục lại rơi vào tay ta sao! Bây giờ ta sẽ cho các ngươi câu trả lời...

Vân Triệt lùi lại một bước, giọng nói trầm xuống. Theo quang mang của Thiên Độc Châu lóe lên, một cỗ quan tài trong suốt bằng thủy tinh xuất hiện trước mặt hắn. Trong quan tài là một lão nhân tóc hoa râm, toàn thân nhăn nheo bẩn thỉu, khuôn mặt khô quắt.

"..."

Toàn thân Vân Khinh Hồng căng cứng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mộ Vũ Nhu cũng đứng dậy, bọn họ không nói gì, không muốn ngăn cản bất kỳ hành động nào của Vân Triệt. Nàng và Vân Khinh Hồng cùng nhau, yên lặng nhìn lão nhân trong cõi vĩnh hằng.

Thân thể gầy như que củi, mặt mũi khô quắt, tóc, râu, lông mày đều bạc trắng, trông như một con lệ quỷ dữ tợn đáng sợ. Mọi người chỉ nhìn thoáng qua đã cảm thấy khó chịu, hoàn toàn không hiểu vì sao Vân Triệt lại bày ra một thi thể lão nhân xấu xí như vậy. Nhưng từ phía Vân gia và các gia tộc thủ hộ, không ngừng có người đứng lên, mắt họ trợn càng lúc càng lớn, đôi môi run rẩy kịch liệt...

Bởi vì, từ trên người ông lão này, họ cảm nhận được một tia khí tức mơ hồ mà quen thuộc... cùng một loại xúc động sâu đậm từ trong tâm hồn!

Vân Đoạn Thủy và Vân Ngoại Thiên đứng gần nhất, họ kinh ngạc nhìn lão nhân trong quan tài thủy tinh một lúc lâu, toàn thân run rẩy. Vân Đoạn Thủy há miệng, phát ra âm thanh khàn đặc đến mức không thể nghe rõ:

- Lẽ nào... Lẽ nào... Lẽ nào... Lẽ nào...

-... Là... Gia chủ…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!