Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 581: CHƯƠNG 580: MỆNH LỆNH!

Tuy những phần thưởng còn lại vô cùng phong phú nhưng so với việc được phong vương thì đều trở nên lu mờ. Vân Triệt vội vàng nháy mắt ra hiệu với Tiêu Vân:

- Còn không mau tạ ơn Tiểu Yêu Hậu…

Sau đó, hắn còn hạ giọng nói thêm:

- Tuyệt đối không được từ chối.

- A…

Tiêu Vân như bừng tỉnh từ trong mộng, có chút hoảng hốt lắp bắp nói:

- Tiêu Vân... tạ ơn Tiểu Yêu Hậu... ban... ban ân điển.

- Tốt, ngươi đã bằng lòng tiếp nhận thì không còn gì tốt hơn.

Tiểu Yêu Hậu hài lòng gật đầu.

Người sáng suốt đều nhìn ra được, danh nghĩa là Tiểu Yêu Hậu ban thưởng cho Tiêu Vân, nhưng thực chất là đang nâng đỡ Vân gia. Cơ mặt Hách Liên Cuồng co giật, cuối cùng không nhịn được nữa, lớn tiếng nói:

- Tiểu Yêu Hậu, việc phong vương không phải chuyện đùa, há có thể…

- Ngươi không cần nói nữa!

Lời của Hách Liên Cuồng còn chưa dứt đã bị giọng nói lạnh như băng của Tiểu Yêu Hậu cắt ngang. Nàng không thèm nhìn Hách Liên Cuồng lấy một lần, lạnh lùng nói:

- Chẳng phải lúc trước các ngươi đều gào lên rằng việc để mất Yêu Hoàng Tỷ là tội nặng ngập trời sao? Vân gia làm mất Yêu Hoàng Tỷ, tịch biên gia sản, tru di cửu tộc cũng không quá đáng… Nếu đã như vậy, thì việc mang Yêu Hoàng Tỷ trở về, chẳng phải là công lao ngập trời sao! Phong vương ban thưởng thì có gì không thỏa đáng!

- Nhưng mà…

- Có gì mà nhưng mà!

Giọng Tiểu Yêu Hậu càng lúc càng lạnh lẽo, nàng hừ lạnh một tiếng:

- Hách Liên gia chủ, nếu năm đó ngươi vì cứu phụ hoàng ta mà không tiếc tính mạng đến Thiên Huyền đại lục, vì mang Yêu Hoàng Tỷ trở về mà cả nhà ngươi bỏ mạng, chỉ còn lại một đứa con trai bơ vơ nơi hậu thế, thì bổn hậu cũng nguyện ý phong hắn làm vương, hưởng hết vinh hoa phú quý một đời! Khi đó, ngươi thấy thế nào?

Hách Liên Cuồng nhất thời mặt đỏ tới mang tai, không nói được lời nào nữa. Một số người vốn định lên tiếng cũng vội rụt cổ lại, trong phút chốc không một ai dám nói lời phản đối.

Khóe miệng Vân Triệt hơi nhếch lên, cười nhạt nói:

- Vân Triệt đa tạ Tiểu Yêu Hậu đã thành toàn... Ngoài ra, xin Tiểu Yêu Hậu hãy ban Bá Hoàng Đan cho Tiêu Vân. Hiện nay huyền lực của ta còn thấp kém, khoảng cách tới Bá Hoàng Cảnh vẫn còn rất xa, trong thời gian ngắn chưa thể dùng đến Bá Hoàng Đan. Trong khi đó, Tiêu Vân đã dừng lại ở cảnh giới nửa bước Bá Hoàng từ rất lâu rồi, ban Bá Hoàng Đan cho hắn là thích hợp nhất.

- Đại ca…

Tiêu Vân quay lại, vẻ mặt vô cùng cảm động.

Tất cả mọi người trong đại điện đều trố mắt kinh ngạc... Ngay cả các gia tộc thủ hộ cũng xem Bá Hoàng Đan là thần vật, vậy mà Vân Triệt lại chắp tay nhường cho người khác! Khí phách này quả thật khiến người ta kinh ngạc.

Tiểu Yêu Hậu nói:

- Bá Hoàng Đan vốn đã quyết định ban cho ngươi, đương nhiên ngươi có quyền quyết định nó thuộc về ai. Nếu ngươi nguyện ý nhường cho Tiêu Vân, vậy cứ theo ý ngươi.

- Bảo Thanh Vương, lập tức mang Bá Hoàng Đan ban cho Tiêu Vân.

- Vâng!

Bảo Thanh Vương đứng dậy đáp lời, nâng một chiếc hộp bằng hắc ngọc đi về phía Tiêu Vân. Khi hắn bước đi, từng đôi mắt đều dán chặt vào chiếc hộp hắc ngọc kia, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ không thể che giấu, không ít thanh niên còn không ngừng nuốt nước bọt. Không ai ngờ được, cuối cùng Bá Hoàng Đan lại thuộc về Tiêu Vân.

So với sự kinh ngạc của người khác, có một người lại vui mừng đến kinh ngạc, đó là... Thiên Hạ Đệ Thất. Nàng kích động quay sang những người trong gia tộc, reo lên:

- Mọi người có nghe thấy không! Vân ca ca được phong vương... được phong vương đó! Oa a a a! Ta biết mà... Vân ca ca nhất định sẽ trở thành cường giả!

- Đại ca, Nhị ca, Tam ca, Tứ ca, Ngũ ca, Lục ca! Các huynh vẫn luôn xem thường Vân ca ca... nhưng bây giờ huynh ấy đã được Tiểu Yêu Hậu đích thân phong vương! So với tất cả các huynh còn mạnh hơn gấp trăm lần, sau này các huynh không còn tư cách xem thường huynh ấy nữa!

Thiên Hạ Đệ Thất siết chặt nắm đấm, phồng má lườm các huynh trưởng của mình. Theo sự hưng phấn dần lắng xuống, ánh mắt nàng lại trở nên ảm đạm, nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Nhưng mà, Vân ca ca thật đáng thương, cha mẹ ruột của huynh ấy đã... đã...

- Tiểu tử này, lại có được địa vị như vậy.

Thiên Hạ Đệ Tam sờ cằm, bĩu môi nói:

- Thất muội, muội đừng vội mừng. Bây giờ thân phận của tiểu tử này đã khác xưa, hơn nữa Vân gia lật ngược tình thế, e rằng sẽ có không ít công chúa vương tộc chủ động tìm đến, đến lúc đó, hắn còn để muội vào mắt nữa sao?

- Huynh nói bậy!

Thiên Hạ Đệ Thất hung hăng đấm Thiên Hạ Đệ Tam một cái, tức giận nói:

- Vân ca ca không phải loại người đó! Đời này huynh ấy chỉ thích một mình ta thôi! Hừ!

- Không ngờ, sau lưng Tiêu Vân này lại ẩn giấu một ân tình như vậy, cũng khó trách mấy năm nay phu phụ Vân Khinh Hồng vẫn luôn xem hắn như con ruột. Cho dù ngoại giới đồn đại thế nào, họ vẫn bảo vệ hắn như cũ.

Thiên Hạ Hùng Đồ có chút cảm khái nói.

Thiên Hạ Vô Địch liếc nhìn Thiên Hạ Đệ Thất, cười ha hả:

- Có hậu nhân như Vân Triệt, lại có lời hứa của Tiểu Yêu Hậu trước mặt mọi người, Vân gia quật khởi đã là điều chắc chắn. Bây giờ Tiêu Vân được phong vương, trở thành người thứ hai sau Yêu Vương được phong tước, vấn đề hắn có xứng với Thất muội hay không đã không còn nữa, mà bây giờ là Thất muội có xứng với hắn hay không mới là vấn đề, ha ha ha ha.

Thiên Hạ Vô Địch cười có chút trêu chọc. Thiên Hạ Hùng Đồ hừ một tiếng, không nói gì thêm.

Lúc Tiêu Vân nhận lấy hộp ngọc chứa Bá Hoàng Đan, đầu óc vẫn còn trống rỗng, mãi đến khi Bảo Thanh Vương lui xuống, hắn vẫn sững sờ không nói nên lời.

Tiểu Yêu Hậu nói:

- Tiêu Vân, hiện tại tu vi huyền lực của ngươi là nửa bước Bá Hoàng, dùng Bá Hoàng Đan có thể giúp ngươi đột phá bình cảnh, bước vào Bá Hoàng Chi Cảnh. Nghi thức phong vương sẽ được cử hành sau đại điển, ngươi tạm thời lui ra đi.

- Vâng…

Tiêu Vân đáp một tiếng, rồi ngẩng đầu hỏi:

- Không biết... ta có được đem Bá Hoàng Đan trong tay cho người khác không?

Tiểu Yêu Hậu mặt không đổi sắc nói:

- Nó đã được ban cho ngươi, xử trí thế nào là do ngươi quyết định. Tặng người khác, hủy đi, hay vứt bỏ, đều tùy ngươi.

- Tiêu Vân tạ ơn Tiểu Yêu Hậu.

Thần sắc Tiêu Vân vui mừng, nhẹ nhõm hơn rất nhiều, hắn cẩn thận cầm hộp ngọc, dưới ánh mắt của mọi người đi xuống.

- Vân Triệt, ngươi đã hài lòng chưa?

Tiểu Yêu Hậu hỏi Vân Triệt.

- Đương nhiên hài lòng, cảm tạ Tiểu Yêu Hậu đã thành toàn.

Vân Triệt chân thành gật đầu.

- Nếu đã vậy, yêu cầu thứ hai của ngươi là gì?

Tiểu Yêu Hậu hỏi.

Vẻ mặt Vân Triệt trở nên nghiêm nghị. Hắn đứng bên trái di thể của Vân Thương Hải, xoay người hướng về phía bảy gia tộc ở phía đông... Khi ánh mắt hắn quét tới, trái tim của bảy vị gia chủ đồng thời thắt lại. Bị Vân Triệt giày vò từ trước đến giờ, lúc này đối mặt với sắc mặt âm trầm của hắn, bọn họ đã trở thành chim sợ cành cong.

Không ngoài dự đoán của bọn họ, Vân Triệt giơ tay lên, ngón tay chỉ thẳng về phía họ, chậm rãi nói:

- Hách Liên, Cửu Phương, Xích Dương, Nam Cung, Khiếu gia, Bạch gia, Lâm gia... Ta muốn gia chủ của bảy gia tộc các ngươi, ngay tại đại điện này, trước di thể của gia gia ta, trước ánh mắt của người trong thiên hạ... quỳ xuống sám hối với gia gia ta... và tuyên thệ đời này thề chết trung thành với Tiểu Yêu Hậu! Nếu không, con cháu đời đời kiếp kiếp sẽ làm nô làm tỳ!

Hôm nay, Vân Triệt đã nói ra vô số lời kinh thiên động địa, nhưng lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người... đặc biệt là những người của Yêu Hoàng Thành, lại một lần nữa kinh hãi. Ngón tay hắn chỉ thẳng vào bảy vị gia chủ, từng chữ từng lời đều cứng rắn vô song, mà đối tượng hắn nói đến... lại chính là gia chủ của bảy đại gia tộc thủ hộ!

Nhưng nghĩ lại những lời nói và hành động trước đó của Vân Triệt, việc hắn nói ra những lời này cũng không khiến mọi người cảm thấy quá bất ngờ. Mấy năm nay bảy gia tộc đã đối xử với Vân gia, với Vân Thương Hải như thế nào, mọi người đều biết, chính bọn họ cũng đã thừa nhận, việc họ bồi tội với Vân Thương Hải là lẽ đương nhiên.

Còn như tuyên thệ trung thành với Tiểu Yêu Hậu, lại càng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Bảy vị gia chủ nghiến chặt răng, trong lòng phẫn nộ đến cực điểm. Từng lời nói, từng hành động của Vân Triệt đã vạch trần "tội lớn" của bọn họ, chà đạp lên lời lẽ, xé nát lớp ngụy trang, khiến bọn họ như bị lột trần đứng trước mặt thiên hạ, cho đến khi không còn cách nào phản bác. Trăm năm qua bọn họ đã làm gì, chính họ là người rõ nhất... Nhưng bảo họ ở trước mặt mọi người quỳ xuống bồi tội với Vân Thương Hải, thân là gia chủ của các gia tộc thủ hộ, sao họ có thể cam lòng!

Bởi vì, chuyện này chẳng khác nào tuyên bố rằng bảy đại gia tộc bọn họ, trước mặt toàn thiên hạ, phải cúi đầu trước Vân gia!

Mặt Hách Liên Cuồng đen lại, cố cười lạnh nói:

- Vân Triệt, một tiểu bối Vân gia như ngươi, còn chưa có tư cách yêu cầu chúng ta làm gì…

- Hách Liên gia chủ, ngươi lầm rồi!

Hách Liên Cuồng còn chưa nói xong đã bị Vân Triệt không chút khách khí cắt ngang, hắn dùng giọng điệu còn cứng rắn hơn cả Hách Liên Cuồng:

- Ta không phải đang yêu cầu, mà là đang ra lệnh cho các ngươi! Yêu cầu ư? Các ngươi chèn ép Vân gia ta trăm năm, đã làm bao nhiêu chuyện xấu xa, lòng các ngươi tự biết. Một đời anh danh của gia gia ta bị ai làm vấy bẩn, các ngươi so với bất kỳ ai đều rõ hơn! Các ngươi đối xử với Vân gia ta như vậy, còn muốn người Vân gia ta phải cầu xin các ngươi sao? Người Vân gia ta không hèn hạ đến thế... Đây là mệnh lệnh! Bởi vì... đây là những gì các ngươi nợ Vân gia chúng ta, nợ gia gia của ta!

- Còn nữa!

Không đợi đối phương mở miệng, Vân Triệt đã giơ Yêu Hoàng Tỷ lên, gầm nhẹ:

- Tuyệt đối đừng nói ta không có tư cách ra lệnh cho các ngươi! Hiện tại Yêu Hoàng Tỷ đang ở trong tay ta, hôm nay nếu các ngươi không tuân theo, ta sẽ vĩnh viễn không giao nó ra cho Tiểu Yêu Hậu!

- Chẳng phải lúc trước các ngươi nói làm mất Yêu Hoàng Tỷ là tội nặng ngập trời, Vân gia chúng ta làm mất Yêu Hoàng Tỷ, dù có bị tru di cửu tộc cũng không oan, vì Yêu Hoàng Tỷ các ngươi có thể tan xương nát thịt, vì lòng trung thành có thể không tiếc tôn nghiêm của mình sao... Mà bây giờ, ta không cần các ngươi liều chết đến Thiên Huyền đại lục tìm Yêu Hoàng Tỷ về, không cần các ngươi mạo hiểm nửa điểm, hao tổn một chút tài nguyên nào, mà chỉ cần làm một chuyện các ngươi phải làm, một chuyện mà kẻ có chút liêm sỉ tối thiểu đều phải làm, để Yêu Hoàng Tỷ trở về tay Tiểu Yêu Hậu, khiến cả Huyễn Yêu Giới có được sức sống mới... Ta nghĩ bảy gia tộc thủ hộ các ngươi, hẳn là không có bất kỳ lý do gì để từ chối chứ? Trừ phi tất cả những lời các ngươi nói trước đây và sự 'trung thành' cùng 'tôn nghiêm' trong miệng các ngươi chỉ là lời nói suông mà thôi!

Sắc mặt của bảy vị gia chủ tức thì cứng đờ. Vân Triệt không chỉ muốn bọn họ quỳ xuống bồi tội với Vân Thương Hải trước mặt mọi người, mà còn chặt đứt toàn bộ đường lui của họ... Mà thứ phong tỏa đường lui của họ, lại chính là những lời lẽ "hiên ngang lẫm liệt" mà trước đó bọn họ đã dùng để buộc tội Vân gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!