Không một ai lập tức nhận ra lão nhân trong linh cữu vĩnh hằng chính là Vân Thương Hải, bởi ngoại hình của ông đã hoàn toàn thay đổi so với trăm năm trước. Vân Ngoại Thiên và Vân Đoạn Thủy đứng gần nhất, bọn họ đã cùng Vân Thương Hải sống trong gia tộc hơn hai trăm năm, cũng chỉ mơ hồ cảm nhận được một tia quen thuộc từ khí tức độc nhất của Vân Thương Hải, nhưng cũng chỉ dám thốt lên trong hoài nghi chứ không dám tin.
- Các ngươi, có nhận ra người này là ai không?
Vân Triệt đứng bên cạnh di thể Vân Thương Hải, ánh mắt có phần lạnh lẽo nhìn bảy vị gia chủ cùng những người ngồi ở phía Đông. Đây chính là lý do hắn mang di thể Vân Thương Hải trở về mà không cho Vân Khinh Hồng sớm ngày an táng, thậm chí không để cho người trong Vân gia biết. Bởi vì hắn tuyệt đối không cho phép gia gia mình khi an táng vẫn còn mang tội danh mà người đời gán ghép... Hắn muốn thanh danh của gia gia được trong sạch, càng phải khiến những kẻ đã bôi nhọ người phải cúi đầu xin lỗi và sám hối!
- Các ngươi nói đi! Hay là không nhận ra nổi? Dù cho các ngươi là Đế Quân với linh giác cực mạnh, cũng phải mơ hồ nhận ra điều gì đó chứ, nhưng các ngươi không dám tin, phải không!
Vân Triệt nhìn khắp cả sảnh, lạnh lùng nói:
- Ông chính là Yêu Vương duy nhất từ trước đến nay của Huyễn Yêu Giới, là gia gia của ta, cũng là ‘tội nhân’ mà các ngươi đã dùng ngòi bút bôi nhọ suốt trăm năm qua... Vân Thương Hải!
Cái tên Vân Triệt hô lên khiến cả đại điện nhất thời chấn động, tất cả mọi người đều đứng bật dậy, trợn to hai mắt nhìn về phía linh cữu vĩnh hằng, trên mặt ai nấy đều là vẻ kinh hãi tột độ và không thể tin nổi, thậm chí không thể tin vào tai mình.
- Vân... Vân Thương Hải!?
- Không thể nào! Lão nhân này... sao có thể là Yêu Vương Vân Thương Hải!
- Vân Thương Hải đã bỏ mạng ở Thiên Huyền Đại Lục... Sao có thể là ông ấy được!!
Trong Huyễn Yêu Giới, không ai không biết cái tên Yêu Vương Vân Thương Hải. Nhưng lão nhân khô héo trong quan tài bên cạnh Vân Triệt lại khiến bọn họ không tài nào liên tưởng đến vị Yêu Vương danh chấn thiên hạ ấy. Trăm năm trước, Vân Thương Hải uy vũ bất phàm, tướng mạo ôn nhã nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm khiến người ta kính ngưỡng, trông như một thanh niên tuấn tú, là người trong mộng của không biết bao nhiêu nữ tử Huyễn Yêu.
Với tu vi của Vân Thương Hải, dù cho ngàn năm trôi qua, dung mạo của ông cũng sẽ không có chút biến đổi nào.
Thế nhưng lão nhân trong quan tài kính lại nhăn nheo bẩn thỉu, khô quắt như gỗ mục, giống như một tên ăn mày chết đói sau khi đã nếm trải mọi khổ đau trên đời. Cho dù là người ở tầng lớp thấp kém nhất của Huyễn Yêu Giới, trông cũng còn dễ nhìn hơn vài phần... Sao ông có thể là vị Yêu Vương dưới một người trên vạn người, được vô số kẻ ngưỡng vọng!
- Gia chủ... Thật sự là gia chủ!!
Vân Ngoại Thiên và Vân Đoạn Thủy gào lên một tiếng rồi nhào tới, quỳ rạp xuống trước linh cữu vĩnh hằng, nước mắt tuôn rơi. Dù không thể tin, cũng không muốn tin, nhưng họ đã hoàn toàn tin tưởng Vân Triệt... Hắn sao có thể lấy di thể của chính ông nội mình ra để đùa giỡn trước mặt Tiểu Yêu Hậu, trước mặt mười hai gia tộc, trước mặt người trong thiên hạ! Hơn nữa, dù người ngoài không nhận ra, nhưng bọn họ đã từng sớm tối ở bên Vân Thương Hải, cho dù ông đã qua đời, hình hài thay đổi hoàn toàn, thì cảm giác quen thuộc chỉ thuộc về Vân Thương Hải vẫn tồn tại rõ ràng và chân thật đến thế.
Tiếng khóc bi thương của hai vị trưởng lão khiến trái tim tất cả người Vân gia kịch liệt run rẩy. Vân Khinh Hồng hít một hơi thật sâu, giơ tay ra hiệu cho tộc nhân, nói:
- ...Đây chính xác là di thể của phụ thân ta, do Triệt Nhi đưa người từ Thiên Huyền Đại Lục trở về... Có Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão canh giữ bên cạnh rồi, các ngươi không cần qua đó, để tránh kinh động đến giấc ngủ ngàn thu của người.
Lời nói chắc nịch của Vân Khinh Hồng đã chứng thực thân phận của di thể kia. Tất cả người Vân gia đều cảm thấy lồng ngực như có thứ gì đó nổ tung, ba vị thái thượng trưởng lão Vân Hà, Vân Giang, Vân Khê đã lệ già tuôn rơi... Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng, mình còn có thể gặp lại Vân Thương Hải...
- Ông ấy... thật sự là Yêu Vương?
Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu mông lung, kinh ngạc hỏi.
Cả đời này, người nàng thật sự kính trọng chỉ có hai người, một là phụ hoàng của nàng, người còn lại chính là Vân Thương Hải. Trăm năm thoáng chốc trôi qua, nàng đã không còn hy vọng có thể tìm lại di thể của phụ hoàng và em trai, cũng không dám hy vọng xa vời sẽ được gặp lại Vân Thương Hải... Mà giờ khắc này, di thể của Vân Thương Hải đã trở về Huyễn Yêu Giới, xuất hiện trước mắt nàng như một kỳ tích...
Chỉ là dáng vẻ của ông, lại khiến tâm hồn nàng run rẩy dữ dội... không cách nào ngừng lại...
Vân Triệt nghiêm mặt nói:
- Dù ta có là kẻ thập ác bất xá, cũng không thể lấy di thể của người thân ra để đùa giỡn tâm cơ!
- Không thể nào!
Giọng Hách Liên Cuồng có chút khàn đặc:
- Trăm năm trước Vân Thương Hải đã chết ở Thiên Huyền Đại Lục, thi thể của ông ta làm sao có thể xuất hiện ở đây! Hơn nữa, huyền lực của Vân Thương Hải cao tới đỉnh phong Quân Huyền Cảnh Bát cấp, có mấy ngàn năm thọ nguyên... Sao ông ta có thể biến thành bộ dạng này!
- Sao có thể biến thành bộ dạng này ư?
Vân Triệt cười nhạt, trong mắt mang theo hận ý thấu xương, giọng nói cũng trở nên lạnh như băng:
- Kẻ tiểu nhân như ngươi... đương nhiên không hiểu vì sao gia gia ta lại biến thành bộ dạng này!
- Ngươi... muốn biết tại sao gia gia ta lại có bộ dạng như bây giờ không! Muốn biết vì sao di thể của người lại từ Thiên Huyền Đại Lục trở về đây không? Muốn biết vì sao Yêu Hoàng Tỷ lại ở trong tay ta không!
Vân Triệt hét lên ba câu hỏi, cũng là ba câu mà tất cả mọi người đều muốn biết đáp án. Bảy vị gia chủ càng muốn biết hơn, nhưng vẻ mặt, ánh mắt cùng giọng nói âm hàn đến đáng sợ của Vân Triệt đã khiến những Đế Quân như bọn họ cũng cảm thấy tim đập loạn nhịp... Còn có di thể của Vân Thương Hải bên cạnh hắn nữa... Dù chỉ là di thể, nhưng lại làm họ không dám... nhìn thẳng, cứ như anh linh của Vân Thương Hải vẫn đang ngồi đó nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Vân Triệt cười lớn, nụ cười của hắn trong mắt bảy vị gia chủ lại vô cùng âm u và đáng sợ:
- Bây giờ, ta sẽ cho các ngươi biết đáp án!
- Trăm năm trước, gia gia ta mang theo mười vị thái thượng trưởng lão của Vân gia đến Thiên Huyền Đại Lục để cứu Tiên Yêu Hoàng, lại bị ám toán, rơi vào ‘Thiên Uy Trấn Hồn Trận’ mà đối phương đã chuẩn bị sẵn. Mười vị thái thượng trưởng lão vẫn lạc, gia gia ta trọng thương... Nhưng gia gia ta chưa chết, mà bị Thiên Uy Kiếm Vực của Thiên Huyền Đại Lục giam cầm dưới lòng đất trăm trượng, tối tăm không ánh mặt trời! Lấy Tinh Vẫn Chi Liên khóa toàn thân, lấy Thiên Uy Trấn Hồn Trận phong tỏa huyền lực... Một lần giam cầm như thế, chính là trọn vẹn một trăm năm!
Toàn bộ đại điện ngoài giọng nói của Vân Triệt ra, tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Xoảng!
Một sợi dây xích vô cùng nặng nề bị Vân Triệt lấy ra, ném xuống đất:
- Đây chính là Tinh Vẫn Chi Liên đã phong tỏa gia gia ta! Hách Liên Cuồng, không phải ngươi hỏi tại sao gia gia ta chỉ trong trăm năm ngắn ngủi lại biến thành bộ dạng này sao? Bởi vì gia gia ta đã trọn trăm năm không thấy nhật nguyệt, trăm năm không ăn không uống, trăm năm không được sưởi ấm, trăm năm chìm trong hắc ám và cô độc, trăm năm bị xiềng xích toàn thân, trăm năm bị áp chế huyền mạch, trăm năm chịu đựng nỗi đau phệ tâm từ Trấn Hồn Trận... Trọn vẹn một trăm năm, sống không bằng chết!
Những lời của Vân Triệt khiến sắc mặt người trong điện đều trắng bệch, toàn thân phát lạnh. Thân thể bị trói buộc, huyền lực bị phong tỏa, còn phải đối mặt với bóng tối và sự cô độc vô tận... Dù không có nỗi thống khổ từ trận pháp thôn phệ, cũng đã chẳng khác nào ở trong luyện ngục. Bởi vì... thứ đáng sợ nhất trên đời này không phải là tra tấn, mà là bóng tối và sự cô độc không có điểm dừng... Cho dù là một huyền giả vô cùng cường đại, bị giam cầm trong bóng tối, không đến vài năm, tinh thần và ý chí cũng sẽ bị giày vò đến mức sụp đổ, điên cuồng.
Đó là một loại sợ hãi mà không ai có thể chịu đựng, là nỗi khổ sống không bằng chết mà không ai có thể thực sự thấu hiểu.
Trăm năm!... Bọn họ không tài nào tưởng tượng nổi, lại có người có thể chống chọi suốt trăm năm trong loại luyện ngục hắc ám đó...
- Ở nơi đó, mỗi một hơi thở của gia gia đều phải chịu đựng sự giày vò tinh thần mà các ngươi nghĩ cũng không dám nghĩ, mỗi một hơi thở đều là sống không bằng chết... Ông vốn có thể tự kết liễu, giải thoát một cách thống khoái, nhưng gia gia ta đã không làm vậy, dù phải chịu đựng thống khổ lớn đến đâu, ông cũng không cho phép mình chết đi. Gia gia ta không phải loại người sợ chết, nhưng ở nơi đó, dù là kẻ không sợ chết đến đâu, cũng không quá một tháng sẽ tìm mọi cách để được chết...
- Lý do ông liều mạng sống sót, chính là vì nó... Yêu Hoàng Tỷ!
Vân Triệt một lần nữa giơ Yêu Hoàng Tỷ lên, nghiến răng nói.
- Chuyện này... không thể nào!
Cửu Phương Khuê hét lên:
- Nếu Vân Thương Hải rơi vào tay Thiên Uy Kiếm Vực, Yêu Hoàng Tỷ làm sao có thể còn trên người ông ta! Cho dù chính ông có mở ra không gian nhỏ, cũng sẽ bị lục soát, tuyệt đối không thể giao Yêu Hoàng Tỷ cho ngươi được!
- A!
Vân Triệt cười lạnh, rồi nhắm mắt lại, từ từ đưa Yêu Hoàng Tỷ đến vị trí trái tim mình, nhẹ nhàng nói:
- Để Yêu Hoàng Tỷ không bị Thiên Uy Kiếm Vực cướp đi, gia gia ta đã mở ra một không gian nhỏ ngay tại trung tâm trái tim mình, giấu Yêu Hoàng Tỷ vào trong đó... Trọn vẹn một trăm năm...
- Cái... Cái gì!
- A!
- ...!
Sắc mặt của cả bảy vị gia chủ cứng đờ, không thốt nên lời. Đôi mắt sáng của Tiểu Yêu Hậu trợn to, ánh mắt run rẩy dữ dội. Trong đại điện vang lên vô số tiếng hô kinh hãi, hầu như ai cũng bất giác đưa tay lên vị trí trái tim mình, bàn tay run rẩy, nội tâm càng chấn động tột cùng.
- Gia chủ... Gia chủ... Người... Đây là... khổ sở đến nhường nào...
Người Vân gia kẻ thì chết lặng, người thì nhắm mắt, còn mười mấy vị trưởng lão đã ngã quỵ xuống đất, khóc không thành tiếng.
Vân Khinh Hồng ngửa đầu, nhắm chặt mắt, hai nắm tay siết chặt không ngừng phát ra những tiếng xương khớp va vào nhau trầm thấp.
Mở ra không gian nhỏ ở trung tâm trái tim, đúng là không ai có thể phát hiện, nhưng việc này sẽ mang đến nỗi thống khổ mà ngay cả Đế Quân cũng phải run sợ. Vân Thương Hải ở trong Thiên Uy Trấn Hồn Trận, huyền lực bị áp chế cực độ, nếu lấy Yêu Hoàng Tỷ ra, không gian nhỏ sẽ biến mất theo, ông sẽ không còn năng lực mở ra lần nữa, cũng sẽ khiến Yêu Hoàng Tỷ bị bại lộ. Cho nên dù đau đớn đến thế nào, trăm năm qua ông cũng chưa từng lấy Yêu Hoàng Tỷ ra khỏi không gian nhỏ đó, Yêu Hoàng Tỷ cũng luôn nằm trong trái tim của Vân Thương Hải... trọn vẹn một trăm năm.
Trước kia họ không thể tưởng tượng nổi, thống khổ và giày vò đến mức nào mới có thể khiến một vị Đế Quân cao cấp biến thành bộ dạng này... bây giờ họ đã biết, biết một cách triệt để...
- Bây giờ, ngươi đã hiểu chưa?
Vân Triệt nhìn Cửu Phương Khuê, giọng nói lạnh lẽo vô cùng.
Cửu Phương Khuê há miệng, cổ họng khô khốc, một chữ cũng không nói ra được.
Vân Triệt lạnh lùng cười, hắn nhìn chằm chằm vào bảy vị gia chủ, từng chữ lạnh buốt truyền vào tai mỗi người:
- Các ngươi hãy nhìn kỹ gia gia ta đi, toàn thân ông khô kiệt, tóc bạc trắng, áo dài trên người đã rách nát thảm thương. Trong trăm năm qua, mỗi một hơi thở của ông đều trôi qua trong luyện ngục, cho đến khi giao được Yêu Hoàng Tỷ mà mình liều mạng bảo vệ cho ta, mới có thể bình yên nhắm mắt…
- A, rồi nhìn lại các ngươi xem... Cùng là gia chủ của gia tộc thủ hộ, nhưng kẻ nào kẻ nấy mặt mày hồng hào, tinh thần phơi phới, quần áo lộng lẫy quý giá biết bao. Trăm năm qua dẫn dắt toàn tộc, ngạo thị thiên hạ, uy phong biết mấy, ăn sơn hào hải vị thượng hạng nhất, dùng linh đan diệu dược cao cấp nhất, sống sung sướng biết bao, tiêu dao khoái hoạt biết bao!
Giọng Vân Triệt đột ngột chuyển sang đanh thép, chữ chữ như dao găm:
- Vậy mà vẫn còn mang cái danh trung thành, đường hoàng liên hợp lại để chèn ép Vân gia ta! Vẫn còn muốn bôi nhọ thanh danh của gia gia ta, người đã bảo vệ Yêu Hoàng Tỷ trong địa ngục, thành tội nhân thiên cổ! Lại còn muốn Vân gia ta phải gánh tội danh trăm năm, thậm chí muốn trục xuất chúng ta!
- Các ngươi còn mặt mũi không! Còn lương tâm không! Còn tôn nghiêm không!
- Các ngươi... có còn dù chỉ một chút liêm sỉ nào không