Trong lòng mọi người dâng lên một nỗi thổn thức. Không ai ngờ rằng, Vân Thương Hải không hề táng thân ở Thiên Huyền đại lục trăm năm trước, mà chỉ mới chính thức qua đời ba năm về trước. Yêu Hoàng đại kiếp đã trôi qua trăm năm, vậy mà đến tận hôm nay, bọn họ mới biết được chân tướng đằng sau tai ương kinh hoàng ấy. Trước đây, họ vẫn tự cho mình là người thấu tỏ thị phi, nhưng giờ phút này, sau khi biết được sự thật, tâm hải của họ lại chấn động dữ dội.
- Ta vẫn ngỡ mình và Vân lão đệ đã âm dương cách biệt, không ngờ ba năm trước hắn mới... Haiz.
Mộ Phi Yên thở dài một hơi, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Vừa bi thương cho trăm năm đau khổ của Vân Thương Hải, lại vừa vui mừng vì ông có một hậu nhân như vậy. Hắn tin rằng, Vân Thương Hải có thể ở trước lúc lâm chung được gặp lại cháu trai ruột của mình, đem sứ mệnh mà mình liều mạng bảo vệ giao phó cho hắn, lại được chính mắt thấy hắn lỗi lạc phi phàm, thì khi nhắm mắt xuôi tay, nhất định có thể an lòng mỉm cười.
Trong Yêu Hoàng điện, từng đạo ánh mắt nhìn về phía di thể của Vân Thương Hải đều tràn ngập cảm thán, khâm phục, tôn kính và hổ thẹn sâu sắc... nỗi hổ thẹn vì đã gọi ông là tội nhân suốt trăm năm qua.
Tất cả trưởng lão Vân gia đã sớm lệ rơi đầy mặt, nước mắt lưng tròng, các đệ tử trẻ tuổi của Vân gia càng siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào di thể Vân Thương Hải... Ánh mắt ấy như đang nhìn một vị thần. Từ khi bọn họ sinh ra, Vân gia đã suy tàn, trong Yêu Hoàng thành đâu đâu cũng là những lời đàm tiếu về Vân gia, khiến họ mỗi khi đối mặt với các gia tộc thủ hộ khác đều cảm thấy mình thấp kém hơn một bậc. Nhưng giờ khắc này, họ cảm thấy vô cùng kiêu ngạo và hãnh diện vì mình là con cháu Vân gia.
Ngực Hoài Quận Vương phập phồng, hắn cố gắng giữ bình tĩnh nói:
- Thì ra là thế, đúng là thiên ý an bài, nhưng bản vương vẫn còn một chuyện không rõ... Hơn nữa còn là một chuyện cực kỳ quan trọng.
Tròng mắt hắn hơi híp lại, nói:
- Ngươi đã làm cách nào để từ Thiên Huyền đại lục đến được Huyễn Yêu giới!
- Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới cách nhau vạn dặm, ngay cả Đế Quân đỉnh cấp cũng không thể vượt qua. Đường hầm không gian mà Thiên Huyền đại lục dùng để xâm nhập Huyễn Yêu giới năm đó đã sớm bị chúng ta phong tỏa, xung quanh còn có ba thế lực lớn ngày đêm canh giữ, nếu có kẻ dám xâm phạm, tất sẽ bị chúng ta phát hiện đầu tiên. Vậy mà ngươi lại từ Thiên Huyền đại lục đến đây một cách thần không biết quỷ không hay! Nếu không phải chính miệng ngươi thừa nhận, chúng ta thậm chí còn không biết ngươi đến từ Thiên Huyền đại lục! Chẳng lẽ, Thiên Huyền đại lục đã mở ra những đường hầm không gian khác? Hay là họ có bảo khí có thể vượt qua thứ nguyên? Nếu thật sự là như thế...
...vậy chẳng phải những kẻ lòng lang dạ sói ở Thiên Huyền đại lục có thể lặng lẽ xâm nhập bất cứ lúc nào sao? Chẳng phải Huyễn Yêu giới sẽ phải đối mặt với nguy cơ trời giáng lần thứ hai hay sao!
Lời của Hoài Vương khiến không ít người nín thở, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía Vân Triệt. Vân Triệt liếc nhìn Hoài Vương, mặt không đổi sắc nói:
- Hoài Vương điện hạ, ngài lo xa rồi. Nếu Thiên Huyền đại lục thật sự có cách lặng lẽ lẻn vào đây, thì với tham vọng của bọn họ đối với Luân Hồi Kính, trăm năm qua đã sớm hành động vô số lần, tại sao còn phải tốn công tốn sức truyền âm sang đây, đòi dùng Luân Hồi Kính để trao đổi tính mạng của gia gia ta.
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Ba năm trước, sau khi biết được thân thế của mình, lại mang trên người vật gia gia giao phó, ta tự nhiên khao khát trở về Huyễn Yêu giới, một là để nhận tổ quy tông, hai là để hoàn thành di nguyện của gia gia. Vì vậy, ba năm qua ta đã dốc toàn lực tìm cách đến Huyễn Yêu giới. Quả nhiên hoàng thiên không phụ lòng người, dưới một cơ duyên xảo hợp, ta đã tìm được một kiện bảo khí có thể xuyên không đến đây, nhờ đó mà ba tháng trước ta đã trở về Huyễn Yêu giới.
Vân Triệt không thể nói mình được Thái Cổ Huyền Chu đưa tới, nhưng lời hắn nói cũng không hoàn toàn là bịa đặt, bởi vì "bảo khí" trong miệng hắn chính là Thái Cổ Huyền Chu trên ngón tay. Hoài Vương chau mày, vừa định mở miệng, Vân Triệt đã nói tiếp:
- Còn bảo khí này là gì, thì hiện tại nó đã là vật riêng của Vân Triệt ta, chẳng lẽ Hoài Vương lại thất lễ đến mức ngay cả chuyện này cũng muốn truy hỏi đến cùng sao?
Câu hỏi mà Hoài Vương định nói ra đã bị Vân Triệt chặn lại, hắn không nói thêm gì, nhưng chân mày lại âm thầm nhíu chặt, sâu trong đôi mắt ánh lên sát ý lạnh thấu xương. Tiểu Yêu Hậu liếc nhìn Hoài Vương, rồi lại chuyển ánh mắt về phía Vân Triệt, nàng giơ tay lên, ống tay áo màu xám tro hạ xuống, để lộ một đoạn cánh tay trắng như tuyết:
- Vân Triệt, trước hết hãy trả Yêu Hoàng tỷ lại cho bổn hậu.
Sắc mặt Hoài Vương co giật, nhưng không thể làm gì. Hắn biết rõ một khi Tiểu Yêu Hậu có được Yêu Hoàng tỷ, mục đích của hắn sẽ khó khăn hơn gấp bội, thậm chí còn có thể phải trả giá đắt. Hơn nữa, ngay trong Yêu Hậu đại điển, hắn có muốn cũng không thể ngăn cản. Đồng thời, sự xuất hiện của Yêu Hoàng tỷ cũng khiến tâm tình Tiểu Yêu Hậu dậy sóng. Cầm Yêu Hoàng tỷ trong tay, nàng mới là Huyễn Yêu chi đế chân chính, thực lực và tâm cảnh của nàng sẽ có một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Vân Triệt lấy ra Yêu Hoàng tỷ, nhưng không dâng lên, ngược lại còn thu về, hành động này khiến Tiểu Yêu Hậu, người vốn tĩnh lặng như mặt hồ băng, cũng không thể tự chủ mà phải lên tiếng yêu cầu.
Đối mặt với yêu cầu của Tiểu Yêu Hậu, Vân Triệt không tiến lên, cũng không có động tác dâng ra Yêu Hoàng tỷ, mà chỉ đứng tại chỗ, sắc mặt vô cùng bình tĩnh nói:
- Ta cự tuyệt.
Câu trả lời của Vân Triệt nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Hàng mi cong của Tiểu Yêu Hậu khẽ nhướng lên, mọi người trong đại điện cũng lộ vẻ kinh ngạc, hai mặt nhìn nhau.
- Chuyện này...
Tất cả trưởng lão Vân gia đều sững sờ, Vân Khinh Hồng khẽ động chân mày, nhưng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát Vân Triệt.
Trọng Vương nôn nóng uất ức đã lâu, cuối cùng cũng chộp được cơ hội công kích Vân Triệt, hắn bước lên trước, lớn tiếng nói:
- Vân Triệt! Ngươi thật to gan! Yêu Hoàng tỷ là vật của Huyễn Yêu vương tộc, đối với Huyễn Yêu vương tộc cực kỳ quan trọng! Lẽ nào ngươi muốn chiếm làm của riêng hay sao!
Ánh mắt Vân Triệt trở nên tà dị, lạnh lùng nói:
- Trọng Quận Vương, ngươi đã lầm ba chuyện. Thứ nhất, Yêu Hoàng tỷ là vật của tiên Yêu Hoàng, chứ không phải của Huyễn Yêu vương tộc! Người có tư cách cầm nó chỉ có tiên Yêu Hoàng, còn các quận vương các ngươi, tự nhiên không có tư cách đó.
- Ngươi…
Trọng Vương run lên, môi Hoài Vương càng tím bầm trong nháy mắt. Bọn họ sao có thể không nghe ra, lời này của Vân Triệt rõ ràng đang châm chọc bọn họ: quận vương sao xứng chạm vào Yêu Hoàng tỷ... sao xứng trở thành Huyễn Yêu chi hoàng.
Vân Triệt không thèm để ý đến sắc mặt của họ, nói tiếp:
- Thứ hai, Yêu Hoàng tỷ đối với Yêu Hoàng là chí bảo, nhưng đối với ta, nó chỉ là một khối ngọc thạch nóng bỏng tay, ngoài việc để ngắm ra thì chẳng có tác dụng gì, ta không có chút hứng thú nào với việc chiếm làm của riêng.
- Thứ ba…
Ánh mắt Vân Triệt trở nên băng giá:
- Ngươi chỉ là một quận vương, tự nhiên không có quyền can thiệp hay quyết định nó thuộc về ai. Nó đã ở Thiên Huyền đại lục trăm năm, là do gia gia ta bảo vệ, sau đó lại do ta trải qua gian khổ mang về đây. Hôm nay nó ở trong tay ta, tự nhiên ta có quyền quyết định giao nó cho người nào! Mà trong việc tìm về Yêu Hoàng tỷ này, ngươi không hề bỏ ra chút sức lực nào, không lập được tấc công lao nào, nó và ngươi không có một chút quan hệ, thì chưa đến lượt ngươi ở đây khoa tay múa chân với ta!!
Đến lúc này, tất cả mọi người trong Yêu Hậu đại điển đều đã lĩnh giáo được sự sắc bén và độc địa trong lời nói của Vân Triệt. Vẻ vênh váo của bảy gia chủ lúc trước đã biến mất, các đại vương phủ cũng không một ai dám... dùng lời lẽ để công kích Vân Triệt nữa. Trọng Vương vốn tưởng rằng Vân Triệt công khai chống đối Tiểu Yêu Hậu là tự tìm đường chết, bản thân chỉ trích là thiên kinh địa nghĩa. Nào ngờ lại bị hắn phản kích, mắng cho một trận xối xả. Trọng Vương ôm ngực, tức giận đến run người, trước mắt tối sầm, suýt nữa tức hộc máu.
Tiểu Yêu Hậu cũng không tức giận, bình tĩnh nói:
- Nếu ngươi biết nó là chí bảo của Yêu Hoàng nhất tộc, lại được gia gia ngươi phó thác mang nó về cho bổn hậu, vậy tại sao bây giờ lại cự tuyệt? Ngươi có yêu cầu gì? Ngươi mang Yêu Hoàng tỷ từ Thiên Huyền đại lục trở về, công cao che trời, nếu ngươi có yêu cầu gì, chỉ cần bổn hậu có thể làm được, tất sẽ đáp ứng.
Vân Triệt cười nhạt, lắc đầu:
- Yêu cầu? Khi gia gia giao nó cho ta, ta đã ngày đêm nghĩ trăm phương ngàn kế đến Huyễn Yêu giới để giao nó cho Tiểu Yêu Hậu, chỉ vì muốn hoàn thành di nguyện của gia gia ta, chưa bao giờ nghĩ đến việc dựa vào nó để đổi lấy lợi ích gì. Bởi vì Yêu Hoàng tỷ trên người ta, chứa đựng cả sinh mệnh và sự trung thành của gia gia ta.
- Thế nhưng, sau khi ta đến Yêu Hoàng thành, thấy Vân gia điêu tàn suy sụp, lại nghe được đủ loại lời lẽ chế giễu đối với Vân gia, thậm chí toàn bộ Huyễn Yêu giới, đều cho rằng Vân gia ta, cho rằng gia gia ta là tội nhân! Ha…
Vân Triệt bật cười, một nụ cười đầy châm chọc:
- Trước đây, mỗi khi gia gia ta nói về gia tộc, vẻ mặt đều tràn đầy kiêu hãnh. Ông nói Vân gia chúng ta là gia tộc mạnh nhất Huyễn Yêu giới, là tấm khiên vững chắc nhất bên cạnh Yêu Hoàng. Gia gia nói với ta rằng dù hôm nay Vân gia không còn ai, nhưng nhất định sẽ ngày càng phồn thịnh, bởi vì Vân gia từ trước đến nay luôn là người đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ, được Yêu Hoàng coi trọng nhất.
- Nhưng gia gia vì cứu tiên Yêu Hoàng mà không tiếc dẫn theo tất cả những trụ cột mạnh nhất của gia tộc đến Thiên Huyền đại lục... vì bảo vệ Yêu Hoàng tỷ mà chịu đựng trăm năm dằn vặt... Vân gia ta đã nhận được báo đáp gì? Gia gia ta đã nhận được báo đáp gì!!
- Nếu để gia gia ta biết được những điều này, ông làm sao có thể nhắm mắt!!
- Vì cứu tiên Yêu Hoàng, mười đại thái thượng trưởng lão của Vân gia ta đã uổng mạng, vì bảo vệ Yêu Hoàng tỷ, gia gia ta chịu trăm năm dằn vặt mà qua đời. Vậy mà Vân gia ta lại phải gánh tội danh trăm năm, bị trừng phạt và chèn ép, nhận hết ánh mắt khinh miệt, đến hôm nay đã suy sụp đến mức thảm không nỡ nhìn... Tất cả hy sinh, Vân gia ta gánh chịu, tất cả tội danh, Vân gia ta cũng gánh chịu, tất cả hình phạt, Vân gia ta cũng cắn răng gánh chịu...
- Bây giờ Yêu Hoàng tỷ đã trở về, ngươi bảo ta cứ thế giao ra... Ngươi bảo ta làm sao có thể cứ thế giao ra!!
Ánh mắt Vân Triệt bừng lên phẫn nộ, âm thanh như sấm rền:
- Nếu ta cứ như vậy giao trả Yêu Hoàng tỷ, ta có lỗi với sự bất công mà Vân gia đã phải chịu đựng suốt trăm năm! Có lỗi với tội danh mà gia gia ta đã phải mang trên lưng suốt trăm năm!
- Tiểu Yêu Hậu, nếu đổi lại là ngươi... Ngươi có cam tâm không!!
Vân Triệt nhìn thẳng vào Tiểu Yêu Hậu, ánh mắt ngưng lại chất vấn.
Tiểu Yêu Hậu ngây người, thật lâu không nói được lời nào. Cả đại điện cũng lặng ngắt như tờ... Khi Vân Triệt cự tuyệt trả lại Yêu Hoàng tỷ, mọi người còn cảm thấy hắn to gan ngỗ ngược, nhưng nghe từng câu chất vấn của hắn, tất cả đều trầm mặc... Mọi hy sinh, trừng phạt, ô danh, đều do một mình Vân gia gánh vác, hôm nay Yêu Hoàng tỷ được con cháu Vân gia mang về, cứ thế mà giao ra... Sao có thể cam tâm!! Ai có thể cam tâm!
Chẳng lẽ tất cả bất công trăm năm qua đều phải cam chịu sao!
Bọn họ tự đặt tay lên ngực mình mà hỏi, nếu đổi lại là bản thân, có cam tâm tình nguyện không... Tuyệt đối là không.