Tiểu Yêu Hậu im lặng một lúc, sau đó khẽ thở dài:
- Việc này, đích thực là bổn hậu có lỗi với Vân gia. Sau hôm nay, bổn hậu sẽ cho Vân gia các ngươi, cho Yêu Vương tiền bối một lời công đạo.
Vân Triệt lắc đầu:
- Tiểu Yêu Hậu, người tuy là Huyễn Yêu Chi Đế, nhưng vì thân nữ nhi, lại vừa mới đăng cơ, rất dễ bị kẻ gian có dụng tâm kiềm chế và bức bách, mọi việc đều phải cân nhắc thiệt hơn, đành lòng thỏa hiệp. Từ trước đến nay người chưa từng có lỗi với Vân gia chúng ta. Còn kẻ nào mới thật sự hãm hại Vân gia ta đến ngày hôm nay, kẻ nào luôn mồm nói ‘trung thành nhân nghĩa’ nhưng lại coi thường quyền uy của Yêu Hoàng, tin rằng tất cả mọi người ở đây đều đã nhìn rõ mồn một.
Người mà Vân Triệt nói là ai, những người có mặt đã hoàn toàn tỏ tường. Lúc này, bảy vị gia chủ đứng cách Vân Triệt không xa nào còn nửa điểm hùng phong ngạo khí thường ngày, ai nấy sắc mặt đều tái xanh. Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, bọn họ cảm thấy mình như những tù nhân đang bị xét xử, vô cùng khó chịu. Bọn họ không ngừng dùng ánh mắt cầu cứu Hoài Vương, nhưng sắc mặt của Hoài Vương còn khó coi hơn họ. Đối mặt với Vân Triệt, đáy lòng hắn đã dấy lên nỗi sợ hãi, không dám hó hé nửa lời… Bởi vì mỗi lần Vân Triệt phản kích, ngay cả Hoài Vương hắn cũng không tài nào chống đỡ nổi.
Lời nói này của Vân Triệt khiến ánh mắt Tiểu Yêu Hậu khẽ rung động, cái nhìn nàng dành cho hắn lại một lần nữa có sự thay đổi vi diệu. Nàng chậm rãi nói:
- Những năm qua Vân gia phải chịu đựng oan khuất và bất công, bổn hậu trước sau đều tỏ tường, sự không cam lòng và phẫn nộ của ngươi, bổn hậu cũng hiểu rõ. Haiz…
Nàng thở dài, nói tiếp:
- Chỉ là Yêu Hoàng Tỷ vô cùng quan trọng, mong ngươi hãy trả nó lại cho bổn hậu. Bổn hậu ở đây xin hứa với ngươi, sau ngày hôm nay, chỉ cần bổn hậu còn tại vị một ngày, sẽ không bao giờ để Vân gia các ngươi phải chịu thêm nửa điểm ức hiếp!
Tính tình Tiểu Yêu Hậu vô cùng lạnh lùng, cả thiên hạ đều biết. Vậy mà giờ khắc này, đối mặt với đại sự liên quan đến Yêu Hoàng Tỷ, nàng lại không hề nổi giận hay bức bách, giọng nói vẫn bình tĩnh, đồng thời còn trước mặt quần hùng mà ban cho Vân gia một lời hứa hẹn trọng đại!
Những người có mặt không khỏi chấn động mãnh liệt, người của Vân gia càng kích động đến toàn thân run rẩy.
Đây chính là lời hứa mà Tiểu Yêu Hậu đã trịnh trọng đưa ra cho Vân gia trước mặt anh hùng thiên hạ! Lời nói của nàng quyết định sự quật khởi trở lại của Vân gia trong thời gian ngắn, không một ai có thể ngăn cản! Trở về vị trí đứng đầu mười hai gia tộc… Không, thậm chí địa vị còn cao hơn cả quá khứ!
Thế nhưng, nghĩ đến cái giá mà Vân gia phải trả trong trăm năm qua, lại không ai cảm thấy đây là một ân huệ quá mức khoa trương… Vân gia có tư cách nhận được lời hứa hẹn như vậy… Toàn bộ Huyễn Yêu Giới, chỉ có Vân gia mới có tư cách này.
- Tiểu Yêu Hậu thánh minh!
Tô Hạng Nam đứng lên nói:
- Với sự trung, nghĩa, và công lao của Vân gia, Vân gia xứng đáng nhận được sự ưu ái như thế của Tiểu Yêu Hậu.
- Mặc dù đều là gia tộc thủ hộ, nhưng Thiên Hạ bộ tộc ta cảm thấy chỉ có Vân gia mới xứng đáng với vinh hạnh đặc biệt này.
Thiên Hạ Hù Đồ không chút do dự nói thêm.
Vân Khinh Hồng chậm rãi đứng dậy, trong lòng ngũ vị tạp trần, sao hắn lại không hiểu ý của Tiểu Yêu Hậu… Vân gia giành chiến thắng trong cuộc tỷ thí, tội danh của Vân gia và Vân Thương Hải được minh oan, Yêu Hoàng Tỷ trở về, hôm nay quần hùng thiên hạ cũng có nhận thức mới về Vân gia, Vân gia lại được Tiểu Yêu Hậu hứa hẹn… Thậm chí, kế hoạch mưu đồ đã lâu của Hoài Vương cũng tan thành mây khói…
Tất cả, đều do Vân Triệt mang lại…
Niềm vui sướng và tự hào của hắn về con trai còn vượt lên trên cả sự kích động và vui mừng khi nghe lời hứa của Tiểu Yêu Hậu. Hắn cúi người về phía nàng:
- Gia chủ Vân gia Vân Khinh Hồng, thay mặt toàn tộc, cảm tạ thịnh ân của Tiểu Yêu Hậu. Vân gia ta thề sống chết thuần phục Tiểu Yêu Hậu, đến chết không đổi!
- Ha ha ha ha!
Mộ lão gia tử cười lớn một trận, hướng Vân Triệt hô:
- Tiểu Yêu Hậu đã đích thân hứa hẹn, mỗi chữ đều tựa vàng đá! Cuối cùng lão thiên cũng có mắt. Ngoại tôn tốt của ta, mau mang Yêu Hoàng Tỷ trả lại cho Tiểu Yêu Hậu đi.
Lúc hô lên ba chữ "ngoại tôn tốt", Mộ lão gia tử mặt mày hồng hào, vô cùng kiêu ngạo, đồng thời cũng không quên nhắc nhở mọi người về kẻ đã khuấy động thế cục thiên hạ này.
Chàng trai trẻ kia chính là ngoại tôn của Mộ Phi Yên hắn!
Vân Triệt hai tay nâng Yêu Hoàng Tỷ lên, nhưng vẫn chưa lập tức dâng cho Tiểu Yêu Hậu, mà vẫn bình tĩnh như lúc đầu, nói:
- Có thể được Tiểu Yêu Hậu hứa hẹn với Vân gia ta như vậy, Vân Triệt vô cùng cảm kích. Chỉ là trước khi dâng trả Yêu Hoàng Tỷ, Vân Triệt cả gan còn có hai thỉnh cầu nhỏ.
Tiểu Yêu Hậu nhìn hắn thật sâu, không có nửa điểm tức giận hay sốt ruột, mà chậm rãi gật đầu:
- Bổn hậu đã nói, ngươi có yêu cầu gì cứ việc đưa ra. Ngươi tuy là con cháu Vân gia, nhưng lại lớn lên tại Thiên Huyền Đại Lục, chưa từng nhận nửa điểm ân huệ nào của bổn hậu và Huyễn Yêu Giới, vậy mà vẫn không quản ngại gian lao vất vả, mang Yêu Hoàng Tỷ trở về. Đối với bổn hậu, đối với Yêu Hoàng nhất mạch mà nói, đó là ân tình lớn lao. Ngươi đưa ra bất kỳ yêu cầu nào cũng không hề quá đáng.
Từ trong lời nói của Tiểu Yêu Hậu có thể nghe ra, nàng đối với Vân gia vẫn luôn mang lòng cảm kích và áy náy sâu sắc. Tiểu Yêu Hậu đã nói đến nước này, Vân Triệt cũng không khách sáo nữa, hắn khẽ gật đầu, sau đó quay người về phía Vân gia, cất tiếng:
- Tiêu Vân, ngươi lên đây.
Tiêu Vân đang tràn đầy kích động lập tức sững sờ, hắn đưa ngón tay ra, ngơ ngác chỉ vào mình:
- A… Ta sao?
Vân Khinh Hồng nói:
- Tiêu nhi, đại ca con đang gọi con qua đó. Tuy chuyện con không phải con ruột của ta đã công khai, nhưng con không cần phải e sợ điều gì, bởi con chưa từng nợ nần hay có lỗi với bất kỳ ai, hãy ngẩng cao đầu mà đi.
Lời nói của Vân Khinh Hồng khiến sự hoang mang trong lòng Tiêu Vân lắng lại, hắn hít một hơi thật sâu, gật đầu nói:
- Vâng, con hiểu rồi… Con nhất định không làm gia tộc mất mặt.
Tiêu Vân đứng dậy, trong ánh mắt soi mói của mọi người, Vân Triệt liền gật đầu với hắn, sau đó kéo tay hắn, hướng về phía Tiểu Yêu Hậu nói:
- Đây là huynh đệ kết nghĩa của ta, cũng là nghĩa tử Vân Tiêu của cha ta, nhưng sau này tên của hắn là Tiêu Vân! Lời đồn đại trong Yêu Hoàng thành mười mấy năm qua cũng không sai, hắn quả thực không phải con ruột của cha mẹ ta, cũng không phải người của Vân gia, điểm này phụ mẫu ta cũng chưa từng đứng ra phủ nhận. Chắc hẳn, chư vị ở đây cũng đã biết được thân thế của hắn rồi… Không sai, hắn chính là đứa bé đã được trao đổi với ta năm đó tại Thiên Huyền Đại Lục, là con trai của huynh đệ kết nghĩa với cha ta, Tiêu thúc phụ!
Lời đồn Tiêu Vân không phải con cháu Vân gia đã lan truyền từ mười mấy năm trước, chuyện hắn có thể là người của Thiên Huyền Đại Lục cũng đã có người nghe qua, cho nên lúc chân tướng được công khai, không có quá nhiều người kinh ngạc, mà chỉ thán phục ẩn tình đằng sau. Vì không muốn huynh đệ bị truy sát đến tuyệt hậu mà dùng chính con ruột của mình để trao đổi… đây là tình nghĩa huynh đệ bậc nào!
Nhân sinh có được tri kỷ như vậy… cũng là một niềm an ủi lớn lao.
- Năm đó, cha mẹ ta bị hai đại Thánh Địa của Thiên Huyền Đại Lục đồng thời truy sát, chẳng những thân chịu trọng thương, huyền lực suy kiệt, mà còn trúng kịch độc, sau đó lại phải phân tâm bảo vệ hài nhi trong lòng… Tình cảnh khi đó hiểm ác vô cùng, khả năng trốn thoát thành công vô cùng mong manh. Vì để bảo vệ ta, và cũng để giúp phụ mẫu ta dù có gặp bất trắc vẫn có thể lưu lại hậu nhân, Tiêu thúc phụ đã lặng lẽ dùng chính con trai vừa mới sinh của mình… cũng chính là Tiêu Vân bây giờ, đã được trao đổi với ta… Cũng may, cuối cùng dưới sự chỉ điểm của Tiêu thúc phụ, cha mẹ ta đã chạy thoát, ta ở lại Thiên Huyền Đại Lục, còn Tiêu Vân đến Huyễn Yêu Giới.
- Đây cũng là thiên ý an bài. Nếu không có ân nghĩa của Tiêu thúc phụ, ta đã không thể lớn lên ở Thiên Huyền Đại Lục, cũng vĩnh viễn không có khả năng dưới cơ duyên xảo hợp mà gặp lại gia gia, càng không thể mang di thể và ý chí của người trở về, Yêu Hoàng Tỷ cũng sẽ vĩnh viễn không thể quay lại Huyễn Yêu Giới.
- Cho nên, Yêu Hoàng Tỷ có thể trở về Huyễn Yêu, xét cho cùng, đều là công lao của gia đình Tiêu thúc phụ. Mặc dù Tiêu thúc phụ ở Thiên Huyền Đại Lục, nhưng ông ấy là đại ân nhân của Vân gia ta, của Yêu Hoàng tộc, thậm chí là của toàn bộ Huyễn Yêu Giới… Điểm này, Tiểu Yêu Hậu có thừa nhận không?
Tiểu Yêu Hậu nhìn Tiêu Vân thật lâu, chậm rãi gật đầu:
- Phần ân tình này, bổn hậu tự nhiên sẽ khắc cốt ghi tâm.
Giọng Vân Triệt trầm xuống:
- Chỉ là tất cả mọi người không biết, sau khi phụ mẫu ta thoát đi không lâu, Tiêu thúc phụ, cũng chính là cha đẻ của Tiêu Vân, đã bị Thánh Địa tìm tới cửa, sau đó… đã vong mạng dưới tay Thánh Địa! Mẹ của Tiêu Vân cũng tuẫn tiết theo chồng, không lâu sau đó bà nội của Tiêu Vân cũng vì quá đau thương mà lâm bệnh, u uất qua đời… Ngay cả ta, cũng không có cơ hội được nhìn thấy dáng vẻ của họ.
Tiêu Vân:
“…”
Lời này của Vân Triệt khiến Tiểu Yêu Hậu và tất cả mọi người đều phải động dung.
- Đối với Vân gia, đối với Tiểu Yêu Hậu, thậm chí đối với toàn bộ Huyễn Yêu Giới mà nói, Tiêu Vân là hậu nhân của đại ân nhân! Nhưng những năm qua hắn ở Huyễn Yêu Giới lại phải chịu vô số oan ức, không phải là chê cười thì cũng là chế nhạo và bắt nạt, thậm chí ba tháng trước, ngay ngày đầu tiên ta tới Yêu Hoàng thành, đã tận mắt thấy hắn bị người khác hạ độc thủ… Đây rốt cuộc là đạo lý gì cơ chứ!
Câu nói cuối cùng của Vân Triệt khiến ánh mắt mọi người nhìn về phía Tiêu Vân đều thay đổi hẳn. Không một ai ngờ được, thân thế của hắn lại ẩn chứa nhiều câu chuyện đến vậy. Quả thực, Yêu Hoàng Tỷ có thể trở về Huyễn Yêu Giới là nhờ cha mẹ hắn, cả nhà họ đối với Huyễn Yêu Giới đều có đại ân, nói vậy không hề quá đáng chút nào. Bọn họ thậm chí vì vậy mà mất đi sinh mệnh, Tiêu Vân là hậu nhân duy nhất của họ…
Mà hắn, tuy mang danh thiếu chủ Vân gia nhưng lại phải chịu hết ánh mắt lạnh lùng và sự bắt nạt… Đây thật sự là một sự châm chọc lớn lao.
Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu khẽ thay đổi, nói:
- Vân Triệt, yêu cầu thứ nhất của ngươi, có phải là muốn bổn hậu ban thưởng hậu hĩnh cho Tiêu Vân không? Để cảm tạ cả nhà họ?
- Không sai!
Vân Triệt nhìn thẳng vào nàng, nói:
- Nhưng đây không phải là một thỉnh cầu, mà là việc Tiểu Yêu Hậu phải làm trước khi nhận lại Yêu Hoàng Tỷ.
- Được!
Tiểu Yêu Hậu không chút do dự gật đầu, sau đó nhìn Tiêu Vân nói:
- Tiêu Vân, Yêu Hoàng Tỷ có thể trở lại Huyễn Yêu Giới, quả thực là nhờ ơn cha mẹ ruột của ngươi! Họ là người có ơn với bổn hậu. Nhưng chuyện xưa đã qua, bổn hậu không thể báo đáp. Mà ngươi là hậu nhân của họ, xứng đáng nhận được sự báo đáp của bổn hậu.
- Hôm nay, bổn hậu liền phong ngươi làm ‘Tiêu Vương’. Địa vị ngang bằng các quận vương, có thể hưởng dụng tài nguyên vương tộc, đồng thời ban thưởng một tòa phủ đệ, ngàn cân Tử Ngọc, mười cân Tử Mạch Thiên Tinh, một chiếc Yêu Hoàng huyền ấn, ba mươi người hầu, ba mươi vệ quân… Với phần thưởng này, ngươi có bằng lòng tiếp nhận không?
Sau khi Tiểu Yêu Hậu nói xong, Tiêu Vân trợn tròn mắt, há hốc miệng, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn, tất cả mọi người trong Yêu Hoàng Điện đều trừng lớn mắt, ngay cả Vân Triệt cũng phải sững sờ.
Vân Triệt gọi Tiêu Vân lên trước mặt mọi người, mục đích duy nhất của hắn là đòi lại công đạo, giúp hắn có được một thân phận mới ở Huyễn Yêu Giới, không còn bị người khác xem thường và bắt nạt. Còn những thứ Tiểu Yêu Hậu ban cho, hoàn toàn là thứ yếu… Hắn hoàn toàn không ngờ, lần ‘báo đáp’ này của Tiểu Yêu Hậu lại kinh thiên động địa đến vậy…
Vậy mà lại phong vương cho Tiêu Vân!
Nhưng Vân Triệt lập tức phản ứng lại. Tiểu Yêu Hậu ban thưởng khoa trương cho Tiêu Vân như vậy, một là vì bản thân hắn, hai là vì Vân gia! Bởi vì Tiêu Vân tuy không có huyết mạch Vân gia, nhưng hai mươi hai năm qua đều lớn lên ở Vân gia, là một nửa con cháu Vân gia! Năm đó Vân Thương Hải được phong vương, cả Vân gia vinh quang! Hiện tại Tiêu Vân được phong vương… vinh quang này cũng thuộc về Vân gia